Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

RE: Ký giấy nợ

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: Ký giấy nợ Trang: <<   < phần trước  149 150 [151] 152 153   phần sau >   >>
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
RE: Ký giấy nợ - 8/29/2009 5:23:32 PM   
July

 

Bài: 3334
quote:

Hôm nào July viết một bài tả cảnh gia đình hội nhập cuộc sống mới bên Úc cho Lúa và Phố nghe với đi.
Lúa ơi JL thật sự không biết viết gì vì JL nghĩ quãng đường của JL đã đi cũng giống như nhiều người tị nạn cùng cỡ tuổi, không có chi tiết nào ly kỳ hấp dẫn. Vượt biên, định cư diện con bà phước, vừa đi học vừa đi làm thêm, học ra thì đi lảm full time tới bi giờ. Hết roài 


_____________________________

I can't believe you can read this :-)

(trả lời: lua9)
Bài số: 1501
Cái số may - 10/20/2009 7:46:16 AM   
lua9


Bài: 5385

Cái số may


Có tin vào cái số không ? Chứ tui thấy cái chuyện này cũng hơi ly kỳ để tui kể cho mà nghe, vầy: Chuyện tình Susi và người yêu của nó tui đã kể rất nhiều lần ở Phố Rùm rồi khỏi phải nhắc đi nhắc lại nữa, và Susi đã qua đời cách nay cũng đã gần năm năm. Vì buồn sợ cảnh chia ly nên tui không dám nuôi một con chó nào khác, và dần dần tui đã quen cuộc sống hổng có chó trong nhà rồi, mặc dù nhiều khi đi dạo đứng lại ngắm chó của người ta mà dạ đau như cắt, nhưng một khi đã nuôi chó cưng nó quá rồi khi nó chết chia tay với chó như chia tay với một người thân yêu trong gia đình, tui buồn tui khóc tui buồn rầu tui sợ chia ly.


Vậy đó, hồi xưa có lần tui đi làm xa nhà, thả Susi chạy nhong nhong trong sân nhà mình, đến chiều tối tui đi làm về, thằng Pascal chạy tới nheo mắt noái cạnh hàng rào giữa hai nhà:


  - Ê mầy sắp thành bà ngoại đó nhen mậy
  - giỡn mậy, con gái tao hả, con gái tao có bầu hùi nào tao còn hổng biết sao mầy biết. Trời !
 
Pascal cười cười nói nhỏ vào tai tôi:
  - con chó Susi của mầy hôm nay bị chó hàng xóm phá trinh rồi
  - vậy hả, cool  ??
 

Thay vì buồn rầu tui nhảy nhỏng lên mừng rỡ, ngày nào tui cũng xoa cái bụng Susi nói với nó:
 
  - Mầy có bầu chưa con ?

 
Susi khoái chí vẻ như ta đây „ đã là đàn bà „ nằm ngửa đưa 4 cẳng lên trời miệng cười cười nhìn má nó. Và ngày nào tôi cũng xoa bụng nó hỏi: „ Có bầu chưa con ? Đẻ cho mẹ 3 con chó con xinh xinh nhé „


Thế là bụng Susi càng ngày càng to, tôi chuyên môn nấu soup cho Susi ăn chứ không bao giờ nó thèm nhai ba cái đồ khô khốc chán phèo đồ ăn của chó. Đồ ăn Việt Nam mẹ thay đổi món vẫn tuyệt cú mèo chớ bộ, mình là chó Việt mà. ( Susi là giống berger Đức ).


Ngày nó khai hoa nở nhụy, mẹ con chúng tôi thay phiên canh chừng túc trực quay phim, nó đau bụng đẻ từ sáng sớm đến qua đêm rặn chỉ được có 2 con chó con, anh Cu Rỉ của tôi mệt mỏi nên ngủ quên trên tay còn cầm máy quay phim, lòi ra được đứa nào Susi ôm trong tay thật chặt, dùng lưỡi liếm con nó sạch hết máu, hai con chó bé tí chui rút vào ngực mẹ tìm sữa bú. Sáng hôm sau tưởng đâu xong, ngờ đâu Susi nhào ra sân trước dùng ba chân bốn cẳng cào lia cào lịa, bứng mấy gốc hoa của tôi bay bổng lên trời, đào được một lỗ đất trống xong chị ta  chui vào đó nằm, mèn ơi tui theo dõi nó đau bụng máu mà tim gan phèo phổi gì đập loạn xạ hết trọi. Susi nằm đó lát sau đem đứa con út ra đời, ngộ thiệt ta ơi !! Đứa út cách hai anh chị nó cả một đêm dài.


Tôi đóng vai bà ngoại, Susi là con gái,  ba đứa cháu ngoại bé ti xinh ơi là cưng. Ngày nào tui cũng nấu cho chúng nó một nồi soup xương và khoai tây cà rốt, đập vào nồi quả trứng tươi. Eo ui khi chúng nó lớn độ 3, 4 tuần bắt đầu mọc răng sữa, đeo theo mẹ bú, Susi đau quá cự nự la óai óai, tội nghiệp con gái mình ít sữa nuôi con, tôi bèn nấu soup thay sữa, mèn ơi trông chúng giành nhau ăn, cong đuôi gừm gừm nhau sao thấy ghét !! Đứa nào đứa nầy mập tù lù tròn quay. Chúng phá cắn làm đổ đồ đạt của tôi trong nhà nào đái, ị... ui thui làm cho bà ngoại như tui quá vất vả, thế là bàn nhau đem con bán hay cho con đi.


Bạn bè nghe tin điện thoại đến lấy chó bế bi, ôm con chó con trong tay mà nước mắt tôi đầm đìa, đứng trước cửa chia tay chúng nó sao mà như đứt từng khúc ruột !!


Tám năm trôi qua, Susi đã chết vì bệnh sau một cơn phẩu thuật tốn kém trong klinik, bệnh không thuyên giảm tôi xin giờ hẹn để bác sĩ tiêm cho Susi mũi thuốc cuối cùng giải quyết cơn đau đớn thể xác hành hạ nó, thấy nó đau tôi cũng đau theo.


Bỗng thời gian sau này, Alina là bạn gái của con tôi, má Alina là một trong 3 người xin chó của tôi về nuôi khi chó còn bébi, sau này bà gọi điện cho tôi rất thường nhờ giữ giùm thằng Lucky, con của Susi, vì hoàn cảnh gia đình bà nay ai cũng bận, nhà lại chật chội không thể nuôi chó được nữa...Nghe hoàn cảnh bà ta, nghe Alina đi vào Universität học mà đem con chó theo, vào giảng đường hoặc lúc thực tập cũng phải mang chó theo để ở nhà một mình thì tội...Bỗng tự dưng tôi nghĩ, sao mình không đề nghị nuôi thằng Lucky luôn cho họ đỡ phải có gánh nặng, mình còn chó mang giòng máu của Susi, vừa giúp họ rảnh tay rảnh chân...
 
Nghe đề nghị đó Alina mừng húm, bèn lái xe từ Berlin nơi nó đang đi học, xách theo con chó về nhà tôi. Chúng tôi ngồi bên nhau ăn sáng và sau đó Alina lái xe về Berlin, Alina sợ thằng Lucky sẽ khóc sau khi nó đi về rồi.


Dè đâu thằng Lucky là cái thằng có tên May Mắn, ngôi nhà này là nơi Susi mẹ nó mang anh em chúng ra đời, ngôi nhà nầy là nơi tôi đã tập cho chúng ăn soup, tập chạy đua, coi con nào chạy nhanh nhất, tập lên xuống thang lầu từng nấc một. Lucky chạy lung tung trong ngôi nhà xưa cẩn thận ngửi từng góc nhà từng tấm thảm, cả sợi dây tôi dùng để dắt Susi má nó đi dạo ngày nào, nay tôi dùng để dắt Lucky đi dạo. Có cảm tưởng như Susi hiện hồn về sống với tôi.


Nay tự dưng trong đời sống tôi có thằng Lucky, và phải nói, nó trông giống Susi mẹ nó không khác một nét, ô có khác chứ, má nó là con gái, nên không có cái tòng teng như thằng con trai như nó.


Lúa 9
20 Okt 09
 
                                                                                          









(trả lời: July)
Bài số: 1502
Vượt thoát - 10/24/2009 12:23:38 PM   
lua9


Bài: 5385
 
Vượt thoát 
 
Thế là tôi được ngồi sau xe hơi, xe nổ máy chạy trên con đường làng hai bên cánh đồng ruộng mát, ngoài trời đang mưa lất phất, vào ngồi sau xe thật là hú vía cho tôi, sau những giây phút phập phồng lâm râm cầu nguyện „ Đừng bỏ con lại Đừng bỏ con lại Đừng bỏ con lại „. Đôi mắt tôi lúc ấy chắc là trông rầu rỉ lắm, cầu khẩn van lơn lắm, nên đã có hiệu lực, chật lưỡi nghĩ, thì đã vận mười thần công lực lấy hết sức bình sinh của mình để làm cho bà ấy mềm lòng mà, kết quả tôi đã thành công. Tôi đã thành công Yahuu. Lòng mừng khấp khởi tôi muốn hét to lên, nhưng khi xe chưa lăn bánh tôi còn teo lắm, chưa đóng cửa, xe chưa lăn bánh thì chưa yên trong bụng. Nhất định không thèm nhìn lại phía sau dĩ vãng, dù cho có giàu hay nghèo rớt mồng tơi hay nếu có trở thành homeless đi nữa mà ta có nhau, vẫn hạnh phúc hơn, trung thành hơn. Trung thành vốn là bản tánh trời ban cho tôi mà.

Thật ra những giây phút ở với má nuôi tôi cũng vui chớ không phải không, tôi thật sự mang ơn bà, má nuôi tôi tốt lắm bà rất cưng chìu và chịu khó lo cho tôi như con ruột, bà nấu soup rau cải tươi khoai tây cho tôi ăn, dắt tôi đi dạo trong rừng to, sau nhà có cái sân cỏ mênh mông, tôi vui thú tận hưởng vật chất đầy đủ của họ, những thứ mà ở nhà má ruột tôi bà ấy không bao giờ có được ngoại trừ cái phòng bé tí tối om với cái cửa sổ nhỏ trên cao, căn phòng chật chội, chất đống đồ đạc, sau nhà là cái bải đất nhỏ xíu mà con nít của chung cư chạy nô đùa, mấy bà mẹ ngồi trông con chơi trên đống cát, mắt cứ lườm lườm nhìn chừng, nên trong không gian ấy cũng không còn chỗ nhiều cho riêng tôi, mà tôi nào có phiền hà đòi hỏi gì đâu, miễn là gia đình bên nhau là hạnh phúc lắm rồi.

Cũng tại chị Alina của tôi đó chứ, tội nghiệp chị, đi học còn đi làm kiếm tiền thêm còn phải đèo theo tôi, tôi bị tù túng nhưng được cái là chị dắt tôi theo tò tò, lắm lúc chị cằn nhằn vì tôi đã trở thành gánh nặng cho cô gái độc thân như chị, chị đổ hết lỗi cho má tôi, tại bà nên mới có tôi. Má ruột tôi cũng tội nghiệp lắm, hai ông bà đều là bác sĩ hết đó chớ, nhưng họ cãi nhau hoài nên ly dị nhau lâu rồi, thực ra nơi tôi ra đời là ở Ngọn Đồi Bơ Vơ này đấy, nơi má nuôi tôi cư ngụ đấy, khi chị Alina đem tôi về đấy gửi tôi có linh tính rằng mình đã quen biết nơi đây từ kiếp nào rồi, chị Alina ở lại trò chuyện với ba má nuôi của tôi cả buổi sáng, trong phòng ăn, nhìn ra balcon nắng dọi vào nhà trông thật đã, khác hẳn không cảnh ở Berlin trong cái nhà hai phòng mà ba cô gái ở, tự vì chị Alina phải rủ thêm mấy bạn gái khác về ở chung để phụ tiền nhà, nhà ở Berlin thật đắt.

Đang kể chuyện ba má ruột tôi ly dị, ổng là bác sĩ có phòng mạch riêng nhưng có bao giờ ổng chi tiền cho các con đâu, má ruột tôi phải trực ngày trực đêm trong bệnh viện trang trải tiền nhà cho mấy mẹ con, cho bà, tiền ăn tiền học cho các con, tất cả má tôi lo. Nhưng đến khi bà bị bệnh phổi, phải qua cơn phẩu thuật thế là sau đó bà xuống tinh thần quá, bà căng thẳng thần kinh, mặt bà hằn đầy nét đau khổ những nếp nhăn trên trán trên đôi má hóp, bà gầy nhom trông tội nghiệp...

Ba tôi không nhìn tôi, tại vì má tôi muốn có tôi chứ ông không muốn, vả lại ông không muốn bà đến mang phiền toái cho đời ông, đi đến đâu bà dắt tôi theo là y như rằng bị người ta hất hủi, không ai muốn chứa một người đàn bà bệnh hoạn, không công ăn việc làm, không chồng, không nhà không cửa, tuy bản thân bà xưa là bà bác sĩ đó chớ, nay bà tàn tạ, khi người đàn bà già đi, không còn sức khỏe làm ra tiền nữa, thì con cái thì luôn miệng than không có thì giờ phải lo tương lai sự nghiệp. Tôi nghe má tôi than:
 
- Tôi suốt một đời đi làm nuôi cho con cái lớn, vậy mà lớn lên chúng tuyên bố không có thì giờ cho mẹ chúng, trong khi có thì giờ ngồi quán uống bia tán dóc thì có đi party đi xi nên hay nhảy nhót thì có thì giờ còn thì giờ dắt thằng Lucky đi dạo thì chúng nó than không có. Chính Alina đem thằng Lucky về cho bà, chứ tôi đã dặn nó là đem tới nhà tôi mà nó cãi. Con tôi nghĩ rằng trả Lucky lại cho bà là gánh nặng của tôi của nó sẽ nhẹ bớt, nhưng con tôi đâu có biết là tôi đến tìm bà là vì tôi qúa nhớ thằng Lucky.

Nghe xong má nuôi tôi hỏi nhỏ giọng xót xa, có vẻ như hai bà mẹ tranh giành nhau một đứa con: 
 
- Bây giờ bà chưa có nhà chắc chắn đem thằng Lucky theo có phải là cực cho bà thêm không, chi bằng cứ cho nó ở tạm với tôi cho đến khi nào...bà tạm yên ổn đã.

Kể từ khi nghe giọng nói của má ruột tôi trong điện thoại tôi đã bồn chồn chờ đợi, ba má nuôi tôi bàn tán với nhau về số phận của tôi, má nuôi tôi bước gấn tới vuốt đầu tôi, hỏi:
 
- Con muốn ở đây luôn với mama nuôi hay là muốn quay về với má ruột hả ?

Nghe câu bà hỏi mà tim gan tôi đánh lô tô, cả buổi chiều tôi chờ đợi tiếng xe của má ruột tôi tới đậu trước cửa. Má nuôi tôi chỉ vào nền gạch bông kể tiếp chuyện đời xưa:
 
- Nơi đây là nơi con ra đời ngày xưa nhưng má đã cho con đi rồi về bà Anna Marie nuôi vì lúc đó nhà đông đúc quá, nên má không thể nuôi các con hết được, nhưng cái số may con về đây sống với má mấy ngày qua làm má có cảm tưởng như con chưa bao giờ xa nhà, như là chúng ta chưa từng xa cách. Nhưng lát nữa bà Anna Marie tới, bà nói bà nhớ con quá muốn tới ngay đón con về với bà ấy. Tùy con quyết định quá.

Nghe xong tôi chỉ biết yên lặng chờ. Má ruột tôi nay là bà Anna Marie còn má nuôi là người đàn bà thật tốt lòng tốt dạ chăm sóc tôi thay má ruột trong khi bà đang rối rắm ngổn ngang trăm bề nào kiện tụng ra tòa chuyện tiền bạc ai đó làm chung phòng mạch mà thiếu nợ chưa trả sòng phẳng, nào bệnh hoạn ho hen thêm thần kinh căng thẳng, nhưng được cái bà thương yêu tôi lắm, má nuôi cũng thương tôi nhưng bà đã cho tôi đi khi tôi còn bé mà, dù gì từ khi về tay bà Anna Ma rie làm con  từ khi tôi mới có ba bốn tuần tuổi nay đã tám năm qua rồi tôi mới có dịp quay lại ngôi nhà nơi mà tôi đã chào đời, có những kỷ niệm thiêng liêng của anh em chúng tôi, nhưng nay anh em tôi không còn gặp lại ai nữa hết, hiện tại tôi chỉ biết má ruột là người đã ôm ấp nuôi nấng tôi khôn lớn đó là bà Anna Marie. Tôi mang ơn công lao nuôi dưỡng của bà.

Cho dẫu bà đang ho hen bệnh hoạn vì bệnh phổi bà hút thuốc nhiều lắm, trong xe bà đầy mùi thuốc lá, chất đống quần áo khăn màn, bà sống trong xe nay đây mai đó, nhưng tôi sợ bà bỏ tôi. Xin đừng bỏ con lại nơi này. Xin đừng bỏ con lại nơi này, tôi lâm râm khấn vái.

Mắt tôi nhìn má ruột, vì bà biết thân bà còn đang long bong, khiến bà chảy nước mắt vuốt mặt tôi nói:
 
- Đừng có nhìn má bằng đôi mắt đó, má biết ý con rồi. Thôi leo lên xe đi.
 
Thế là tôi phóng nhanh lên sau xe, chỗ ấy là chỗ tôi nằm có tấm nilon bà luôn lót sẵn sàng cho tôi, có túi đồ ăn khô cho tôi cạnh bên nữa.

Má nuôi tôi đứng cạnh xe nhìn theo chia tay mà không nói gì. Tôi cũng không dám nhìn vào mắt má nuôi tôi sợ bà buồn thì tôi sẽ thật là khó nghĩ. Tôi chỉ nhìn về phía trước, tôi muốn đi theo người mẹ đầy đau khổ của tôi, khi bà buồn tôi chính là nguồn an ủi bà, vì chồng bà có nhà cao cửa rộng mà xô đẩy bà, còn các chị tôi ai cũng bận rộn đi làm đi học, bận rộn nên họ không cần niềm vui như tôi, chỉ những ai cô đơn lẽ loi mới tìm những người bạn trung thành như tôi chẳng hạn.

Xin đừng bỏ con ở lại má ơi, vì con là đứa con trung thành nhất cho dầu má có giàu hay nghèo rớt mồng tơi không nhà không cửa đi nữa con vẫn thương má. Con là niềm vui để an ủi má khi má buồn đau.

Lucky là tôi đó, thằng con trai có cái tên May Mắn đang ngồi sau xe của bà Anna Marie chưa biết số phần của hai má con tôi thời gian tới sẽ ra sao, nhưng tôi được đi theo vì họ là gia đình đùm bọc nuôi nấng tôi khôn lớn, tôi chỉ biết có họ. Lucky không ngoái cổ lại nhìn mái nhà xưa kỷ niệm, bà má nuôi của Lucky không trách cứ gì cái thằng có cái tên May Mắn ấy, bà vừa đi vào nhà thấy cảnh trống vắng dấu nỗi buồn trong lòng, còn cúi đầu khen:
 
- Giống chó thật là giống thông minh và trung thành với chủ, con người chưa chắc gì trung thành như chó, Lucky nó không hề phản chủ, nó không cần vật chất gì cả miễn là nó có cả một trái tim chân thật như một người bạn tốt nhất trên đời này.
Good Luck Anna Marie và Lucky, hẹn gặp lại. 
 
* Viết thay cho Lucky
 
Lúa 9 người má nuôi

                                                                                          
24. Okt. 09
 
* vào sửa: thay vì " xe nổ bánh " lại là " xe nổ máy " hihi....Cảm ơn người bạn gửi email chọc quê tui " Lúa ơi xe nổ bánh rồi lấy gì mà chạy  ..."

 
 





< Sửa đổi: lua9 -- 10/25/2009 4:02:56 AM >



_____________________________

Như đã đọc tâm tình người đâu đó
như gửi trao bạn hữu một chút thơ
ta đã đọc được vài trang thơ nhỏ
hiểu tấm lòng qua những chữ thờ ơ... ( Lúa 9 )

(trả lời: lua9)
Bài số: 1503
Cũng là văn chương - 10/26/2009 5:39:44 AM   
lua9


Bài: 5385
 
Cũng là văn chương  
* lại chuyện Lucky

Sáng chủ nhật thức dậy thấy trong điện thoại có nhắn tin là bà ta sẽ quay lại nội trong ngày, nghe xong cái đầu tôi bấn loạn, tại xứ Âu châu này, có ai gọi điện báo tin rằng sẽ ghé qua, khi được sự chấp thuận của chủ nhà rồi hãy đến, đàng này tôi còn ngập ngừng chưa trả lời, vì tôi nhận lời yêu cầu của con gái bà cô Alina ở tận Berlin, là nuôi thằng Lucky giùm cho cô ấy rảnh rang đi học đi làm, nhưng không ngờ từ lúc có thằng Lucky đến ở, y là bà ta, mẹ của Alina xuất hiện thường xuyên làm chúng tôi không còn cái an lạc như mình từng có nữa.

Muốn thể hiện lòng tốt giúp đỡ người hoạn nạn, cứ cho là bà ta nghèo đi, nhưng ở Đức này không ai chết đói cả, bà cần chỗ trú ngụ qua ngày khi xa nhà, ai trong đời mà không có lần cần chỗ tạm trú khi mình giải quyết công chuyện chi đó ở một thành phố lạ, Saarland có xa lạ với bà đâu, bà đã sống nơi đây đi làm nơi đây con cái bà trưởng thành nơi đây trước khi dọn về Berlin mà, nghĩ thế tôi cho bà ấy ngủ lại trên gác nhà mình, mời ta ta ăn súp nóng, mời bà ta ăn sáng uống cà phê.

Từ khi có con chó đến rồi có bà ta, nhà tôi bỗng nhiên có khách làm tôi bận rộn, công việc giới thiệu về cuốn Di Cảo cố Giáo sư Bông, về vụ mướn phòng tổ chức Tết sang năm, việc viết bài cho mấy báo số tháng 11 gần như đình trệ hết, để thực hiện đúng với quan niệm: phải ra tay giúp người khi hoạn nạn. Ừ thì có giúp mà.

Nhìn ra thấy xe bà đậu trước cổng, thấy màu lông đen của thằng Lucky phóng ra khỏi xe, đang đứng ủi quần áo vừa xem vô tuyến truyền hình tôi thở dài dấu sự bực bội. Khi phôn cho tôi và tôi không gọi lại trả lời mà bà ta vẫn không chịu hiểu mình làm sao tôi hiểu bà cho được chứ ? Tôi đứng ủi quần áo tiếp tục đầu nghĩ miên man phải làm sao đây cho không trái với lương tâm mình.

CơmÁo tôi đang dọn mấy thùng nước mưa ngoài sân, chúng tôi chỉ có thì giờ vào cuối tuần, may là có thứ bảy chủ nhật cho gia đình riêng tư, bà bước vào cửa, con chó đi theo cạnh bên, đứng trong cửa sổ phòng khách nhìn, tôi vẫn không bước ra chào, bà có cuộc đời của bà, tôi có cuộc đời của tôi, bà có gia đình của bà, tôi có gia đình của tôi, bà có quê hương của bà, tôi có quê hương của tôi để tôi nhớ, tôi lo, bà có bao nội kết gì đó trong đời sống, đang kiện tụng gì đó về vụ tiền bạc chi đó, gia đình bà ly tán chi đó, cha mẹ cãi nhau, cha mẹ con cái không nói chuyện được với nhau sao bà mang vào nhà tôi dồn vào cái đầu bé bé đầy ắp của tôi làm chi nhỉ ? Vai tôi làm sao gánh vác hết mọi khổ đau trên đời này ?

CơmÁo đứng nói chuyện gì đó với bà ta, anh gõ vào cửa kính ngoắc tôi, tôi mở cửa bước ra chào miễn cưỡng, bỗng bà bước tới hôn vào má tôi như bạn bè thân thiện, mùi thuốc lá xông vào mũi tôi làm tôi rợn da gà vì sợ bà ho lao, bà ho nhiều lắm, bà giải thích:

- Bạn tôi ngoài phố Sbr không cho con Lucky ở chung vì họ bảo là con chó dơ bẩn, bà có cho tôi trú ngụ vài ngày tôi có vài ba cái hẹn vào tuần tới thứ hai thứ ba...họ còn thiếu nợ tôi..13 ngàn ơ-ô họ hứa trả tôi, tôi đang nhờ luật sư kiện ...

Không chờ đợi lâu tôi phản ứng liền với lý luận:

- Sao bà nói với chúng tôi là bà có mướn căn nhà 1 phòng ở Pirmasens, có nhà riêng thì bà cứ ở đó với chó của bà đi nếu bà cho là bà quý nó, muốn giữ nó tại sao không làm như mình nghĩ ? sao cứ đi tới đi lui làm cuộc sống của chúng tôi đảo lộn từ khi bà xuất hiện ?

- Xin lỗi bà, căn nhà 1 phòng tôi thuê họ đã cho người khác mướn rồi,

Tôi nghĩ nhanh trong đầu, „ sao nhanh thế, nay bà kể thế này mai kể thế kia, người này mình có tin tưởng được không ? „. Tôi thẳng thắn nói:

- Thú thật tôi lấy làm khó chịu bà hẹn tối thứ hai mới quay lại gửi chó, và không nói là xin ngủ lại nhà tôi để sáng thứ ba bà có giờ hẹn kiện tụng gì đó ngoài phố, bà gài chúng tôi vào thế đã rồi, làm tôi khó xử vô cùng. Con gái bà đi từ tận Berlin xuống Saarland gửi thằng Lucky, chúng tôi đã có lòng hảo tâm giữ chó cho bà, và con cái bà rảnh rang lo thu xếp công việc riêng tư, sao bà lại tới bắt nó đi và bây giờ chiều chủ nhật bà quay lại, bà muốn chúng tôi phải làm gì nữa, giữ chó và giữ luôn bà trong nhà ư ? Sao bà không dùng thì giờ rảnh rổi của mình bà không phải đi làm không đứng trong một tổ chức từ thiện nào cho người khác, nhiều thì giờ thế sao bà không tự lo cho đời mình đi mà lôi chúng tôi vào nội kết của gia đình bà ? Chúng tôi muốn được yên!

Thiểu não bà cố hỏi tôi: „ Bà có thể giữ con chó đến thứ tư tuần này được không ? „


Tôi trả lời ngay không cần suy nghĩ:

- Nếu bà không xuất hiện thì thằng Lucky vẫn còn ở với chúng tôi, chúng tôi lo cho nó chu đáo. Bà cứ an tâm rảnh rang lo thu xếp công việc đừng bận tâm về con chó mang tên May Mắn, khi nào xong việc nếu bà muốn lấy con chó về thì tùy vào bà.

Thất vọng bà quay đi ra xe về, tôi trông sau dáng bà đi như người đang chóng mặt, xây xẩm, trong cơn đói khát và thiếu ngủ, tôi trách mình tàn nhẫn, trong bếp tôi có đầy các thức ăn, sao không chia sẻ cho bà ? Nhà tôi bao nhiêu phòng trống sao không mời bà tạm trú qua ngày ? Nhưng tôi đặt nghi vấn khác: Tôi sẽ gánh vác chuyện ngoài đường này tới bao lâu ? Thử tôi có chịu đựng nổi không những câu chuyện kể lể trách móc của bà về gia đình bà, còn bao công việc tôi đang lo cho cộng đồng, ai giúp tôi ngoài tôi đây ?

Thằng Lucky ngó chủ ra đi sủa vài tiếng buồn thiu, tôi quay vào trong ngay, tôi sợ mình đổi ý gọi bà lại và mời bà bữa cơm tối, bà sẽ ngủ lại trên gác và tất cả bắt đầu từ đầu không có đoạn cuối. Tôi phải tự vượt thoát khỏi cái yếu lòng của mình tránh không cho người lợi dụng lòng tốt.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng vì tôi sợ lương tâm mình cắn rứt nếu như có chuyện chi không may xảy đến cho bà tôi sẽ ân hận mãi, tôi cầm máy gọi cho con gái mình kể rõ mọi chuyện, vì con gái tôi là bạn của Alina, qua yêu cầu của con gái mà tôi nhận lời Alina nuôi chó thay cho họ, không ngờ có ý tốt giúp người mà nay tôi gặp phiền toái ngoài ý muốn, con gái tôi gọi gấp cho Alina trên Berlin và Alina gọi về ngay cho tôi, tôi nói:
 
- Tôi xin lỗi vì phải nói lên sự thật để các em biết mà đề phòng cho mẹ các em, vì bà là mẹ ruột của em, các em có biết mẹ mình đang bị bấn loạn thần kinh và đang lang thang như vậy không, bà trông thật thảm thương !!

- Có chúng tôi biết điều đó từ lâu rồi, lỗi của tôi, đúng ra tôi phải báo tin trước cho bà hay là mẹ tôi đang bịnh tâm thần bà cần phải đi bác sĩ nhưng bà không chịu...Xin lỗi là chúng tôi đã mang phiền toái đến cho bà. Cảm ơn bà nhiều lắm, chị em chúng tôi sẽ thu xếp xem sao.

Bác sĩ tâm thần hay các bệnh viện giữ nhốt người điên có chữa bệnh tâm lý không ? Tự dưng hình ảnh cô bạn gái tên Utta của tôi xưa kia hiện về ám ảnh, nó bị tình phụ lang thang không nhà không nghề nghiệp, có đứa con rơi, bị tâm thần Utta cũng bị nhốt trong nhà thương điên như thế, khi Utta thoát ra ngoài nó nhảy vào đầu xe lửa tự kết liễu đời mình.

Người xưa có câu „ Người ngoài thì sáng, người trong thì tối „, tôi nghĩ: „ Những ai sống tại Đức dù không nghề nghiệp cũng lãnh trợ cấp xã hội tiền nhà tiền ăn đủ sống không đói qua ngày, nhưng có những ông triệu phú tài sản hàng tỷ bạc kết sù họ cũng đau khổ và lao vào xe lửa quyên sinh „.
 Ai có lỗi đã khiến bà trở nên như thế ? Trách ai đây, làm cách nào để giúp bà ta hữu hiệu nhất mà không hối hận về sau ? 
 
Hồ như chết là kết thúc mọi đau khổ mình đang có. Quả làm người không đơn giản chút nào, nhưng tôi không phải là nhà tâm lý, tôi cũng không có trách nhiệm gánh vác chuyện buồn phiền của bà ta vào mình. Nhưng lương tâm tôi chất vấn tôi khiến tôi phải ghi những lời này. 

Tôi đang nấu súp cho Lucky ăn như thường lệ nhưng có gì đó đã thay đổi trong tôi, cái thằng có tên May Mắn hiện đang buồn co ro, nó đi lên đi xuống căn phòng chỗ bà má ruột nó ngủ hôm trước, nó đi kiếm bà, nhưng bà đang ở đâu đấy, chỗ mà người ta không thích dắt chó dơ bẩn rơi đầy lông vào phòng, nhưng tôi biết, bà cần thằng Lucky lắm, và Lucky cũng thương bà nữa, súc vật là một phương pháp chữa bệnh tâm thần hay nhất, đừng tìm cách tách rời bà và người bạn chân thật trung thành nhất của bà. Tôi cầu mong bà tìm một căn nhà yên ổn sống an nhàn với con chó bà thương yêu.

Quay lại công việc bận rộn của mình, chồng sách báo tôi vẫn nằm trên bàn chờ đợi, tôi có đôi bàn tay, có cái đầu bé bé chứa sâu như lòng giếng bao khổ ai đời thường, tôi có cái điện thoại và cái PC để giải quyết mọi công việc với nơi khác. Ngoài ngõ vài tiếng xe hơi chạy vút qua rồi biến mất, chốc chốc vang lên tiếng thằng Lucky sủa lôi tôi về hiện tại, tôi chợt nhìn lại thấy đôi bàn tay mình đang chạy chạy nhanh trên bàn phiếm, tôi nhận thấy rằng, chính những nội kết của bà ta mang đến là sự thật của đời thường và ngay cả tiếng chó sủa cũng đang trở thành chất liệu của văn chương.

    Lúa 9
    Montag 26.Okt.09



< Sửa đổi: lua9 -- 10/26/2009 6:33:10 AM >



_____________________________

Như đã đọc tâm tình người đâu đó
như gửi trao bạn hữu một chút thơ
ta đã đọc được vài trang thơ nhỏ
hiểu tấm lòng qua những chữ thờ ơ... ( Lúa 9 )

(trả lời: lua9)
Bài số: 1504
RE: Cũng là văn chương - 10/27/2009 6:36:42 PM   
maiyeuthuong


Bài: 1372


Chị yêu, em mới đi xa về, thấy gói quà của chị đặt trên bàn. Cám ơn chị nhiều nhiều. Em còn ngạc nhiên khi coi cái phong bì ko biết VTTG là ai mà nghe tên "hơi ken ken" (hơi quen quen). Hihihi. Rồi nhớ ra tên là của chị yêu Trưa nay em có hẹn với chị Góc nè chị. Mọi người đều gặp chị Góc mấy lần rồi, trừ em . Hì hì. Hôm em nghe đth của chị Góc nói chị đang ở SG, em giật mình luôn.
 
Chị giữ gìn sức khỏe, và hạnh phúc hoài nhé chị. Em hun Lucky vài cái nữa nè.


_____________________________


(trả lời: lua9)
Bài số: 1505
Cũng là văn chương - 10/27/2009 7:54:11 PM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
quote:

Hôm em nghe đth của chị Góc nói chị đang ở SG ...

CC_YT ơi !
Con khỏe không ? lâu quá không thấy con.
Haha Góc dìa SG - Thường thường ở ngoài này thấy ai vắng bóng không vào Phố là nghi nghi trở dìa quê chơi rồi.
Nếu không gì trở ngại, MH có thể trở về SG dự đám cưới của nhỏ cháu vào hè năm tới đó CC à !
Chúc con & tất cả an vui .

MH_vdn

< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 10/27/2009 7:56:18 PM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: maiyeuthuong)
Bài số: 1506
RE: Cũng là văn chương - 10/28/2009 7:03:59 AM   
lua9


Bài: 5385
quote:



Chị yêu, em mới đi xa về, thấy gói quà của chị đặt trên bàn. Cám ơn chị nhiều nhiều. Em còn ngạc nhiên khi coi cái phong bì ko biết VTTG là ai mà nghe tên "hơi ken ken" (hơi quen quen).


Ơi nhỏ Mái  " ken ken " ơi....hihi vậy là " cũng là văn chương " tới tay nhỏ rùi hả. Vui hihi. Nó đi lẹ quá ha. may là nhỏ chưa có tập " Kẻ té giếng " đó nha..kha kha...Thăm hết bạn bè mình bên nhà. Chúc các bạn đi uống sinh tố và ăn chè ba màu mà nhớ đến ta.

Chị Lúa ken ken


_____________________________

Như đã đọc tâm tình người đâu đó
như gửi trao bạn hữu một chút thơ
ta đã đọc được vài trang thơ nhỏ
hiểu tấm lòng qua những chữ thờ ơ... ( Lúa 9 )

(trả lời: maiyeuthuong)
Bài số: 1507
RE: Cũng là văn chương - 10/28/2009 12:25:45 PM   
lua9


Bài: 5385
 
Tình cảm không thể mua


Chiều nay đúng ra là Anna Marie sẽ ghé nhà tôi đón thằng Lucky theo bà về Berlin, khác như nguyện vọng của Alina là Lucky sẽ ở mãi với tôi vì nhà tôi đủ điều kiện cho chó chạy rong, thay vì là Bà Ngoại nay tôi trở thành bà Má Nuôi, vì bà mẹ của Alina không chịu cho Lucky cho tôi, bà muốn bắt nó về, và tôi rất hiểu tình cảm của bà đối với nó, của nó đối với bà, dù gì bà cũng đã khắn khít với nó 8 năm trời chứ đâu phải ngắn ngủi gì. Thứ tình cảm đó, nếu ai không có lần nuôi chó thì sẽ không thể nào hiểu nổi, còn cho là buồn cười hay là vớ vẩn !
 

Dự định của bà hôm nay sau khi giải quyết vài việc quan trọng dưới phố, như là: nộp đơn xin tiền hưu trí non vì bà còn trẻ mới có 58 tuổi thôi, và cái hẹn tại tòa án với luật sư về vụ thưa kiện ông chồng không trả tiền nuôi con ăn học.


Cả ngày hôm nay tôi cầu mong cho bà may mắn, công chuyện trôi chảy như bà mong muốn, còn thằng Lucky tôi vẫn lo lắng chu đáo, tôi cưng nó như con chó „ ruột “ của mình vậy, thấy bà buồn khi xa Lucky, chính nó cũng buồn, tôi cũng đâu có vui vẻ gì, vì hoàn cảnh nay đây mai đó, điều ấy chẳng những không tốt cho tâm lý con người và ảnh hưởng cả súc vật nữa, nhất là chó. Xưa kia nghe kể mà tôi không tin, nay thấy sau mấy ngày nó về sống với tôi, rồi bị bà đón đi, đi mấy ngày sau rồi lại đem về nhà tôi gửi, khiến thằng Lucky nay vật vờ trông thương làm sao !!


Ngày nào tôi cũng nấu súp thật tươi cho nó ăn, thùng đồ khô coi như không đụng tới nữa rồi. Sáng nào „hai mẹ con“ cũng chạy jogging, đi dạo trong rừng cả tiếng đồng hồ, buổi trưa và buổi tối trước khi chúng tôi lên giường ngủ.


Thật ra bên Âu châu này người chủ nuôi chó rất tốn kém, nào tiền bác sĩ, tiền thuế, đi đâu vắng nhà phải canh giờ để về cho nó đi tiểu tiện, tôi đang giữ Lucky giùm bà giống như một Pension vô hạn định, Lucky có thể sống bên tôi cho đến khi bà tìm ta căn nhà nhất định cho bà và nó.
 
Chiều nay bà gọi cho tôi giọng vui vẻ kể: Con gái lớn của tôi từ Berlin về giúp tôi lo giấy tờ, giờ tôi sẽ đi về Berlin với con thu xếp để dọn nhà, bà có thể giữ thằng Lucky giùm tôi một thời gian nữa được không, bà có tìm giúp tôi Wohnung 1 phòng cho người độc thân được không ?“


Tôi hỏi: “ Bà có khả năng trả tiền phòng đến bao nhiêu để tôi liệu đọc báo kiếm giùm ?“; bà trả lời „ Mắc nhất là 250 Euro warm thôi ( warm: tiền sưởi, tiền rác ).


Tôi hài lòng với chính mình nhờ cú điện thoại báo động về con cái bà hôm nọ ở Berlin, nên cô con gái lớn của bà từ trên đó mới mau mau chạy về lo giấy tờ giúp mẹ tại Saarland, dù gì vẫn hợp lý hơn là để mẹ mình đi lang thang hay nhờ vả vào người ngoài, còn khả năng và thì giờ của tôi, sẵn sàng làm công việc má nuôi cho thằng Lucky, một Pension đầy tình người không tốn tiền nong gì cả vì bao giờ thằng Lucky còn quanh quẩn bên tôi, tôi mua được một niềm vui.
 
Tôi sẽ cố gắng tìm cho ra 1 căn phòng nhỏ giùm bà, để " gia đình họ đoàn tựu ". Tôi hứa !!
 
Lúa 9
Bà Má Nuôi
 

                                                                                          



_____________________________

Như đã đọc tâm tình người đâu đó
như gửi trao bạn hữu một chút thơ
ta đã đọc được vài trang thơ nhỏ
hiểu tấm lòng qua những chữ thờ ơ... ( Lúa 9 )

(trả lời: lua9)
Bài số: 1508
RE: Cũng là văn chương - 10/28/2009 9:26:26 PM   
maiyeuthuong


Bài: 1372
Nếu được nuôi luôn cháu ngoại Lucky thì tốt quá chị ha, nhìn nó giống chó berge. Nhưng mà tình cảm giữa Lucky với chủ cũ 8 năm trời, cũng sâu sắc gắn bó.
 
Em cũng ít có cơ hội gặp mọi người lắm chị. Thi thoảng gặp chị Cỏ thôi hà. Hẹn lúc nào chị về nha. Mà em sắp ko vô được ĐT, nên chị mà về, nhớ mail cho em trước nha.


_____________________________


(trả lời: lua9)
Bài số: 1509
RE: THẰNG LUCKY - 11/1/2009 3:03:04 PM   
pham da giang

 

Bài: 449
Lúa mến!
Nghe Luá nhắn nhủ Cõi!
Làm mình nhớ lại năm xưa Lúa cũng đã từng đưa ra những tiêu đề tương tự với cô bé Không Tên, lúc bấy giờ họ nhà Không Tên chưa có ‘Mạ non; lúa non; lúa vàng’ như bây giờ. Nên cô ta rảnh rang đã viết về tuổi thơ của mình theo như lời của Lúa gợi ý (với ngôn ngữ sư phạm…). Nên Không Tên đã viết những bài đặc sắc: Trong đó có bà ngoại, có mẹ, có cánh đồng trên quê hương vá nhất là có trường làng… Ôi! Một bức tranh thủy mạc ‘đẹp làm sao’? Khiến pđg soi bónh mình thêm tủi thân… (buồn).
 
Bỗng nhiên mình muốn được như thằng Lucky để có “may mắn” được Lúa nấu xúp cho ăn, được Alina chăm sóc và lo lắng, còn được ngồi sau xe của bà Anna Marie nữa! (nhưng không thèm làm con của mụ Susi đâu) Hihihi.
 
Lúa! Thời gian gặp nhau trên mạng này, chúng ta đã trao đổi với nhau bao nhiêu tâm tư! Và trải qua bao nhiêu những nỗi buồn vui rồi đấy nhỉ? Tất nhiên cũng có lúc muộn phiền!!!. -Ồ! Viết đoạn này, có linh tính: cơ hồ như mình tính sổ cuộc đời để chuẩn bị chia xa hay sao ấy nhỉ?.
pdg    

(trả lời: maiyeuthuong)
Bài số: 1510
Trang:   <<   < phần trước  149 150 [151] 152 153   phần sau >   >>
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: Ký giấy nợ Trang: <<   < phần trước  149 150 [151] 152 153   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode