lua9
Bài: 5385
|
Kịch ngoài trời trong rừng bên Đức chị 7 ơi, dân tình đến xem đông lắm, thứ sáu vào Internet mua thì họ đã bán hết vé cho cuối tuần rồi đó. Để Lúa kể chuyện này chị nghe ha, ngộ lắm á. Chúc chị luôn an vui ha. Ký giấy nợ Tính ra người có nhiều giấy nợ bỏ đầy một túi như tôi chắc hẳn là người phải giàu to chứ chẳng chơi. Này nhé thằng Huy con anh Năm ký nợ tôi ba trăm đô nhé, thằng Sơn chồng con Hân cháu kêu tôi bằng cô cũng ký nợ hình như là trăm rưỡi đô gì đó, con Hương cũng hai lần ký nợ xin học nghề ngổng chi đó trước sau cũng tới hơn hai trăm đô à, đang đóng tiền học nghề thợ bạc cái con nhỏ bị xe xích-lô chạy lạng quạng ủi bà nó vô cái cẳng, con nhỏ gãy ngón chân cái sưng tù vù, phải vào nhà thương băng bó, tiêu cha nó hết trọi tiền bà cô bên Tây cho để học nghề thợ bạc. Tính cho nó học thợ bạc để về sau lấy chồng mở tiệm vàng hai đứa giàu to, cô nghe nó bị tai nạn, xót ruột quá liền gửi cho vài tờ nữa, nay nó đổi nghề có mở một hiệu may trong xóm nhà lá cũng có tiền ra vô cơm nước cho chồng con nó, hầu hạ cha mẹ tuổi già. Còn con Tâm con anh chị Bảy thì tôi thấy giếng sâu nên nối luôn sợi dây dài thòng chỉ có hơn năm trăm thôi hà, học nghề làm tóc móng tay móng chân mát sa da mặt, con nhỏ nay có tiệm đông khách hết sức luôn, Mèn ơi đầu tư vô đứa nào mà đứa đó thành công thăng tiến trong nghề nghiệp, nó phát tài lên làm mình mát cái dạ hết sức, còn thằng Long thì tôi cho nó ký nặng nhất tới hai nghìn ơ-rô lận, vợ chồng nó xin mở tiệm Internet caffee. Công nhận học nghề ở bên Việt nam rẻ ghê nơi, vài trăm đô là ra cái nghề còn hơn là đi làm công cho người ta còn bị bốc lột sức lao động nữa chớ. ....Sơ sơ thôi, chưa có tính con nuôi con niết con chưa lần biết tôi cũng nghe lời thầy cô bạn bè bên nhà dưới quê giới thiệu thế tôi ký luôn giấy nợ: Cho không cần trả ! Miễn sao đừng có làm bản mặt rầu rỉ xin tiền mỗi lần tôi về thăm nhà. Tôi muốn cháu chít khi gặp tôi phải có đủ khả năng „ bao cô mình „ tô hũ tiếu hay ly nước mía, hay ly chè ba màu là tôi sướng rên mé đời đìu hiu rồi. Cái tánh tôi ghét nhất là than van. Chắc người đọc đang "nực" về tánh kể lễ về cái TÔI bự chảng của tôi chứ gì ? Ậy ậy....khoan có hiểu lầm tội nghiệp nhé, tôi coi cái miệng bù lu bù loa vậy chứ cái bụng tôi tốt lắm à. Tính ra con cháu của tôi bên nhà nhờ bà cô Việt Kiều từ biên giới Pháp Đức về như vậy nhờ đó mà con cháu nay tiền cũng rủng rỉnh chi tiêu. Nói nào ngay tôi bên này thì ăn uống bao nhiêu, rau cỏ mướp đắng, cà chua ớt chỉ thiên tự trồng ngoài vườn hái vô chấm tương chao, thịt kho ngày ăn ba bữa cũng bổ chán, tánh tôi lại hay cần kiệm nữa. Ba năm qua rồi tôi không còn làm chủ tiệm nữa, tàng tàng ở nhà vui thú điền viên, viết văn làm thơ chơi. Trong bụng định làm giấy đón bà chị lớn của tôi sang Tây trong năm tới 2010, mà đón chị sang chẳng lẽ để bả dòm trần đếm ruổi bay hay sao, nhất định sẽ đưa bả đi một vòng Âu châu như London, Paris và vài thành phố lớn của Đức quốc. Chắc chắn là tôi sẽ cần rất nhiều tiền, tiền tiết kiệm của gia đình mình tôi không dám đụng tới vì ba tôi đã dạy là „ Làm gì thì làm phải thủ lấy thân „ coi chừng ông xã sưng cái mặt thì mất vui đi. Hôm nọ hai đứa con về chơi có nói sơ cho chúng biết dự định của mẹ là sắp đón dì ruột của các con sang chơi ba tháng, mẹ đề nghị mỗi đứa tiết kiệm một vài trăm ơ-rô tặng dì đi chơi dằn túi được không ? Từ nay đến sang năm các con còn thì giờ để tiết kiệm mà ! Hihi đứa con gái nói ngay không cần suy nghĩ „ Không sao đâu mẹ từ nay đến đó con đã ra trường và đã đi làm rồi, con sẽ tặng cho dì ít tiền để mẹ dắt dì đi chơi cho vui.“, còn anh út thì im lặngvì anh chàng chưa ra trường. Tuy hỏi để xin con tiền tặng dì là cố ý các con cháu có cơ hội biểu lộ tình đùm bọc giúp đỡ nhau trong gia đình, chứ một trăm ơ-rô tôi thừa sức tặng cho chị mình kia mà, gãi đầu nghĩ thầm, mình cần tiền nhiều lắm đấy chứ không ít đâu nha, mà tính tôi không thích lấy tiền của chồng để giúp gia đình mình. Tôi nghĩ mình phải đi kiếm việc làm. Chủ nhật vừa qua bất ngờ chúng tôi đi tới khu du lịch xem họ đóng kịch có sân khấu ngoài trời, trời hôm ấy nắng ấm rực rỡ, thiên hạ đưa nhau đi xem kịch, lúc giản tuồng xong, chúng tôi vào một Hotel Restaurant gần đấy định gọi cà phê và bánh ngọt. Khung cảnh quán trong rừng thật thơ mộng và mát rượi, bãi đậu xe rộng mênh mông dưới tàng cây to, tôi nhìn quanh, chợt cái máu business tưởng đã chết trong tôi nỗi dậy, đấy là nghề của nàng mà. Tôi đứng bật dậy không nói gì với CơmÁo, rời bàn bước vào quầy nước, hỏi cô thâu ngân đang đứng rót nước: - Cho tôi nói chuyện với chef được không chị. Cô nhìn tôi rồi nói: “ Dạ, chị chờ chút „; xong cô bước vào trong bếp rồi bước trở ra cùng với một người đàn bà đứng tuổi, bà này là Chefin, bà chủ. Tôi chào bà chủ và vào đề ngay: „ Tôi có nhiều năm kinh nghiệm làm restaurant nhưng hiện nay tôi đang rảnh, con cái đã lớn, nhà hàng bà có cần người giúp việc không vậy ?“ Bà chủ lộ vẻ ngạc nhiên, nhưng không lâu, bà nhìn thẳng vào mặt tôi, nói ngay: „ Có, có, chúng tôi đang cần đó, mời mời ...bà ra ghế ngồi chúng ta thảo luận với nhau chút, ông bà uống gì ha ?“ Tôi nói „ Cho tôi xin một cốc cà phê „. Chúng tôi bước ra terrasse ngồi vào bàn có CơmÁo chờ sẵn, anh vô cùng ngạc nhiên trước thái độ của vợ mình, và bà chủ bắt đầu cuộc phỏng vấn, hỏi qua các thứ gì tôi có khả năng làm được, bà hỏi „ Bà có biết làm bánh không ?„. „ Dễ ẹt „. Cũng như làm bánh ở nhà thôi, Käsekuchen, Gesunkener Kirschkuchen, hay là Erdbeerkuchen mit Tortenklar ăn với Sahne, Biskuitboden, Pflaumenkuchen. Nói chung những thứ bánh này tôi làm cho gia đình ăn đã quá quen có gì là khó, tôi nói một hơi dài tự quảng cáo về mình. Nghe qua bà chủ khoái quá hỏi tiếp: „ Bà đứng Theke được chứ ? „. „ Tôi đã gần 20 năm kinh nghiệm rót bia rồi bà ạ ! „, “ Ồ tốt quá „. Bà chủ sáng mắt đứng lên vào trong bếp gọi ông Chefkoch, ông là một người Ý vui vẻ ra bắt tay tôi và từ đó cả nhóm có cảm tưởng như " mình " trở thành một team trong restaurant. Bà chủ hỏi tôi „ Ngày mai bà bắt đầu ngay được không ?“ Tôi không tin chính tai mình, tôi còn khóa tiếng Pháp, tôi còn phải đi đó đi đây dự lễ Khánh Thành Tượng Đài TNVN, Hội Cao Niên, Hội NVTN, vướng vào nghề nhà hàng coi như freetime của tôi sẽ mất, tôi đưa mắt quay sang CơmÁo ngồi cạnh bên, ý hỏi là „ Em đi làm anh không phản đối chứ ?“, chàng lắc đầu „ Miễn em vui là tốt rồi, quan trọng việc làm giúp cho mình có niềm vui „. Chàng lắng nghe suốt buổi và không thể hiểu tôi dùng Bí Quyết gì mà đi ra ngoài đường xã giao làm quen với người dưng thật là nhanh chóng và chiếm được niềm tin yêu của họ như vậy ? Trong thoáng chốc tôi xin và có việc liền. Người đời thường nói „ Nhất nghệ tinh nhất thân vinh „ không đúng với trường hợp của tôi, vì tôi đã vì hoàn cảnh gia thế đã bỏ đại học lao vào ngành buôn bán từ đó, bên cạnh việc làm tôi viết văn cho báo làm công tác từ thiện xã hội, ôi thôi tôi làm lắm nghề lắm. Mỗi nghề một chút mà gì biểu tôi làm tôi làm cũng xong! Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm khu du lịch ấy, trời tháng 8 nóng rực rỡ thiên hạ đi dạo chơi và ghé vào quán ăn uống sau đó tráng miệng bằng kem Ý cà phê Expresso. Denis là đứa đứng quầy rót nước hôm nọ, nói với tôi „ Tao không ngờ mầy mới đến làm ngày đầu tiên mà mầy làm nhanh nhẹn như thế „. Thấy khách khứa quá đông tôi hỏi nó: „ Ngày nào cũng khách đông như hôm nay vậy hả, một mình mầy sao chạy nổi ?“ „ Không, đặc biệt hôm nay mới đông dù là ngày thứ ba không phải cuối tuần, có lẽ là nhờ mặt trời nóng rực rỡ„. Tôi cười nói đùa „ Có lẽ là nhờ có tao nữa đó mầy hihi „. Cả team nghe qua ai cũng gật gù bảo đúng đúng, nhờ có mầy đó hihi...Ai nói thời buổi kinh tế xuống dốc nên dân tình bớt đi ăn nhà hàng đâu, bà con đi ăn xài quá chừng đó chứ và nhất là tiền Trinkgeld dân Đức cho thật là rộng rải. Lạ thật, tự dưng xin rồi có được việc làm vừa ý sạch sẽ sang trọng ăn mặc tiếp khách lịch sự chính tôi cũng không ngờ, hình như khi tôi nuôi dự định gì coi như là trời đất đẩy đưa tất cả trôi chảy như ý mình muốn, ít khi gặp khó khăn, khi gặp khó khăn đi nữa cũng có quới nhân giúp đỡ khi tôi cần, lắm khi tôi nghĩ có phải vì xấp giấy nợ mà tôi đã cho người khác mượn tiền để họ có cơ hội tiến thân kiếm miếng cơm manh áo nuôi gia đình, và có phải vì cái vé máy bay và cái tour Âu châu tôi hứa „ ký tặng“ chị ruột mình mà Trời ban cho tôi may mắn dễ kiếm ra tiền để tôi dễ dàng trên con đường thực hiện hạnh Bố Thí cho tha nhân chăng ? Còn lớp Pháp ngữ của tôi chưa biết làm sao đây. Viết văn làm thơ và công tác xã hội không làm cho mình giàu nhưng hình như thú vui đọc sách và từ thiện sẽ làm cho ta giàu kiến thức, giàu chữ nghĩa, giàu tình thương yêu. Nhưng nếu không có tiền làm sao ta tỏ tình thương yêu óới tha nhân đây? Xin đừng hỏi tại sao, tôi không có câu trả lời đâu ! Lúa 9 18.08.09
|