Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

RE: THẰNG LUCKY

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: THẰNG LUCKY Trang: <<   < phần trước  150 151 [152] 153 154   phần sau >   >>
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
RE: THẰNG LUCKY - 11/1/2009 6:08:42 PM   
motcoidive


Bài: 492
Kính chào cả phố,
Kính thưa bác Phạm Đà Giang,
Chị Lúa thương kính,


quote:

Lúa! Thời gian gặp nhau trên mạng này, chúng ta đã trao đổi với nhau bao nhiêu tâm tư! Và trải qua bao nhiêu những nỗi buồn vui rồi đấy nhỉ? Tất nhiên cũng có lúc muộn phiền!!!. -Ồ! Viết đoạn này, có linh tính: cơ hồ như mình tính sổ cuộc đời để chuẩn bị chia xa hay sao ấy nhỉ?.
pdg


Kính thưa bác ơi!

Dù biết rằng đời có hợp có tan, nhưng khi nghĩ đến lúc không gặp nhau nữa cũng chợt buồn hả bác.
Chính vì thế mà cháu trở lại không gian "Nói với tuổi trẻ " của bác vì cháu nhớ bác.
Có một thuở bị người ta đàm tiếu, cho nên bác cháu mình đành lẳng lặng rút lui.
Mẹ cháu dạy rằng mình không nên làm cái gai trong mắt người khác, như vậy là mình có tội, dù cái tội rất vô tình.

Kính thưa bác.

quote:

Nghe Luá nhắn nhủ Cõi!
Làm mình nhớ lại năm xưa Lúa cũng đã từng đưa ra những tiêu đề tương tự với cô bé Không Tên, lúc bấy giờ họ nhà Không Tên chưa có ‘Mạ non; lúa non; lúa vàng’ như bây giờ. Nên cô ta rảnh rang đã viết về tuổi thơ của mình theo như lời của Lúa gợi ý (với ngôn ngữ sư phạm…). Nên Không Tên đã viết những bài đặc sắc: Trong đó có bà ngoại, có mẹ, có cánh đồng trên quê hương vá nhất là có trường làng… Ôi! Một bức tranh thủy mạc ‘đẹp làm sao’? Khiến pđg soi bónh mình thêm tủi thân


Kính thưa bác,

Cháu muốn nói hết những gì tâm tình của cháu, bởi vì khi phố dọn về nhà mới không biết cháu có còn dịp gặp lại bác và chị Lúa nữa không.

Bác có biết tại sao bổng dưng Không Tên biến mất thay vào đó là Một Cõi đi về?

Bởi vì Không Tên lâu nay là một con người sống trong cái khuôn khổ xa xưa, cho nên có vẻ "cụ non" quá. Bổng dưng có một hôm cháu muốn trở thành một người khác để viết bài vui đùa, để tinh nghịch, để phá phách mọi người cho vui.
Nhưng mà dường như là thói quen, cháu không thể thay đổi được mình nhiều lắm, cho nên rồi có người cũng nhận ra Cõi là KT. Chỉ có vậy thôi.
Muốn làm sự đổi mới cho con người, nhưng mà không phải dễ thay đổi một con người hả bác?

Nhưng phải thành thật mà nói, cháu đã học hỏi rất nhiều từ khi vào sinh hoạt trong những diễn đàn.
Cháu đã từng sinh hoạt trong những diễn đàn như là "Làng Tiếu", rồi Tiếu Lâm Quán của Cao Cao Tác,
Rồi Tiếu Lâm Hội của Thầy Bói Mù và sau cùng là Đặt Trưng.

Cháu cứ coi như mình đã nói hết những gì mình muốn nói. "Coi như" không có nghĩa là chắc chắn, nhưng cứ coi như thế để kết luận chuyện tâm tình của cháu, một người trẻ đối với bác và chị Lúa.

Kính chúc cả Phố, kính chúc bác Phạm Đà Giang và kính chúc chị Lúa thân tâm thường an lạc.




_____________________________

The world is a rainbow

(trả lời: pham da giang)
Bài số: 1511
RE: THẰNG LUCKY - 11/2/2009 1:33:23 AM   
lua9


Bài: 5385
Chào anh Phạm Đà Giang,

Thời gian sau này Lúa có đi làm lại trong một Hotel Restaurant, mình chỉ chuẩn bị phần thức ăn sáng, đâu đó tới nhóm khác vào là mình về, mỗi ngày chỉ vài tiếng, kể cả thứ bảy chủ nhật cũng phải làm, thứ nhất là cho vui thứ hai là có chút tiền giúp người nghèo dù CơmÁo cũng có lương cao rồi, nhưng tiền chính mình làm ra vẫn " oai " hơn, nhưng thức dậy sớm quá nên các công việc đòi hỏi bằng đầu óc suy nghĩ viết lách Lúa làm không nổi, vì thói quen của người viết lách là làm việc về đêm, thức khuya quen rồi !  dù bác sĩ đã cấm !! Từ đó mới hay con  đường mình chọn cho mình đã là con đường văn chương nghệ sĩ viết lách làm thú vui " TINH THẦN " thì phải chấp nhận nghèo...tiền bạc, vả lại làm đến bao giờ mới đủ anh nhỉ, trong khi việc cộng đồng báo chí mình làm hăng say hơn khi tập trung tư tưởng và tĩnh lặng, dù gì con cái nay đã lớn, chúng tự học tự làm không còn bận bịu chi khác.

Lúa mới đi dạo trong rừng với thằng Lucky về, lá vàng rơi xào xạc khiến rừng đẹp như một bức tranh, để Lúa kể cho anh và Cõi về chuyện bạn bè Lúa có quan niệm trái ngược với mình về vụ " Yêu thương chó !"

Dưới mắt họ CHÓ chỉ mang lại phiền toái, mất thỉ giờ, tốn kém vì phải trả tiền thuế chó, tiền Bs thú y, chăm sóc, đi đâu cũng vướng, phải canh giờ về lo cho nó đi tiểu tiện, ngoài đường bên Paris đầy Kít chó, nên họ nghe nói nuôi và thương chó họ cho Lúa bất bình thường, với họ thịt chó là xào cho mấy đĩa thì tuyệt cú mèo...Có người nghe mình kể lể tâm tình họ mỉa mai cho mình làm việc "Từ Thiện " mà còn rêu rao  !

Lúa mới gân cổ cãi lại: sao mấy anh chỉ thấy Kít Chó thôi vậy ? trong khi mấy điều đáng quý của chó mấy anh KHÔNG nhìn thấy ? Tỉ dụ như người Ăn Mày ngoài phố, con chó trung thành nằm cạnh bên chủ lem luốt nghèo xin ăn, chó không màng nghèo giàu của chủ, nó thương quyến luyến ngưởi nuôi nấng nó mà thôi, ngoài ra loài người đã nhìn thấy sự thông minh của Chó mới đào tạo cảnh sát chó dò thuốc phiện buôn lậu, dò người còn sống sót dưới đống gạch vụn sau cơn động đất, vì loài người sợ rằng nếu người xuống cứu người còn sống sót có thể bị gạch đổ lên người, người chết, nên bắt chó hy sinh, ngoài ra chó còn là người dẫn dắt người MÙ đi ngoài phố, nó tránh những chướng ngại vật cho chủ.

Khi chủ đi làm về, không có một  đứa con nào chạy ra tay bắt mặt mừng, trong khi chó thì liếm tay liếm chân mừng chủ, nó thông minh một cách lạ thường, chính vì thế Lúa thương chó vì nghĩ nó được sinh ra đời và cũng có buồn thương nhớ giận dỗi, sinh và tử !

Susi chết cách nay 5 năm, Lúa không muốn mang gánh nặng vào người, nhưng bà Anna Marie  đang nghèo hoàn cảnh khó khăn mà lại rất thương chó, bà không thể vì nghèo tiền mà quẳng con chó đi như vật phế thải, nên Lúa đảm nhận nuôi thằng Lucky như giúp người rồi, cho đến khi nào gia đình bà ta yên ổn, thu xếp căn nhà nhỏ cho bà và cho thằng Lucky, bà ấy có vẻ như muốn ở gần Lúa vì bà cũng cần người tâm sự, nhưng mà cho bà ở luôn trong nhà mình  ( bà thuê 1 phòng ) thì lúa không chịu nổi, con người của Lúa là thích tĩnh lặng sợ ồn ào mà bà ta là cái radio phát âm 24/24...Giúp người chỉ tới 1 giới hạn nào đó thôi chứ thấy khó chịu thì coi như mất luôn tình bạn, mà bạn tốt đời này tìm đâu ra anh nhỉ ? 

Cõi thương,
Lạ quá đêm qua đi ngủ trong đầu chị lởn vởn câu mình nói " Tuy vô tình nhưng ta nào có lỗi ", thì sáng nay vào đây gặp thư của anh Pdg và em. Hiện tại chị có trong đầu 3, 4 việc mà chị phải làm,

1- Viết cảm tưởng của riêng mình về Ngày Khánh Thành Tượng Đài Tỵ Nạn VN tại Hamburg ngày 12. tháng 9.2009, tuy có nhiều người viết lắm rồi nhưng chị muốn viết riêng cảm nhận của chính mình, mà tới nay chưa làm nổi....         
2- Ngày Văn Hóa VN tại bang chị ngày 27 tháng 9 vừa qua, tới nay cũng ghi lại chưa xong !!
3- Kỷ niệm buổi Thu Tao Ngộ rất dễ thương của văn nghệ sĩ hải ngoại tại Paris ngày 04.10.2009   
4- Lo thực hiện đặc san " 30 năm hội NVTN CS Saar " cũng chị đảm nhận....

rồi nay con chó Lucky quấn quýt bao nhiêu việc nhà vườn tược, học tiếng Pháp nữa mà mình chỉ có MỘT cái đầu bé bé thôi mà dồn cả đống việc coi chừng nó bung thì khổ !! Cõi thấy chị có ôm lắm " mối  mơ " không ? Kể / Viết ra những việc mình làm là cho chính mình trước, để mình sắp xếp thứ tự công việc rõ ràng hơn như một thời khóa biểu cho chính mình, nhưng Vô Tình làm cho người nào đó khó chịu vì họ cho mình kể về CÁI TÔI, đó là lý do chị đã đặt tựa cho một bài viết cũ là " Tuy vô tình nhưng ta nào có lỗi " là vậy.        

Theo chị thấy không cần phải thay đổi TÊN, thay đổi NICK làm gì, vì dù gì đi nữa mình cũng là mình mà,
và cũng không cần phải đeo đuổi một khuôn mẩu nào cả, vì mỗi người tự là một khuôn mẩu khác, thế gian này có ai giống ai đâu, ngay cả anh em ruột còn nghĩ khác nhau mà, và trong diễn đàn ta theo từng dấu chân nhau, ai cũng có gì mới lạ cho mình học hỏi, quan trọng mình là mình đừng đánh mất mình, mình hãy tự tin vào chính mình là tốt nhất.  

Ngoài nhóm Hoalu egroups chị quen bạn khắp thế giới đả 20 năm qua, còn tham gia Đặc Trưng là chính và chọn ở đây là nhà, hồi trước chị bạn kéo chị vào Trinh Nữ ( nay bị đóng cửa rồi ), còn Phụ Nữ Việt và Một Góc Phố nữa, nhưng chị bạn này gây với chị cũng vì đề tài TCS và Thiền sư Thích Nhất Hạnh mà hai người bạn gái nay " coi như " xa lạ. Dù là bạn đấu tranh đấy, tiếc không Cõi ? 

Bởi vậy cho dù bạn hay trong gia đình hai đề tài chính trị và tôn giáo là đề tài nhạy cảm nhất, tốt nhất là yên lặng và giữ quan niệm mình, mình tôn trọng họ và họ phải tôn trọng ý kiến mình !!   

nhưng chị ghét nhất là chạy qua chạy lại mấy cái diễn đàn để chỉ đăng cái bài  giống nhau, bởi chị hổng có thì giờ !!
 
Cõi cứ tung tăng rong chơi - cuộc đời là một cuộc rong chơi chả có gì là quan trọng, như chiếc lá giờ đang đổi màu vàng và rơi rụng tàn úa theo thời gian nhưng vào xuân sang năm chúng đâm chồi nẩy mộng một cuộc đời mới ...làm người giống vậy thôi, Vô Thường là ở chỗ tuyệt vời của tạo hóa, lúc trẻ, rồi già và về già lại giống như trẻ thơ...cho nên anh Pdg bi giờ là đang trẻ thơ đang cần sự chăm sóc lo lắng của tụi mình đó hihi.

Chúc anh và các bạn an vui may mắn. 
Lúa 9

+ đánh máy nhanh nên sai chính tả tùm lum

< Sửa đổi: lua9 -- 11/2/2009 3:10:14 AM >

(trả lời: motcoidive)
Bài số: 1512
RE: THẰNG LUCKY - 11/2/2009 10:21:26 AM   
vanlaem


Bài: 1430
quote:

với họ thịt chó là xào cho mấy đĩa thì tuyệt cú mèo...


 chị Lúa, bảo đảm trong phố cũng có nhiều ông thích món này lắm lắm .


_____________________________

xin cho tôi xin vạn lần rồi
một góc này chỉ biết rong chơi
xin cho tôi yên phận này thôi

TCS

(trả lời: lua9)
Bài số: 1513
Như cây rừng thay áo - 11/3/2009 2:32:45 AM   
lua9


Bài: 5385
 
Như cây rừng thay áo


Hình như cái tựa này mình đã dùng từ lâu rồi thì phải, cứ mỗi khi mùa thu về thì rõ ràng là cây rừng đang thay áo, chúng đang mặc áo màu xanh mơn mỡn, bỗng dần dần ngã sang màu vàng nhạt và trở nên vàng úa, thời tiết thay đổi nhanh, trời trở nên lạnh hơn nên nhiều cây rừng bị gió thổi tung bay mất hết quần áo trở nên trơ cành đến phát rét ( nói kiểu như Bống là trần truồng đến trơ trẽn ). Chắc là cây rừng lạnh lắm may mà trong thiên nhiên có sự đấu tranh để sinh tồn nên cây rừng vẫn trơ sương cùng tuế nguyệt.

Nói đến cây rừng mùa thu thay áo, làm mình chợt nghĩ đến trong đời mình cũng thay áo hoài đó chớ, thay mỗi ngày, mỗi hoàn cảnh mình khoác cái áo khác nhau, như vầy nhé: lúc mình đứng quán bán trong bếp nóng nực, tiếp xúc với khách hàng, gặp khách đàng hoàng tử tế thì cho dù cực mấy mình cũng vui vẻ chào hỏi, còn lúc đang mệt cuống quýt với công việc mà gặp phải bà khách hàng khó ưa đòi hỏi này nọ chê bai này nọ, thì thật là khó giữ nét mặt bình tĩnh và từ tốn cho nổi!
 
Cho nên cái áo cô bán hàng hay bị đời gán cho là „ dân hàng tôm hàng cá „ là vậy đó. Vì đời đã khiến ta thay đổi chính ta, ta khoác áo để phòng thân, để đấu tranh để được sinh tồn, vì vốn nhân chi sơ bản tính thiện mà.

May là mình có nhờ thực tập Thiền định để giúp qua cơn thịnh nộ bực tức nhất mình cũng có thể thở để giữ bình tĩnh cho mình, cái đó không phải ai cũng đạt được đâu nhé, phải nhớ ơn vị thầy đã ghi chép phương pháp và truyền dạy lại cho môn sinh, người đời hãy tự cầm đuốc mà đi.

Còn khi vô sinh hoạt trong cộng đồng, hội đoàn thì sao, mình phải khoác cái áo nào bi giờ ? tập thể thì vô vàn phức tạp, phải hiểu là 10 người hết 9 ý khác nhau, nên mình nghĩ rằng bi giờ mình phải khoác lên mình cái áo để đi ăn nói với bà con, cái áo đi ăn nói khác với cái áo cô bán hàng chăng ? khác với cái áo trên sân khấu mặt trét đầy phấn son ? Khoác áo đi ăn nói là đi tiếp xúc với giới cộng đồng, xã hội bình dân và không bình dân, đây là cả một nghệ thuật xã giao chứ không phải dễ dàng như kẻ mua người bán, khách họ chỉ ghé vào quán mình vì họ cần mua rồi thôi không còn một sợi dây ràng buộc gì hết, nên có cần giữ chân khách không ? Hay một khi khách hàng được tiếp đãi ân cần, chu đáo họ sẽ truyền miệng đi xa hơn tới tai người khác, quán càng ngày càng đông người ghé mua. Quán nổi tiếng. À thì ra khoác áo Người Bán Hàng cũng rất ư quan trọng đấy chứ chớ coi thường.

Còn cộng đồng ? Lỡ mà mình ăn nói khó nghe, xấc xược, bất tài mà ham nổi tiếng, dìm người khác xuống cho mình nổi lên, thì với thời gian tiếng nói mình ai tin tưởng nữa ? cái tính ganh tỵ này phụ nữ Việt Nam có nhiều lắm xảy ra nhan nhản khắp nơi, không cứ gì trong làng văn chương nghệ thuật mà còn trong nghệ thuật nấu ăn, nghệ thuật sân khấu ...Càng khoác áo càng nhiều thì càng đóng nhiều vai tuồng khác nhau, nên trong đời dường như ai cũng phải khoác áo mà chào nhau ư ? Người ta còn tin tưởng vào nhau được nữa không ?

Vậy cái áo nào mình khoác thường nhất để mình đối diện với chính mình bây giờ nhỉ ? Cởi bỏ lốp áo khoác đó ra thì ra ai cũng như ai. Thì ra thay áo đổi tên bút hiệu chỉ là hình thức, chỉ là giai đoạn, nói lên tâm tình mình trong lúc nhất thời, ngoài ra cái chính vẫn là tâm hồn mình tồn tại với tuyết sương.

Lúa 9
03.Nov.2009

< Sửa đổi: lua9 -- 11/3/2009 4:31:52 AM >

(trả lời: vanlaem)
Bài số: 1514
RE: Như cây rừng thay áo - 11/3/2009 3:25:15 AM   
HanhHe

 

Bài: 772
quote:

Cởi bỏ lốp áo khoác đó ra thì ra ai cũng như ai.


Khác nhau nhiều lắm cô Lua ui !

(trả lời: lua9)
Bài số: 1515
RE: Như cây rừng thay áo - 11/3/2009 4:24:33 AM   
lua9


Bài: 5385
quote:

Khác nhau nhiều lắm cô Lua ui !


dạ bởi vậy mới chui dô rừng chơi với thằng Lucky đó anh  nó giống hệt má nó có khác cái ....dưới hà
 
Trời ăn noái kiểu này coi chừng ăn đạn chứ chẳng chơi nhen... coi chừng có Hoa Cỏ may đi dạo quanh rừng đó


< Sửa đổi: lua9 -- 11/3/2009 4:27:32 AM >

(trả lời: HanhHe)
Bài số: 1516
RE: Như cây rừng thay áo - 11/3/2009 5:29:06 AM   
vanlaem


Bài: 1430
quote:


Như cây rừng thay áo

Lúa 9
03.Nov.2009 



thích bài này của chị Lúa lắm
chị nói không sai tí nào cả .
chị nói đuơc. vậy, viết đuơc. vậy
em nghĩ chị là nguơì biết ăn, biết ở, biết nguò*ì biết ta lắm .

chị Lúa  


morning phố


_____________________________

xin cho tôi xin vạn lần rồi
một góc này chỉ biết rong chơi
xin cho tôi yên phận này thôi

TCS

(trả lời: lua9)
Bài số: 1517
Cho tao nói lời xin lỗi ! - 11/3/2009 7:03:02 AM   
lua9


Bài: 5385
Em đã đọc bài " thay áo " rồi ư ? nhanh thế ? còn bài này em nghĩ sao ? sao tự dưng từ cái chuyện này nó lòi ra cái chuyện khác Em ơi...Chúc Em vui vẻ ngày hôm nay nhé.


Cho tao nói lời xin lỗi !


Tôi mệt phờ người lo dọn dẹp lau bàn ghế khiêng cất vào kho, dưới sân khách thưa dần, mấy người thợ cũng đang thu dọn cái khung sân khấu được dựng giữa sân chất lên xe cam nhông của thành phố Blieskastel, sân khấu được thành phố xây cho mà chúng tôi không tốn đồng nào vì là tiệc gây quỹ từ thiện.
 
Buổi gây quỹ giúp trẻ em nghèo hiếu học tại Bến Tre đã diễn ra thành công tốt đẹp, nhiều người trong xóm mang bánh đến tặng, khách hàng khắp nơi đọc báo cũng đến yểm trợ việc từ thiện này. Tiền bán thâu được sẽ gửi về cho trẻ em nghèo học giỏi tại Bến Tre, cô ( giấu tên ) hiện đang ở VN lo phần phát học bổng cho các em ấy mỗi dịp Tết, tôi ở bên này chỉ là người đi gây quỹ gửi về trợ giúp thôi.


Ở quán tôi xuất hiện thường những người khách quen, gặp nhau thường nên trở thành bạn thân thiết, một trong những đứa hay dắt con đến chơi là Claudia L., Claudia có thằng con trai còn bé khoảng 5 tuổi dễ thương, ba má của Claudia có một tiệm bán bông trong xóm, Claudie phụ giúp cho trong quán bông đó, nó đã làm bánh sẵn ở nhà mang đến và xung phong đứng bán suốt buổi kiếm tiền gây quỹ giúp học sinh nghèo tại VN. Nghĩa cử làm tôi cảm động.


Từ tin tưởng nên tôi bèn đề nghị là mình lập hội cứu trợ trẻ em nghèo Bến Tre, đã có vài người bạn Đức của tôi cũng hưởng ứng công việc này như ông bà Raimund Kl. chẳng hạn, nhưng tôi vốn tưởng người đời ai cũng thật thà như mình, vì gặp Claudia mỗi ngày tôi đề nghị:

- Tao không thích giữ tiền đâu, nếu tao lập hội cứu trợ tức là tao làm hội trưởng và giữ tiền nữa thì kỳ lắm, khó coi, vậy tao đề nghị mầy làm thủ quỹ nghe Claudie ?

- Ừ, có gì là khó ...
 
Quanh trên bàn họp hôm đó còn có Maike bạn của Claudie và Carmen và tôi. Sau khi thống nhất chọn con Cl. làm thủ quỹ tôi đếm tiền giao hết cho nó, tổng cộng buổi gây quỹ tiền lời thu được là 520 Euro. Tôi dặn Claudie ra nhà băng mở một công tô bỏ vào rồi đưa giấy chứng nhận cho tôi kiểm chứng.

Một tuần trôi qua, rồi tuần thứ hai trôi qua không thấy nó ghé ngang quán, tôi hồ nghi, vì nhạy bén có chuyện không may xảy ra nhưng vẫn còn nuôi hy vọng vào tình người. Tháng sau Cl. ghé vào quán đưa cho tôi số công của nhà băng, quả quyết là bỏ tiền vào rồi. Tôi cầm đấy chờ sau khi đóng cửa quán, tôi mới lái xe ra nhà băng hỏi lại, mới té ngửa đây không phải là số công tô mới mở riêng cho hội từ thiện giúp học sinh nghèo Bến Tre mà là công tô của chính Claudie, có lẽ nó nuôi hy vọng là tôi không biết gì và nếu có người đóng góp tiền sẽ chạy vào công tô của nó !

Tôi nghĩ vì tiền mà mất tiền mất bạn, tôi trình bày cớ sự cho những người có mặt trong buổi họp, Carmen và Maike đứng về phía tôi bênh vực cho lẻ phải, chúng tôi đi lùng kiếm khắp xóm, Cl. trốn không muốn tiếp chúng tôi. Sau cùng cũng mặt đối mặt với nó, Maike kể rõ cho tôi hay là hoàn cảnh Cl. mới ly dị, thằng chồng nó bỏ bê vợ con, nên Claudie đang tính dọn đi về miền Bắc Đức sinh sống và đang cần tiền!!


Gặp mặt tôi, chưa kịp nói gì nhiều, Cl. bật khóc nức nở, hối hận nó nói:

- Cho tao nói lời xin lỗi !!

Và chìa số tiền ra bàn, số tiền được tạo ra bằng mồ hôi và nước mắt của chúng tôi, mồ hôi đã mặn nhưng nước mắt hối hận của Claudia cũng chẳng ngọt ngào gì.  

Lúa 9
03.Nov.2009

(trả lời: vanlaem)
Bài số: 1518
RE: Cho tao nói lời xin lỗi ! - 11/3/2009 10:24:42 AM   
vanlaem


Bài: 1430
 
tha lỗi cho Claudia đi chị Lúa,
she ở vào thế kẹt nên đã làm nhũng chuyện
không nên làm thôi .

cuối cùng tiền cũng đã đuọc hoàn trả hết mà phải không ?

chỉ là .. làm niềm tin của chị bị đánh mất không nhũng cho Claudia, mà cho nhiều nguơì khác về sau này .




_____________________________

xin cho tôi xin vạn lần rồi
một góc này chỉ biết rong chơi
xin cho tôi yên phận này thôi

TCS

(trả lời: lua9)
Bài số: 1519
RE: Cho tao nói lời xin lỗi ! - 11/3/2009 1:28:17 PM   
MuaDem


Bài: 332
vâng, vì đồng tiền, có nhiều chuyện xảy ra trớ trêu, rơi nước mắt lắm
Đêm từng bị và đang bị nên có kinh nghiệm . Làm ơn, nhiều khi thành mắc oán cũng vì vâỵ 



_____________________________

Nghe tiếng mưa đêm tí tách
chạnh lòng nhớ chuyện ngày xưa
ở nơi hai đầu xa cách
nghe tim nhớ mấy cho vừa

(trả lời: vanlaem)
Bài số: 1520
Trang:   <<   < phần trước  150 151 [152] 153 154   phần sau >   >>
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: THẰNG LUCKY Trang: <<   < phần trước  150 151 [152] 153 154   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode