Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

Cô gái nông trường

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Văn Học Nghệ Thuật] >> Truyện >> Cô gái nông trường Trang: <<   < phần trước  11 12 [13] 14 15   phần sau >   >>
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
Cô gái nông trường - 4/18/2009 9:49:15 PM   
Lan Huệ


Bài: 639
 

                                    



                                                     CÔ GÁI NÔNG TRƯỜNG
                                                     (tiếp theo)



     Hai chiếc túi da đầy nước lủng lẳng bên hông ngựa. Lão Kim phát vào mông con vật, nó ì ạch  trèo lên đồi. Cái bụng tròn lẳn vì nhét đầy cỏ, đong đưa hết bên trái sang bên phải theo nhịp chân. Lão Kim đi theo sau, bờ vai lực lưởng của lão cũng nhấp nhô lên xuống.

     Nếu không biết trước, ta không nhận ra được sự khác biệt giữa Lão Kim và những người đàn ông khác. Nhất là khi Lão Kim quăng thòng lọng bắt ngựa. Thân hình của lão hợp với sợi thừng thành một vòng cung căng thẳng. Khi con ngựa bắt đầu cất vó, Lão Kim đã tóm gọn. Trong vòng mấy trăm cây số vùng thảo nguyên này, không một gã trai tráng nào có đôi tay thành thạo và khỏe mạnh như lão.

     Lão Kim trút nước trong túi da ra cái hố hình bầu dục trên đỉnh đồi, đã được lão đào sẳn. Hố hơi nông. Sâu hơn một chút, có thể để vừa một cổ quan tài. Hố lót môt miếng plastic đen, xé từ bao đựng thực phẩm ngựa .

     Văn Tú ngồi một chỗ lưng chừng con dốc, hướng về phía chân đồi, nàng ngoái cổ lên nhìn Lão Kim. Sau khi quan sát lão một lúc, nàng hỏi, "Lão đang làm gí thế?"

     "Rồi cô sẽ thấy," Lão Kim trả lời.

     Lão cởi phăng áo. Vải áo ướt đẩm mồ hôi và nung dưới nắng, dán chặt vào lưng lão như một lớp băng. Khi lột ra, nó xịt lên một âm thanh, và một chút khói. Lão đổ nước vào hố, nước từ từ dâng cao. Đã ngập hơn nửa.

     Cổ của Văn Tú mỏi nhừ, vì cứ phải quay đầu nhìn lão.

     "Lão làm đựơc gì rồi?" nàng bướng bỉnh hỏi tiếp.

     "Chờ một chút," Lão Kim gầm gừ.  Mỗi lần Văn Tú lên hay xuống ngựa và không để lão giúp, khi gầm gừ như thế, đôi môi lão lại vén ra, để lộ chiếc răng vàng. Âm thanh hờn dỗi như của đàn bà, không thích hợp chút nào với thớt lưng đồ sộ và bộ mặt nhà quê to bè của lão. Cũng có một tính cách thú vật nào đó trong âm thanh ấy.

     Văn Tú vu vơ nhìn bầy ngựa dưới chân đồi. Cách nàng không xa, Lão Kim ngồi bệt trên đất, lão lấy ra một cái túi nhỏ đựng lá thuốc, chà chà mấy miếng lên đùi, rồi cuộn thành một điếu thô kệch. Lão nhét điếu thuốc lên môi và bắt đầu châm lửa. Văn Tú nghe tiếng diêm quẹt xột xoẹt chạm nhau và gẫy vụn, nàng nheo mắt khinh khỉnh -- theo kiểu "đáng đời lão", nhìn lão đánh vật với điếu thuốc dã chiến. Phải ít nhất mười mấy cái que diêm bị gẩy hay bị gió thổi tắt, lão mới đốt đựợc điếu thuốc, đang thu lu ở khóe miệng như một khẩu thần công. Trong ánh nắng gay gắt giữa trưa, ta không thể thấy đóm lửa ở đầu điếu thuốc, hay khói thuốc, chỉ thấy những quầng tối mịn như tơ vờn vợn trên gương mặt lão. Khói thuốc khét  lẹt: điếu thuốc càng ngắn, mùi hôi càng đậm.

     Hơi nước cũng bay lên từ cái hồ nhỏ. Không khí bên trong luồng hơi nước biến dạng,cong queo và loang loáng bóng. Miếng plastic đen hút ánh nắng, hâm nước nóng lên. Mau hơn cả thời gian Lão Kim thưởng thức một điếu thuốc.

     Tò mò, Văn Tú leo dốc lên hồ nước trên đỉnh đồi. Nàng nhúng tay để thử, rồi kêu "Nước nóng muốn phỏng da!"

     "Cô tắm được rồi đấy," Lão Kim trả lới.

     "Còn lão thì sao?"

      "Cứ tắm đi. Nước sẽ nóng lên rất nhanh, coi chừng không tắm kịp."

     Nàng biết Lão Kim không tắm rửa gì cả. Lần đầu tiên khi lão giúp nàng xuống ngựa, nàng biết đấy là một người đàn ông chưa hề có một lần tắm gội trong đời.

     "Tôi sắp cởi y phục ra," Văn Tú nói.

     "Thì cởi đi," Lão Kim trả lời, tiếp tục chòng chọc nhìn nàng.

     Văn Tú chỉ tay về phía dưới đồi, nơi có lũ ngựa. "Lão xuống lùa ngựa đi. Có mấy con sắp sửa chạy mất kìa."

     Lão Kim, hơi khó chịu, từ từ quay đầu sang hướng khác. "Tôi sẽ không nhìn trộm cô."

     Văn Tú ngồi thụp xuống đất. "Nhưng tôi không thể nào tắm nếu lão còn ở đây!"

     Lão Kim không nhúc nhích. Lão biết nàng sẽ không bỏ lỡ cơ hội tắm rửa. Nàng thích tắm rửa. Đêm đầu tiên, nàng múc nước cho vào cái thau nhỏ, đặt xuống đất cạnh chân giường, thổi tắt ngọn đèn dầu. Vừa lúc cởi xong chiếc quần lót, nàng nghe tiếng xột xoạt từ phía ổ rơm của Lão Kim.

     Khi nàng ngồi, hai chân chảng hảng bên trên chậu nước, nhúng nước cái khăn thật cẩn thận để không gây ra tiếng động, Lão Kim đã im phăng phắc như chết. Nàng có cảm giác như tất cả lông măng trong tai Lão Kim đang dựng đứng lên, nghe ngóng.

     "Lau rửa hả?" cuối cùng Lão Kim cũng nói, giọng thân mật bãi buôi.

     Nàng không thèm để ý đến lão, tay vẫn vốc nước đều đặn, tiếng nước róc rách như tiếng đàn vịt trời theo nhau đáp xuống mặt hồ.

     Để phá tan sự im lặng đầy ngượng ngập, Lão Kim ứng lên, "Hê hê! Con gái Thành Đô mấy cô, không tắm không chịu được."

     Kể từ đó, nàng ghét cay ghét đắng Lão Kim. Sáng hôm sau, nàng quây một miếng vải bạt làm vách, che một góc nhỏ riêng biệt, cho cái giường và ổ rơm của mình.

     Lúc này Văn Tú gần như không còn y phục trên mình. "Lão không được quay đầu lại nhìn," nàng cảnh cáo.

     Lão Kim quay lưng về phía Văn Tú. Lão ngẩng đầu nhìn trời và nhận xét, "Mây đang bay tới theo hướng này."

     Văn Tú, bây giờ hoàn toàn khỏa thân, nói, "Lão không được phép quay đầu lại!"

     Rồi nàng bước vào hồ. Lúc đầu nàng để làn nước nóng từ từ mơn man làn da, sau đó nàng nhúng hẳn người trong nước và rít lên vì mãn nguyện. Vui thích, nàng cười khúc khích ngây dại. Quỳ trong hồ, nàng dùng khăn tay vốc nước lên mình.

     Lão Kim ngồi cứng đờ, không cục cựa, không quay đầu. Lão đang ở lưng chừng đồi, dưới thấp. Dù có ngoảnh đầu nhìn lên, lão cũng không thể thấy Văn Tú trọn vẹn. Tuy thế, Văn Tú trong khi bận bịu với bánh xà phòng thơm vẫn không quên canh chừng cái gáy của lão. Trước khi cầm bánh xà phòng, nàng phải rẫy tay cho thật khô. Nếu tay còn quá ướt, sẽ phí phạm xà phòng. Mẹ nàng đã dạy như thế. Cha của Văn Tú là thợ may, và ông biết cách may cắt để có nhiều vải dư. Trong suốt những năm kết nghĩa vợ chồng, mẹ của Văn Tú không bao giờ phải tự mua sắm quần áo.

     "Lão Kim, hát thêm một bài nữa đi!" Văn Tú yêu cầu, nàng đã kỳ cọ xong xuôi và đang ngâm mình thoải mái.

     "Mây đang bay đi theo hướng này." Lão Kim chuyển ánh mắt từ một góc trời này sang một góc trời khác, như thể đang dõi theo những áng mây trôi, rồi cố ý quay lại nhìn Văn Tú. Lão thấy đôi vai nõn nà như trứng gà bóc và gương mặt nâu rám nắng. Sắc trắng của cơ thể nàng trong hồ, mờ ảo như một vầng trăng ngà vỡ vụn, lung linh trên mặt nước lao xao.

     Văn Tú rú lên, "Lão Kim, đồ dịch vật!" và nàng tát nước xà phòng về phía lão.

     Lão Kim lẹ làng quay đi, ngồi đàng hoàng trở lại, lau mặt bằng cái nón vải xanh lục kiều Mao.

     "Vái trời cho mắt lão đui!" Văn Tú nguyền rủa.

     "Tôi có thấy gì đâu," Lão Kim phản đối, vẫn còn chùi nước trên đầu mủi và môi.

     "Lão mà không thấy gì, cũng vái trời cho mắt lão đui!"

     "Tôi chẳng thấy gì."

     Một chập sau, Văn Tú đã sẳn sàng mặc y phục vào. Ở chân đồi hai người đàn ông, mỗi người cỡi một con bò đi tới. Họ đang trên đường lùa một đàn bò đến lò sát sinh Cả hai đều quen biết Lão Kim, họ gọi to: "Lão Kim! Lão Kim! Ông đang ngồi chồm hổm trên đó làm gì thế?"

     "Đừng đi lên!" Lão Kim gào lên.

     "Ông đang làm gì thế? Ngồi đái hả?" Nói xong, gã đàn ông đi trước giựt cương con bò đang cởi, chạy bọc theo chân đồi, lên đỉnh.


     "Đừng lên đây!" Lão Kim vôi vàng quay đầu lại Văn Tú và ra lệnh, "Mặc quần áo vào."





(còn tiếp)








< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:52:08 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 121
Cô gái nông trường - 4/26/2009 4:21:49 AM   
Lan Huệ


Bài: 639
 
                                              
    CÔ GÁI NÔNG TRƯỜNG
    (tiếp theo)




    

     Đến lúc ấy hai gã đã nhận ra Văn Tú đang co rúm người tìm cách che thân, nhưng họ vẫn giả vờ như thể họ đến để chòng ghẹo Lão Kim. "Lão Kim, ai cũng nói lão phải ngồi để đái. Hôm nay bắt quả tang, tui tui muốn coi!"

     Lão Kim lôi xệch khẩu súng tiểu liên từ dưới đất lên, nhắm kỹ hai gã qua lỗ đầu ruồi. Khi họ tiếp tục tới gần, súng nổ đoành. Một trong hai con bò, nhảy dựng mông rồi quay đầu, loạng choạng chạy xuống sườn đồi theo đuờng chéo góc. Trông nghiêng, con vật, một sừng bị xén gọn, mất hết thăng bằng và phương hướng.

      Gã đàn ông bị hất xuống đất, chửi toáng: "Sao dám bắn chúng tao, Lão Kim, đồ chó đẻ!"

     Nhổ một ít nước bọt lên bá súng, Lão Kim dùng vạt áo lau vết thuốc súng. Lão chẳng nói chẳng rằng, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Nạp một viên đạn  khác vào lòng súng, lão hỏi gã đàn ông còn lại, đang điếng người trên mình bò, không biết nên tiến hay lùi, "Mi muốn ăn một viên kẹo đồng nữa?"

     Gã  vội vã kéo cương bò, quay đi, và ném lại sau lưng, "Chờ đó, đồ chó đẻ!"


     "Chờ gì? Chờ mi trở lại cắn hai hòn bi của tao? Tao còn cái khỉ mốc gì đâu!" Lão Kim gào lên. Hai tay lão vỗ đồm độp vào hạ bộ, làm bụi bay tứ tung.

     Văn Tú phá lên cười. Nàng thấy cái gan dạ của Lão Kim rất thật: không còn gì để mất, cho nên không ai có thể đe dọa lão được nữa.

     Tính đến chiều hôm đó, một ngày của tháng Mười, Văn Tú đã theo Lão Kim chăn ngựa được đúng nửa năm. Có nghĩa là, nàng đã tốt nghiệp. Bây giờ nàng có khả năng hướng dẫn một trung đội nữ đoàn viên Thanh Niên Trí Thức đi chăn ngựa. Sáng sớm tinh mơ nàng đã thức dậy, thò đầu ra khỏi lớp bạt ngăn lều, và hỏi Lão Kim, " Lão có nghĩ rằng hôm nay họ sẽ tới đón tôi về Cục Chăn Nuôi?"

     Lão Kim vừa mới bước vào, trên tay lão, đống củi còn đọng một lớp giá mỏng trắng. "Cái gì hả?" lão trả lời.

    "Đã được sáu tháng. Họ nói sau sáu tháng, tôi có thể trở lại Cục Chăn Nuôi. Đã một trăm tám mươi ngày. Tôi đếm từng ngày."

     Lão Kim nới lỏng tay, mớ củi lăn lông lốc xuống đất. Lão đang mặc một chiếc áo lông nhà binh, tự sửa. Hai ống tay áo bị cắt bỏ, bày ra hai cánh tay lòng thòng như vượn, khiến lão trông vừa khéo léo, vừa vụng về. Lão nhìn Văn Tú.

     "Cô sắp đi? "

     "Đi?" nàng trả lời. "Tới phiên tôi." Nàng nhí nhảnh nghếch cái càm be bé, rồi rút đầu vào phía sau tấm bạt.

     Nàng bắt đầu bày quần áo ra, lựa một bộ sẽ mặc. Từ hai bộ giống hệt, nàng chọn một, giơ cao về phía ánh sáng của đụn lửa, xem có bao nhiêu lỗ thủng. Không, bộ này không được. Nàng xem xét bộ kia, nhưng nó cũng chẳng lành lặn gì hơn. Cuối cùng, thở dài, nàng đành mặc bộ ấy. Với chiếc khăn choàng cổ bằng voan, với mái tóc chải gọn ghẻ, trông nàng cũng không tệ lắm. Khi nàng khoát màn bước ra, nước trà bơ Lão Kim nấu đang sôi bùm bụp trên bếp.

     Để bắt chuyện, Văn Tú hỏi, "Lão ăn sáng chưa?"

     "Đang nấu," Lão trả lời, chỉ vào lò.

     Lão không ngừng đưa mắt theo dõi nàng -- tươm tất và xinh xắn, trong khi tay vẫn máy móc bẻ gẩy những que củi. Nàng lấy một mảnh gương vỡ hình tam giác, đưa cho lão. Lão lập tức đứng dậy cầm lấy. Nàng không cần nói một lời. Lão nâng mảnh gương cao hay hạ thấp, đúng như ý nàng, không cần phải ra lệnh.

     Cứ như thế trong một tuần, Văn Tú thay đổi cách quàng khăn và cách bím tóc. Nhân vật từ Cục Chăn Nuôi lẽ ra phải đến đón nàng, vẫn chưa thấy đâu. Đến ngày thứ tám, Lão Kim nói, "Chúng ta phải dở lều đi chỗ khác Mưa lớn đã đổi hướng nước chảy. Chỗ này không đủ nước cho ngựa uống, và cho cả chúng ta."

   Lập tức Văn Tú tru tréo. "Dời trại nữa? Dời trại nữa? Nếu Cục Chăn Nuôi phái người tới đón, làm sao họ tìm ra?" Nàng dương mắt nhìn lão. Từ đôi mắt nhỏ tròn xoe, những hạt lệ rung rẫy lăn ra, trách móc --- Người ở Cục Chăn Nuôi chết tiệt cả, bẩy ngày nay không thấy một mống nào, tất cả đều do lỗi của lão, Lão Kim!"

     Ngày ngày nối tiếp nhau, Lão Kim không dám nhắc đến chuyện dời trại. Mỗi ngày, Lão phải lùa ngựa đi xa hơn tìm những cánh đồng cỏ không quá úa khô. Văn Tú không còn chăn ngựa với lão. Nàng dành mỗi ngày đứng trước lều, trông ngóng.

     Một ngày kia có người đến. Đó là một tay lái buôn, đánh xe bò chất hàng hóa bán dạo khắp vùng. Gã hỏi Văn Tú nếu gã có thể ghé vào lều, xin một chút trà bơ. Họ ngồi xuống đất, trò chuyện. Gã bảo Văn Tú, đoàn Thanh Niên Trí Thức từ nữa năm nay không còn chăn dắt nữa, đang rút về thành phố. Những người đầu tiên về là những người có thế lực gia đình. Kế đến là những người quen biết với Cục Chăn Nuôi. Hầu như tất cả các nữ đoàn viên đoàn Thanh Niên Trí Thức đều đã trở lại thành phố: các cô ấy đều đã thiết lập những mối "liên hệ mật thiết" với Cục Chăn Nuôi.

     Nghe đến đây, Văn Tú đứng há hốc mồm.

     "Sao cô còn chưa đi?" gã lái buôn hỏi, ra vẽ moi móc những bí mật xấu hổ của nàng.

     "Chúng nó đi hết rồi, tôi cũng vậy, tôi sẽ đi.....khi nào tôi muốn... trở lại Thành Đô." Hai đầu gối của gã cập sát hai đầu gối nàng.

     Văn Tú ngây ngô nhìn gã. Chắc chắn gã phải là lính xuất ngũ. Gã là một kẻ lọc lõi, sành đời. Những việc làm tốt đều rơi vào tay bọn lính giải ngũ.

     "Với một cô gái như em," gã nói, "thiết lập mối liên hệ tốt đẹp với Cục Chăn Nuôi không thành vấn đề!" Hắn cười, không nói gì nữa. Rồi môi hắn sục sạo trên mặt Văn Tú, trên cổ, giữa cặp vú nàng....



(còn tiếp)



< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:52:32 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 122
Cô gái nông trường - 4/29/2009 12:24:36 AM   
Lan Huệ


Bài: 639
      

     CÔ GÁI NÔNG TRƯỜNG




      Gã lái buôn nằm trên mình Văn Tú, sờ soạng và lăn lộn, đè bẹp lớp rơm lót giường. Văn Tú muốn trở về Thành Đô. Cha mẹ nàng không giúp được nàng. Nàng chỉ còn cách tự lực tìm một lối thoát. Gã là giềng mối đầu tiên nàng có.

      Ngày sắp sửa tàn và Lão Kim quay về lều, khi bước vào lão nghe tiếng rơm sột soạt từ đàng sau tấm vải bạt của Văn Tú. Lão Kim có thể thấy, dưới chân bức màn, một đôi giày bố đàn ông, nằm chỏng chơ, đế giày lật ngửa. Lão không ý thức được lão đã đứng lặng người hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi mọi thứ đều trở nên tối đen như mực, trong lều lẫn bên ngoài.

      Gã lái buôn nhô ra từ sau tấm bạt, xỏ chân vào đôi giày bố đã bẹp gót. Hắn không thấy Lão Kim. Hắn đi thẳng ra cửa, nơi vầng trăng đang lên chiếu lờ mờ. Con bò cột ở cỗ xe choàng tỉnh khi gã leo lên. Gã vặn radio, vừa đánh xe đi, vừa hát ong ỏng.

      Từ giường của Văn Tú không có một dấu hiệu nào của sự sống. Nàng vẫn sống; nàng chỉ nằm đó như chết, khó nhọc đảo tròng mắt trong bóng tối. "Lão Kim? Phải lão đó không, Lão Kim?"

      "Ờ," Lão Kim ậm ừ, xê dịch vài bước, làm ra vẽ bình thường.

      "Lão Kim, có nước không?"

      Lão Kim mang lại một bát trà bơ. Văn Tú thò đầu khỏi bức màn, vừa lúc ánh trăng soi tới, Lão Kim thấy đầu và mặt nàng nhễ nhại mồ hôi, ướt như chú cừu non mới lọt lòng mẹ. Nàng cố đưa môi gần bát trà. Lão Kim nghiêng mình, tay đỡ lấy đầu nàng. Nàng hơi cau mày, như muốn dằng đầu mình khỏi lòng bàn tay của lão.

      "Không có nước hả?" nàng nói, giọng trách móc.

      "Ờ," Lão kim ậm ừ một lần nữa rồi hộc tốc bước ra. Lão lôi con ngựa của mình đến. Lão xoạt chân nhảy lên, tàn nhẫn thúc gót giày vào hông con vật.

      Lão Kim cỡi ngựa đi xa mười cây số tới con suối nhỏ ở chân đồi, nơi lão đã kéo nước cho Văn Tú tắm một ngày nắng ấm. Lão lấy thật nhiều nước, đầy hai bi đông nhà binh. Khi lão về tới lều, trăng đã lên cao. Văn Tú vẫn còn nằm bên trong khu vực riêng của nàng ở góc lều.

      "Ra uống đi! Nước đây!"

      Lão luồn một bi đông nước vào cho Văn Tú. Chẳng mấy chốc lão đã nghe tiếng òng ọc chảy vào cái chậu sắt. Một lúc sau, Văn Tú lại chìa tay ra hiệu cho bi đông nước thứ nhì.

      Lão Kim phản đối, "Tôi lấy nuớc để cô uống."

      Chẳng nói một lời, nàng nắm lấy sơi dây đeo bi đông, lôi vào. Một lần nữa, lão nghe tiếng nước khua. Nàng lại tắm rửa. Nàng không thể chịu nổi nếu không tắm rửa. Lão Kim nghĩ, đặc biệt là hôm nay. Một lúc sau, nàng đã mặc y phục và bước ra, hai tay bê chậu nước. Nàng đi khỏi lều một khoảng khá xa mới đổ bỏ.

      Theo ý Lão Kim, dáng đi của nàng đi không còn chỉnh chu như trước.

      "Lão Kim," nàng hỏi, lễ phép đưa cái bi đông, "còn lại một chút nước. Lão có uống không?"

      "Cô uống đi." Lão Kim trả lời.

      Không nài nĩ nữa, nàng lấy từ trong túi áo ra một quả táo, cẩn thận hứng dưới miệng bi đông. Nước rót thành dòng mỏng tanh. Bằng một bàn tay, nàng lăn đều trái táo, rửa đủ mọi bề. Nàng ngước mắt, thấy Lão Kim đang nhìn mình. Nàng mĩm cười thật nhanh và bắt đầu ngoạm vào quả táo, nhai ngấu nghiến. Gã lái buôn đã cho nàng quả táo. Nàng cầm nó bằng hai tay khi ăn. Tuy nhiên, không cần thiết phải dùng cả hai tay, thật tình quả táo có hơi nhỏ.

      Văn Tú tiếp tục ở lại lều cả ngày trong khi Lão Kim đi chăn ngựa. Mỗi đêm khi trở về, Lão Kim lại thấy một đôi giày bố đàn ông to đùng dưới bức màn vải bạt. Một lần nọ, một chiếc giày bị thảy hơi xa, khoảng vài mét, gần bếp lửa giữa lều. Lão Kim dùng một tay nhặt cây kẹp lửa. Lão ngắm nghía chiếc giày nằm sõng sượt. Rồi lão thò cây kẹp, gắp nó, thả vào lửa. Da giày bị nướng khô, cháy xèo xèo, ứa rịn những hạt dầu nhỏ, rồi quăn queo cong vẹo và bốc ra những cụm khói đặt sệt chuyển từ từ thành màu tro xám. Mùi khét lẹt bao trùm khắp cả lều.

      Lão Kim nhận biết chiếc giày. Chỉ một số ít người ở thảo nguyên này có khả năng khệnh khạng trong một đôi giày như thế. Một đôi thuộc Đảng Ủy Đảng Cộng Sản Cục Chăn Nuôi, hai đôi thuộc Phòng Tổ Chức Cục Chân Nuôi. Chỉ có ba đôi mà thôi.


(còn tiếp)



< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:53:00 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 123
Cô gái nông trường - 4/30/2009 5:34:08 AM   
Lan Huệ


Bài: 639
 
                 

                                         CÔ GÁI NÔNG TRƯỜNG                                        




     Mấy ngày trước Văn Tú đã nói với Lão Kim, "Những người tới gặp tôi là những nhân vật quan trọng, lão biết không."

     "Quan trọng đến mực nào?" Lõa Kim không nhịn được.

     "Vô cùng quan trọng. Họ đều nắm quyền xét duyệt văn bản. Nếu họ không chấp thuận và đóng mộc giấy tờ thì đừng hòng trở lại Thành Đô."  Nàng nhìn lão, nhưng ta khó nói ánh mắt nàng có quả quyết hay không. Giọng nàng vẫn chùng thấp, đều đều khi Lão Kim, quá chán nản và bực bội, bỏ ra ngoài, lặng lẽ chia xớt nỗi lòng với lũ ngựa.

     Về phần mình, Lão Kim, như một con thú, hiểu được xúc cảm của loài người nhưng không tài nào diễn đạt bằng lới nói, chỉ biết nhìn nàng bằng nét mặt ngây ngô, sửng sốt. Đã mấy ngày nàng không đi chăn ngựa, những chỗ phỏng nắng trên mặt bắt đầu nứt nẻ. Bên dưới những kẻ nứt là lớp da non hồng hồng. Trong khi nói chuyện, móng tay nàng không ngừng cào gỡ những mảng da chết, để lộ ra những khoảng thịt non, trông như những bông đậu tằm hoang.

     "Tôi đã chậm chân -- mấy năm nay đám con gái đoàn Thanh Niên Trí Thức đều làm như thế để được Cục Chăn Nuôi trả về. Có lẽ giờ này tụi nó đều có việc làm ở Thành Đô. Lão nghĩ xem, với một thiếu nữ, không tiền cũng như không quen biết ai, thì có phải đây là tất cả những gì nàng có được?" Trong khi nói, nàng ngước mắt lên như cố biện bạch. Nảng cũng nói cho lão biết rằng nếu nàng chỉ ngủ với một người thì không được việc. Những người không ngủ với nàng sẽ tìm cách ngăn chận.

     Lão Kim vừa gật đầu vừa cuộn trên đùi môt điếu thuốc to hơn lệ thường. Văn Tú đã kể cho lão nghe mọi chuyện. Chẳng phải vì nàng muốn nghe ý kiến của lão. Ngược lại - chính vì lão sẽ chẳng có ý kiến, ý cò gì hết. Nói cho cùng, súc vật có thể có ý kiến hay chăng?

     Tấm vải bạt khẻ lay dộng. Gã đàn ông đang tìm chiếc giày thứ nhì. Gã không ngừng càu nhàu, "con bà nó." Lão Kim ngồi, quay lưng lại tấm vải bạt, miệng phì phèo điếu thuốc. Lão rít mấy hơi thật mạnh, cố trút hết không khí ra khỏi lồng ngực.

     Gã kia ở trong một tình thế khó xử. Là một viên chức cao cấp ở Cuc Chăn Nuôi, gã không thể để cho Lão Kim nhìn thấy gã dưới ánh đèn dầu và nhận diện được gã. Gã quá bận rộn, lúc đến đây, gã không buồn chào hỏi Văn Tú một lời, gã chỉ tiến thẳng đến mục tiêu. Đèn lúc nào cũng thấp tù mù nên mặt mủi nàng ra sao, gã cũng không rõ.

     Tình huống khó khăn của gã làm Văn Tú phải hỏi thẳng Lão Kim. "Lão Kim, lão có thấy chiếc giày da nào không?"

     "Giày của ai? " Lão Kim trả lời.

     "Không cần biết giày của ai. Lão có thấy ở đâu không?" Văn Tú cao giọng. Nàng đi ra, đứng trước mặt lão. Mái tóc rối bù, xô lệch ôm hai bên mặt. Chiếc áo choàng nhà binh màu xanh cứt ngựa không gói đủ hết cơ thể nàng, để lộ một chút ngực trần ở bên trên, một chút đùi non ở bên dưới. Ánh lửa chập chờn nhảy múa trên gương mặt đã gầy xọp với đôi má hóp và hai hố mắt sâu thẳm.

      "Lão có nghe câu hỏi của tôi không?" nàng to tiếng hơn, vừa van nài vừa ra lệnh.

     Lão Kim để hết tâm trí hút thuốc, hít thật sâu đến khi lồng ngực căng phồng, rồi thở ra thật dài như thụt ống bể.

     "Lão có phải là trâu bò không? Lão không hiểu tiếng người hay sao...?" Văn Tú cáu kỉnh ngồi xổm xuống đất, đối diện lão, hai vạt áo xỗ toẹt ra, trưng bày cả những chỗ cần phải được che đậy. Như thể, trước măt một con vật, loài người không cần đến liêm sĩ.

     Lão Kim nghe đàng sau lưng mình, nhân vật quan trọng đang len lén chuồn ra cửa, mang mỗi một chiếc giày.

     Văn Tú vẫn khoác trên mình chiếc áo nhà binh, đi chân trần đếm bước tới, lui trong lều...Nàng nhặt một cái bi đông, lắc mạnh. Trống rỗng. Cái bi đông kia, cũng thế. Họ đã đóng trại ở giải đất khô như ngói này hơn một tháng nay. Mỗi ngày Lão Kim phải cởi ngựa đi xa mười cây số để lấy hai bi đông nước. Từ hôm ấy trở đi, nàng không được cung cấp nước nữa.


< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:53:26 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 124
Cô gái nông trường - 5/2/2009 10:55:44 AM   
Lan Huệ


Bài: 639
 


                                                     CÔ GÁI NÔNG TRƯỜNG





     Đã năm hôm không có nước. Chỉ có sửa và trà bơ để uống. Không còn những ngày chỉ một gã đàn ông, giờ đây có khi hai, thậm chí là ba tên, đến với Văn Tú. Ban đêm, Lão Kim vừa nghe tiếng chân một người ra đi, hầu như có người khác lập tức nối gót vào. Cỏ trên lối đi đã mòn nhẳn. Lão Kim treo một nhánh cây gai ở cửa lều, hy vọng gai sẽ móc mù mắt ai đó. Nhưng tất cả đều len lét tránh được. Giờ đây, trước khi trèo lên giường Văn Tú, điều họ quan tâm nhất, là cất giấu giày cho thật kỹ.

     Rang sáng ngày thứ năm, Văn Tú gần như phát khùng. Trọn cả đêm nàng không ngủ được, và không biết ai là ai. Sau khi gã đàn ông cuối cùng ra về, nàng lết ra khỏi giường. Từ bên giường mình, Lão Kim nhìn nàng lê tấm thân tàn tạ đến gần lão, nàng đỏng đảnh nói, "Lão Kim, mấy ngày nay không còn một giọt nước!"

     Lão Kim nhìn đôi mắt hoang dại của nàng, vằn những đường gân máu đỏ. Lão cũng ngửi được mùi hôi hám không chịu nỗi từ thân thể nàng bốc ra. Như thể không còn nước để gột rửa, nàng đã đánh mất chút tự trọng và lý trí còn sót lại.

     Lão Kim, từ tốn và trịnh trọng, bắt đầu mặc y phục,vừa lầm bẩm một mình. Cái quần của lão, cứng nhắc vì thấm đẫm mồ hôi và bụi đất, như tự ý đứng bên cạnh giường. Lão quơ lấy quần mặc vào, tuy nhiên ta không thể nói, lão mặc quần hay quần mặc lão.

     Văn Tú đến gần lò lửa đã tắt, ngắm nghía, nhưng không nhận ra phần còn lại của cái đế giày đã cháy quăn queo. Nàng the thé mắng Lão Kim, "Lão làm cái đếch gì mà chậm thế?"

     Lão Kim ngưng ngay mọi cử động.

     Văn Tú, cảm thấy một điều gì không ổn sắp xảy ra, trừng mắt nhìn Lão Kim và nhiếc mắng tàn tệ hơn.

     Lão Kim đến bên nàng. "Cô đang mãi dâm, cô biết không?"

     Văn Tú vẫn trừng mắt. Rồi nàng nguýt dài và điệu hạnh hỏi lại, "Lão nói gì thế?"

     "Cô là một con đĩ," lão nói.

     "Cóc làm đĩ với lão," nàng trả đủa.







     Đến tiết Lập Đông, Văn Tú phải nhập viện. Nàng vừa nạo thai. Một xấp giấy bản nâu dày cả nửa tấc lót dưới chân nàng để thấm máu chảy. Lão Kim chầu chực ngoài cửa phòng, mong có ai gọi lão vào. Nhưng chẳng ai nói gì đến lão. Y tá công khai bàn đến Văn Tú bằng các biệt hiệu như "Giày Lủng" hay "Gái Hoang." Y như trường hợp một đoàn viên Thanh Niên Trí Thức ở trại Giải Phẩu, người ta cũng công khai gọi hắn là "Trương Ba- Ngón."  Khẩu súng trường của hắn bị cướp cò, cứ coi là như thế, bắn văng mất ba ngón chân hắn. Sau khi lành vết thương, "Trương Ba Ngón" sẽ trực chỉ Thành Đô. Gã đã bán hết sự sản để mua loại cỏ quý Đông Trùng Hạ Thảo. Tại Thành Đô, cỏ sẽ bán được giá cao, ngoài ra lại nhẹ, dễ dàng chuyên chở. Ai cũng biết gã đã cố ý nhắm bắn ngón chân mình. Một khi gã trở thành tàn tật, không còn cách gì khác ngoại trừ cho gã trở về Thành Đô.

     Lão Kim canh gát Văn Tú đến ngày thứ ba; Trương Ba- Ngón đi ngang, ngồi xuống băng ghế Lão Kim đang ngồi. Hắn biếu Lão Kim một điếu thuốc, rồi bước vào phòng Văn Tú.

     Chỉ sau khi hút được gần nửa điếu, Lão Kim mới cảm thấy có điều không ổn. Lão bật dậy, đẩy cửa. Cửa khóa từ bên trong. Lão lùi lại lấy thế, rồi co chân lấy hết sức bình sinh, đạp liên tiếp mũi giày bốt bịt đồng vào cánh cửa. Tiếng gào thét của lão, "Quân súc sinh! quân cầm thú!" khiến toàn thể y tá của phiên trực đổ xô đến. Chẳng mấy chốc, mọi giường bệnh đều bỏ trống. Ngay cả các bịnh nhân bại liệt cũng lăn xe theo hành lang đến chứng kiến cảnh tượng náo nhiệt trước cửa phòng Văn Tú.

     Nhiều y tá giữ chặt Lão Kim không cho lão đá vào cửa phòng, nhưng lão vẫn kêu gào "Đồ súc vật! đồ súc vật!" Tiếng gào la của lão khàn đặc dần.

     Trương Ba-Ngón bước ra khỏi phòng Văn Tú, mọi người tách ra chừa lối  đi cho gã. Gã hất mái tóc bóng nhẫy ra sau, thái độ nghêng ngang như một thằng lưu manh vô lại. Hắn nói với đám đông, "Mấy người đang làm gì vậy? Có gì mà ầm ỷ thế? Ai muốn, cứ xếp hàng!" Hắn trỏ tay vào phòng Văn Tú, rồi vào Lão Kim. "Tui xác nhận, Lão Kim là người đầu tiên trong hàng."

     Lão Kim nhấc chân, dậm chiếc giày bốt mủi bịt đồng lên những ngón còn lại của Trương Ba-Ngón. Trương Ba- Ngón rống lên như ngựa hí.

     Y tá la lối để giải tán đám đông. Rồi họ bàn cải ỏm tỏi.

     "Nếu đó là một con lừa để giống, có lẽ cũng không ăn nhằm gì với cô ấy"

     "Vừa cầm máu xong, cô ấy đã dụ dỗ đàn ông lên giường rồi."

     Lão Kim quay trở lại chỗ của lão trên băng ghế.







     Cơn bảo tuyết bắt đầu lúc nửa đêm. Lão Kim choàng tỉnh vì lạnh. Lão thấy cửa phòng Văn Tú mở toang, nhưng giường nàng trống không. Lão chờ một chút, nàng vẫn không trở lại. Lão ra ngoài tìm nàng, run bần bật vì hoảng hốt. Lão thấy nàng bên vệ đường, té khuyụ trên mặt đất. Tuyết đã phủ một lớp trắng xóa trên mái tóc huyền. Nàng nói nàng đi tìm nước. Nàng nhớ nước; nàng thèm một lần tắm gội đàng hoàng, sạch sẽ.

     Lão Kim bế nàng lên, âu yếm ôm nàng trong tay, thân thể nàng mềm mại trong lòng lão. Mặt nàng sưng phù đến mức trong vắt, nhưng vẫn xinh xắn. Cơ thể mảnh mai, bé bỏng đến mức tội nghiệp của nàng run rẫy trong đôi tay khổng lồ của lão. Lão ôm nàng, đứng một lúc trong bão tuyết. Lão không mang nàng về bệnh xá. Lão bồng nàng đến chuồng ngựa, nơi có ngựa của lão. Mỗi lúc có luồng gió thổi, lão lại quay lưng chặn cơn gió, và đi thụt lùi. Văn Tú trôi giạt giữa tỉnh và mê. Có lần, cảm nhận một chất lỏng ấm nóng nào đó nhỏ xuống mặt, nàng bổng bàng hoàng. Không bao giờ nàng nghĩ rằng lão biết khóc, hay có thể rơi nước mắt cho nàng.



(còn tiếp)


< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:53:49 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 125
Cô gái nông trường - 5/4/2009 8:33:01 AM   
Lan Huệ


Bài: 639



                                         CÔ GÁI NÔNG TRƯỜNG

                                                    
 


    Qua hôm sau, trời trong sáng lại. Cánh đồng cỏ phủ một màu trắng tang tóc. Bụi cây thương nhớ những chiếc lá đã lìa cành; các giọt nước đá li ti, trong vắt đọng trên những nhánh nhỏ gầy guộc đan lẫn vào nhau.

    Lão Kim ngồi dưới một bui cây, ngắm Văn Tú phía đàng xa đang lọ mọ với khẩu súng trường. Nàng nói cho lão biết hôm nay nàng sẽ thi hành kế hoạch. Nàng học được một chút gì đó từ Trương Ba- Ngón. Điếu thuốc ngậm trễ tràng bên khóe miệng Lão Kim tắt ngúm từ lâu. Lão chờ tiếng súng nổ.

    Thân hình tiều tụy của Văn Tú trông mong manh và nhỏ nhắn, một bím tóc xổ ra. Vì một lý do nào đó, nàng quay đầu lại nhìn lão.

    Lão chẳng nói cũng chẳng biểu lộ gì ra nét mặt; điếu thuốc kếch xù như khẩu thần công kẹp trên môi cũng không nhúc nhích.

    Nàng mĩm cười thật nhanh. Rồi nàng đặt súng xuống.

    "Tôi sợ mình không nhắm trúng," nàng nói, giọng rung rẫy. "Tự bắn mình thật khó. Tôi không làm được."

    Nàng lại mĩm cười và kê mủi súng vào bàn chân, ngước mặt lên trời và nhắm nghiền mắt như một đứa trẻ không dám đối diện với nỗi đau. "Như vầy chắc khá hơn. Mà này, khi tôi té xuống, lão làm ơn đưa tôi vào bịnh xá ngay lập tức, lão nhé?"

    "Tôi sẽ đưa cô đi." Lão Kim đáp.

    "Tôi sắp sửa bóp cò -- mà này, lão sẽ nói với họ, súng bị cướp cò, phải không?"

    "Dĩ nhiên tôi sẽ nói vậy," một lần nữa Lão Kim trả lời.

    Mặt nàng trắng như tuyết, đôi môi mín chặt, tái nhợt. Súng vẫn chưa nổ. Nàng lại nói, "Lão Kim, quay mặt đi. Đừng nhìn tôi."

    Lão Kim kéo cái nón vải kiểu Mao màu xanh lá xuống tận càm, dấu mặt trong nón. Một lúc khá lâu, vẫn chỉ là sự im lặng rợn người. Lão nhấc nón ra, thấy nàng trên mặt tuyết, cuộn tròn như một quả cầu nhỏ, khầu súng vất cách đó một bước.

    Nàng nói, mặt đầm đìa nước mắt, "Lão Kim, tôi van lão, làm ơn giúp tôi. Tôi không thể nào tự bắn mình..."

    Lão Kim nhìn nàng.

    "Lão Kim, tôi van lão, nếu lão bắn cho khéo, tôi có thể được trở lại Thành Đô. Mùa đông đang đến.Tôi ghét nhất mùa đông ở đây! Không một ai trong bọn họ đã giúp tôi. Bây giờ lão là người duy nhất có thể...!" Thình lình nàng chạy ù đến, ôm Lão Kim và áp môi mình vào môi lão - đôi môi khô, đắng vì một đời hút thuốc.

    Lão Kim lách khỏi tay nàng. Lão nhặt cây súng. Nàng đưa mắt trông theo, như thể được cứu vớt, ánh mắt tin tưởng hoàn toàn.

    Lão Kim tựa khẩu súng ngang hông, lùi lại vài bước. Rồi lão lùi thêm vài bước nữa.

    Văn Tú đứng thẳng, nhìn ngay vào nòng súng.

     Bỗng nhiên, nàng bảo Lão Kim chờ. Nàng cẩn thận thắt lại bím tóc đã sút. Mắt nàng vẫn nhìn Lão Kim. Nàng yếu ớt mĩm cười một lần nữa.

    Lão chợt hiểu. Qua tư thế đỉnh đạc và an nhiên tự tại của nàng, lão hiểu ra tính cách siêu thoát, bay bổng của một lời vĩnh biệt. Lão hiểu ngay lập tức ước nguyện của nàng.

    Lão đặt súng lên vai. Lão từ tốn đưa nòng súng lên cao. Nàng vẫn đứng im không động đậy, như đang được chụp ảnh.

    Súng nổ. Nàng ngất xỉu, rung rẩy như cánh bườm trên mặt đất, từ môi nàng phát ra tiếng rên của một người đàn bà đang ở tuyệt đỉnh yêu đương. Lão Kim hạ súng; lão biết không cần đến phát thứ nhì.






    Khi mặt trời lên tới thiên đỉnh, Lão Kim đặt thân thể trắng muốt, tinh khiết của nàng vào cái hồ cạn hình chữ nhật. Lão đã xúc tuyết đổ đầy hồ, mặt trời đã hâm nước ấm đúng như sở thích của nàng.

    Mi mắt khép, và dưới vầng hơi nước, nàng đẹp như Tiên Nữ trong tranh bích họa ở đền thờ.

     Lão Kim cũng cởi bỏ y phục. Lão tỉ mỉ quan sát sự bất toàn của thân thể mình, rồi nhìn sang nàng, một Văn Tú bình an. Lão quay ngược nòng súng nhắm vào ngực mình. Một đầu dây thừng cột vào cò súng, đầu kia vào một hòn đá. Rồi lão đá hòn đá, nó lăn xuống dốc, một tiếng súng vang lên, máu nóng phụt ra từ lồng ngực lão.


    Lão bò đến bên Văn Tú và trầm mình vào hồ nước. Lão ôm Văn Tú. Chẳng mấy chốc, tuyết sẽ phủ kín hai người.




                                                                HẾT
 


     Chú thích:
     Thành Đô (Chengdu) thủ đô của tỉnh Tứ Xuyên.




    



< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:54:12 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 126
Vô phi nam nữ - 5/5/2009 11:18:09 PM   
Lan Huệ


Bài: 639




                                                       VÔ PHI NAM NỮ

                                                     Bản dịch của Lan Huệ 


                                      
 
 
 
 
     Quê Vũ- Xuyên ở tận một tỉnh xa, nên khi đến thành phố này, cô chỉ có cách duy nhất là dọn vào sống chung với gia đình Thái Dao. Sau ba ngày, cô đã đi đến kết luận rằng gia đình này không phải là một gia đình điển hình -- kiểu mẹ chồng xì xào với nàng dâu, em chồng hành hạ chị dâu, các bà cô muộn chồng dèm pha nhan sắc của nhau. Mặc dầu Thái Dao rất quý mến Vũ- Xuyên, mỗi khi Bố thao thao diễn thuyết ở bàn ăn, anh sẽ lầu bầu đồng ý với Bố để ngắt lời cô. Đến ngày thứ tư, Vũ- Xuyên vẫn chưa gặp người em trai của Thái Dao. Sáng nào cũng thế, từ bẩy giờ đến mười một giờ, trước khi đi làm, ra khỏi nhà, ngồi xuống viết hay đan, người nào cũng chạy đến cánh cửa cạnh phòng tắm, gọi to hai lần: "Lão Ngũ! Lão Ngũ!" Cách họ gọi có vẽ lo âu, như thể họ muốn kiểm tra xem Lão Ngũ còn sống hay không. Sáng thứ bẩy, Vũ Xuyên quyết định không đi phố. Thái Dao đã dẫn cô xem đủ các thắng cảnh, cô muốn ở nhà nghĩ ngơi trước khi bắt đầu công việc mới. Sau Tết, cô sẽ đến phòng Nhân Sự của bịnh viện để trình diện. Có lẽ họ sẽ cho cô làm việc ở khoa ngoại trú. Y tá mới tốt nghiệp thường bắt đầu ở đấy cho quen việc.

     "Được rồi, hôm nay anh sẽ đi làm vậy," Thái Dao nói, vừa lục túi tìm chìa khóa xe đạp. Anh là biên tập viên ở một nhà xuất bản, nhưng hình như anh chỉ đến sở nếu chẳng có việc thú vị nào khác để làm. Gia tài của anh là một kho bản thảo quý. Văn sĩ nổi tiếng trong vùng đều tìm đến căn chung cư nhỏ xíu như chuồng bồ câu, nơi anh cư ngụ.

     Sau khi ăn mặc chỉnh tề ra đến cửa, như chợt nhớ một điều gì, Thái Dao trở vào, hò lên "Lão Ngũ, Lão Ngũ!" Cửa phòng Lão Ngũ hẹp đến mức ta có cảm tưởng rằng khó có người nào có thể ngủ trong đó. Lần đầu tiên được giới thiệu phòng Lão Ngũ, Vũ Xuyên rất ngạc nhiên: "Ôi chao, phòng này nhỏ như là tủ chứa đồ!"

     "Chị nghĩ sao lại gọi là 'phòng.' Đó chính là cái tủ chứa đồ!" cô em Tiểu- Bình đáp lời. Trong nhà họ Thái, Vũ-Xuyên và Tiểu-Bình ở chung một phòng. Tiểu-Bình làm phụ giảng ở trường đại học, cô ấy thường ra khỏi nhà lúc mười giờ sáng. Chính xác lúc 9:50, cô ấy sẽ gọi: "Lão Ngũ!"

     Trong những ngày đầu, Vũ-Xuyên mỏi mệt vì những chuyến đi viếng cảnh nên hay ngủ sớm sau bửa ăn tối. Có một lần, cô tỉnh dậy lúc nửa đêm và nghe Tiểu-Bình đang hạ thấp giọng lý sự: "Để em vào phòng tằm trước! Nếu anh vào trước, chắc em phải chờ tới chết mất." Một lúc sau, Tiểu-Bình khe khẻ nhón gót đi vào, đến trước gương gỡ bỏ mấy cái kẹp tóc. Vũ-Xuyên hỏi thăm xem ai vừa trò chuyện với cô ấy. Tiểu-Bình chui dưới lớp chăn bông và trả lời, "Dĩ nhiên đó là Lão Ngũ. Còn ai khác hơn nào?"

     Qua ngày sau, khi Bố chấm dứt bốn tiếng đồng hồ viết lách, Bố là người cuối cùng trong gia đình gọi tên "Lão Ngũ!", Mẹ đã vào bếp chuẩn bị bửa trưa.

     Vũ -Xuyên cảm thấy bức rức vì sự kiện kỳ cục này -- ai ai cũng chờ đợi Lão Ngũ, người mà cô chưa được gặp. Không một lời đáp ứng. Bố vào bếp thăm chừng các món ăn. Vũ -Xuyên ngồi xệp xuống thảm, lục lọi mớ tạp chí. Đang lơ đãng lật vài trang của một cuốn tạp chí, một bóng người xuất hiện khiến cô phải ngước mắt nhìn lên. Một thanh niên gầy gò, mảnh khảnh đứng ở ngưỡng cửa. Cô biết người ấy là ai, nhưng không thể gọi thành lời, "Lão Ngũ." Tóc anh dài, dợn sóng và hai mươi phần trăm nhuốm bạc. Trán rộng và cao, nhưng gò má rất thon. Cùng với cái miệng nhỏ, hơi mím, trông anh có một chút dịu dàng nữ tính. Anh không giống một chút nào với hình ảnh "Lão Ngũ" cả gia đình đã gợi ra.


     Anh đi vào, mĩm cười thật nhanh với Vũ -Xuyên. Anh cúi xuống, nhìn tờ tạp chí Vũ-Xuyên đang mở trong tay, và hơi cau mày. Anh nhíu mắt, suy nghĩ một chút, lấy tay kéo tờ báo lại gần nhìn kỹ, rồi nói, "Ôi, lộn xộn quá, mất hết thứ tự rồi!"

     Vũ-Xuyên lập tức bỏ tờ tạp chí xuống và nói, "Tôi không có dời chúng đi đâu hết,"

     Những ngón tay anh lướt qua chồng tạp chí. Anh không nói gì. Ngoài một mùi tương tự mùi kem đánh răng, người anh còn toát ra một mùi bất thường. Vũ-Xuyên biết đó là mùi dược phẩm. Anh mặc một chiếc áo vải màu xanh dương. Vai anh không rộng bằng vai của Thái Dao, cổ cũng không to bằng, và khi anh quay đầu, ta có thể thấy gân cổ vồng lên trông dễ sợ. Thái Dao luôn luôn nhắc đến cô em gái Tiểu -Bình, thông minh và kiến thức cao đến mức nào, khó gã chồng ra sao. Khi nhắc đến cậu em trai, chàng chỉ buông vỏn vẹn một câu: "Chú ấy đích thực là một người em!"



(còn tiếp)
 




< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:54:48 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 127
Vô phi nam nữ - 5/7/2009 11:15:23 AM   
Lan Huệ


Bài: 639
 




                                            
                                          VÔ PHI NAM NỮ 





      "Con sắp đi đấy ư ?" Mẹ hỏi; bà đứng ở phòng khách, mình choàng một cái tạp dề to.

      "Dạ không," Vũ-Xuyên nghe tiếng cô và Lão Ngũ đồng thanh trả lời. Cô nhìn anh, anh nhìn cô.

      "Vậy con ăn trưa với bố mẹ?"

      Lần này Vũ-Xuyện hiểu câu hỏi ấy không nhắm vào nàng. Nàng đứng lên, chuẩn bị dọn cơm. Gia đình này không giống những gia đình khác với những câu khách sáo như "không cần đứng dậy cháu ạ, cháu là khách mà," và "cháu tự nhiên dùng bửa nhé, thức ăn cúng đã để riêng rồi." Họ không câu nệ những chuyện nhỏ nhặt như các gia đình khác.

      "Không, con có sửa rồi."

      Ba người ngồi vào bàn, Vũ -Xuyên thấy Lão Ngũ cắp mớ tạp chí về căn phòng hẹp té như cái tủ bếp của anh. Cô nghe tiếng lách cách bên trong. Cô đã hỏi Thái Dao, làm sao Lão Ngũ có đủ không khí thở trong ấy. Thái Dao trả lời, em không thấy tấm sáo gỗ chú ấy mắc ở cửa phòng? Chú ấy kín đáo, riêng tư như loài dế.

      "Ông à, Tiểu- Bình đem mấy cuốn tạp chí đó ra phòng khách, phải không?" Mẹ hỏi nhỏ.

      "Làm sao tôi biết được?" Cha nói, không buồn hạ giọng.

      "Nếu không phải Tiểu-Bình, chắc là Đa-Mao," Mẹ nói. Đa Mao là biệt hiệu của Thái Dao lúc bé.

      Vũ-Xuyên, cảm thấy áy náy, nói nàng chỉ mới dở xem qua vài trang.

      Mẹ vội vàng trả lời, "Không sao con ạ. Lão Ngũ đang viết sách về nghệ thuật khắc đá. Nó để dành mấy cuốn tạp chí đó lâu rồi. Đa Mao với Tiểu-Bình hư lắm - mỗi lần vào phòng Lão Ngũ, tuị nó lại làm bừa bải cả lên"

     "Ủa, vậy có thể làm cho phòng Lão Ngũ bừa bãi hơn được sao?" Bố nói, cố nhịn. Nhưng cuối cùng Bố cũng phá lên cười hăng hắc.

      Vũ -Xuyên nhìn Mẹ, rồi Bố, không hiểu họ muốn nói gì. Có tiếng cửa mở, Lão Ngũ đi ra. Anh nhìn ba người đang ngồi ở bàn ăn, quay lưng đi tới cái tủ lạnh ở cuối phòng, lấy một chai sửa  và môt quả trứng rồi đi vào bếp. Mẹ gát đủa, lắng tai nghe. Một chốc sau có tiếng "xì xì' từ bếp vang lên. Mẹ hỏi vọng vào:

      "Lão Ngũ, con có canh lửa không, sửa sôi chưa?"

      Không có tiếng trả lời. Khi Lão Ngũ trở ra, hai tay bê tô sửa, Mẹ ngóng cổ nhìn. "Sửa cạn chỉ còn phân nửa thế à? Có đủ cho con uống không?"

      "Sao bà nói nhiều thế?" Cha nói với Mẹ, nụ cười vẫn nở trên môi.

      Lão Ngũ chầm chậm trở về phòng, lưng lệch ra sau. Lần đầu tiên Vũ -Xuyên ý thức được rằng phần giửa của thân thể Lão Ngũ lún vào, làm anh thấp hẳn đi.


(còn tiếp)


< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:55:26 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 128
Vô phi nam nữ - 5/9/2009 7:04:03 PM   
Lan Huệ


Bài: 639
    *                           




                                       VÔ PHI NAM NỮ
 




Buổi tối, Vũ-Xuyên rời chung cư, thả bộ xuống đường đón Thái Dao đi làm về. Cô gặp anh, cách nhà hai khu phố. Nét mặt phấn khởi, cô khoe với anh, "Hôm nay em gặp Lão Ngũ."

"Em gặp Lảo Ngũ, hay em gặp con cọp dữ?" Thái Dao chơi chữ. Thái Dao không cao lắm, chắc nịch như cây cột. Vũ- Xuyên trẻ hơn Thái Dao chín tuổi. Thái Dao luôn luôn trêu cô, "hai mươi ba tuổi, vẫn cao lủi thủi." Chàng nói đùa, khi em trưởng thành, sẽ biết ai trong chúng ta cần mang giày cao gót.

Về tới sân trong khu chung cư, gặp mấy người hàng xóm, Thái Dao giời thiệu với họ cô "bạn gái" Vũ-Xuyên. Vừa đi vào chung cư, Vũ-Xuyên vừa hỏi anh thích gì nhất nơi cô. Anh không ngần ngừ một giây: "Em xinh lắm!" Họ lên cầu thang, Lão Ngũ đang bước xuống. Lão Ngũ đội một cái mũ len nâu, tóc đùa tận chân mày khiến anh càng giống con gái. Nhìn thấy hai người, anh hơi nhướng mắt, hai nếp xếp của đôi mi to, sâu mang lại một vẽ mỏi mệt, còm cõi

"Đi đâu thế, Lão Ngũ?" Thái Dao hỏi.

"Ra phố một chút."

"Em vẫn đang vẽ tranh?"

"Chỉ ra phố thôi."

"Em có mang tiền theo không?"

"Em vừa ăn xong."

Vũ-Xuyên nghĩ thầm, cuộc đối thoại của hai anh em nghe là lạ.

Lão Ngũ ngước mắt nhìn Vũ -Xuyên. Cô muốn mĩm cười đáp trả, nhưng không kịp. Anh đã hướng cái nhìn sang nơi khác.

Đợi cho Lão Ngũ đi thật xa, Vũ-Xuyên hỏi, "Anh là Đa-Mao, con đầu lòng, và Tiểu-Bình là con kế, thế sao Lão Ngũ lại thứ năm?"

"Có một sự tích hẳn hoi." Thái Dao lấy chìa khóa, mở cửa và nói khẻ, "Anh sẽ kể cho em nghe khi thuận tiện, nếu Mẹ biết anh sẽ bị mắng." Hai người thấy trên cửa tủ lạnh một mảnh giấy của Bố viết cho họ, "Bố Mẹ đi ăn cơm khách." Tiểu-Bình cũng không có mặt ở nhà. Vũ-Xuyên lập tức nài nỉ Thái Dao kể bí mật của Lão Ngũ.

Thái Dao không màng tới yêu cầu của cô. Anh cởi áo lạnh, vắt lên tay, kiểm tra từng phòng. Khi chắc chắn không có ai ở nhà, anh vội vã chạy đến ôm chầm cô. Vũ-Xuyên biết anh không thể chịu đựng lâu hơn. Cô ngoảnh mặt, né tránh những cái hôn nồng nặc mùi thuốc lá. Thái Dao đẩy Vũ-Xuyên vào phòng Lão Ngũ, ấn cô xuống chiếc giường hẹp, chiều ngang chưa đầy một mét. Từ trần nhà, lủng lẳng nhiều quả bầu lớn nhỏ khác nhau, khắc một cách thô sơ và hong khói cho giống như kiểu bas-relief. Nằm ngửa, Vũ-Xuyên thấy một ống cao su bên cạnh. Cô chợt hiểu vì sao chiếc giường và cơ thể Lão Ngũ hăng hăng mùi thuốc.

"Mình đang ở trong phòng Lão Ngũ!" Vũ-Xuyên bắt đầu kháng cự.

"Ngoan nào!" Thái Dao nói. "Đây là chỗ an toàn nhất. Nếu có ai về, họ sẽ không vào đây trước."

"Nhưng nếu Lão Ngũ về thì sao?"

"Lão Ngũ hả? Mặc kệ chú ấy! Tuy nhiên chú ấy chẳng nghĩ tới chuyện này đâu"

"Sao lại không?"

 "Đừng làm anh chia trí nữa, được không?"

Một giờ sau, hai người nghĩ mệt, Thái Dao kéo tấm chăn bông đấp cho Vũ-Xuyên. Tấm chăn phảng phất mùi thuốc, cũng như cho một cảm giác cũ kỹ, không sạch sẽ.

"Kể cho em nghe đi," cô thúc dục anh.

"Lúc còn bé, Lảo Ngũ mắc một chứng bịnh làm hư hai quả thận. Bác sĩ tiên đoán chú ấy sẽ không sống quá ba mươi tuổi, và không thể cưới vợ. Từ đó, Mẹ trở thành người mê tín di đoan. Mẹ cho xây hai ngôi mộ giả gần phần mộ ông bà. Mẹ nói làm như thế để gạt Diêm Vương, kiểu như: "Diêm Vương, ngài đã lấy mất người con thứ ba và thứ tư của chúng tôi, xin hãy rũ lòng chừa lại người thứ năm." Đó là lý do đứa em út của anh được gọi là Lão Ngũ."

"Hồi nhỏ, chú ấy có biết mình sẽ chết yểu không?"

"Anh không rõ lúc nào. Khi phong trào thanh niên về nông thôn được phát động, tên chú ấy nằm ở cuối danh sách. Lẽ ra vì bịnh nặng, chú ấy phải được ở lại thành phố, nhưng Bố đạng bị cáo buộc nhiều tội nặng --- văn sĩ phản động, gián điêp nằm vùng -- nên họ vẫn bắt Lão Ngũ về quê, có điều được giữ nhiệm vụ nhẹ hơn làm ruộng. Lão Ngũ rất ghét bị coi là vô dụng hay tàn tật, nên cố gắng làm việc hết mình. Lúc Lão Ngũ trở bịnh năng, Mẹ phải đôn đáo khắp nơi, van xin cho chú ấy được bải nhiệm vì lý do sức khoẻ. Anh phải gò lưng suốt đêm đạp tám mươi cây số về làng. Chú ấy yếu đến nỗi không ngồi được. Anh phải dùng dây cột lưng chú ấy vào lưng anh. Khi về thành phố, thời gian nằm bịnh viện - phần lớn ở trại cấp cứu - dài hơn thời gian ở nhà. Trong bịnh viện, anh đã đọc lén nhật ký của chú ấy. Từ bé, cả nhà phải luôn luôn đoán ý của chú ấy. Có lẽ những người thể chất yếu ớt đều thiên về nội tâm. Anh tìm thấy quyển nhật ký dấu dưới gối, và anh nghĩ, chẳng bao lâu, sẽ không còn bí mật. Gia đình có thể giúp chú ấy đạt được phần nào ước nguyện, nếu biết sở thích của chú ấy. Anh không bao giờ ngờ, chú ấy có những suy nghĩ rất khách quan và rõ ràng. Ở một trang, chú ấy viết, có vài thứ muốn làm trước khi lên mười ba tuổi. Anh nhớ rõ như vừa mới đọc: chú ấy muốn đi du lịch xa muời ngàn cây số, viết một quyển sách, trồng một trăm cây, triễn lãm tranh một mình, đi máy bay một lần và yêu một lần."

"Như thế, " Vũ-Xuyên giữ bàn tay Thái Cao đang vuốt ve vòng eo thon, "theo suy nghĩ của chú ấy, những thứ khác đều không đáng kể?"

"Phải đấy. Nếu không, làm sao chú ấy càng ngày càng trở nên lập dị? Bố tìm cho chú ấy việc sửa lỗi chính tả ở  một nhà xuất bản. Một tháng sau, khi biết chú ấy không đi làm, Bố hỏi lý do. Chú ấy giải thích rằng công việc đó chỉ có 'ngồi, ăn và chờ chết.' Bố tức giận mắng, không làm việc mới là ngồi, ăn và chờ chết. Lão Ngũ trả lời, chú ấy sẽ không thèm ăn uống thứ gì của Bố, Mẹ nữa, và chú ấy sẽ không thèm chết trong nhà này. Kể từ đó, mỗi lần ăn một món gì, chú ấy lại đặt bốn mươi phân lên bàn. Không ai biết chú ấy kiếm tiền bằng cách nào."

"Chú ấy có bạn gái không?"

"Bạn gái? Có cô nào muốn dính líu vào một người bịnh tật như thế ? Muốn có bạn gái, phải lừa dối dấu diếm, nhưng như thế là không thành thật. Thực tình, Lão Ngũ rất hấp dẫn phái nữ, nhưng chú ấy nói huỵch toẹt cả. Người đàn bà nào cũng tính toán thiệt hơn. Ai lại không sợ phải hầu hạ người khác suốt nửa cuộc đời mình? Nếu chú ấy chết, đến thế là cùng. Nếu chú ấy không chết, ai có thể chịu đựng việc quanh quẩn bên giường bịnh? Mỗi lần chú ấy ăn, ngủ hay bài tiết, cả nhà anh đều lo lắng."

"Lão Ngũ được hai mươi tám tuổi phải không?"

Thái Dao đang trong cơn hứng khởi rạo rực, phải ngưng lại trong giây lát và hỏi, "Sao em biết?" Vũ-Xuyên có thể cảm nhận sự khó chịu, bực tức của anh.

Ngay lúc ấy, có tiếng người trở về nhà. Không phải Tiểu-Bình. Điều đầu tiên Tiểu-Bình làm khi bước vào, là vặn nhạc.

"Đừng bận tâm. Chỉ là Lão Ngũ thôi mà," Thái Dao nói, hơi thở dồn dập.

(còn tiếp)


< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:56:48 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 129
Vô phi nam nữ - 5/11/2009 11:25:51 PM   
Lan Huệ


Bài: 639
 





                                        VÔ PHI NAM NỮ
 



    Cửa phòng, gài then bên trong, bị kéo xục xịch đôi ba lần, mỗi lần như thế hé ra một lằn sáng hẹp, dài qua khe hở.

    "Lão Ngũ, cảm phiền nhé. Qua phòng khác chờ một chút, được không?"

    "Sao anh không ở bên phòng anh....?" Lão Ngũ buồn bã nói.

    "Đừng nói bậy bạ nữa," Thái Dao trả lời, đứng phắt dậy mặc y phục, khóa dây nịt khua leng keng ai cũng có thể nghe. Nhặt mớ quần áo, phụ tùng linh tinh của Vũ-Xuyên thảy cho cô, anh tựa vào cửa và gọi vói ra, "Vào phòng anh chờ, được không?" Phòng Thái Dao kế bên bếp, ngăn bằng một cửa kính. Có lần Vũ-Xuyên nghe Bố thì thào bàn bạc: nếu Đa Mao cưới vợ mà chưa tìm được chỗ riêng, chúng ta phải lấp cánh cửa đó, hoặc ít nhất thay bằng cửa gỗ cách âm.

     Vũ-Xuyên theo Thái Dao bước ra, cô chỉ muốn độn thổ. Cô biết đôi má mình ửng hồng, mái tóc xô lệch. Ngày hôm sau, Lão Ngũ thả chiếc kẹp tóc hình con bườm lên tờ báo cô đang đọc.


      Vũ-Xuyên nhìn lên.

    "Kẹp tóc của chị. Thấy trên giường tôi" Lão Ngũ nói.

    Vũ-Xuyên đắn đo, nếu nói lời cám ơn cũng thích hợp nhưng cùng một lúc, có nói gì cũng có vẽ  trơ trẻn, sỗ sàng. Cô cảm thấy hàng mi rậm của mình nặng chĩu đến độ mi mắt không chống đỡ nổi, bắt đầu rung rung bấn loạn. Cô nhìn Lão Ngũ, mong anh bỏ đi; nhưng không, anh nhịp đầu ngón tay trên mặt bàn viết cô ngồi.

    "Trông không đẹp chút nào," Lão Ngũ nói.

    "Chú nói chí?" Vũ- Xuyên hoảng hốt, hỏi lại.

    Lão Ngũ chỉ vào cái kẹp tóc. "Cái này." Anh cười, vừa nghiêm khắc vừa bẻn lẻn. "Tầm thường quá."

    Vũ-Xuyên không biết trả lời ra sao.

    Cô cảm thấy Lão Ngũ đang nhìn mình chăm chú. Nhiều người cho rằng cô có một bán diện thanh tú. Cô quay mặt đi. Mặc dù đã đưa mắt nhìn vào cái TV, cô vẫn có cảm giác ánh mắt của Lão Ngũ hãy còn đeo đẳng ở đấy, bên trái.

    Lúc ấy, Mẹ đi vào và nói, "Lão Ngũ, mẹ dặn mua tàu hủ mềm, con lại mua tàu hủ cứng? Sao phải xếp hàng cả nửa ngày để mua tàu hủ cứng?"

    Bố ngắt lời mẹ: "Còn bà làm gì mà không đi chợ?"

    "Tôi làm gì? Nếu tôi phải sắp hàng, ai sẽ nấu ăn? Tôi không thể nấu cho ngon món Ma-Po bắng tàu hủ cứng."

    "Vậy thì chế món Ma-Po - Tàu hủ Cứng! Cha trả lời. "Bà trông đợi gì ở Lão Ngũ? Nó chỉ biết hâm sửa cho nó mà thôi."

    Lão Ngũ giả vờ không nghe.

    Buổi tối, Lão Ngũ chấm dứt bửa ăn của mình, sửa nóng và trứng, sớm hơn mọi người, rồi bằng một cử chỉ huyên hoang, bỏ năm mươi phân lên bàn. Bố nhìn số tiền ấy, đôi đủa đang gấp nữa vời bỗng đột ngột ngừng lại, ông quát to, "Đi, cút đi ngay!"

     Lão Ngũ quay đi, chậm chậm bước ra cửa, lưng vẫn xiên vẹo, với lấy chiếc áo khoác và cái mũ len trên giá. Tiều-Bình, nửa khe khẻ, nửa thất thanh gọi với theo, "Lão Ngũ...." Cô quay về phía Bố và nói, "Bố, nếu bố ăn nói như thế với Lão Ngũ, con cũng sẽ bỏ nhà đi theo! Mình lỡ mất dịp ăn món Ma-Po. Bố muốn quát tháo kiểu đó và mất luôn thằng bé không? Ít nhất nó cũng biết hâm sửa, còn bố thì chưa bao giờ tự làm gì một mình- đừng nói là hâm sửa. Mẹ luôn luôn hầu hạ phục vụ bố từng chút một!"

    Mẹ chảy nước mắt. Bà sụt súi nói, "Chẳng đứa nào cho đứa kia một cắc bạc. Vũ-Xuyên chưa kịp làm dâu, thế mà chúng ta đã làm cho cô ấy hoảng sợ rồi." Thái Dao nín thinh. Anh ngoác miệng cưới với Vũ-Xuyên và chỉ vào tai mình, ý là cô nên để câu chuyện lọt vào tai này và chui tọt khỏi tai kia. "Bố luôn luôn nói về chuyện Lão Ngũ hâm sửa," Tiểu -Bình tiếp tục, giọng nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn còn hờn dỗi. "Nhưng bố phải hiểu, Lão Ngũ lúc nào cũng uống sửa, không thể làm gì khác hơn."

    Vũ-Xuyên khám phá, mặc dù Tiểu-Bình bênh vực Lão Ngũ lần này, nhưng mỗi Chúa Nhật, khi nấu ăn, Tiểu Bình luôn luôn hò hét, "Lão Ngũ, chỉ hâm sửa và nấu một quả trứng mà mi chiếm tới hai cái lò, gây khó khăn cho ta quá?....Mi không thể đợi đến khi ta nấu xong bửa tối sao?"

    Mấy tuần sau, trên đường đi làm về, nhân ngày lễ học trò, Vũ-Xuyên tìm mua được một cái bình thủy. Cô hâm sửa, đổ vào bình cho Lão Ngũ. Lão Ngũ chớp mắt thán phục cô đã giải quyết vấn đề một cách dễ dàng, Vũ-Xuyên chỉ ngẩng đầu và mĩm cưới láu lỉnh, như thể nói, "Thấy tôi thông minh không?" Chỉ có hai người trong bếp.

    Chỉ có mình họ ở nhà. Bố và Mẹ đã đi Beldaihe nghĩ mát. Tiểu- Bình phản đối cách thức Bố đối xử với Lão Ngũ, đã dọn qua nhà một người bạn cùng sở, tuy thế, chuyện này cũng từ từ mất dần ý nghĩa. Thái Dao đáp chuyến xe lửa buổi chiều, đến một thành phố nhỏ xa hàng trăm cây số, để lấy bản thảo của một nhà văn; anh đành hủy bỏ cái hẹn đi xem xi nê với Tiểu Bình. Anh nói, nhiều nhà xuất bản đang cạnh tranh ráo riết để có được bản thảo này, do đó anh phải ra tay trước.

    "Chú muốn xem xi nê không?" Vũ-Xuyên hỏi. "Tôi có hai vé. Anh chú bận chuyện khẩn cấp nên dư ra một vé. Phim mới."

    "Không, cám ơn chị. Mấy phim này dở òm."

    "Nhưng chú đang ở không, không làm gì."

     "Đúng thế, tôi bận đến nỗi không biết bắt đầu chỗ nào."

    "Tôi có thể giúp chú được gì không?" Cô mĩm cười nghiêm nghị, ý nói anh không cần phải giả bộ khách sáo.

    Anh lắc đầu.

    "Chú định làm gì? Không chừng tôi biết làm."

    Lão Ngũ thẳng thừng, "Tôi phải giả mạo hai tờ hôn thú. Có hai đứa bạn cần phá thai, nếu không có hôn thú, bịnh viện sẽ làm khó dễ."

    "Thế chú có biết cách không?" Cô thận trọng tránh dùng hai chữ "giả mạo."

     "Tôi làm hoài. Họ sẽ trả tiền."

    Vũ-Xuyên thầm nhủ, bây giờ cô là người duy nhất trong gia đình biết nguồn gốc thu nhập của Lão Ngũ. Đầu mùa xuân, cô và vài người bạn cùng sở đi chợ trời. Ở đây, họ gặp một đám đông người ngoại quốc túm tụm chung quanh một thứ gì đó. Qua sóng người xô đẩy, cô nhìn thấy một dáng dấp mỏng manh, lưng gập lại như cành cung. Các đồng nghiệp của cô muốn chen vào, nhưng cô lùi ra, vì cô thấy rõ người ấy chính là Lão Ngũ.

    Cô thấy rõ anh khom mình trên một cái bàn chơi bài thấp - loại xếp được, đang biểu diễn nghệ thuật điêu khắc các loại ấn tín bằng đá. Vũ- Xuyên không bao giờ chịu nỗi cảnh tượng một người biểu diễn trước đám đông, đặc biệt nếu người đó là một Lão Ngũ đầu bạc, đã sớm hiểu số phận của mình.


(còn tiếp)


< Sửa đổi: Lan Huệ -- 11/14/2010 9:57:31 AM >

(trả lời: Lan Huệ)
Bài số: 130
Trang:   <<   < phần trước  11 12 [13] 14 15   phần sau >   >>
Các Diễn Đàn >> [Văn Học Nghệ Thuật] >> Truyện >> Cô gái nông trường Trang: <<   < phần trước  11 12 [13] 14 15   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode