Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ !

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! Trang: <<   < phần trước  11 12 13 14 [15]
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 10/30/2009 2:06:04 AM   
lua9


Bài: 5385
quote:

Phạm Đà Giang: Đành trở lại chính mình, quay trở vào trong mình mà tìm bằng tình yêu thương, lòng tử tế với cả tấm lòng của mình đối với muôn loài, họa nay mới hy vọng gặp lại lương tâm của chính mình chăng./.
Pdg


Lúa xin chào anh Phạm Đà Giang, anh vẫn khỏe ? Nhờ nhỏ MCĐV khuấy trang của anh lên mặc dù Lúa vẫn nghĩ đến anh PĐG luôn đó chứ. Anh có đọc bên tâm tình cô Lúa chưa, Lúa đang có một con chó tên là Thằng May Mắn đang nằm bình an cạnh bên bàn làm việc, khi rảnh Lúa sẽ kể cho anh và Cõi nghe những quan niệm khác nhau về sự nuôi Chó, nghe qua tưởng là buồn cười nhưng súc vật ảnh hưởng tâm lý người ta nhiều lắm.

 
quote:

MCĐV: Người buôn bán dễ bị tội nói dối.

Nhỏ này, chị là dân buôn bán ăn ngay noái thiệt, noái dối hùi nào  tùy trường hợp nghen cưng ! NGhề buôn bán của chị hùi xưa là lấy công làm lời, công mắc lắm á.

quote:

...những chiều khi đi ruộng về. Cha mẹ cháu thường nói rằng nơi cháu ở hiện giờ chỉ là vùng đất tạm dung thân. Nhưng mà chừng nào thì mới được trở lại sống một cách bình an nơi quê nhà hả bác?
Cháu bổng thấy kiếp người thật là phù du.


Thì cuộc đời là phù du, còn gì mà thắc mắc, ngay cả chính xác thân ta lạc vào " Tây Phương Lạc Cảnh " này cũng là giấc chiêm bao thôi. Để tránh tình trạng rơi vào cõi bơ vơ, ta phải vùi đầu vào kinh sử, học & hành, lý thuyết yêu nước còn phải đổi sang hành động nữa mới đủ.

Đứng cương vị của Cõi chị sẽ kết tụ tầng lớp trí thức trẻ tuổi như em, phỏng vấn xem họ nghĩ gì về quê hương, ở tiểu bang chị ở, chị đã liều mình tạo khung cảnh cho tầng lớp này quen nhau và trao đổi làm quen nhau. Dù dưới bất cứ chế độ nào, giới trí thức trẻ luôn luôn là tạo thành Phong Trào cách mạng. Đừng nản chí, đừng nhìn đời xa vời, chúng ta có quyến hưởng thụ, đi du lịch, giải trí, không ai bắt buộc chúng ta phải ép mình để hy sinh cho người khác, nhưng từng giây từng phút, khối óc luôn dành cho quê hương. 

Nếu được vậy thì dẫu sống bất cứ nơi nào trên trái đất này, em cũng đã làm được lắm cho dân tộc. Thật là không hổ danh làm người Việt Nam, mẹ Việt Nam vui khi có những người Con Của Mẹ như em.

Chúc anh PĐG và em Cõi ngày thứ sáu vui vẻ an bình.

Lúa 9   


_____________________________

Như đã đọc tâm tình người đâu đó
như gửi trao bạn hữu một chút thơ
ta đã đọc được vài trang thơ nhỏ
hiểu tấm lòng qua những chữ thờ ơ... ( Lúa 9 )

(trả lời: pham da giang)
Bài số: 141
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 10/30/2009 4:47:48 PM   
motcoidive


Bài: 492
Kính thưa bác P Đ G và chị Lúa chín đầy đồng,

quote:

Đứng cương vị của Cõi chị sẽ kết tụ tầng lớp trí thức trẻ tuổi như em, phỏng vấn xem họ nghĩ gì về quê hương, ở tiểu bang chị ở, chị đã liều mình tạo khung cảnh cho tầng lớp này quen nhau và trao đổi làm quen nhau. Dù dưới bất cứ chế độ nào, giới trí thức trẻ luôn luôn là tạo thành Phong Trào cách mạng....


Chị à, em không có bản lãnh như chị đâu.
Có những khi trong cộng đồng có hội hè gì, em rủ bạn bè đến làm những chuyện giúp một chút cho công việc mà còn khó lắm.
Bởi vì những bạn trẻ cở tuổi em, thì thường là sinh ra ở hải ngoại, hoặc ít nhất cũng lớn lên ở hải ngoại, nên họ không có ấn tượng nhiều lắm về quê hương. Em không dám nói gì nhiều với các bạn nầy, bởi vì họ cũng có thân nhân là những vị lớn tuổi, còn biết nhiều về chuyện quốc gia đại sự hơn em.

Nhưng mỗi người một hoàn cảnh chị ơi! Không thể trách ai được. Những biến chuyển của chính trị và xả hội làm
cho người ta mất lòng tin. Biết tin ai bây giờ? cho nên người ta trở nên hờ hửng với thời cuộc.
Có người thoát khỏi gông cùm cs thì chạy một hơi, không dám quay đầu lại.
Và cũng có người không phân tách ra được mảnh đất quê hương và cs là hai thực thể khác nhau.

Có những bạn trẻ mới qua thì cấm đầu học để tìm một việc làm khá giả, họ cũng có thể giúp được chút ít, nhưng nói đến chuyện thời cuộc của quê nhà thì họ né tránh.

Có một thành phần mà, nếu không aluôn.i mời, họ cũng tự động tìm đến, thành phần nầy cũng khá đông, và dù sao đi nữa cũng nhờ có sự đóng góp của họ, thì buổi lễ hoặc hội hè mới đông vui.
Đó là những thành phần có khiếu về trình diễn.

Cho nên tự mình làm được chuyện gì thì làm, chứ không dám thuyết phục ai.
Nhưng nếu có muốn nói thì cũng chẳng ai nghe em đâu.

Kính chúc bác phạm Đà Giang, Chị Lúa và tất cả quý vị an vui




_____________________________

The world is a rainbow

(trả lời: lua9)
Bài số: 142
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 10/31/2009 4:18:43 AM   
pham da giang

 

Bài: 449
Thân ái chào tất cả xóm làng.
Chào Lúa 9.
Chào Cõi.

Mình đi lang thang ghé Phương Bối năm xưa lại gặp Bát Nhã năm nay đang bị nhà cầm quyền VN đánh phá… Bất chợt đọc được bài viết “Đằng Sau Ánh Hào Quang” của TMT. –Nên mình có cuộc thảo luận với tuổi trẻ. Xin mời các bạn đọc thử:
 
 
Nói Với Tuổi Trẻ
 Phạm Đà Giang
           ()
                                          Thái Tử Tất Đạt Đa
                                                  THỜI NAY !
                                                          ((o_o))
            -Kính chào chú, nhân đọc trên mạng Phù Sa một bức thư: “Đằng Sau Ánh Hào Quang” của TMT, một nữ tu sinh tại tu viện Bát Nhã ở Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng VN. Khiếm lòng em vô cùng xúc động! Vậy em có ý kiến, buổi thảo luận hôm nay chúng ta tham khảo nội dung bức thư đó được không ạ!
 
            -OK, vậy em hãy đọc bức thư đó xem sao nào?
            Hải lấy trong túi ra bản copy lá thư và thong thả đọc:  -“Đầu lá thư này, tôi xin nói một cách hết sức rõ ràng với quí vị rằng: tôi là một tiểu thư. Một tiểu thư chính hiệu được sinh ra và lớn lên trong một môi trường hoàn toàn truyền thống và có thể nói là rất gia giáo. Bà ngoại tôi có hai người con. Dì là giáo viên, còn lại là mẹ. Ba và mẹ tôi là chủ một doanh nghiệp có tiếng. Còn họ hàng bên nội tôi thì khỏi cần phải nói tới, vì ai ai cũng là Đảng viên ưu tú, có vai có vế hay nói theo một cách bình dân là những vị rất có máu mặt của một quận tại thành phố ****.
Và như thế, tuổi thơ của tôi đã trôi qua hết sức êm đềm trong cái ánh hào quang đó!
Trong nhà tôi luôn có từ ba đến bốn người giúp việc. Nên tôi hoàn toàn không hề biết cái gì gọi là đi chợ, nấu cơm hay giặt giũ... những việc mà bất cứ một cô con gái nào cũng phải biết, không ít thì nhiều. Tôi chỉ biết có học và học. Tôi học khá giỏi và từng là thủ khoa văn của một tỉnh.
Tôi nói đến đây, viết đến đây, hẳn nhiều bạn, nhiều quí vị độc giả cũng sẽ ao ước có một cuộc sống ấm êm sung túc như tôi !?
Nhưng ngược lại, với tôi, tôi lại không hề cảm thấy như vậy.
Tự trong sâu thẳm, tôi thấy mình luôn mâu thuẫn, tôi thấy mình như một con búp bê. Thậm chí, đến nỗi khi tôi thi Đại học, với khả năng của tôi, tôi đã đậu vào Y Khoa, nhưng bố mẹ và gia đình bên nội tôi đã lái tôi đi theo ngành Ngân Hàng, chỉ vì một lý do duy nhất: Bác tôi là giám đốc ngân hàng E. Chỉ cần tốt nghiệp, tôi sẽ đi theo Bác, ngoan ngoãn ngồi giữ ghế vài năm đầu, rồi phấn đấu trở thành Đảng viên... khi đó tôi chỉ còn mỗi việc ngồi mát ăn bát vàng. Kẻ ngu nhất cũng hiểu cái chuyện lương bổng không bao nhiêu của một cán bộ nhà nước, rất khập khiễng với cái viễn cảnh nhà cao cửa rộng rồi phải không?
Nhưng tốt nghiệp xong tôi không làm ngân hàng, cũng không làm cho một cơ quan nhà nước nào cả. Tôi biết tôi đã chọn sai nghề. Tôi muốn được sống với những gì có thật trong tôi. Tôi đi làm cái nghề tay trái là viết lách cho một công ty sách.
Học một đằng, làm một nẻo, nghĩa là tôi biết, tôi đánh mất rất nhiều thời gian, nhưng tôi không muốn đánh mất chính mình. Tôi thường xuyên rơi vào những cơn trầm cảm vì có cảm giác mình sống không thực. Tôi đã vật vã hàng mấy năm trời như thế chỉ để tìm ra lời đáp của những câu hỏi đại loại như: Tôi là gì, tôi từ đâu đến, tôi sẽ đi về đâu?...
Tôi biết, tôi biết chứ, bạn sẽ nói tôi điên. Nhưng mà quả thật là vậy! Tôi không khắc khoải chuyện mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền hay mình phải phấn đấu có học vị này nọ kia... Với tôi, tôi chỉ mơ màng có bấy nhiêu việc vừa nêu.
Rồi ba mẹ tôi lại muốn tôi lập gia đình, như cái lẽ tất yếu. Tôi cũng ừ hử và nhận lời quen một anh bạn học trông có vẻ hiền lành tử tế. Nhưng khi họ hàng nội ngoại bắt đầu vun xén vào hai đứa... ai cũng mong chờ một cái điều đẹp đẽ, thì riêng tôi, tôi lại cảm thấy một lần nữa mình rơi vào cơn trầm cảm, tôi như con nhộng muốn hoá thân, phải bung mình ra khỏi kén. Thế là tôi bứt phá một cách ngoạn mục: cương quyết không đến với anh bạn kia nữa. Vì khi đó, tôi đã có một tình yêu khác. Tình yêu với Thế Tôn!
Tôi tìm hiểu sâu hơn về Phật Pháp.Và Tôi thấy mình hết sức may mắn được tiếp xúc với pháp môn của Làng Mai. Tôi đến với Bát Nhã để tu tập cùng đại chúng nơi đây và chợt nhận ra cuộc đời mình thật sự hạnh phúc từ giây phút này đây. Tôi đã biết rửa chén trong chánh niệm, biết nấu thêm các món ăn chay, biết làm những công việc mà trước nay tôi chưa hề làm như chà rửa và quét dọn nhà vệ sinh... Tôi làm những điều đó trong một niềm hạnh phúc vô biên!
Tôi hãy còn nhớ rất rõ cái cảm giác ý thức về quyền tự chủ cuộc đời mình, khi chính bàn tay tôi nhấn nút điện thoại và trả lời một cách hết sức rành rọt với ba mẹ anh chàng kia là: tôi xin lỗi vì biết mình không thể!
Tôi đã lột xác không ít thì nhiều. Tôi không còn là một công chúa nhỏ, không phải là một con búp bê hay một con bù nhìn. Tôi có thể làm chủ cuộc đời tôi, vận mạng của tôi. Tôi biết mình hoàn toàn tự do! Và tôi muốn có thêm nhiều người như tôi hiểu thêm ý nghĩa thật sự của cuộc sống. Bạn phải sống một cuộc đời có ích thật sự, chứ không phải chỉ tối tăm mặt mũi xoay tròn trong cái vòng bất tận: lớn lên, đi học, kiếm tiền, kiếm quyền... chờ ăn, chờ chồng rồi chờ chết!
Tôi mang Phật Pháp về nhà. Từ đó, những bữa cơm trong gia đình tôi, bắt đầu thay đổi.
Những đề tài mới mẻ được khơi lên, ví dụ như hôm nay bà ngoại đọc kinh chưa? Dì hai có nghe Pháp thoại chưa? Ba ơi sao ba làm biếng đi thiền hành quá vậy, mẹ rủ ba ráng dậy sớm đi tập chung đi. Còn em trai tôi thì hay đi thả cá phóng sinh.
Tôi vui, em trai tôi vui, mẹ tôi vui, ba tôi vui, cả nhà tôi đều vui!
Vậy đó, chỉ là những đổi thay nho nhỏ. Tôi không dám nói đến những điều lớn lao hơn! Nhưng tôi biết, để có một xã hội an ninh lành mạnh, thì từng gia đình phải là một tế bào mạnh khoẻ!
Nhưng nói như vậy, không có nghĩa là tôi biến mình thành một khối gỗ vô tri vô giác, không còn cảm xúc yêu thương một ai nữa. Vẫn có chứ, làm sao không?
Tôi luôn ý thức rất rõ là mình còn có một sức mạnh khác nằm sâu thẳm bên trong. Tôi nghe được tiếng Thế Tôn đang gọi tôi. Tiếng gọi ấy tha thiết lắm! Và Thế Tôn đã trả lời cho tôi những câu hỏi ngây ngô mà tôi vẫn luôn muốn kiếm tìm từ ngày xưa.
 
Tôi muốn xuất gia!
Cái tin này như một cơn chấn động với gia đình của tôi! Chấn động rất lớn!
Và cũng dường như ngay lập tức, tôi được gán cho cái tên "T điên". Tại vì theo quan điểm chung thì chỉ có những đứa điên mới dám từ bỏ hết tất cả như: công ăn việc làm đang tốt đẹp, một người rất thương mình, một gia đình hạnh phúc và cả những lời hứa hẹn về một tương lai rất sáng sủa nếu chỉ biết ngồi im và ngoan ngoãn... để đi tu!
Những điều này làm Mẹ tôi bỏ ăn, bỏ ngủ. Bố tôi thì như vừa sau một trận chiến hoang tàn. Hai ông bà không biết ăn làm sao, nói làm sao với họ hàng đây!
Mà nếu tôi nhắc ra đây, chắc quí vị hẳn cười đến chết mất! Lý do gia đình tôi ra sức ngăn cản, làm áp lực để tôi không thể đi tu được là vì lý lịch gia đình tôi quá trong sạch!
Không một ai chấp nhận cho tôi đi tu, dính líu gì đến tôn giáo, mà đặc biệt là "cái dòng Bát Nhã" đó!
Trong khi báo chí nhà nước đưa tin Bát Nhã chỉ là vấn đề nội bộ, thì hơn một ai hết, tôi - con cháu của một gia đình hoàn toàn có truyền thống Đảng Viên lại biết một sự thật rất khác, phải nói là rất đau lòng.
"Mày muốn cả nhà này bị liên luỵ thì mày đi đi"
"Mày muốn các chú bác của mày bị mất ghế thì mày đi đi"
"Mày muốn lý lịch thằng em trai của mày (đang cố hết sức làm Đảng Viên) bị tô đen thì mày cứ đi theo cái dòng đó đi"
Tôi hỏi lại một câu, vì sao các thông tin trên báo đài của quốc gia, đều nói đây là chuyện nội bộ trong một ngôi chùa. Hà cớ sao việc con đi tu, lại liên luỵ cả dòng họ?
Thì tôi nhận được những lời khuyên sáng suốt này:
"Mày nên nhớ cả nhà này là Đảng Viên đó. Mày làm sao coi cho được thì làm...", "Cửa đó là cửa tử, ai cũng ngầm biết là như vậy, tại sao mày cứ đâm đầu vào xe lửa hoài vậy?...", "Người ta đã muốn triệt thì tất nhiên là sẽ triệt, vấn đề chỉ là sớm hay muộn", "Muốn giết chó thì phải nói con chó đó bị điên, cái qui luật này chỉ có thằng nào ngu mới không chịu hiểu. Mày cũng được ăn học đến nơi đến chốn, sao ngu quá vậy con?"
Và trước tình hình này, nếu tôi vẫn còn cố chấp ra đi, thì tôi nhận được bản án tử hình của dòng họ ngay! Bởi cả dòng họ tôi, tôi nhắc lại toàn những đảng viên hết sức ưu tú và có thế lực, đã tề tựu về nhà tổ, bàn bạc và ra tối hậu thư cho tôi như sau:
1) Khai trừ tôi khỏi dòng tộc, xem như đứa cháu nổi loạn.
2) Cắt hộ khẩu của tôi để không một ai liên luỵ vì hành vi tạo phản sau này của nó.
3) Từ bỏ chi nhánh của ba tôi. Hoặc nếu ba tôi muốn vẫn được thừa nhận là một người trong họ tộc thì viết giấy từ con.
4) Đe doạ tôi, nếu tôi bước chân ra khỏi cửa mà đi tu thì vĩnh viễn đừng quay về. Mọi người sẽ xoay lưng 180 độ.
Vậy thì tôi xin hỏi tất cả quí bạn, quí độc giả. Được sinh ra trong một gia đình danh gia vọng tộc, một gia đình với những chiến công lẫy lừng như vậy, liệu có là một hạnh phúc không?
Cái mà tôi thật sự đau và rất đau đớn chính là lời mà mẹ tôi vừa nói riêng với tôi khi chấm dứt cuộc họp gia đình là: mẹ không ngăn cản con đi tu, nhưng con phải biết, gia đình mình đều là Đảng viên! Từ bỏ con đường này đi con!
Đến nước này thì tôi chỉ còn biết thầm la lên "Trời hỡi trời ơi! "
Cái ánh hào quang ngày xưa từng làm tôi hãnh diện, giờ đây đổ ầm xuống trước mặt tôi! Tôi mệt mỏi thật sự. Tôi muốn hét to lên là tôi không muốn con người phải đeo mặt nạ khi nhìn nhau. Tôi chỉ có một ước muốn giản đơn là được sống rất thật thôi mà. Sao không ai cho tôi cơ hội ấy? Sao ai cũng kết án và phủ lên đầu tôi cái tội danh bất hiếu nếu tôi đi theo trái tim mình?
Tôi thấy mình như chị Dậu, chạy ra khỏi nhà cường hào ác bá thì nhìn ra phía trước mặt vẫn chỉ một màu tối đen như mực!
Có ai đó thắp dùm tôi một ngọn nến không?

T.M.T.
Tập sự nữ Mây Đầu Núi.

 

Hải đọc xong bức thư, cậu ta lại thong thả đặt bức thư ấy xuống bàn với phong cách không bình thường như những buổi hội thảo trước đây; -Cậu ta thẫn thờ nhìn vào hư không như nhìn lại quá khứ; thủa bấy giờ hơn hai ngàn năm trước: Thái tử Tất Đạt Đa cũng đã buông bỏ cung son điện ngọc, trốn vua cha, lén vợ con… Một mình dấn thân nơi núi cao rừng thẳm! Để tầm sư học đạo hầu giải thoát cho chúng sinh khỏi vòng sinh tử luân hồi… Không tiện nghi vất chất; đói rách, kiệt sức gục ngã trên bước đướng đi tìm chân lý!!!
Tất cả hội thảo viên ngồi im phăng phắc, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng của mình mà không ai thốt được lên lời! Sự im lặng của mọi người, tự nó đã nói lên niềm xúc động trong lòng từng người rồi. Một lúc sau, tôi lên tiếng:
 
-Nghe em Hải đọc bức thư của TMT, chú nghĩ: -Hai thời gian, hai nơi chốn, hai nhân vật nhưng cùng một lý tưởng, lại cùng một hoàn cảnh khó khăn lúc cất bước ra đi để tìm lý tưởng của mình!!! Đó là Thái tử Tất-Đạt-Đa thời xưa và TMT thời nay. Có khác chăng là Thái tử TĐĐ đã đạt thành chánh quả, còn TMT thì mới bắt đầu. Chắc là: “TMT là hậu thân của Thái tử Tất Đạt Đa thời nay?” đấy./. 
 
 
 


< Sửa đổi: pham da giang -- 10/31/2009 4:31:36 AM >

(trả lời: motcoidive)
Bài số: 143
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 10/31/2009 4:38:01 AM   
lua9


Bài: 5385
Chào anh PĐG,

Sau khi đọc bức Tâm Thư của các tăng ni tại tu viện Bát Nhã xong cái đầu Lúa lởn vởn câu chuyện hủy mình để chống đàn áp chống chiến tranh của chị Nhất Chi Mai ngày xưa, cuộc đời này thật không bao giờ ngừng lại những vui buồn những khổ đau, nó cứ diễn đi diễn lại như những trang sử mà người đời gom lá mùa Thu  lại mà viết thành trang sử bi hùng ca đầy nước mắt của quê hương mình.

Ngay cái vùng Loraine Lúa đang ở đây ngày xưa 2 nước  Đức và Pháp kéo qua kéo lại dân chúng lúc thì không được nói tiếng Đức, chỉ được học và nói tiếng Pháp, lúc thì phải đi học trường Đức cấm KHÔNG ĐƯỢC nói tiếng Pháp... Nhân dân bị chiến tranh lôi kéo người dân chỉ là những nạn nhân của thời cuộc thôi. Nghe và hiểu lịch sử nước họ mới thông cảm hoàn cảnh họ khi xưa cũng chẳng khá hơn mình bây giờ.

Bao giờ lá rừng thôi rơi khi ấy đời sẽ bớt khổ, nhưng nhìn lại lịch sử chiến tranh thế chiến thứ I thứ II đã là quá khứ, còn cuộc chiến  Nam Bắc VN mình cũng đã là quá khứ chưa ??? Đô hộ Tàu đã là quá khứ chưa ? hay lá vẫn còn rơi ??

Nhắn MCĐV: Em tham gia lớp dạy tiếng Việt ở chùa và nên duy trì sinh hoạt đó, ai nói gì mặc ai đừng nản lòng, cho dù có một vài em học tiếng Quốc Ngữ còn hơn là không có em nào. Chúc em luôn vui.

Thân mến,
Lúa 9


_____________________________

Như đã đọc tâm tình người đâu đó
như gửi trao bạn hữu một chút thơ
ta đã đọc được vài trang thơ nhỏ
hiểu tấm lòng qua những chữ thờ ơ... ( Lúa 9 )

(trả lời: pham da giang)
Bài số: 144
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 10/31/2009 7:28:21 PM   
motcoidive


Bài: 492
Kính chào cả phố,
Kính thưa bác Pham Đà Giang,
Chị Lúa thương kính,

quote:

Cái ánh hào quang ngày xưa từng làm tôi hãnh diện, giờ đây đổ ầm xuống trước mặt tôi! Tôi mệt mỏi thật sự. Tôi muốn hét to lên là tôi không muốn con người phải đeo mặt nạ khi nhìn nhau. Tôi chỉ có một ước muốn giản đơn là được sống rất thật thôi mà. Sao không ai cho tôi cơ hội ấy? Sao ai cũng kết án và phủ lên đầu tôi cái tội danh bất hiếu nếu tôi đi theo trái tim mình?


quote:

Có ai đó thắp dùm tôi một ngọn nến không?


Trong kính Phật có câu "Tự mình thấp đuốc mà đi" Không biết có thể áp dụng trong trường hợp nầy được không?
Người ta có thể kiểm soát cái vật chất của mình, nhưng không ai kiểm soát được tâm hồn mình.
Vì chữ hiếu, cô cứ vâng lời cha mẹ, không bỏ nhà xuất gia vào chùa. Thì đặt điều kiện với nha mẹ, đừng ép cô phải đi lấy chồng.
Cô cứ ở nhà và cô có tự do tư tưởng của cô, ai kiểm soát được tư tưởng của cô chứ?
Cô cứ sống như một người tu hành tại nhà của cô.
Một ngày nào đó khi có công đức nhiều thì sẽ thuyết giảng lại cho gia đình nghe.

Câu chuyện chùa Bác Nhả ngày nay có giống với chuyện Phật tử Quách thị Trang ngày xưa không?
Dỉ nhiên lá hai hoàn cảnh và hai hình thức khác nhau, nhưng cũng đều là đàn áp Phật Giáo?

Kính chúc bác Phạm Đà Giang, chị Lúa và cả phố an vui.




_____________________________

The world is a rainbow

(trả lời: pham da giang)
Bài số: 145
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 11/2/2009 7:32:02 PM   
motcoidive


Bài: 492
nếu biết mình tỉnh, thì nói năng để làm chi.

Nếu biết mình mê, thì đâu còn mê nửa.




_____________________________

The world is a rainbow

(trả lời: motcoidive)
Bài số: 146
RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! - 11/4/2009 10:18:33 PM   
motcoidive


Bài: 492
Đọc lại lịch sử quê hương mà thấy thương cho thân phận của đất nước và con người Việt Nam.
Chiến tranh kéo dài từ đời nầy sang đời khác...
Khi hết chiến tranh bên ngoài rồi đến bên trong,
Khi hềt chiến tranh rồi thì quýnh nhau giữa người dân và người dân.

Buồn!!!


_____________________________

The world is a rainbow

(trả lời: motcoidive)
Bài số: 147
Trang:   <<   < phần trước  11 12 13 14 [15]
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: NÓI VỚI TUỔI TRẺ ! Trang: <<   < phần trước  11 12 13 14 [15]
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode