Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

RE: Những điều đáng suy ngẫm

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: Những điều đáng suy ngẫm Trang: <<   < phần trước  88 89 [90] 91 92   phần sau >   >>
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/27/2007 6:29:20 AM   
Tho Ngoc

 

Bài: 1022
Tất cả sức mạnh


Có một cậu bé đang chơi ở đống cát trước sân. Khi đào một đường hầm trong đống cát, cậu bé đụng phải một tảng đá lớn. Cậu bé liền tìm cách đẩy nó ra khỏi đống cát.

Cậu bé dùng đủ mọi cách, cố hết sức lực nhưng rốt cuộc vẫn không thể đẩy được tảng đá ra khỏi đống cát. Đã vậy bàn tay của cậu còn bị trầy xước, rướm máu. Cậu bật khóc rấm rứt trong thất vọng.

Người bố ngồi trong nhà lặng lẽ theo dõi mọi chuyện. Và khi cậu bé bật khóc, người bố bước tới: “Con trai, tại sao con không dùng hết sức mạnh của mình?".

Cậu bé thổn thức đáp: “Có mà! Con đã dùng hết sức rồi mà bố!".

Không, con trai - người bố nhẹ nhàng nói - Con đã không dùng đến tất cả sức mạnh của con. Con đã không nhờ bố giúp".

Nói rồi người bố cúi xuống bới tảng đá ra, nhấc lên và vứt đi chỗ khác.

 
******
 
Bạn thân mến, bạn là người có cá tính mạnh mẽ? Bạn rất tự lập? Điều đó thật đáng quí! Nhưng bạn đang có những “tảng đá lớn cần phải giải quyết. Và bạn nhận thấy mình không đủ khả năng để loại bỏ nó?

Trong cuộc sống không phải lúc nào người ta cũng có thể tự mình làm được hết mọi việc. Sức mạnh của mỗi chúng ta còn nằm ở những người thân, bạn bè - những người luôn quan tâm, lo lắng và sẵn lòng giúp đỡ chúng ta.

ST



 

La ragazza di bube



_____________________________


(trả lời: Tho Ngoc)
Bài số: 891
Những điều đáng suy ngẫm - 11/27/2007 11:11:47 AM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
quote:

Tất cả sức mạnh
..........
Trong cuộc sống không phải lúc nào người ta cũng có thể tự mình làm được hết mọi việc. Sức mạnh của mỗi chúng ta còn nằm ở những người thân, bạn bè - những người luôn quan tâm, lo lắng và sẵn lòng giúp đỡ chúng ta.


Đúng lắm Thỏ. Nhưng cũng đừng ỷ y quá vào người thân và bạn bè !
Cảm ơn Thỏ nhiều.



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Tho Ngoc)
Bài số: 892
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/28/2007 9:17:31 PM   
Tho Ngoc

 

Bài: 1022
Dạ, cái gì lạm dụng quá cũng bị tác dụng ngược mà cô 7 hen....Con gởi tặng cô 7 bài viết này nè....nhưng cô 7 đọc xong nhớ đừng hóc nha...
 
 
Đáp lại mẹ

Khi bạn vừa tròn tuổi, mẹ bón cho bạn ăn, tắm cho bạn. Đáp lại, những lúc trái gió trở trời bạn lại ra rả khóc thâu đêm.

Bạn lên 2, mẹ dạy bạn những bước đi chập chững. Để cảm ơn mẹ, bạn lon ton chạy mất khi nghe tiếng mẹ gọi.

Khi lên 3, mẹ làm những món ngon đầu tiên theo ý muốn của bạn. Bạn quẳng chiếc đĩa đựng đồ ăn xuống sàn nhà.

4 tuổi, nhận từ tay mẹ những chiếc bút chì đầu tiên bạn bôi vẽ đầy tường phòng khách.

Khi lên 5, bạn mặc nguyên bộ đồ đẹp nhất mẹ bạn thức trọn mấy đêm may cho và nhảy tùm xuống vũng bùn trước cửa.

6 tuổi, được mẹ dắt tới trường, bạn giãy giụa gào khóc "Con không thích đi học đâu!”

Năm bạn 7 tuổi, mẹ mua cho bạn một trái banh. Bạn đã sút thủng...cửa kính nhà hàng xóm.

Bạn lên 9, mẹ moi hết khoản tiền tiết kiệm còm cõi chắt chiu từ thủa con gái để mua cho bạn một cây đàn dương cầm. Đáp lại, bạn để đàn đứng im lìm trong phòng khách.

Năm lên 10, mẹ bỏ thời giờ đưa bạn đi tập thể dục thẩm mỹ, tập võ, tới dự sinh nhật bạn bè của bạn. Bạn nhảy ra khỏi xe và bỏ đi không thèm ngoái cổ lại.

Năm 12 tuổi, đáp lại sự cấm đoán của mẹ không cho bạn xem một chương trình TV dành cho người lớn, bạn dọa bỏ nhà đi bụi đời.

Lúc bạn 14, mẹ trả tiền để bạn đi nghỉ hè xa lần đầu tiên. Suốt 3 tháng bạn chẳng buồn viết lấy một chữ gửi cho mẹ.

18 tuổi, mỗi khi lê bước về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc, mẹ mong mỏi được ôm bạn vào lòng. Bạn lẩn vào buồng riêng của mình và khóa cửa chặt.

Năm bạn 19, bịn rịn tiễn con ra ga lên trườn đại học, mẹ bạn vòng tay ôm. Đáp lại, bạn ngượng ngùng đẩy mẹ ra vì sợ quê trước mặt lũ bạn.

Năm bạn 20, mẹ nhờ bạn ghé thăm một ông chú họ xa đang sống ở gần thành phố nơi bạn đang học, bạn trả lời: “Đâu phải việc của con!”

Năm bạn 25 tuổi, mẹ bạn ướm hỏi chuyện chồng con của bạn ra sao. Bạn chỉ đáp lại gọn lỏn: “Thôi, mẹ đừng xía vào chuyện của con".

Khi bạn ngoài 30, mẹ bạn khắc khoải lo sao mãi bạn chưa sinh con, bạn đáp lại gọn lỏn: “Thời nay đâu có như xưa”.

Khi bạn 40 tuổi, mẹ gọi điện kêu bạn về dự đám ma bà dì, bạn trả lời rằng: "Con bận lắm".

Tới khi bạn 50 tuổi, mẹ bạn đã gần đất xa trời. Bà nằm liệt giường liệt chiếu. Bạn than thở với hàng xóm, bạn bè về những gánh nặng mà con cái phải chịu khi cha mẹ về già.

Và rồi một ngày kia, mẹ bạn lặng lẽ ra đi. Bạn ở lại với khoảng trống trong tâm hồn và những nỗi đau day dứt trong tim.

ST



_____________________________


(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 893
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/28/2007 10:06:39 PM   
maiyeuthuong


Bài: 1372


Bài này MYT đọc vài lần rồi, hôm nay đọc lại vẫn còn thấy xúc động. Nhận thức rất rõ cha mẹ đã hy sinh cho MYT nhiều biết chừng nào. Ừ, con cái cũng thường phạm những lỗi lầm, và cha mẹ muôn đời vẫn tha thứ. Nước mắt chảy xuôi. Rồi khi con cái làm cha làm mẹ, lại tiếp tục thương yêu con cái mình như thế.




_____________________________


(trả lời: Tho Ngoc)
Bài số: 894
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/29/2007 9:37:53 PM   
Tho Ngoc

 

Bài: 1022
Cám ơn những lời chia sẻ của MYT nha...đúng như MYT đã nói...nước chảy xuôi chứ ít khi chảy ngược lại bao giờ...
Mình cùng si gẫm tiếp nhé!


Lời ước hẹn cao cả

Họ gặp nhau trong một bệnh viện khi đang đi dạo. Cả hai đang ở độ tuổi 17. Trong một chớp mắt, bốn mắt nhìn nhau, hai trái tim non trẻ rộn lên một niềm xúc động sâu sắc. Họ đọc trong mắt nhau một nỗi thương cảm bi ai. Kể từ hôm đó họ không còn cô đơn nữa.

Đến một ngày cả hai được thông báo rằng bệnh tình của họ không có cách nào chữa trị nữa. Trước khi được gia đình đón về nhà, họ ngồi bên nhau một buổi tối, hẹn hò cùng nhau cố gắng vượt qua số phận. Họ hứa sẽ mỗi tuần viết cho nhau hai lá thư để chúc phúc và động viên nhau. Rồi hôm sau họ chia tay nhau.

Thấm thoắt đã ba tháng trôi qua. Cô gái ngày càng yếu ớt. Một hôm cô gái cầm trong tay bức thư của chàng trai gửi đến rồi thanh thản khép đôi bở mi, miệng thoáng mỉm cười mãn nguyện. Bà mẹ cuống cuồng gọi con, nhưng cô gái đã ra đi. Bà gỡ lá thư trong tay cô ra và đọc: " ... Khi số phận đã đùa giỡn với sinh mệnh của em, em không nên sợ hãi vì bên cạnh em luôn có anh và mọi người quan tâm đến em. Anh đang khoẻ dần lên, anh sẽ đến với em một ngày gần đây, em sẽ không cô đơn".

Hôm sau bà mẹ mở tủ của con gái, phát hiện ra vài chục lá thư đều do con gái bà viết, bỏ sẵn vào phong bì, dán tem đàng hoàng. Phía trên tập thư là mẩu giấy cô con gái viết cho bà mẹ. "Mẹ ơi, đây là tập thư con viết cho một người bạn trai mà chúng con đã có lời hẹn ước đi cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Nhưng con thấy mình yếu đi nhanh chóng, sợ không giữ được lời hứa ấy. Con đã viết sẵn những lá thư này, mỗi tuần mẹ gửi giúp con một lá cho anh ấy để anh ấy nghĩ con vẫn còn sống và đang động viên anh ấy vượt lên trên bệnh tật. Con chỉ mong anh ấy có đủ niềm tin để sống tiếp. Con gái của mẹ".

Bà mẹ lần theo địa chỉ ghi trên bì thư để đến nhà chàng trai. Bà nhìn thấy trên bàn là một tấm ảnh của một thanh niên trẻ, tràn đầy sinh khí và sức sống được viền dải băng đen. Bà vô cùng ngạc nhiên khi biết chàng trai đã ra đi cách đây một tháng. Bà mẹ chàng trai nước mắt lưng tròng chỉ vào chồng thư đặt bên cạnh khung ảnh và kể rằng: "Con trai tôi đã mất cách đây một tháng, nhưng trước khi ra đi, nó dành ba ngày ba đêm để viết những lá thư này. Nó nhờ tôi mỗi tuần gửi cho cô bạn gái nào đó một lá. Nó bảo cô gái ấy cũng đang trông mong chờ đợi sự cổ vũ động viên của nó. Thế là cả tháng nay tôi thay con trai gửi những lá thư này đi, không biết cô gái ấy có nhận được không..."

Bà mẹ của cô gái lao đến ôm chầm lấy bà mẹ của chàng trai và khóc không thành tiếng. Khi hai bà mẹ đã hiểu ra tất cả, hai bà quyết định vẫn cứ hàng tuần gửi cho nhau một lá thư mà con họ đã để lại. Họ bảo làm như thế để "Vì một ước nguyện cao cả..."

ST
 
 



_____________________________


(trả lời: maiyeuthuong)
Bài số: 895
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/29/2007 9:54:09 PM   
DianaPham


Bài: 1054

Thỏ ơi
Thỏ nhớ coi trong kho của Thỏ có truyện nào mà có đối thoại của bé trai và bé gái và nếu có bà Mẹ càng tốt hong Thỏ ơi? Di đã tìm được bé trai và bé gái nhưng chưa tìm được truyện cho chúng đọc... help Di... please...
Cám ơn Thỏ trước cho Thỏ khỏi từ chối
(hi...hi.. đã vào kho của người ta xin xỏ rồi còn bắt người ta kiếm giùm... ngang như cua ha Thỏ...)
chúc Thỏ cuối tuần vui vẻ nha
Di

(trả lời: Tho Ngoc)
Bài số: 896
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/30/2007 7:12:31 AM   
Tho Ngoc

 

Bài: 1022
Ngang như cua thì Thỏ mang về bẻ càng hấp nước dừa hay rang me măm măm cũng hấp dẫn lắm đó...hehe Di muốn câu chuyện phải có bé trai, bé gái và cả mẹ nữa hở? Để coi coi, hình như trong kho của Thỏ nhiều lắm...Thỏ chưa dò hết nhưng nhớ có những bài sau...Thỏ liệt kê ra đây cho Di chọn lựa nha... - Có bé trai, bé gái và bà ngoại được hong Di? Nếu được thì có bài này Chuyện con vịt - Có bé trai, bé gái và một bà cụ tốt bụng -  "Thưa bà, bà có phải là người giàu không?" - Có bé gái và mẹ - Lòng nhân ái  [font=新細明體]- Có bé trai, bé gái và mẹ ở bài Cậu bé chờ thư phía dưới nè


_____________________________


(trả lời: DianaPham)
Bài số: 897
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/30/2007 7:16:28 AM   
Tho Ngoc

 

Bài: 1022
Cậu bé chờ thư
Louise Baker



Hồi đó tôi làm giáo sư một trường trung học con trai. Một học sinh tên là Bob, trái hẳn với các bạn, không bao giờ nhận được một bức thư nào cả. Vậy mà buổi chiều nào em cũng mau chân nhất, chạy lại chỗ đặt các hộc riêng chăm chú ngó vào hộc của em cho tới khi thư phát hết rồi mới quay ra.

Không phải là gia đình em quên em đâu. Tiền ăn ở trong trường, tiền tiêu vặt của em vẫn gởi tới đều đều đúng hạn. Tháng sáu, ông Hiệu trưởng nhận được thư xin cho em đi nghỉ ở một trại hè. Thì ra viên thư ký của thân phụ em lãnh nhiệm vụ lo cho em tất cả những chi tiết dó.

Nhưng song thân em không ai viết cho em một bức thư nào cả. Khi em kể lể với tôi rằng ba má em đã ly thân nhau, tôi mới hiểu tất cả nguyên do. Và tội nghiệp em, em vẫn tiếp tục trông thư một cách tuyệt vọng. Tôi thường đem tình cảm sầu thảm của em ra nói với một ông bạn đồng nghiệp, ông Joe Hargrove. ông ấy bảo:

- Nếu em đó ít lâu nữa mà không nhận được bức thư nào cả thì đáng ngại cho em lắm, có thể tai hại.

Thế rồi một bạn học thân nhất của em, tên là Laurent nảy ra một sáng kiến. Laurent ở trong một gia đình hòa thuận, có hạnh phúc, tuần nào cũng nhận được nhiều bức thư của cha mẹ, cả của anh chị em nữa. Một hôm Bob rầu rĩ ngó xấp thư Laurent cầm trong tay. Laurent thấy vậy, bảo ngay:

- Bob, vô trong phòng tôi di, tôi đọc thư của má cho Bob nghe.

Một lát sau tôi thấy hai em ngồi sát nhau cùng bàn tán về bức thư đó. Chiều hôm sau tôi nhận thấy khi phát thư, Bob chẳng những ngó hộc của em mà còn ngó hộc của Laurent nữa. Bob hỏi bạn:

-
Lại có thư của má anh nữa hả?

- Không, hôm nay là thư của chị tôi.


Rồi Bob hỏi một bạn khác:

-
Anh có thư của má anh không?

- Có !

- Anh cho tôi đọc chung với nhé?

- Ừ! Để tôi đọc lớn tiếng lên nhé!


Từ hôm đó, Bob tha hồ đọc thư của bạn. Khắp tứ phía nhao nhao lên:

- Ê, Bob, hôm nay muốn đọc thư của má không?

Tụi con trai đôi khi có vẻ tàn nhẫn, không giữ ý gì cả, nhưng tuyệt nhiên tôi không thấy một em nào thốt một lời mỉa mai bóng gió hay chế giễu gì em Bob cả. Một hôm tôi kinh ngạc nghe em Bob tự do hỏi ngay Laurent:

- Hôm nay chúng mình có thư không?

Như vậy có dễ thương không chứ! Nên thưởng cho các em nhiều kẹo, nhiều bi mới phải ! Laurent mỉm cười đáp liền, không hề do dự:

- Có, hôm nay chúng mình có một bức.

Chuyện đó làm cho ông Joe Hargrove quyết tâm hành động. Tôi thì tôi cho má em Bob là hạng người ra sao rồi. Nhưng ông Joe đã gặp bà ta nhiều lần, định làm liều xem sao. Một hôm ông ta lại kiếm tôi, tay cầm sáu bức thư đánh máy và sáu bao thư đề địa chỉ của Bob, dán cò sẵn sàng. Ông ta bảo:

- Coi này, tôi gởi cho bà Lennoux đây. Bà ta chỉ cần ký tên: "Má của con" rồi mỗi tuần bỏ một bức vào thùng thư.

Tôi đọc những bức thư đó. Viết được lắm, ít bữa sau, Bob cũng lại ngong ngóng đợi ở chỗ đặt các hộc riêng, nhưng chú hết ý vào cái hộc của Laurent. Bỗng học sinh lãnh việc phát thư, la lên:

- Ê, Bob, mày có thư này ! Có thư này!

Bob nhẹ nhàng đưa hai tay lên, cử chỉ y hệt một thiên thần đương cầu nguyện, để đỡ lấy bức thư. Em nói, như thể vẫn chưa tin:

- Ờ có tên tôi ngoài bao thư nè!

Rồi em la lên:

- A! Tôi cũng có thư! Tôi cũng có thư! Anh em ơi, có ai muốn đọc thư của tôi không?

Những đứa khác cũng vui mừng, đồng thanh la lớn:

- Có! Có! Bob, đọc thư của bồ lên, đọc lên?

Cuộc phát thư tức thì tạm ngưng lại. Chúng đun Bob lên cho đứng trên một cái bàn rồi cả bọn vây chung quanh. Bob ngập ngừng đọc:

- Con cưng của má!

Rồi ngẩng lên nói:

- Tôi không đọc nhanh được!

Laurent bảo:

- Không sao, Bob! Cứ đọc chầm chậm, càng tốt. Đọc chậm mới hiểu rõ từng chữ chớ.

Và Bob chậm chạp đọc bức thư đó, lời lẽ âu yếm như bức thư của bất kỳ bà mẹ nào gởi cho con.

Tháng sáu, buổi phát phần thưởng, tôi thấy má em Bob lại dự. Tôi không ngạc nhiên về điều đó vì, sau khi gởi hết mấy bức thư ông Joe viết sẵn cho rồi, bà ta đích thân viết cho con, quả là một phép màu! Bob đã cho tôi coi bức thư bà báo trước sẽ tới dự buổi lễ. Phát phần thưởng xong, bà ta kéo tôi ra một chỗ, hỏi tôi:

-
Bà thấy thư tôi viết cho cháu được không?

- Được lắm!


Bà ta nói tiếp giọng hơi ngập ngừng:

- Tôi nhờ bà nói về tôi cho cháu Bob nghe... Vợ chồng tôi đã hòa thuận với nhau hơn trước, và chúng tôi tính với nhau nghỉ hè này cho cháu về nhà, và... chúng tôi sẽ tìm cách hiểu cháu hơn.

- Xin bà yên tâm, tôi sẽ hết sức giúp bà.


Tôi có cần gì nói thêm rằng không có công việc nào làm cho tôi vui bằng công việc đó không?

ST



_____________________________


(trả lời: DianaPham)
Bài số: 898
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 11/30/2007 7:23:55 AM   
Tho Ngoc

 

Bài: 1022
Anh trai
 
Nhân dịp lễ Giáng sinh, Paul được anh trai tặng một món quà tuyệt vời - một chiếc ô tô. Một ngày trước lễ Giáng sinh, Paul vừa ra khỏi văn phòng thì thấy một cậu bé đang đi vòng quanh chiếc xe với vẻ mặt rất ngưỡng mộ. "Ðây là xe của anh à?", cậu bé hỏi. Paul gật đầu: "Anh trai tớ tặng nhân dịp Giáng sinh đấy!". Cậu bé lấy làm kinh ngạc: "Thế có nghĩa là anh trai anh cho chiếc xe này và anh không phải trả một đồng nào? Ôi, giá mà em...", cậu bé ngập ngừng, "...giá mà em được là người anh như vậy". Paul nhìn cậu bé một cách đầy ngạc nhiên, và trong phút bốc đồng, anh nói: "Cậu có muốn đi chơi một chuyến trên chiếc xe của anh không?". "Ồ vâng, em rất sẵn sàng".

Sau một lúc đi lòng vòng, cậu bé quay sang với đôi mắt ngời sáng: "Anh ơi, anh có thể lái xe tới thẳng nhà em được không?". Paul mỉm cười. Anh nghĩ cậu bé muốn cho những người hàng xóm thấy cậu về nhà trên một chiếc xe ô tô sang trọng. Nhưng một lần nữa Paul lại nhầm. "Anh đỗ lại ở chỗ hai bậc thang này nhé" - cậu bé đề nghị. Cậu chạy lên các bậc cầu thang. Một lúc sau Paul nghe thấy tiếng cậu quay trở lại, nhưng không vội vã như lúc trước. Cậu bé bế theo một đứa em tàn tật, đặt em ngồi xuống trên những bậc cầu thang, quàng tay âu yếm qua vai chú bé và chỉ vào chiếc xe: "Ðấy, nó đấy, giống như những gì anh đã nói với em lúc trước. Anh trai anh ấy tặng nhân dịp Giáng sinh và anh ấy không phải trả một đồng nào. Một ngày nào đó anh cũng sẽ tặng em một chiếc xe như thế này, và em sẽ thấy được mọi thứ trong dịp Giáng sinh thật tuyệt vời như những gì anh vẫn kể với em".

Paul bước ra khỏi xe và bế cậu bé tàn tật lên xe. Người anh với đôi mắt ngời sáng cũng leo lên xe và cả ba bắt đầu một chuyến đi chơi Giáng sinh thật đáng nhớ.

Noel năm đó Paul mới thật sự hiểu: "Khi đem hạnh phúc đến cho người khác, ta sẽ là người hạnh phúc hơn cả".

ST
 
 


< Sửa đổi: Tho Ngoc -- 11/30/2007 7:26:43 AM >



_____________________________


(trả lời: Tho Ngoc)
Bài số: 899
RE: Những điều đáng suy ngẫm - 12/1/2007 8:05:21 AM   
DianaPham


Bài: 1054
quote:

Trích đoạn: Tho Ngoc

Ngang như cua thì Thỏ mang về bẻ càng hấp nước dừa hay rang me măm măm cũng hấp dẫn lắm đó...hehe Di muốn câu chuyện phải có bé trai, bé gái và cả mẹ nữa hở? Để coi coi, hình như trong kho của Thỏ nhiều lắm...Thỏ chưa dò hết nhưng nhớ có những bài sau...Thỏ liệt kê ra đây cho Di chọn lựa nha... - Có bé trai, bé gái và bà ngoại được hong Di? Nếu được thì có bài này Chuyện con vịt - Có bé trai, bé gái và một bà cụ tốt bụng -  "Thưa bà, bà có phải là người giàu không?" - Có bé gái và mẹ - [link=http://dactrung.net/phorum/http://dactrung.net/phorum/fb.aspx?m=336476][/link]Lòng nhân ái  [font=新細明體]- Có bé trai, bé gái và mẹ ở bài Cậu bé chờ thư phía dưới nè


Thỏ ơi
Cám ơn Thỏ nhiều nha, Di đã chọn được 1 trong 3 bài rồi và đã gửi đi thâu âm, chờ coi kết quả ha Thỏ
Mà nè, biết là người ta đòi đem mình hấp nước dừa hay rang me để ăn mà vẫn cảm thấy ngon quá hà... Di cũng muốn măm măm đó Thỏ à... ngon hết biết há Thỏ...
chúc Thỏ cuối tuần thật vui nha
Di

(trả lời: Tho Ngoc)
Bài số: 900
Trang:   <<   < phần trước  88 89 [90] 91 92   phần sau >   >>
Các Diễn Đàn >> [Đời Sống - Xã Hội] >> Tâm Tình >> RE: Những điều đáng suy ngẫm Trang: <<   < phần trước  88 89 [90] 91 92   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode