Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

Đọc Báo Sáng Nay

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Lượm Lặt Khắp Nơi >> Đọc Báo Sáng Nay Trang: [1]
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
Đọc Báo Sáng Nay - 10/14/2009 6:53:56 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm
Đọc báo sáng nay...
 
Giải pháp cho tranh chấp đất đai?
 
Tranh chấp đất đai tiếp tục là vấn đề phức tạp ở Việt Nam.
 
Mặc dù báo chí nhà nước gần như im lặng trước cảnh người dân nông thôn lên Hà Nội hay TP. **** khiếu kiện, nhưng mới đây chính phủ Việt Nam cũng phải lên tiếng thừa nhận vấn đề đang nóng lên.

Một công điện ngày 4-7 của Thanh tra Chính phủ thừa nhận từ cuối tháng Sáu đến nay, tình hình khiếu tố của công dân diễn ra "gay gắt, phức tạp."
Bức công điện gửi cho 11 tỉnh và thành phố nói rõ: "Nhiều đoàn đông người, có tổ chức, kéo đến các cơ quan, công sở và nhà riêng các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước, gây mất trật tự an toàn xã hội trên địa bàn thủ đô Hà Nội."

Trong khi đó, trong gần 20 ngày nay, nhiều nông dân từ các tỉnh thành đã tụ tập biểu tình trước cửa văn phòng quốc hội 2 tại thành phố Hồ Chí Minh nhằm gây sức ép đòi giới chức phải giải quyết những khiếu nại của họ.

Có giải pháp lâu dài nào cho những tranh chấp đất đai ở Việt Nam?

Lê Quỳnh của BBC đã có cuộc phỏng vấn với GS. Haroon Akram-Lodhi, dạy tại Khoa Nghiên cứu Phát triển Quốc tế thuộc Đại học Trent, Ontario, Canada.
Trước đó, từ 1995 đến 2006, ông là phó giáo sư ngành Phát triển Nông thôn ở Viện Nghiên cứu Xã hội, Hague, Hà Lan.  Đã viết nhiều về chính sách đất đai của Việt Nam, GS. Haroon Akram-Lodhi, từ 1999 đến 2002, cũng là Trưởng dự án cao học Việt Nam - Hà Lan.

Haroon Akram-Lodhi: Gốc rễ của vấn đề tương đối khác nhau tùy theo từng vùng, và đặc biệt là giữa vùng ven quanh Hà Nội và TP. **** mà đang trong quá trình đô thị hóa, khu vực Tây Nguyên, và vựa lúa ở đồng bằng sông Hồng và sông Mekong.

Tại các khu vực ven đô đang bắt đầu đô thị hóa, mặc dù quyền sở hữu bất động sản trên lý thuyết thì chắc chắn hơn so với Trung Quốc, các xã địa phương vẫn có sự tùy ý khá lớn khi thu hồi đất với giá thấp hơn giá thị trường. Điều này có nghĩa là việc lấy đất trở thành nguồn thu quan trọng từ tham nhũng, và nhiều tranh chấp ở Việt Nam, đặc biệt là các vụ phản đối xảy ra ở Hà Nội hay TP. ****, phản ánh sự cưỡng lại của nông dân trước hành vi tham nhũng của chính quyền địa phương.

Tại cao nguyên Trung phần, cũng tồn tại tham nhũng, nhưng gốc rễ vấn đề còn dính dáng đến cách thức chia đất cho các di dân chuyển đến vùng này gây thiệt thòi cho người dân tộc sở tại. Trong nhiều trường hợp, phương thức canh tác của người dân tộc sở tại lại khác biệt với phương thức mà Bộ Nông nghiệp – Phát triển nông thôn đề nghị.

Tại khu vực đồng bằng, lại nảy sinh vấn đề là càng ngày đất nông nghiệp càng thu hẹp. Nhiều người cho rằng chuyện này phản ánh sự thịnh vượng ngày càng tăng. Tuy nhiên, với nhiều người khác, tôi nghĩ, nó phản ánh sự túng quẫn vì nợ nần. Người nông dân muốn chính quyền địa phương giải quyết sự túng quẫn của họ, nhưng đã không được, một phần bởi vì chính các đảng viên ở địa phương đã lấy thêm đất cho mình – ở nông thôn, nhiều đảng viên cũng là các nông gia lớn.

Nhiều người cho rằng những thất bại như vậy trong việc “điều hành” nông thôn là do thiếu bộ máy tư pháp độc lập, thiếu những khế ước vững chắc về pháp lý. Hệ thống pháp quyền bị chính trị hóa nặng nề, nhất là tại nông thôn. Tôi đồng ý với nhận xét này, nhưng tôi cũng muốn nói rằng vấn đề không chỉ có vậy. Ta cần lưu ý đến sự bất bình đẳng gia tăng ở nông thôn, và giữa thành phố và nông thôn mà chính phủ hầu như bất lực – và thực sự họ cũng không muốn giải quyết vì có quá nhiều cán bộ địa phương hưởng lợi từ sự bất bình đẳng ở nông thôn.

BBC:Dựa trên quan sát của ông, ông dự đoán các tranh chấp đất đai ở Việt Nam có trở nên tồi tệ hơn, đến mức như tình trạng ở Trung Quốc không?
 
Những mâu thuẫn về đất đai ở Trung Quốc được biết đến nhiều, nghiên cứu nhiều – con số mà tôi thường dẫn là khoảng 87.000 vụ mỗi năm.

Tại Việt Nam, chúng ta không biết rõ tầm mức của vấn đề. Tuy nhiên, đế tranh chấp đất đai đạt đến quy mô như người ta chứng kiến ở Trung Quốc thì ở Việt Nam chỉ cần có khoảng 5075 vụ mỗi năm. Tôi phỏng đoán – nhưng tôi chưa có đủ dữ liệu chứng minh – là tranh chấp đất đai mỗi năm lại tăng lên. Nói cách khác, tôi tin rằng tình hình tranh chấp đất đai ở Việt Nam đã tới mức còn tồi tệ hơn ở Trung Quốc.

BBC:Liệu có giải pháp nào cho tình trạng hiện nay, hay đó là kết quả không tránh khỏi của quá trình chuyển đổi ở Việt Nam?
 
Ở nông thôn Việt Nam, sự bất bình của người nông dân diễn ra rất thận trọng. Tôi nói thận trọng theo cái nghĩa là rất hiếm khi người dân phản đối nhà nước hay Đảng.  Sự bất bình thường nhắm đến những cá nhân cụ thể (mặc dù cũng có những vụ được ghi chép rõ, cho thấy người dân phá hoại tài sản của nhà nước, và cán bộ bị dân bắt nhốt lại.)

Một phần, điều này phản ánh tính chất tản quyền cao độ của nhà nước Việt Nam – tại đa số vùng, quan chức điều hành chủ yếu cũng là người địa phương. Người ta quen biết nhau, là hàng xóm của nhau, và dân phẫn nộ khi những người họ quen lại làm giàu nhờ quyền chức. Thế nên vấn đề mang tính cá nhân, đặc biệt là ở nông thôn. Nó có tác động quan trọng cho chính phủ - dân bất bình nhưng không đặt vấn đề với cả hệ thống. Như vậy, nếu chính phủ thực sự nỗ lực chống tham nhũng, vấn đề sẽ được giảm rất nhiều.
Tuy nhiên, và điều này rất quan trọng, tham nhũng lại tràn lan. Quan hệ giữa đảng và thu vén tài sản gắn bó quá mật thiết, thành ra, chống tham nhũng có nghĩa là rốt cuộc anh phải tìm cách giải quyết vị trí của đảng trong bộ máy nhà nước. Mà chuyện này là không thể làm được trong giai đoạn hiện nay. Ngoài ra, theo ý riêng của tôi, nhiều người trong đảng và chính phủ biết rằng hệ thống hiện nay không bền vững. Nó sẽ sụp đổ, chỉ còn vấn đề thời gian mà thôi. Vì thế họ sử dụng quan hệ để tranh thủ kiếm tiền trước khi sự bảo trợ chấm dứt. Điều này giải thích nhiều điều, ví dụ, vì sao khu vực tư nhân ở Việt Nam được xây dựng bởi những người có quan hệ với đảng, để họ vẫn tồn tại và tài sản của họ vẫn giữ nguyên cả sau khi hệ thống đã sụp đổ. Khi nhìn theo hướng này, ta thấy không phải là ngẫu nhiên mà những người có nhiều đất nhất ở nông thôn luôn là những người có quan hệ với chính phủ hoặc đảng (hoặc cả hai).

Vấn đề đối với Đảng Cộng sản, nhìn từ góc độ bền vững, là sự cầm quyền của nhà nước dựa trên khả năng đem lại giàu có cho nông thôn. Nếu vì bất cứ lý do gì điều này bị nông dân nghi ngờ, sẽ có những ảnh hưởng cho ổn định xã hội mà đảng nhận thức rất rõ. Vì thế họ phải giải quyết bất ổn ở nông thôn, và giải pháp của họ là nâng mức sống cho nông thôn – giống như ở Trung Quốc. Nhưng họ không đụng đến những bất bình về đất đai, và vì thế nó không giải quyết những vấn đề mang tính hệ thống mà nông thôn Việt Nam đang gặp phải.

Tóm lại, có giải pháp nào không? Về lý thuyết thì có. Trên thực tế, tôi không thấy có giải pháp nào.







Ngọc Thảo, TP. ****
Ngài Haroon Akran - Lodhi là người nước ngoài có nhận xét và nêu vấn đề tranh chấp đất đai hơn hẳn những chuyên gia nước ngoài khác. Nhưng ông chưa đưa ra được lời giải. Tôi nghĩ cũng đúng thôi, tranh chấp đất đai là một bài toán không đơn giản. Lúc nào thu xếp được thời gian tôi sẽ viết kỹ về đề tài này.

Huy Phong, Ba Đình
Bài báo này quá hay, đã nói hết lên tất cả những gì hiện tại đang xảy ra tại đất nước của chúng ta.  Tôi có một thắc mắc là đảng cộng sản luôn luôn nói rất là hoành tráng rằng đảng cộng sản là đảng của giai cấp vô sản, mà các đảng viên cộng sản tại sao bây giờ họ lại giàu có quá vậy. Trong các sách dạy học sinh, sinh viên về lịch sử, đảng cộng sản luôn luôn bắt các em phải học đảng là đại diện cho giai cấp công nhân và nông dân, chế độ XHCN là một chế độ siêu việt, mọi người bình đẳng, bác ái, ai cũng như ai, không có cảnh người bóc lột người... Vậy mà giờ đây, đảng cộng sản nghĩ sao khi các em bước ra khỏi trường học thì thấy công nhân đình công, nông dân thì biểu tình.

Người Dân, tp.****
GS Haroon Akram-Lodhi biết rất rõ về tai họa này ở Việt Nam. It's amazing! Tôi thật khâm phục khi ông đã nói được những điều không ai trong nước dám nói. Chính tôi cũng là nạn nhân của những vụ tham nhũng đất đai từ tay các cán bộ tham lam.   Xin quý vị chú tâm vào việc này để giúp dân nghèo trong nước. Hy vọng các nhà lãnh đạo có lương tâm trong nước đọc bài phỏng vấn này.

Việt Cường
Tôi thấy tác giả viết bài này quá hoàn hảo, tác giả ở nước ngoài mà có rất nhiều ý kiến như đang sống và làm việc trên đất nước Việt Nam.
Chỉ khi nào các quan chức chính phủ Việt Nam thực sự vì dân, lo cho dân thì cuộc sống của người dân mới thực sự đi vào ổn định. Ở Việt Nam, bạn chỉ cần có cơ hội kiếm tiền như chèn ép kẻ yếu, cấp dưới để nhận phong bì là mọi luân lý đạo đức đã được học quẳng ra sọt rác hết. Từ tổng giám đốc cho đến nhân viên quèn. càng cơ quan quản lý cấp trên càng công khai vòi tiền cấp dưới.

Các quan chức Việt Nam có biết điều này không ? Câu trả lời là tất nhiên rồi, nhưng nếu thực sự "liêm khiết" thì ai là người đem tiên cúng nạp sếp, sếp lấy tiền đâu cho con đi du học, ăn chơi ở nhà hàng, kể cả sếp nữa.

Mi Nhơn
Tranh chấp đất đai nói ở đây không phải giữa nhân dân với nhau, mà là giữa dân với đảng. Ý đảng một đường (coi đất đai là sở hữu toàn dân, do đảng làm đại diện) còn ý dân lại muốn sở hữu đất đai do tổ tiên Lạc Hồng để lại cho con cháu.

Xoá quyền tư hữu đất đai là tàn dư rơi rớt cuối cùng của chủ nghĩa xã hội kiểu Stalin, nay đã sụp đổ tan tành trên thế giới mà ĐCSVN còn luyến tiếc. Luật đất đai của đảng sẽ phá sản, khiến dưới chân đảng hết chỗ đứng; còn tự do báo chí sẽ là tử huyệt của đảng như lưỡi gươm kể trên đầu. Do vậy, có thể dự đoán đảng ta sẽ sống-chết bảo vệ hai cái này. Bạn nào dưới 30 tuổi sẽ đủ thời gian chiêm nghiệm.

Josie Nguyễn
Ông GS này có câu kết luận rất sát thực tế vì đã gắn liền kinh tế, xã hội và chính trị là 3 thành phần không thể tách rời của vấn đế phát triển. Những bất công xã hội chỉ là những triệu chứng chứ không phải nguyên do của sự suy đồi của một hệ thống.

Nguyên do của tất cả bất công xã hội đều xuất phát từ vấn đề phân bổ quyền lực chính trị. Vấn đề ở đây không phải là cộng sản hay tư bản mà là phân bổ quyền lực. Nếu làm cộng sản không còn là nguồn nắm quyền lực thì những người CS nắm quyền sẵn sàng kế hoạch chuyển mình thành nhóm tư sản thông qua các hành động bất chính; tương tự như các đại gia xã hội đen tích tụ tư sản qua các hành động vô lương, rồi mang tư bản tích tụ được vào làm ăn chính thức để chuyển mình từ phi pháp thành nhà kinh doanh chính danh.  Quả thật muốn có một VN thực sự phát triển thì nhất thiết ta phải giải quyết vấn đề độc quyền chính trị.

Sao Mai, Hà Nội
Những cảnh người dân khiếu kiện đất đai tại Hà Nội đang trở nên phổ biến. Với sự độc quyền lãnh đạo của ĐCS, xã hội VN ngày nay đang tạo ra những người dân vô sản trong khi lại đang đẻ ra rất nhiều tư sản đỏ giàu lên từ việc chiếm đoạt tài sản của nhân dân là đất đai.  Đây chính là một trong những tệ nạn được sinh ra trong những chế độ độc tài toàn trị như CSVN.

Nguyễn Văn An, Sài Gòn
Có một giải pháp duy nhất:  cho tranh chấp đất đai. Cần một lực mạnh để đưa đảng CS về đúng Vô Sản. Buộc họ phải làm như nói thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp ngay.

Quốc Bảo, Anchorage
Đã đến lúc đảng CSVN phải thật sự xin lỗi, và bồi thường cho những nạn nhân của chế độ, trả lại tài sản mà họ đã tịch thu sau 1975, trả lại tài sản của tất cả các tôn giáo. Riêng phật giáo Hòa Hảo phải trả lại giảng đường, và chấm dứt việc quốc doanh hóa tôn giáo.

Chân Đất
Bài viết rất đúng và rất trúng. Vấn đề là cách xử lý. Chỉ có một cách 'tương kế tựu kế".


_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/
Bài số: 1
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/16/2009 6:16:17 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm
Sáu người Việt Nam được trao giải Hellman-Hammett Tuesday, October 13, 2009
 
Human Rights Watch vinh danh 37 ngòi bút bất khuất

Hà Giang/Người Việt

VIỆT NAM - Tổ chức nhân quyền quốc tế Human Rights Watch vừa cho biết 6 trong số 37 người thuộc 19 quốc gia được trao giải Hellman/Hammett năm nay, là người Việt Nam.

Hellman/Hammett (được đặt theo tên cuả kịch sĩ Lillian Hellman và nhà văn Dashiel Hammet) là giải thưởng dành để vinh danh các nhà văn dám dùng ngòi bút của mình để can đảm trực diện với những ngược đãi chính trị.
Tất cả những người đoạt giải đều là nhà văn hoặc khuôn mặt đấu tranh, có tác phẩm bị cấm đoán, kiểm duyệt, hay chính bản thân họ bị sách nhiễu tù tội.

Sáu nhân vật Việt Nam được chọn trao giải Hellman/Hammett năm nay gồm Blogger Ðiếu Cày, thầy giáo Nguyễn Thượng Long, cô Phạm Thanh Nghiên, Thượng Tọa Thích Thiện Minh, cựu Trung Tá CSVN Trần Anh Kim, và ông Vi Ðức Hồi.

Bản thông cáo báo chí của Human Rights Watch tóm tắt tiểu sử của những cây bút Việt Nam được lãnh giải như sau:
 
Blogger Ðiếu Cày
, 57 tuổi, tên thật là Nguyễn Văn Hải, một cựu bộ đội, đã bị bỏ tù vì tội treo các băng rôn đòi hỏi dân chủ và chấm dứt tệ nạn tham nhũng tại Việt Nam. Blogger Ðiếu Cày cũng thành lập một blog có tên “Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do,” trong đó có rất nhiều bài viết tố cáo tệ tham nhũng cũng như thái độ khiếp nhược trước Trung Quốc của nhà cầm quyền Hà Nội. Blogger Ðiếu Cày hiện đang bị giam sau khi bị tuyên án 2 năm rưỡi vì tội “trốn thuế.” Nói với Người Việt qua điện thoại, bà Dương Thị Tân, vợ blogger Ðiếu Cày nói rằng bà “hãnh diện và cảm thấy an ủi vì những việc làm của chồng được công nhận.” Tuy nhiên, bà tâm sự “không thể báo tin vui” cho ông vì vừa nhận được thông báo “thêm một tháng không được thăm chồng.”
 
Thầy giáo Nguyễn Thượng Long
, 62 tuổi, cựu thanh tra giáo dục, sau khi về hưu đã trở thành một cây bút bất đồng chính kiến nổi tiếng từ năm 2007. Khi còn tại chức, ông Nguyễn Thượng Long từng viết bài chỉ trích hệ thống giáo dục Việt Nam, cũng như nạn tham nhũng trong học đường tạo ra tình trạng gian lận khi thi cử và mua quan bán chức cho những chức vụ quan trọng trong ngành giáo dục. Từ khi gia nhập và viết bài cho báo Tổ Quốc, ông Nguyễn Thượng Long liên tục bị sách nhiễu, câu lưu, tra tấn và quản thúc tại gia. Nói với báo Người Việt qua điện thoại, nhà giáo Nguyễn Thượng Long bày tỏ rằng ông “rất hân hạnh khi được trao giải thưởng này.” Ông nhấn mạnh, “đây là vinh dự chung cho những người đấu tranh dân chủ tại Việt Nam.”

Cô Phạm Thanh Nghiên, 33 tuổi, là một cây bút có tài, và là một nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa, bị bắt giam từ hơn một năm nay mà chưa được mang ra xét xử. Từ khi bị mất việc tại hãng len năm 2007, cô Phạm Thanh Nghiên lên tiếng bênh vực dân oan và bắt đầu viết những bài viết đòi tự do dân chủ cho Việt Nam. Cô bị bắt Tháng Chín năm ngoái sau một thời gian bị tra hỏi và sách nhiễu liên tục.

Thượng Tọa Thích Thiện Minh, 56 tuổi, một nhà sư Phật Giáo ở Bạc Liêu, miền Nam Việt Nam. Ông bị bắt vì phản đối việc đàn áp tôn giáo của nhà cầm quyền. Ông bị kêu án tù 26 năm, và đã từng bị giam tại Xuân Lộc và Xuân Phước, nơi ông đã bị hành hạ và tra tấn dã man. Kể từ khi ra tù, ông chưa bao giờ được cho phép bước chân vào chùa. Cuốn hồi ký của Thượng Tọa Thích Thiện Minh viết vào năm 2007 là tác phẩm hiếm hoi mô tả tỉ mỉ đời sống khốn cùng trong những trại tù ở Việt Nam.

Ông Trần Anh Kim, 61 tuổi, cựu trung tá CSVN, hiện đang chờ ra tòa xét xử cho tội “chống phá nhà nước” vì những bài viết và hoạt động đòi hỏi dân chủ của ông. Cựu Trung Tá Trần Anh Kim nổi tiếng về những bài viết chống lại bất công và tham những tại Việt Nam. Năm 1991 nhà nước Hà Nội bỏ tù vì muốn bịt miệng ông. Ðược thả ra năm 1994, ông lại tiếp tục hoạt động. Năm 2006 ông gia nhập Khối 8406, và trở thành một cây bút bất đồng chính kiến nổi tiếng. Ông bị bắt vào Tháng Bảy, 2009 với tội “vi phạm an ninh quốc gia theo điều 88 Bộ Luật Hình Sự.”

Ông Vi Ðức Hồi, 54 tuổi, là một người thuộc dân tộc thiểu số vùng Bắc Lạng Sơn, và là cựu cán bộ Cộng Sản cao cấp. Ông bị đuổi khỏi đảng và bị quản thúc tại gia vì những bài viết kêu gọi dân chủ cho Việt Nam. Ông Vi Ðức Hồi sinh trưởng trong một gia đình cán bộ cao cấp và nòng cốt. Ông có bằng cấp cao trong ngành chính trị, kinh tế, và luật. Sau khi gia nhập đảng năm 1980, ông được thăng cấp nhanh chóng. Từ năm 2006, ông bắt đầu trở thành nhà văn bất đồng chính kiến, và từ đó bị đuổi việc rồi quản thúc tại gia. Vợ ông cũng bị đuổi ra khỏi đảng vì không chịu lên án ông.

Bà Elaine Pearson, đại diện Human Rights Watch cho biết rằng, tổ chức này thừa nhận sự đóng góp của những cây bút đấu tranh nêu trên bằng cách “trao cho họ giải thưởng quốc tế.” Và trao giải thưởng ấy trong lúc này “quan trọng hơn bao giờ hết.  Vì chính quyền Việt Nam hiện đang đàn áp họ một cách gắt gao.”

Giải thưởng Hellman/Hammett cũng giúp gia đình những nhà văn này có thêm một ít phương tiện tài chánh để đối phó với sự “bủa vây kinh tế mà họ đang phải gánh chịu” vì dám lên tiếng thách thức quyền lực của nhà cầm quyền.
Bà Elaine Pearson nói thêm: “Việc vinh danh các nhà văn này sẽ chiếu một ngọn đèn pha vào Việt Nam, mà nếu không, nhiều người trên thế giới sẽ không nhìn thấy.”  “Ðây (Việt Nam) là nơi mà nhà cầm quyền ra tay khắc nghiệt, đàn áp các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa, bóp nghẹt tự do phát biểu, kiểm soát báo chí và Internet, cũng như làm bất cứ điều gì để bịt miệng tất cả những chỉ trích.” Bà Elaine Pearson phát biểu.

Giải Hellman/Hammett được tổ chức nhân quyền Human Right Watch thành lập từ năm 1989, và cho đến nay, đã trao giải thưởng giá trị cao nhất là mười ngàn Mỹ kim cho hơn 700 người từ 91 quốc gia.

Trong số người nhận giải năm nay, Việt Nam, Iran và Trung Quốc mỗi nước có 6 người. Những người còn lại đến từ các quốc gia như Miến Ðiện, Colombia, Ai Cập, Eritrea, Gambia, Iraq, Bắc Triều Tiên, Pakistan, Nga, Rwanda, Sri Lanka, Syria, Tây Tạng, Thổ Nhĩ Kỳ, Tunisia, và Zimbabwe.


_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/

(trả lời: Nguyenthitehat)
Bài số: 2
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/21/2009 9:20:09 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm
GS. Phan Huy Lê lần đầu tiên công bố trên truyền thông nhà nước: ‘Anh hùng Lê Văn Tám’ hoàn toàn không có thật
Thursday, October 15, 2009 

HÀ NỘI (NV)- Giáo Sư Phan Huy Lê, chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, vừa lên tiếng chính thức trên truyền thông nhà nước và khẳng định rằng nhân vật “anh hùng Lê Văn Tám” là hoàn toàn không có thật.

Giáo Sư Phan Huy Lê công bố việc này trong một bài viết được đăng trên tạp chí Xưa và Nay của của Hội Khoa Học Lịch Sử Việt Nam, số ra Tháng Mười, năm 2009.Bài viết sau đó được báo Khoa Học và Ðời Sống (www.bee.net.vn) đưa lên mạng vào ngày 14 Tháng Mười, năm 2009, với tựa đề “GS Phan Huy Lê: Trả lại sự thật hình tượng Lê Văn Tám.”

Ðây được coi là lần đầu tiên Giáo Sư Phan Huy Lê lên tiếng về sự kiện này trên một cơ quan truyền thông chính thức của nhà nước Việt Nam .
Cách đây hơn 4 năm, trên báo Người Việt số ra ngày 19 Tháng Ba, 2005, lần đầu tiên Giáo Sư Phan Huy Lê đã bạch hóa việc nhân vật “anh hùng Lê Văn Tám” là không có thật. Trả lời phỏng vấn, Giáo Sư Phan Huy Lê nói rằng, “trong một dịp thuận tiện” ông sẽ công bố sự kiện này trên truyền thông tại Việt Nam .

Sau khi đọc được bài viết trên trang mạng www.bee.net.vn, nhật báo Người Việt đã gọi điện về Hà Nội hỏi chuyện Giáo Sư Phan Huy Lê, tuy nhiên ông đang đi công tác tại Hải Phòng nên không liên lạc được.   Trong bài viết trên tạp chí Xưa và Nay, Giáo Sư Phan Huy Lê nhấn mạnh khi giải thích về nhân vật Lê Văn Tám, rằng: “Theo quan điểm của tôi, mọi biểu tượng hay tượng đài lịch sử chỉ có sức sống bền bỉ trong lịch sử và trong lòng dân khi được xây dựng trên cơ sở khoa học khách quan, chân thực.”

Tưởng cũng xin nhắc lại về nhân vật anh hùng Lê Văn Tám: Bất cứ ai đã từng là học trò tại miền Bắc Việt Nam những năm trước 1975 và cả Việt Nam sau 1975 đều biết về câu chuyện Lê Văn Tám, một thiếu niên hơn 10 tuổi, bán đậu phộng rang vì lòng yêu nước căm thù giặc Pháp đã tẩm xăng vào người làm “ngọn đuốc sống” đốt kho đạn giặc tại Thị Nghè thành phố Sài Gòn vào ngày 1 Tháng Giêng, năm 1946.”

Câu chuyện về người thiếu niên dũng cảm này đã đưa vào sách giáo khoa dành cho lớp 4 hoặc lớp 5. Nó được truyền tụng tới mức rất nhiều tỉnh và thành phố của Việt Nam lấy tên Lê Văn Tám đặt cho các trường học, tượng đài, công viên, đường phố. Tại các trường học, tên Lê Văn Tám cũng được đặt cho các chi đội, liên đội thuộc tổ chức “Ðội Thiếu Niên Tiền Phong.”
Những giải thích về lý do vì sao lại có nhân vật “anh hùng Lê Văn Tám” của Giáo Sư Phan Huy Lê trên tạp chí Xưa và Nay không khác lắm với lời giải thích của ông với báo Người Việt cách đây hơn 4 năm.

Giáo Sư Phan Huy Lê kể lại câu chuyện ông có dịp làm việc với Giáo Sư Sử Học Trần Huy Liệu vào những năm 1960, lúc ấy ông Trần Huy Liệu là phó chủ nhiệm Ủy Ban Khoa Học Xã Hội, kiêm viện trưởng Viện Sử Học. Ông Trần Huy Liệu mất năm 1969.   Giáo Sư Phan Huy Lê tóm lược một cách đầy đủ lời kể và lời dặn của Giáo Sư Trần Huy Liệu, như sau: “Nhân vụ kho xăng của địch ở Thị Nghè bị đốt cháy vào khoảng Tháng Mười, 1945 và được loan tin rộng rãi trên báo chí trong nước và đài phát thanh của Pháp, đài BBC của Anh; nhưng không biết ai là người tổ chức và trực tiếp đốt kho xăng nên tôi (GS Trần Huy Liệu) đã “dựng” lên câu chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng vào người rồi xông vào đốt kho xăng địch cách đấy mấy chục mét.”

“GS Trần Huy Liệu còn cho biết là sau khi ta phát tin này thì đài BBC đưa tin ngay, và hôm sau bình luận: Một cậu bé tẩm xăng vào người rồi tự đốt cháy thì sẽ gục ngay tại chỗ, hay nhiều lắm là chỉ lảo đảo được mấy bước, không thể chạy được mấy chục mét đến kho xăng. GS đã tự trách là vì thiếu cân nhắc về khoa học nên có chỗ chưa hợp lý. Ðây là ý kiến của GS Trần Huy Liệu mà sau này tôi có trao đổi với vài bác sĩ để xác nhận thêm.”

Giáo Sư Phan Huy Lê nhấn mạnh là “GS Trần Huy Liệu không hề “hư cấu” sự kiện kho xăng địch ở Thị Nghè bị đốt cháy mà trên cơ sở sự kiện có thật đó, chỉ “dựng lên”, theo cách nói của GS, chuyện thiếu niên Lê Văn Tám tẩm xăng đốt cháy kho xăng địch.”  
Theo lời Giáo Sư Lê thì, “Giáo Sư Trần Huy Liệu giải thích là thời Nam Bộ kháng chiến, có bao nhiêu tấm gương hy sinh vì tổ quốc, nhưng “dựng” chuyện thiếu niên Lê Văn Tám là nghĩ đến biểu tượng cậu bé anh hùng làng Gióng (Phù Ðổng Thiên Vương), còn việc đặt tên Lê Văn Tám là vì họ Lê Văn rất phổ biến ở nước ta và Tám là nghĩ đến Cách Mạng Tháng Tám. Lúc bấy giờ, GS Trần Huy Liệu đang giữ chức bộ trưởng Bộ Thông Tin Tuyên Truyền trong chính phủ lâm thời, nên GS nói rõ là muốn tạo dựng nên một biểu tượng anh hùng để tuyên truyền, cổ vũ tinh thần chiến đấu của quân dân ta.”

Giáo Sư Phan Huy Lê cũng nói lại điều căn dặn của Giáo Sư Trần Huy Liệu là: “Sau này khi đất nước yên ổn, các anh là nhà sử học, nên nói lại giùm tôi, lỡ khi đó tôi không còn nữa.”
“Trong câu chuyện, GS còn tiên lượng là biết đâu sau này có người đi tìm tung tích nhân vật Lê Văn Tám hay có người lại tự nhận là hậu duệ của gia đình, họ hàng người anh hùng. Ðây chính là điều lắng đọng sâu nhất trong tâm trí mà tôi coi là trách nhiệm đối với GS Trần Huy Liệu đã quá cố và đối với lịch sử.” Giáo Sư Phan Huy Lê viết.   Giáo Sư Lê khẳng định: “Tôi kể lại câu chuyện này một cách trung thực với tất cả trách nhiệm và danh dự của một công dân, một nhà sử học.”

Ðiều này trùng hợp với lời khẳng định của ông trên báo Người Việt 4 năm về trước, rằng: “Là những nhà sử học, chúng tôi phải giữ một thái độ trung thực và phải tiếp cận với sự việc càng rõ ràng càng tốt và vì thế tôi đã công bố ‘lời nhắn nhủ’ của anh Trần Huy Liệu.”

Hồi năm 2005, trong cuộc họp với hãng phim truyền hình Việt Nam (thuộc đài truyền hình VN) Giáo Sư Phan Huy Lê, từng nói về chi tiết phi lý về “Lê Văn Tám” rằng: “Cậu bé Lê Văn Tám sau khi tẩm xăng vào người và tự châm lửa đốt, vẫn còn khả năng chạy từ ngoài vào kho xăng với quãng đường 50 mét. Tôi đã hỏi một số bác sĩ, và họ cho rằng với sức nóng của lửa xăng, một em bé không thể chạy xa như vậy”.  Tuy nhiên, không phải không có ý kiến phản bác lại những gì Giáo Sư Phan Huy Lê công bố.

Sau bài trên báo Người Việt (Tháng Ba, năm 2005), thì ba năm sau, tờ Sài Gòn Giải Phóng số ra ngày Thứ năm, 16 Tháng Mười, 2008, có bài viết tựa đề “Về cây đuốc sống Lê Văn Tám” của ông Trần Trọng Tân, nguyên là trưởng ban Tư Tưởng Văn Hóa Thành Ủy, thành phố Sài Gòn. Trong bài này, ông Trần Trọng Tân nói rằng: “Có người đã gửi cho tôi một tài liệu được lấy trên mạng thông tin điện tử, trong đó Giáo Sư Phan Huy Lê đã tiết lộ: ‘Nhân vật lịch sử anh hùng Lê Văn Tám hoàn toàn không có thật’.”

Sau khi dẫn ra nhiều tư liệu, ông Trần Trọng Tân khẳng định rằng “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” là có thực.

Ông Tân viết: “Ðánh kho đạn Thị Nghè có 2 lần vào ngày 17 Tháng Mười. 1945 và ngày 8 Tháng Tư, 1946; trận ngày 17 Tháng Mười, 1945 với “Cây đuốc sống Lê Văn Tám” là có thực; Lê Văn Tám đã đốt kho đạn, không phải kho xăng; Lê Văn Tám không phải “tự tẩm xăng vào người và chạy vào đốt kho xăng” mà “đã lừa bọn lính gác, lọt vào ẩn nấp bên trong với chai xăng và bao diêm chờ lúc sơ hở, em tưới xăng vào khu vực chứa đạn và châm lửa. Lê Văn Tám bị dính xăng bắt lửa thành ‘cây đuốc sống’; người tổ chức, bày kế hoạch cho Lê Văn Tám làm là anh Lê Văn Châu, đã hy sinh trong trận đánh giặc Pháp ở Ngã ba Cây Thị năm 1946.”

Tuy vậy, ý kiến của ông Trần Trọng Tân không được dư luận đồng tình, bởi ông không phải là một nhà sử học chuyên nghiệp. (K.N)

Khôi Nguyên/Người Việt


_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/

(trả lời: Nguyenthitehat)
Bài số: 3
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/21/2009 11:29:00 AM   
Berlin

 

Bài: 1009
quote:

GS. Phan Huy Lê lần đầu tiên công bố trên truyền thông nhà nước: ‘Anh hùng Lê Văn Tám’ hoàn toàn không có thật


Còn chiện chính anh Hoài Việt có lần nghe đài Bắc Việt kêu gọi dân Miền Bắc phơi khô rau muống để tiếp tế cho dân Miền Nam bị đói ( thầy dạy Việt Văn của tui cũng có nghe được ) thì : " Miền Nam đã đói rau muống là có thật ! "

(trả lời: Nguyenthitehat)
Bài số: 4
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/23/2009 6:53:31 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm
Tehat rất cám ơn các anh chị đã san sẻ với Tehat những mẫu tin tức, những kinh nghiệm sống, những bài viết hay qua email và sáng nay Tehat xin chia sẻ cùng phố những mẫu chuyện thương tâm lồng trong nhan đề "Hồn Hà Nội"
 
Nguyễn thị Tê Hát

Câu chuyện như thế này:
 
Em có người bạn tên Thành, ở Cầu Giấy, HaNoi. Anh ấy biết Em thích đọc sách, tìm đâu ra 2 quyển sách của 2 tác giả mà Em thích: Bùi Ngọc Tấn và Nguyễn Huy Thiệp , gởi cho. Anh ấy viết thư mời Em trở lại Hanoi chơi một chuyến cuối năm nay và "để cảm nhận được cái "HỒN" của Đông đô, ngàn năm văn vật. Nghe ra cũng được.
 
Em đã từng ghé qua Hanoi một lần, hôm về dạy ở Đại học Bách Khoa, tháng  11 năm rồi. Nhưng lần đó, sau gần 30 năm trở lại cố hương, vì bận công vụ (do trường Đại học bên Úc cử đi), một phần chưa thấm thía được cái "Hồn" của đất nước, theo như anh ấy viết trong thư, nên Em cũng định mua vé tàu, dong ruổi đường ngàn trùng xa một chuyến nữa. Anh Thành rất mến Em. Ngày về lại Úc, Anh Em ngồi uống caphê bên Hồ Gươm, dưới tàn cây Lộc Vừng (có tất cả 9 cây, nhưng đã chết mất 2, Anh bảo thế với vẻ trang trọng, tiếc nuối), chỉ ngọn bút Tháp gần cầu vào đền Ngọc Sơn mà bảo: - Chú Sơn này..Chú có biết người Tàu thật lạ lùng, đánh cũng viết "đả", mà viết cũng dùng chữ "đả". Chú xem "Đả Thanh Thiên" (viết lên Trời xanh) đang chọc mũi lên Trời xanh kìa. Không biết nhóm sĩ phu Bắc Hà hôm nay có đủ Dũng Khí như người xưa không, nhất là trong cơn Quốc biến?...Đợi xem...  Em biết Anh ấy muốn nói gì...Lòng buồn buồn..Đối với Em, thì thật ra Hanoi tuy bộ mặt bên ngoài có đổi, nhưng bên trong thì vẫn "y chang" như hồi nào: "...Những người trẻ bưng thức ăn cho khách vẫn là những cô cậu được mô tả trong tiểu thuyết Nam Cao hay Trương Tửu cách đây năm sáu thập niên, còm cõi, nhọc nhằn, cơ cực, chỉ biết cúi đầu vâng dạ và sống quen với lo âu sợ hãi....Những anh chị phu hồ vẫn làm việc bằng những cung cách từ nửa thế kỷ trước. Họ chuyền tay nhau mọi thứ vật liệu. Cát đá và sạn đựng trong những cái rổ, đà gỗ vác trên vai. Một ngày dầm mưa hay đổ mồ hôi như thế của một người phu hồ trị giá một, hai dollars và một bữa ăn trưa thanh đạm. Hơn một phần tư thế kỷ thực hiện CNXH ưu việt đi qua, hình như chẳng có chút ánh sáng nào rọi vào những góc đời phiền muộn tối tăm này" (Bùi Bích Hà, Nhìn lại quê hương, Thế kỷ 21)..........................................
Mới đây, trong một quyển sách của anh bạn Em gởi cho, do tình cờ may mắn, Em đã thấy được cái "Hồn" của Hanoi , trong một căn nhà nhỏ, ở ngõ Ánh Hồng, cạnh một nhà xí công cộng, của một người đàn bà tên Sợi... " ...Chị Sợi có một mẹt hàng ở ngoài ngõ, bày bán các thứ linh tinh: ấm nước chè, gói thuốc lào,bao thuốc lá, lọ ô mai, gói bánh bích qui. Chị không có vốn nên hàng hóa lèo tèo thảm hại. Chị Sợi bán hàng không đủ thu nhập để nuôi mình, và nuôi người mẹ bệnh đang nằm chờ chết nên đôi lúc, buộc phải bán cả thân. Mẹt hàng cũng như thân xác "xuống cấp" của người đàn bà đã qua thời xuân sắc , chỉ hấp dẫn được một loại khách hàng duy nhất: đám ăn mày...".  Và mảnh đời bầm dập te tua , tàn tạ của chị Sợi đã được kể lại như sau: "...Trong số những người chồng hờ ấy, chị đặc biệt yêu quí một anh ăn mày trẻ, còn ít tuổi hơn chị. Anh ta đến với chị không như người đến với gái làng chơi. Sau khi yêu nhau bên những tấm ván quan tài còn để mộc và chưa ghép mộng, bao giờ anh cũng nán lại trò chuyện , hỏi chị về diễn biến bệnh tật của bà cụ, công việc của chị, còn chị thì ngắm nghía cái chân khèo của anh, cái chân mà chị biết rằng trước đây nó cũng lành lặn , bình thường như cái chân bên kia, chỉ vì giả què lâu quá, nên đã thành què thật.  Anh đã kể cho chị nghe chuyện chân anh. Còn chị kể cho anh chuyện mẹ chị. Khi bị ngã gãy xương hông, nằm liệt, ba năm đầu cụ hát. Ba năm sau cụ chửi. Và một năm nay cụ yên lặng. Mỗi khi có khách lên gác lửng cùng chị, cụ nhắm mắt giả vờ ngủ. Anh thương chị, chị thương anh. Chính anh đã mượn cưa, bào ở đâu về cưa, bào, đo, cắt mộng mấy tấm gỗ cốp pha, ráp thành cái áo quan cho cụ. Và cũng chính anh , dù què một chân cũng đã bắt ghế trèo lên, xây thêm hai hàng gạch quanh tường bao cho nó cao thêm, chắn bớt cái hơi nhà xí tạt vaò. Người thứ 2 chị Sợi yêu quí là một phụ nữ. Một bà già. Bà cụ Mít. Đó là một bà già thấp bé, lại còng, mặt chằng chịt vết nhăn, chẳng biết bao nhiêu tuổi nữa. Mà chính bà cụ Mít cũng không biết mình bao nhiêu tuổi.. Bà ở vùng Hà Nam, Phong Cốc. Anh con trai duy nhất của bà a dua với bọn xấu trong làng đi ăn trộm lợn. Án xử 2 năm.Trong tù bị bọn đầu gấu đánh chết. Người con dâu bỏ đi lấy chồng, để lại cho bà hai đứa cháu gái, đứa chín tuổi, đứa bảy tuổi.  -Bây giờ một đứa lên tám, một đứa lên mười rồi cô ạ. Vài năm nữa, chúng nó lớn khôn là tôi không lo gì nữa. Tôi có chết cũng không ân hận.  Một lần bà cụ Mít đến, nắm lấy bàn tay chị:- Em ơi. Chị nhờ em một caí này được không?Bà ngập ngừng. Chị Sợi không hiểu chuyện gì. Nhưng rõ ràng là một việc hệ trọng, rất hệ trọng đối với bà.-Giúp chị với em nhé. Chị tin ở em. Thì ra bà muốn gởi chị tiền. Tiền là vàng, là cuộc sống của hai đứa cháu côi cút của bà ở quê.  Chúng còn bé lắm. Chúng mồ côi, chúng mong bà. Chúng cần tiền của bà. Bà phải nuôi chúng. Chúng chưa thể tự kiếm sống được, chưa thể tự lo liệu được. Để nhiều tiền trong người bà sợ. Suốt ngày đi bộ rạc cẳng mà đêm cứ ngủ chập chờn. Nên nghe chừng ấy nằng nặng hầu bao, bà phải mang tiền về quê......... Mùa rét bao giờ cũng là thời gian gay go của chị. Hàng họ ế ẩm. Khách đến nhà cũng ít. Bù lại với đám ăn mày , mùa rét là mùa cưới xin , mùa bốc mả. Trong khi hiếu, hỷ, người ta rộng rãi với ăn mày. Bà cụ Mít vẫn thỉnh thoảng tới chỗ chị để cho chị nắm xôi, miếng thịt. Bà kêu rét và gởi chị thêm một ít tiền. Chị bảo bà đã gởi bốn lần tiền rồi sao không mang về cho các cháu kẻo chúng nó mong, đã lâu rồi bà chưa về, nhưng bà Mít nói:- Tôi cố thêm ít ngày nữa. Rồi về ở với chúng nó một thời gian. Ngoài giêng tôi mới ra. Bà cháu xa nhau lâu quá rồi. Lại còn phải cố mua cho mỗi đứa một bộ quần áo mới mặc Tết.... Nhưng cả tháng sau bà Mít vẫn không quay lại. Chị Sợi biết rằng có chuyện chẳng lành, nhưng vẫn hy vọng được thấy dáng người nhỏ còng còng của bà trong tấm ny lông vá víu chống gậy, khoác bị bước tới. Chị chưa chờ ai đến như vậy. Lo lắng. Hy vọng. Tuyệt vọng. Chắc chắn bà Mít đã chết ở đâu rồi... Chị Sợi kiểm lại số tiền bà Mít gởi một lần nữa. Rồi gấp những tờ giấy xi-măng , những túi ni-lông. Cho tất cả vào một túi xách. Bây giờ chị không chờ bà Mít nữa. Chị chờ anh què đến. Chị bảo anh:- Bà cụ Mít chết thật rồi. Anh phải giúp em. Ở đây trông nom, cơm nước, rửa ráy cho mẹ em vài ngày. Em phải đi đây. - Em biết quê bà ở đâu mà tìm? - Cứ về Hà Nam, Phong Cốc hỏi. Thế nào cũng ra. Hỏi dân. Hỏi tòa án. Phải đem chỗ tiền này về cho hai đứa trẻ mồ côi. Phải thực hiện nguyện ước của bà cụ, kể cả việc mua hai bộ quần áo mới cho chúng nó..."(Bùi Ngọc Tấn)  Cô Kim Anh ơi,Chị Sợi, anh Què, cũng như bà Mít, cho đến lúc chết vẫn chưa có ngày nào thảnh thơi, gánh nặng khổ đau của kiếp người, chồng chất trên vai. Ngày cũng như đêm họ sống ẩn nhẫn , thầm lặng trong những con hẻm tối tăm giữa lòng Hanoi. Một Hanoi đúng nghĩa  "giả tạo phồn vinh". Chính những nơi tăm tối này , họ đã dấu kín được nguyên vẹn cái "Hồn" của cả một dân tộc, đùm bọc nhau qua từng nhịp đập của tim, trong gian nan nghèo khó. Và Em cũng cảm được cái "Hồn" như thế, khi viết những dòng này đến Cô, dù nơi Em  đang sống (trong xa hoa, nhưng thiếu hẳn tình người), cách xa quê hương ViêtNam mình đến nhiều ngàn cây số....Chị Sợi, anh Què vẫn còn có thể đang sống ở Hanoi. Cô có thể đọc nguyên văn câu chuyện về cuộc đời của họ, trong tuyển tập Truyện Ngắn Bùi Ngọc Tấn, do nhà Hải Phòng xuất bản năm 2003. Đọc những đời cùng khổ, đầy ắp nghĩa tình của quê hương, lòng Em se thắt. 
Kính Cô,Em,NNS  


_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/

(trả lời: Berlin)
Bài số: 5
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/26/2009 6:16:15 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm
Bài viết nầy theo chúng tôi là bài viết ........"Hay nhất thế kỷ ." Mời bạn đọc VL cùng đọc .


Tác giả : Shinra

Đây là bài đầu tiên tôi viết trong diễn đàn này.

Khỏi mất thời gian của quý vị, xin nói mấy lời chân tình.

Quý vị có biết vụ tẩy trứng gà Tàu thành trứng gà ta không? Quý vị có suy nghĩ như thế nào?

Nếu hỏi quý vị một câu rằng nếu quý vị là một người dân thuộc làng Đông Ngàn, quý vị có tham gia vào cái việc tẩy trứng rồi đem đầu độc lại đồng bào của các vị không, thì chắc 100% quý vị ở đây trả lời là không !

Nhưng kỳ thực là quý vị đang làm những việc tệ hại hơn nhiều so với việc ấy.

Quý vị có bao giờ thấy người dân các nước "tư bản thối nát" "theo đuôi Mỹ" như châu Âu, Nhật, hàn Quốc người ta làm những cái trò đồi bại như tẩy trứng bằng axit, trộn melamin vào sữa, bơm hoá chất vào rau quả, quết mật ong giả vào chân gà thối.... để đem đầu độc chính giòng giống của họ không? Tuyệt nhiên là không.

Những vị nào đọc đến đây mà bảo tôi là "rân chủ", "ăn phải bả của tư bản", thì mời quý vị khỏi đọc nữa, đỡ mất thời gian của quý vị.

Quý vị có bao giờ nói hàng Mỹ, châu Âu, Nhật, Hàn, Thái là rởm, là đểu, là lừa đảo, là chạy theo đồng tiền... không? Hay là quý vị lùng sục mua bằng được những món đồ sản xuất ở những nước "tư bản thối nát" ấy với giá đắt gấp đôi gấp ba so với hàng của Trung Quốc?

Quý vị có thể không tẩm chất độc vào trứng, vào rau như những người nông dân kém hiểu biết, nhưng quý vị lại tẩm chất độc vào đầu óc của những con người xung quanh quý vị bằng những lời dối trá, hối lộ, chạy chọt để được vinh thân phì gia. Dần dần, mọi người trong xã hội đều chạy theo quý vị với một suy nghĩ cực kỳ lệch lạc rằng "mình không làm ắt sẽ có người khác làm".

Kinh tế quyết định chính trị, nhưng chính trị lại có tác động ngược trở lại kinh tế.

Một xã hội mà ai cũng chỉ biết lo cho bản thân mình như xã hội Việt Nam, xã hội Trung Quốc thì có đáng được gọi là "xã hội chủ nghĩa" không?

Các vị có hiểu thế nào gọi là "xã hội chủ nghĩa" và "tư bản chủ nghĩa" không?
Các vị hiểu "XHCN" tức là có đảng cộng sản lãnh đạo còn "TBCN" là có nhiều đảng thay nhau lãnh đạo, hoặc là "nhiều đảng tư sản thay nhau lãnh đạo" phải không? Sai lầm

Xã hội chủ nghĩa là đặt xã hội lên đầu, đặt lợi ích chung lên trên lợi ích cá nhân, nó đối lập với tư bản chủ nghĩa nơi mà "tư bản" được đặt lên đầu, mà tư bản chính là "tiền nằm trong lưu thông", hay nói tóm lại "tư bản" là lợi ích cá nhân.

Theo Hán Việt "tư bản" nghĩa là "vốn".

Một xã hội như Mỹ, Nhật là nơi mà con người luôn sống vì lợi ích riêng, nhưng không chà đạp lên lợi ích chung.

Người Nhật không bao giờ tẩm thuốc kích thích vào rau quả vì họ biết làm như thế sẽ gây hại cho những người đồng bào của họ, họ cũng không xuất khẩu những đồ kém chất lượng vì nó sẽ gây hại đến những đồng loại của họ, dù là người nước ngoài.

Người Nhật có thể tự sát, kết thúc sinh mệnh của mình, để bảo toàn danh dự cho gia đình, cho dòng tộc của họ.

Một xã hội như Việt Nam, trung Quốc là nơi con người miệng thì nói rằng "vì lợi ích tập thể", "xã hội chủ nghĩa", nhưng tay và chân thì chà đạp giày xéo lên người khác. Hãy nhìn thử một vụ tắc đường ở Việt Nam và một vụ tắc đường ở Thái Lan thì biết.

Vậy ở đâu mới xứng đáng là xã hội chủ nghĩa?

Đó là một điều mà tôi muốn nói với quý vị

Các vị nói rằng ngày xưa dù nghèo khổ nhưng Việt Nam vẫn kiên cường chống lại hai đế quốc to. Điều này là đúng và theo một nghĩa nào đó, thì đáng tự hào

Nhưng các vị lại nói ngày nay để được hoà bình, hay nói toẹt ra là để các vị được yên ổn làm ăn, yên ổn kiếm tiền, thì Việt Nam cần mềm dẻo với trung quốc, cho dù trên thực tế và trên tuyên bố, Trung Quốc đã và đang chiếm nhiều đất của chúng ta.

Vậy theo cái lý ngày xưa của quý vị thì đáng ra Việt Nam phải vùng lên đánh lại Trung Quốc, hoặc theo cái lý ngày nay của quý vị thì đáng ra ngày xưa Việt Nam không nên đánh lại Pháp và Mỹ mới phải.

Nhưng sự thực thì quý vị luôn tự hào về ngày xưa và đớn hèn về ngày nay. Chẳng có cái lý nào ngoài cái lý tiền. Các vị sợ đánh nhau với trung quốc thì con cái các vị phải ra trận, hoặc ít ra thì khi có chiến tranh, việc làm ăn kiếm tiền của các vị sẽ khó khăn hơn. Tóm lại các vị chỉ biết có bản thân mình, các vị cá nhân chủ nghĩa ở trình độ cao cấp.

Đó là cái thứ hai tôi muốn nói với các vị.

Các vị khi thì hô hào "Việt Nam là bạn với thế giới" , khi thì hô hào "Việt Nam phải cảnh giác với Mỹ, Âu, Tàu, Nhật". Như thế là cái lý gì?

Vì cái tư tưởng lúc nào cũng thù với hận của các vị, nên các vị không bao giờ thật lòng giao hảo với bất cứ ai. Các vị bắt tay người nước ngoài khi họ đến mang theo đô la và các vật dụng đắt tiền cho các vị hưởng, nhưng các vị lại vênh mồm lên chửi khi họ chỉ ra những cái sai lầm của quý vị. Quý vị biện luận rằng trong quan hệ quốc tế thằng nào cũng chỉ lợi dụng lẫn nhau thôi. Vậy thì người ta sẽ nghĩ về quý vị đúng như thế. Thuỵ Điển, na uy hàng năm cho không Việt Nam hàng triệu đô la và nhiều chương trình đào tạo phát triển, họ lợi dụng gì quý vị? Hay là quý vị nghĩ rằng họ chẳng qua muốn lấy lòng quý vị nên mới thế? Vậy nghĩ xem quý vị đã là cái thá gì mà người ta phải lấy lòng?

Quý vị thử chìa tay ra cho một người, rồi biết được người ấy lúc nào cũng nhăm nhăm "cảnh giác cao độ" với cái chìa tay của quý vị, thì quý vị sẽ nghĩ gì về người đó?

Đầu óc quý vị quá đen tối và nói thẳng ra quý vị cũng suốt ngày tìm cách lợi dụng người khác nên mới nghĩ cho người khác đen tối như thế.

Vì thế nên Việt Nam ta mới tụt hậu so với nước ngoài như hôm nay. Những quốc gia như Nhật, Hàn, Thái Lan vốn có điểm xuất phát không hơn ta là mấy nhưng nay họ đã vượt ta nhiều, đó là vì sao? Vì họ có tầm nhìn hơn chúng ta. Vì họ hiểu được một lý thuyết cơ bản nhất của thương mại đó là cả hai bên cùng có lợi, họ không bao giờ bắt tay với người khác mà trong bụng thì cứ nơm nớp lo người ta "lợi dụng" mình. Suy nghĩ kiểu như thế chỉ tồn tại trong những bộ óc chưa tiến hoá hết từ vượn sang người.

Nói thẳng ra, các vị là những kẻ hám tiền, lo cho lợi ích của cá nhân và cùng lắm là gia đình mình, là hết. Các vị ưa xiểm nịnh, khi báo Washington Post đưa tin rằng nền KT việt nam đang cất cánh thì quý vị tung hô tờ báo ấy như là chuẩn mực của sự trung thực, còn khi cũng báo Washington Post đưa tin về tham nhũng của Việt Nam thì các vị nói họ đưa tin không chính xác. Cái thái độ lá mặt lá trái ấy cũng đúng trong trường hợp người ta nói về "kẻ thù" của quý vị, ví như việc Ân Xá Quốc Tế lên án Mỹ vi phạm nhân quyền và cũng lên án Việt Nam với tội danh tương tự.

Đây là điều thứ ba tôi muốn nói với quý vị

Điều thứ tư nghe sẽ hơi sốc: nói thẳng ra là quý vị cực ngu

Quý vị không tin vào các thông tin "lề trái", tức là những thông tin trái ngược với báo chí chính thống và những tuyên bố chính thức của Việt Nam. Nhưng bản thân quý vị đang sinh hoạt ở một diễn đàn có tên miền quốc tế, đã hoạt động được hơn 2 năm nhưng ngân khoản duy trì sự tồn tại của nó vẫn là từ tiền của cá nhân những con người đáng trân trọng đã lập ra website này. Tại sao website này không thể có đuôi .vn và cũng không thể đăng quảng cáo được, quý vị nếu đủ thông minh thì đã nghĩ ra từ lâu rồi.

Quý vị quy kết tất cả những lời nói, bài viết của người khác là "phản động" "chống lại Việt Nam", "bán rẻ tổ quốc" chỉ vì những người ấy không có tư tưởng giống như quý vị. Quý vị bỏ ngoài tai mọi lời phân tích không theo ý kiến của quý vị, quý vị biến một diễn đàn trao đổi tri thức thành một cái chợ để cãi nhau và sỉ vả nhau bằng những từ như "thằng chó", "con lợn", một cách tự nhiên không biết ngượng mồm. Nếu vậy quý vị mất thời gian lên diễn đàn làm gì? Sao không trùm chăn lại tự nói cho xong?

Quý vị gọi người khác là "chống lại đất nước" bởi vì họ chống lại suy nghĩ của quý vị, như thế khác gì quý vị tự coi mình là đại diện của nước Việt Nam? Quý vị tự cho mình là người phát ngôn của chính phủ Việt Nam, hay ngắn gọn, quý vị chính là Việt Nam?

Quý vị kêu gọi người ta "cảnh giác với những âm mưu gây chia rẽ", nhưng lại không nhận ra rằng chính cái lời kêu gọi ấy của quý vị là một âm mưu gây chia rẽ. Nếu quý vị muốn sống tốt với hàng xóm của mình, ắt quý vị không bao giờ bắc loa giữa phố mà rằng "hãy cảnh giác với thằng A, con B, hàng xóm của tôi, chúng nó đang âm mưu chia rẽ".

Quý vị ngu lắm.

Muốn đất nước phát triển được, hãy thôi mò mẫm và ảo tưởng trong cái thế giới độc tôn của quý vị, hãy tỉnh táo trước những khẩu hiệu, hãy đi vào bản chất thay vì hô hào bên ngoài, hãy lắng nghe xem người khác nói thế nào, và hãy chân thật trong mọi mối quan hệ.

Nhưng tôi không vọng tưởng rằng một ngày nào đó quý vị sẽ thay đổi. Quý vị sẽ mãi mãi là người dân của một đất nước tụt hậu, tham nhũng, ô nhiễm và không được bạn bè quốc tế coi trọng.

Đên đây chợt nhớ câu nói của cụ Tản Đà:
"Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn..."

Gửi một số quý vị trong diễn đàn, ai đọc thấy không phải mình thì tức là không phải đối tượng mà tôi nói đến.

 
 
 


_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/

(trả lời: Nguyenthitehat)
Bài số: 6
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/28/2009 6:09:22 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm
Đêm Havana và ngày Hà Nội

(Tưởng Năng Tiến)

 

Có nơi nào trên trái đất này

Mật độ đắng cay như ở đây?

Chín người – mười cuộc đời rạn vỡ.

Bị ruồng bỏ và bị lưu đầy…

Có nơi nào trên trái đất này

Mật độ yêu thương như ở đây?

Mỗi tấc đất có một người qùi gối

Dâng trái tim và nước mắt

Cho nỗi đau của cả loài người …

(Phùng Quán)

Tôi chưa bao giờ đến Hà Nội, và cũng chưa bao giờ cảm thấy có chút xíu nào hào hứng khi nghĩ đến chuyện phiêu lưu tới một nơi xa xôi, lôi thôi và tai tiếng (tùm lum) như thế. Đã thế, đường thì xa, vé tầu thì mắc, thủ tục thì lôi thôi rườm rà, và lỡ mà kẹt luôn thì… chết mẹ!

Tôi sinh trưởng ở miền Nam, nghĩ và nghe sao nói vậy thôi hà. Và cứ như vậy mà nói, chắc chắn, sẽ làm mích lòng cả đống người. Tôi biết vậy nhưng không thể nào nói khác vì những điều mà tôi được nghe kể về Hà Nội (thường) không có gì là đàng hoàng hay tử tế –  đại loại như:
“Lời ăn tiếng nói lễ độ cũng khó gặp, chứ đừng nói gì đến văn vẻ… Một cô gái có thể nói oang oang giữa chợ:
- Nó rủ tao đi nhưng tao đ… đi.
- Sáng nay mẹ mày qua xin lửa bố tao, bố tao đ… cho…”
 
“Một cái gì đó đã phá vỡ lòng tin của con người rằng xã hội luôn luôn cố gắng đem lại sự tốt đẹp cho mình, và chính mình phải có bổn phận phải gìn giữ các công trình xã hội để mình và mọi người cùng hưởng. Người ta thẳng tay cắt dây điện để bán lấy chút tiền, có thể đốt hết một kho hàng hoá để phi tang cho một vật ăn cắp không đáng là bao… con người đối xử với xã hội thô bạo như vậy chỉ vì xã hội đã đối xử với họ tệ quá ..." (Phạm Xuân Đài. Hà Nội trong mắt tôi. Thế Kỷ: Hoa Kỳ 1994, 32-33).

Trời đất, đó là chuyện nhỏ và chuyện cũ (rích) rồi – từ hồi thế kỷ trước lận – bới móc ra làm chi nữa, cha nội ? Thì rành rành là chuyện bây giờ, thế kỷ XXI đây nè, Hà Nội vẫn cứ  y trang như hồi đó – chớ có khác (mẹ) gì đâu:
“Những đứa bé trai và gái bưng thức ăn cho khách vẫn là những đứa bé đã được mô tả trong tiểu thuyết Nam Cao hay Trương Tửu cách đây năm sáu thập niên, còm cõi, nhọc nhằn, cơ cực, chỉ biết cúi đầu vâng dạ và sống quen với lo âu, sợ hãi….”

“Những anh chị phu hồ vẫn làm việc bằng những cung cách từ nửa thế kỷ trước. Họ chuyền tay nhau mọi thứ vật liệu. Cát, đá và sạn đựng trong những cái rổ, đà gỗ vác trên vai. Một ngày dầm mưa hay đổ mồ hôi như thế của một người phu hồ trị giá một đô la và một bữa ăn trưa thanh đạm. Hơn một phần tư thế kỷ thực hiện ‘chủ nghĩa xã hội ưu việt’ trong nước, hơn một phần tư thế kỷ kêu gào tự do và nhân quyền của khối người việt lưu vong hải ngoại, chẳng có chút ánh sáng nào rọi vào những góc đời phiền muộn tối tăm này” (Bùi Bích Hà, “Nhìn lại quê hương,” Thế Kỷ 21, Sep. 2003:63-65).
Phạm Xuân Đài và Bùi Bích Hà, nói nào ngay, không phải là người Hà Nội. Họ là dân bá vơ, tha phương cầu thực, cù bơ cù bất, ở tận California hay đâu đâu đó. Cả hai chỉ tạt ngang, ghé chơi Hà Nội năm ba ngày hay vài ba tuần lễ gì thôi. Biết (khỉ mốc) gì đâu mà nói hành nói tỏi (nghe thấy ghét) dữ vậy chớ?

Nguyễn Huy Thiệp thì khác à nha. Ông ta là niềm hãnh diện của Hà Nội (nói riêng) và của cả nước Việt (nói chung). Ổng có dư thẩm quyền và thừa tư cách để nói về thủ đô “mến yêu của ta.”. Trong tác phẩm Tuổi hai mươi yêu dấu, nhà văn  đã mượn lời một nhân vật để tuyên bố như sau:
“ Thời của tôi đang sống là thời chó má. Tin tôi đi, một trăm phần trăm là như thế đấy.”
 
Ý, trời đất, quỉ thần, thiên địa ơi! Giữa Thời đại **** (quang vinh), và trong lòng thủ đô Hà Nội – nơi mà cách đây chưa lâu người ta vẫn còn phải nhai rón rén khi ăn – mà thằng chả nói năng ồn ào, lạng quạng và bạt mạng (quá cỡ) như vậy thì kể như là… hết thuốc!  Và Hà Nội không phải là nơi duy nhất hết thuốc (chữa) như  thế trên thế giới này. Tôi nghe kể là ở thủ đô của Cuba – một nước anh em xã hội chủ nghĩa – tình trạng cũng bết bát, và bệ rạc không kém:
“Ở La Havanne vài ngày dần dần bạn hiểu cái khang trang, sầm uất ở những nơi có du khách chỉ là bộ mặt bên ngoài che không nổi một xã hội lở lói, mệt mỏi… Cuba có hai thế giới, thế giới tưng bừng náo nhiệt của du khách, của những người có tiền xanh, bên cạnh thế giới mệt hoài của dân địa phương. Sau 50 năm cách mạng, cái mơ của đa số dân Cuba là vượt biển qua Miami hay có bà con thỉnh thoảng gởi về một cái ngân phiếu” (Trần Công Sung,” Cuba Sí, Cuba No,” Thế Kỷ 21, Dec. 2003:78).
 
Đó cũng là cái ước mơ thê thảm, vượt quá tầm tay, của rất nhiều người dân Việt –   bây giờ. Trong quá khứ, Cuba và Việt Nam cũng có rất nhiều điểm (bất hạnh) tương tự như nhau. Hai quốc gia này đều có thời gian dài là thuộc địa, và cả hai đều đã tin tưởng rằng sẽ giành lại được độc lập và tự do bằng con đường… cách mạng! Chung cuộc, cả hai đều sống dở (và chết dở) trong lòng cách mạng.
 
Ví von mà nói thì Havana và Hà Nội như hai cô bé lọ lem, song sinh, trong một gia đình khánh tận. Cả hai cùng có chung ước mơ là lấy được một tấm chồng đàng hoàng, lương thiện nhưng (chả may) đều phải lòng đúng đồ phải gió, và đã trao duyên lầm… tướng cướp! Và  quí vị tướng cướp này đang làm cái công việc mà họ mệnh danh giữ hoà bình cho thế giới  – nếu trích theo nguyên văn lời của ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước Việt Nam:
Có người ví von, Việt Nam – Cuba như là trời đất sinh ra. Một anh ở phía Đông, một anh ở phía Tây. Chúng ta thay nhau canh giữ hòa bình cho thế giới! Cuba thức thì Việt Nam ngủ, Việt Nam gác thì Cuba nghỉ…”
Havana, tuy thế, vẫn còn “có phước” hơn Hà Nội. Bi kịch của La Havanne chỉ xẩy ra vào lúc có mặt trời – theo lời của Trần Công Sung:
“Đêm xuống, dân Cuba quên cái cực nhọc ban ngày, đổ ra đường nhộn nhịp… Quên dollars, quên cách mạng, quên những bài diễn văn dài tám giờ, quên embargo, người ta đàn hát nhẩy múa náo nhiệt. Không phải chỉ ở những khu du khách, ngay cả ở những khu bình dân, đen tối, trong những tiệm cà phê rẻ tiền…, đâu đâu cũng có tiếng nhạc, giọng hát…”
 
Nói cách khác là ban đêm thì dù Việt Nam không gác, Cuba vẫn nghỉ. Cho nó khoẻ!  Vẫn theo như nhận xét của Trần Công Sung thì ở Havana “có một cái gọi là cái hồn (“âme”). Cái hồn này đang nâng đỡ cho mọi người sống qua những ngày tháng cơ cực, đắng cay của thời mạt kiếp. Tôi còn tin rằng nó cũng sẽ giúp cho dân tộc Cuba hồi sinh chóng vánh, sau khi họ chôn xong cái Chủ nghĩa Xã hội (đang muốn “chuyển qua từ trần”) ở đất nước này.
Hà Nội (dường như) không có một cái hồn như thế để chuẩn bị hồi sinh, dù CNXH cũng chỉ còn sống thoi thóp ở nơi này. Tôi chưa bao giờ nghe ai nói đến có một đêm nào đó (dù chỉ một đêm thôi) người dân Hà Nội đã đổ ra đường, đàn hát, nhẩy múa nhộn nhịp, một cách hồn nhiên và vô tư như vậy cả.

Tình trạng của Hà Nội có vẻ tuyệt vọng hơn, theo như nhận xét của nhà văn Bùi Bích Hà – qua bài báo thượng dẫn: “Người ta chỉ cần một hai thập niên để vực dậy một nền kinh tế sa sút nhưng để xây dựng lại niềm tin cho cả dân tộc, cụ thể như dân tộc tôi, nay chỉ còn cầu phép lạ gieo xuống thưở đất hoang hoá này những hạt giống mới để bắt đầu lại.”

Cách đây không lâu – trên diễn đàn talawas – khi được hỏi “phải hình dung thế nào về văn hiến Thăng Long,” giáo sư Nguyễn Huệ Chi đã (rơm rớm nước mắt, tôi đoán thế) kể lại rằng: “Gần đây có một vị viện sĩ định nghĩa văn hiến là văn học để hiến dâng cho Đảng.”

Thiệt, nghe mà… hết hồn luôn! Havana là một thành phố non trẻ, mới có mặt từ đầu thế kỷ thứ XVI mà khí phách và hồn phách vẫn còn lai láng qua từng bước chân nhún nhẩy của người dân – dù nơi đây công an (chắc) không ít hơn Hà Nội. Không lẽ mảnh đất ngàn năm văn vật, lừng lẫy cỡ như Thăng Long, mới đụng chuyện với cường quyền và bạo lực (có vài chục năm) mà đã “mất hồn mất vía” và “chết tiệt” hết thế sao?

Tôi không tin như vậy đâu. Và tôi cũng không chịu như vậy nữa. Đảng CSVN quả thực đã hớp được hồn của một mớ “viện sĩ” ở Bắc Hà nhưng những chú lính gác cửa của Bắc Kinh (hay còn có tên gọi mới, dễ thương hơn, là “những kẻ canh giữ cho hoà bình thế giới”) chưa bao giờ thực sự nhìn ra được cái hồn của đất Thăng Long, chớ đừng nói chi đến chuyện họ “đụng” được tới nó.

Do tình cờ, tôi có lần (may mắn) cảm thấy được cái hồn của Hà Nội trong một căn hộ nhỏ – ở ngõ Ánh Hồng, cạnh một nhà xí công cộng, luôn luôn ngập ngụa cứt đái – của một người đàn bà tên Sợi.
Chị Sợi có một mẹt hàng ở đầu ngõ, bầy bán các thứ linh tinh: ấm nước chè, gói thuốc lào, bao thuốc lá, lọ ô mai, gói bánh bích qui. Chị không có vốn nên hàng hoá lèo tèo, thảm hại....
"..............
..........................................
........................................................"
Chị Sợi, anh què – cũng như bà Mít – cho đến lúc chết vẫn chưa có đêm nào ôm đàn ngồi hát, hay đổ ra đường nhẩy nhót nhộn nhịp, như những người dân ở Havana. Ngày cũng như đêm họ sống ẩn nhẫn, thầm lặng trong những con hẻm hôi thối luôn ngập ngụa phân người giữa lòng Hà Nội.  Chính ở những nơi tăm tối này, họ đã giấu kín được nguyên vẹn cái hồn của cả một dân tộc qua từng nhịp thở và nhịp đập của tim. Và tôi cũng cảm được cái hồn như thế, khi viết những dòng chữ này, dù nơi tôi đang sống cách xa Việt Nam hơn nửa vòng quả đất.
 
Sau khi đọc xong “Truyện không tên,” tôi hỏi tìm số điện thoại của tác giả và gọi cảm ơn ông đã mở cho tôi thấy cái hồn của dân tộc Việt. Nhà văn Bùi Ngọc Tấn nói rằng ông không viết truyện mà chỉ kể lại chuyện đời của chị Sợi, theo như lời chính chị tâm sự – thế thôi.
 
Chị Sợi, anh Què vẫn còn đang sống tại Hà Nội. Nơi đây, không phải lúc nào ra ngõ cũng gặp anh hùng hay gặp một ông (hoặc một bà) tiến sĩ. Đôi khi, chúng ta cũng gặp được cái hồn của mảnh đất này nhưng không có cơ duyên để nhận ra được, thế thôi.
 
Tưởng Năng Tiến


< Sửa đổi: Nguyenthitehat -- 10/28/2009 6:12:17 AM >



_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/

(trả lời: Nguyenthitehat)
Bài số: 7
RE: Đọc Báo Sáng Nay - 10/29/2009 11:13:32 AM   
Nguyenthitehat

 

Bài: 2824
Từ: Giọt Sương Đêm


Thư ngỏ gởi anh Huỳnh Tấn Mẫm và các anh chị lãnh đạo phong trào sinh viên Sài Gòn trước 1975
Thursday, 24. September 2009, 21:45:10

Thân gởi anh Huỳnh Tấn Mẫm và các anh chị,

Trong những năm cuối thập niên 60, đầu thập niên 70 của thế ký trước, tôi là một sinh viên, lúc đó anh Mẫm là chủ tịch tổng hội sinh viên Sài Gòn. Hồi đó, tôi hết sức ngưỡng mộ anh và đã theo gương anh tham gia biểu tình chống chính quyền Nguyễn Văn Thiệu bởi vì không ai chối cải rằng đó là một chính quyền thối nát, tham nhũng và cũng vì cảnh lính Mỹ nghênh ngang trong thành phố Sài Gòn, cùng những chuyện Mỹ Lai, Sơn Mỹ.

Cũng như các anh chị, tôi những mong sau khi đất nước thống nhất, mọi người dân Việt Nam sẽ được sống trong hòa bình dưới một chính quyền thực sự “của dân, do dân và vì dân”. Nhưng hơn 34 năm trôi qua, thực tế không phải như vậy. Những sự thối nát của nhà nước cọng sản Việt Nam hiện nay còn tồi tệ hơn nhiều so với chính quyền Việt Nam Cộng Hòa trước đây, đáng buồn là tôi không thấy các anh chị lên tiếng! Thực tế xảy ra hàng ngày trước mắt, nên tôi nghĩ không cần thiết phải trình bày với các anh chị. Vả lại, có lẽ các anh chị còn rõ hơn tôi bởi vì đa số các anh chị đang nằm ở “trong chăn”. Tuy vậy, có quá nhiều câu hỏi làm tôi vô cùng bức rức.
Về kinh tế, báo chí thường đưa tin rằng thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam tăng nhanh, tỷ lệ gia đình nghèo giảm một cách ngoạn mục, nhưng trên thực tế chênh lệch giàu nghèo ngày càng cách biệt một cách kinh khủng. Chuyện ăn chơi xa xỉ của các đại gia tư-bản đỏ thì báo chí hằng ngày đã đưa tin nhiều rồi, tôi không cần trích dẫn. Trong khi đó, lương trung bình của một công nhân là 800 ngàn đến 1 triệu đồng/tháng, tức khoảng 30 ngàn đồng/ ngày. Một gia đình hai vợ chồng và một đứa con, may mắn lắm cả hai vợ chồng đều đi làm, đổ đồng thu nhập đầu người là 20 ngàn đồng/ngày. Với cái giá sinh họat ở các thành phố chưa trừ các chi phí như học phí cho con, v.v… và v.v…, cuộc sống của họ như thế nào các anh chị cũng hiểu. Ở nông thôn, tình hình càng bi đát hơn!

Về y tế, anh Mẫm là bác sĩ, vừa là chủ tịch Hội Hồng Thập Tự TP. ****, chắc anh biết rõ tình hình y tế Việt Nam hơn ai hết. Giữa chỗ bạn bè, tôi không biết anh Mẫm nghĩ sao, chứ tôi còn nhớ trước 1975, một bác sĩ cho vợ ra ngồi làm thư ký để thu tiền bệnh nhân thì bị người ta chê cười. Còn bây giờ, bác sĩ sau khi ra toa, tự bán thuốc, tự thâu tiền là chuyện “bình thường”. Trong toa của các bác sĩ thường có một mục “multivitamin one-a-day” trong 7-10 ngày! Không biết uống 7 đến10 viên multivitamin bệnh nhân có bổ béo được chút nào không, nhưng nếu nhân với con số vài chục bệnh nhân đến khám phòng mạch tư mỗi ngày, một bác sĩ cũng kiếm được kha khá! Không biết hiện nay có bác sĩ nào còn treo lời thề Hippocrate trong phòng mạch của mình không?

Về giáo dục, thế hệ lứa chúng ta, ai cũng có nhiều anh chị em. May mắn trước 75 có hệ thống trường công cho nên tất cả anh chị em tôi đều học hết trung học, có người tốt nhiệp đại học. Ở chỗ thân quen, xin hỏi các anh chị, với cái mức học phí hiện nay, ai trong số các anh chị vẫn có thể trở thành bác sĩ, tiến sĩ như anh chị bây giờ không?

Chuyện tham nhũng, trước 75, chúng ta đã từng xuống đường chống tham nhũng cùng với Mặt Trận Nhân Dân chống Tham Nhũng của Linh Mục Trần Hữu Thanh. Nay tình trạng tham nhũng đến mức độ nào? Trước 75, không có vụ tham nhũng nào chấn động cả thế giới như vụ PMU18 hay PCI, đến mức chính phủ Nhật phải quyết định tạm thời ngưng viện trợ để làm áp lực với chính phủ Việt Nam đưa Huỳnh Ngọc Sỹ ra tòa. Thế nhưng bao nhiêu năm đã trôi qua, hai vụ tham nhũng đầy tai tiếng này vẫn chưa được giải quyết hay đã giải quyết nhưng không nghiêm chỉnh, khiến cho dư luận vẫn còn thắc mắc!

Nhưng hai sự kiện gần đây khiế n cho tôi phải viết thư ngỏ này gởi đến anh Mẫm và các anh chị là chuyện Bâu Xít và Trường Sa – Hoàng Sa.

Hơn 60 năm kể từ ngày đảng cọng sản Việt Nam cướp chính quyền cho đến nay, chưa có một cuộc tập hợp trí thức đông đảo để chống lại những quyết định sai trái, phản dân hại nước của chính phủ như vụ bâu xít! Những bài phản biện, luận cứ khoa học về kinh tế, chính trị, quân sự, an ninh quốc phòng, môi trường v.v… liên quan đễn việc chính phủ giao cho nhà thầu Trung Quốc khai thác bâu xít tại Tây Nguyên đã được đăng đầy đủ trên trang nhà bauxitevietnam. info. Trong đó, tôi chỉ thấy tên của anh Lê Hiếu Đằng nhưng vắng bóng anh Mẫm và các anh chị trong phong trào sinh viên cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970!

Nhưng quan trọng hơn hết là vụ Trung quốc chiếm Hoàng Sa và Trường Sa. Tôi hết sức ngạc nhiên về hai điều. Trước hết, nhà nước Việt Nam tuyên bố Hoàng Sa – Trường Sa là chủ quyền của Việt Nam và phản đối việc Trung Quốc thành lập đặc khu hành chánh Tam Sa, đồng thời đặt Hoàng Sa và Trường Sa dưới sự quản lý của đặc khu hành chánh Tam Sa. Tôi không hiểu tại sao một nhà nước lại đi đàn áp người dân mình khi họ ủng hộ tuyên bố của chính nhà nước.

Và điều thứ hai làm tôi ngạc nhiên hơn là thái độ im lặng của các anh chị trước việc Trung Quốc chiếm Trường Sa – Hoàng Sa! Nói một cách công bình, sự tồn tại của chính quyền Sài Gòn trước 30 tháng 04 năm 1975 được quyết định bởi Nhà Trắng, nhưng trên văn bản và thực tế, người Mỹ chưa bao giờ muốn chiếm và sát nhập miền Nam Việt Nam vào lãnh thổ của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Trong khi đó, cũng trên văn bản và thực tế, người Tàu đã chiếm Trường Sa, Hoàng Sa và đã tuyên bố sát nhập Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ của Trung Quốc! Vậy mà trước đây, các anh chị đã xuống đường biểu tình hô vang khẩu hiệu “Americans, Go Home!” còn bây giờ các anh chị lại im lặng, một sự im lặng khó hiểu.

Trong các buổi gặp mặt những người bạn trong phong trào sinh viên trước đây, các anh chị vẫn ồn ào kể những câu chuyện tiếu lâm về đủ mọi mặt tiêu cực của đời sống nhưng tất cả chỉ dừng ở đó! Tại sao vậy? Trước đây anh Trần Long Ẩn đã viết về sự hy sinh, dũng cảm của các anh chị khi tham gia tranh đấu:

Ai cũng một thời trẻ trai
Cũng từng nghĩ về đời mình
Phải đâu may nhờ rủi chịu ?
Phải đâu trong đục cũng đành.

Tôi vẫn hiểu rằng mỗi người, mỗi thời đều có hoàn cảnh riêng, nhưng tại sao thời trai trẻ các anh chị có thể hy sinh thời gian đẹp nhất của đời người, còn bây giờ, ở tuổi trên 60 cả rồi, các anh chị lại im lặng một cách đáng sợ như vậy? Phải chăng bây giờ các anh chị đã có gia đình, địa vị trong xã hội? Phải chăng sự đàn áp của nhà cầm quyền hiện nay dã man hơn thời Nguyễn Văn Thiệu, hay “trại học tập cải tạo” bây giờ đáng sợ hơn “chuồng cọp” Côn Sơn trước đây? Thực tình tôi không hiểu nổi! Hy vọng rằng anh Hạ Đình Nguyên, tiến sĩ về Tâm Lý Xã Hội có thể tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi “tại sao” này.

Kính chúc anh Mẫm cùng các anh chị luôn luôn sức khỏe.

Nay thư,

Nguyễn Văn Nam


_____________________________

"Trước Khi có ta... ai đã là ta?
Sau ta bây giờ... ai sẽ là ta?"


http://vuonhatehat.blogspot.com/

(trả lời: Nguyenthitehat)
Bài số: 8
Trang:   [1]
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Lượm Lặt Khắp Nơi >> Đọc Báo Sáng Nay Trang: [1]
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode