pham da giang
Bài: 449
|
Nói Với Tuổi Trẻ Phạm Đà Giang () SĨ, NÔNG, CÔNG, THƯƠNG (Thảo luận vòng tròn) ((o_o)) Tối nay, sau chuyến băng suối qua rừng tại Am Phương Bối. Cả nhóm ngồi dưới tàn cây cổ thụ, trên phiến đá khổng lồ của rừng Đại Lão. Đốt đống lửa trại cho lửa cháy bừng bừng rồi quây quần chung quanh đống lửa vừa ca hát vừa vỗ tay làm nhịp: -Rừng muôn cây xanh cao -Âm u ngàn gió lá -Khuất bóng ánh trăng sao -Ngồi chung quanh phiến đá -Ta khơi lửa hồng -Bập bùng! bập bùng! trong đêm thâu…. Ca hát vui vẻ quá, nên nhóm quên nhọc nhằn cả ngày hôm nay. Tôi lên tiếng: -Thân chào các em! Chú muốn nói cho các em nghe, sáng nay em Cõi hỏi chú “Sỉ, Nông, Công, Thương” là cái chi? Vậy em nào biết xin phát biểu ý kiến để chúng ta cùng nhau thảo luận hỷ. Em Tuấn nhanh nhẳu nói: -Thưa, -Sĩ: là trí thức. -Nông: là nông dân. -Công: là công nhân. -Thương là buôn bán ạ! - Đúng đấy, em nào tham gia nữa đi. Em khác thong thả nói: - Dạ thưa: Từ thủa xa xưa, thời kỳ phong kiến, địa vị trong xã hội được phân từng cấp theo thứ tự: Sĩ, Nông, Công Thương, Canh, Tiều, Ngư, Mục. - Đúng nữa, các em khác tiếp tục nào. Một thiếu nữ nêu thắc mắc: - Em nghe mẹ kể: Sĩ: là học trò Nông: là nông nghiệp Công: là thợ thủ công Thương: là ngành thương nghiệp Canh: là người làm ruộng Tiều: là ngưởi đốn củi Ngư: là người câu cá Mục: là nghề chăn nuôi. Giờ nghe bạn Tuấn vừa nói em thấy không giống như những điều mẹ em kể ạ! -Ồ! Em Yến đi xa hơn chủ đề đã nêu rồi đấy nhé. Xin bỏ Canh, Tiều, Ngư, Mục đi nghe. Và em căn cứ vào từ ngữ bạn Tuấn nói thì có khác, nhưng ý thì như nhau em có hay chăng? Chẳng hạn thương nghiệp với buôn bán có khác gì đâu. Em nêu thắc mắc như thế, làm cho các bạn của mình thấy sự hiểu biết của mình chưa tới nơi tới chốn nghe không. –Có khác chăng (chỉ khác một chút thôi), đó là chữ ‘Sĩ’ mà mẹ em bảo là học trò. Còn bạn Tuấn thì nói là ‘trí thức’. Kỳ thật đều đúng cả. Tuy nhiên, ta lấy kính lúp để “bới lông tìm vết” thì hơi khác ở chỗ: a) Học trò mới là người đang ngồi nghe thầy truyền đạt những gì thầy biết sang cho học trò cùng biết, chẳng hạn những công thức, những định lý định lật này nọ... Như thế chỉ gọi là “học thức”, vì cái thức đó do người khác truyền đạt cho mà có. Cho nên gọi là “Hữu sư trí”. b) Còn “Trí thức”, là đã có đầy đủ cái ‘học thức’ nói trên rồi (ở giai đoạn I). Đoạn bước sang giai đoạn II là phải tự mình nghiên cừu, tìm tòi, phát minh, sáng tạo thêm những cái mà nhà trường không hề giảng dạy. Giai đoạn này gọi là “Vô sư trí” (là không có thầy dạy, chỉ có từ trong ta đi ra). Như thế mới gọi là người trí thức em Yến hiểu không nào? Nghĩa là người trí thức phải có đầy đủ 2 giai đoạn cộng lại mới thành! Nói thì nói vậy thôi, đó mới chỉ là những điều kiện ban đầu, chưa thể gói là đầy đủ để tạo nên trí thức được. Tức là còn giai đoạn III, giai đoạn thực thi những điều hiểu biết đó nữa… Thực thi cái gì? Là người trí thức cần đi sâu vào một trong những lãnh vực nào đó, nhưng không bị khoanh vùng trong lãnh vực ấy. Như lãnh vực khoa học, văn hoá, văn nghệ, chính trị, đạo đức, kinh tế, quốc gia, quốc tế, con người… Nhưng các em ơi! Nhà trường có thể dạy kiến thức, dạy cách viết văn… nhưng không thể đào tạo được trí thức, không thể đào tạo được nhà văn. Chú nhớ như có ai đó đã nói: “Xã hội có thể đào tạo một đội ngũ những chuyên viên giỏi, những người có bằng cấp, những người lao động trí óc cao, nhưng không thể đào tạo được một đội ngũ trí thức”. Một em khác than van: -Mới có chữ ‘Sĩ’ thôi mà sao rắc rối quá vậy? -Đâu chỉ có thế! Chúng ta bàn thảo qua chữ “Nông” xem sao nào? –Các em đều biết chữ nông có nghĩa là ngành ‘Nông nghiệp’, do những người nông dân chân lấm tay bùn, cầy sâu cuốc bẫm ngoài đồng áng… Cùng lúc đó, tại phòng thí nghiệm ở Ty. Sở Nông Nghiệp, có những giáo sư, tiến sĩ, kỹ sư chuyên viên ngành nông nghiệp đang cặm cụi nghiên cứu; phân lập các nhánh, các biểu bì, mô phân sinh để lai tạo giống trong ống nghiệm, trên pétry, ngoài vườn ươm để cho ra những thành quả khoa học giống mới và các phương pháp thích hợp trong mọi môi trường và thời tiết khí hậu… Phải chăng, những người làm công việc ấy lại chính là thành phần trí thức, tức chữ ‘Sĩ’ nữa??? Em khác hăng hái phát biểu: -Thế thì chữ ‘Công’, tức công nghiệp; nó chuyên chế tạo ra bao nhiêu là tiện nghi vật chất, vô cùng to lớn và phức tạp khó mà nói hết được… Vậy cũng chính là bàn tay của kẻ “Sĩ” thiết kế ra, và trao cho công nhân thực hiện đề án ấy có đúng không ạ? -Đúng, rất đúng những gì em nhận định. -Vậy thì chữ “Thương” cũng vậy mà thôi! -Không đâu em, ngành thương nghiệp nó khác với các ngành nghề khác. Vì nó không làm ra của cải vật chất, mà nó chỉ đứng giữa người làm ra sản phẩm và người tiêu dùng sản phẩm đó. Nó ví như nguời đưa thư ở bưu điện, người ấy đem cái thư từ người viết đến người đọc cái thư đó. Nói nghe đơn giản quá nhỉ! Nhưng không đâu, có lẽ thương nghiệp là môn khó nhất, phức tạp nhất, biến hóa khôn lường nhất đó. Các em có biết tại sao không? Vì nó vô hình, nó chỉ cầm sản phẩm là vật hữu hình. Mà đã hữu hình thì trở thành cố định, bất biến rồi. Trong lúc nó vô hình thì nó muốn chuyển biến ra sao cũng được; vẫn cái đó, lúc nó nói tối, lúc khác nó nói xấu tùy tình hình nó lật lọng; nói qua nói lại, thủ đoạn, mánh mung, lường gạt lẫn nhau… Ngoài chiến trường có vũ khi tối tân chưa đủ để thắng trận, mà còn phải mưu lược, tương kế tựu kế để đánh lừa đối phương như Khổng Minh Gia Cát Lượng dụng binh trong Tam Quốc chí vậy. Nhưng thương trường cũng không kém nếu so với chiến trường các em có biết không nhỉ? Pdg
< Sửa đổi: pham da giang -- 5/25/2009 5:37:24 AM >
|