marriedchick
Bài: 786
|
Bà co-worker ngồi kế bên réo, "Mary! earn your nickel on 911 please!" Tôi ngại nhất là nói chuyện bằng tiếng Việt vì nhiều lúc tôi nói ấm ớ hơn là cách viết của mình nữa. Chẳng biết người đầu giây bên kia già trẻ ra sao, chỉ nghĩ ra cách xưng hô thôi cũng đủ làm tôi nhức cái đầu rồi! Nhắc điện thoại lên và tôi bắt đầu ấp úng, "Dạ thưa Cô có chuyện gì khẩn cấp ạ?" Tiếng của môt Bà tôi đoán phải hơn 60 tuổi khóc lóc om xòm và kể lể, "đến bắt ông ây đi! Ổng đánh tôi, chửi tôi, nói tôi bị ma nhập, tôi bị bịnh tim, Ổng muốn đánh cho tôi chết...." Tôi đổi cách xưng hô, cắt ngang Bà và hỏi tiếp để Bà không kịp kể lể dài dòng mất thì giờ vì lỗ tai bên kia của tôi còn phải theo dõi radio của mấy ông Fireman đang phải dập lửa ở một chỗ khác trong thành phố, "Thưa Bác Ông ấy tên gì, đang ở đâu, là gì của Bác và dùng gì để đánh Bác ạ?" Bà chẳng thèm trả lời các câu hỏi của tôi mà cứ tiếp tục kể lể làm tôi lại phải cắt ngang Bà mấy lần mà cũng không có hiệu quả...tôi đành phải la lớn "Bác có đau không? Cần cháu gởi xe cứu thương không?" Tự nhiên Bà la làm tôi nhức cả màng tai "trời ơi! Ổng là đàn Ông tát tôi mấy phát trên mặt sao không đau được!" Đến lúc Cảnh Sát ra đến nơi, tôi phải nói chuyện với Bà, rồi đến lượt Ông chồng của Bà cả hơn nửa tiếng đồng hồ mới biết được chuyện gì đã xảy ra để thông dịch lại cho Ông Cảnh Sát. Cứ mỗi lần tôi hỏi Bà những câu cần thiết để Cảnh Sát làm giấy tờ thì Bà lại có dịp để kể chuyện tiếp cho tôi nghe là Bà đã phải chịu đựng Ông chồng của Bà từ đời xửa đời xưa như thế nào...cũng may Cụ trai biết tội của mình nên khi nghe tôi nói, "Bác ơi, đừng đánh vợ của Bác nữa vì nếu kì sau mà Bác làm vậy nữa là sẽ bị bỏ vào tù"...Tôi nói gì Ỗng cũng đồng ý và nói vài câu "phải phải, tôi hiểu" Ông cũng chẳng thèm minh bạch và cũng không làm khó tôi. Tôi hỏi gì thì Ông ấy mới lên tiếng trả lời. Có lẽ có sự hiện diện của Ông cảnh Sát nên Ông mới ngoan ngoãn như vậy? Sau khi biết tên của họ tôi mới biết họ đều trên dưới 80 tuổi rồi....vậy mà vẫn còn sức để đánh nhau nữa chán ghê! Nói điện thoại xong tôi đòi co-worker phải trả cho tôi nguyên một quarter. Một nickel quả là quá chèn ép. Còn Ông cảnh Sát thì sau khi làm việc xong đã vào văn phòng gặp tôi và hỏi, "Sao kì quá, Tôi nói Mary hỏi Bà ấy một câu, Bà ấy trả lời mỗi cầu gần 20 phút, nhưng khi Mary thông dịch lại còn có 2, 3 chữ là tại sao?" Tôi chỉ biết cười trừ và nói Ông ta phải cám ơn trời Phật vì Ông không biết tiếng Việt...Tôi biết nên bắt buộc nghe xong rồi còn phải lọc lại những tài liệu Ông cần thiết thôi!".
< Sửa đổi: marriedchick -- 6/25/2005 1:49:53 PM >
_____________________________
911, what's your emergency?
|