Linh Tinh Phố Rùm Bài Viết Gia Chánh Lời Tình K Truyện Chọn Lọc Thơ Tình
Trở lại trang đầu
Đi Vào Phố Hồ Sơ Cá Nhân Thư Riêng (Private Message) Các Bài Đăng Từ Lần Cuối Bạn Vào Các Bài Đăng Ngày Hôm Nay Lịch Sinh Hoạt Ghi Danh Trở Thành Thành Viên của Phố Rùm Những Câu Hỏi Thường Gặp Danh Sách Các Thành Viên
Phố này chỉ để xem lại bài cũ, không còn đăng bài mới lên được. Xin mời các bạn qua thăm Phố Rùm mới .
Phòng ẢNH

Ngoại Tình "NET"

 
Xem những đề mục liên hệ: (trong diễn đàn này | trong mọi diễn đàn)

Tham gia dưới tên: Guest
  In Ra
Các Diễn Đàn >> [Văn Học Nghệ Thuật] >> Truyện >> Ngoại Tình "NET" Trang: <<   < phần trước  7 8 9 [10] 11   phần sau >   >>
Tên login:
Thân bài << Đề Mục Cũ   Đề Mục Mới >>
Ngoại Tình "NET" - 12/19/2005 5:31:48 PM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
Ngoại Tình "NET"
 

Khoảng 10 giờ sáng Chủ Nhật....
Như văng vẳng tiếng của Linh Trang và Khánh Nhật... Quế Nguyệt nghe tim mình như bị nghiền nát. Nàng ôm ngực, nước mắt lưn tròng, bỏ vào phòng tắm đứng trước tấm gương nghiêng mình soi ngắm dáng bóc... Nàng tự trấn an và mỉm cười : "Há, rồi đây anh sẽ thấy Quế Nguyệt này". Rồi nàng nhót gót bước nhè nhẹ đến đứng sau lưng Khánh Nhật. Khánh Nhật tưởng vợ mình còn ngủ trong phòng. Nên chàng tha hồ vừa nói vừa viết... tán tỉnh Linh Trang... Linh Trang cũng đáp lại những lời tình tự rất lãng mạn. Linh Trang nghĩ là "Ảo" mà. Cả hai người đều không cho thấy mặt nhau trực tiếp - mà chỉ gởi hình và nói chuyện qua mạn.
Bất chợt Quế Nguyệt ho... Vì sự đè nén cơn ghen nãy giờ.
Khánh Nhật giựt mình xoay lại, ánh mắt mất tự nhiên... nhìn Quế Nguyệt và hỏi :
- Em có muốn đi đâu không ?
Quế Nguyệt nhếch môi, lắc đầu, gằn giọng hỏi lại chồng :
- Sao anh không tiếp tục... ?
Khánh Nhật đứng lên :
- Em cần dùng máy à?
- Không... Em có máy của em mà.
 (...)
Quế Nguyệt bỗng nghĩ tới Lưu Khanh người đàn ông khá đẹp trai, ăn nói lưu loát, tán gái một cây. Nhưng nàng đâu cần gì ngoài cái muốn trả thù người chồng bất chung thủy.


Từ đó Quế Nguyệt cứ lờ đi sự 'chat chit' giữa Khánh Nhật và Linh Trang. Nàng liên lạc trực tiếp qua điện thoại với Lưu Khanh - Không cần vào chơi trên "NEt nữa.

*
Một thời gian ngắn Quế Nguyệt đệ đơn đòi ly dị với Khánh Nhật. Khánh Nhật chẳng chống đối mà đành chấp. Quế Nguyệt không đòi hỏi gì ở Khánh Nhật.
Nàng giàn xếp để xách gói đi xây tổ uyên ương với Lưu Khanh. Sau khi Lưu Khanh biết được chuyện gia đình Quế nguyệt đã tới hồi tan rã - Thì chàng cũng dứt liên lạc với Quế Nguyệt - Vì Lưu Khanh có vợ con. Điện thoại di động dễ dàng đổi số - Những biệt hiệu chơi "NET" dựng cả ngàn tên cũng được. Bấy giờ Quế Nguyệt biết Lưu Khanh ở nơi nào mà tìm ? Tưởng rằng, nàng trả thù chồng để theo một tên "ảo" hứa "cuội" trăm ngàn điều tuyệt vời...
Còn Linh Trang, sau nghe Khánh Nhật phân trần chuyện gia đình chàng. Nàng cũng rút lui biến mất...
Cuối cùng xem như hai vợ chồng Quế Nguyệt và Khánh Nhật đã mất nhau. Nhưng rồi...
*
Trời mùa đông, tuyết rơi trắng xóa khắp nẻo đường Paris. Quế Nguyệt đi lang thang như kẻ mất hồn - Rồi nàng ngẩng mặt lên nhìn quán cà phê cạnh góc đường Ivry và Choisy - Nàng bước vào tìm bàn trống, đưa tay kéo ghế ngồi xuống và gọi một tách cà phê sữa nóng. Nàng thẩn thơ đưa mắt xuyên qua cửa kiếng nhìn những cánh tuyết đang rơi rơi... Lòng khơi lại những tháng năm chung sống với Khánh Nhật...
Bất chợt Quế Nguyệt giật mình, vì có người đặt nhẹ bàn tay lên vai nàng, nàng xoay lạy và thốt lên :
- Ha, Anh !
???
 
Việt Dương Nhân
19.12.2005


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 6/15/2007 8:34:04 PM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 91
Gió Xoay Chiều - 1/24/2006 7:13:21 AM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
Trước hết, VDN xin có đôi lời cảm tạ

VDN chân thành cảm tạ Tập San "Ngày Mới" đã gởi tặng báo Xuân Bính Tuất (2006).
Và, vdn cũng không bao giờ quên "Ngày Mới" là tờ báo đầu tiên khởi đăng truyện ngắn "Gió Xoay Chiều" mà VDN đã sáng tác sau hơn 22 năm mới được báo NM đăng vào mùa Thu 9/1999 - Từ đó hầu như tất cả truyện của vdn đều được BÁO đăng rải rác trên những Tập San, Nguyệt San, Tuần Báo... Hải Ngoại....
Một lần nữa VDN xin cảm ơn Anh Lê Trân Chủ Bút & Chị Diễm Thy Chủ Nhiệm Tập San "Ngày Mới" (Paris).
Mến chúc AC & toàn ban biên tập một năm Bính Tuất
AN KHANG THỊNH VƯỢNG
*
Gió Xoay Chiều
(Đã có trong Kho sách ĐT)

Linh, thiếu phụ trẻ, ngoài hai mươi tuổi, lập gia đình với một người Pháp, đã có hai con. Linh rất tế nhị, vui vẻ. Nhưng nàng lại có nét mặt thay đổi từng lúc.
Hương, bạn của Linh, hai người chơi rất thân với nhau. Bữa nay, Hương có chuyện cần tìm người tri kỹ để tâm sự nên Hương bất chợt đến nhà Linh mà không báo trước.
Bước vô nhà, chưa kịp ngồi xuống, Hương mau mắn mở lời với bạn :
- Ê Linh, mình có chuyện này xin kể cho bồ nghe nhé ! Nhưng mà... hôm nay Linh có vui không vậy ?
Linh vừa có chuyện gì buồn nên nét mặt nàng không được vui lắm. Nhưng Linh vẫn tươi cười, hỏi Hương :
- Có chuyện gì vậy bồ ?
Hương ngập ngừng một chút, để lựa lời báo cho bạn hay một tin buồn :
- Mấy tuần nay mình có chuyện này muốn nói cho Linh nghe, nhưng mình sợ Linh buồn hay không được bình tĩnh thôi.
Linh mỉm cười và tươi hẳn nét mặt lên. Nụ cười có vẻ như cố trấn an bạn vì sợ Hương e ngại khi nói với Linh. Linh nói : - Lúc nào mà mình không tĩnh đâu ! Hương có chuyện gì cứ nói đi.
Hương đưa cặp mắt nhìn Linh dò xét nàng một chút, rồi Hương dằn giọng buồn như đang chia sớt nhiều chuyện không may của đứa bạn gái thân thích này.
Hương nói :
- Linh có biết chồng Linh có đào không ? Coi chừng à ! Giỡ ngươi mất chồng đó nghe cưng ! Sao Linh tin đàn ông quá vậy ?
Linh kéo Hương ngồi xuống ghế salon. Linh vẫn giữ nét mặt vui tươi như thường lệ.
Nàng đáp lại lời Hương :
- Ối, đàn ông mà hơi sức nào ghen cho mệt, Hương ơi ! Hương cũng biết tánh của mình chứ.
Hương lắc nhẹ vai Linh, và tiếp lời của Linh :
- Nhưng Linh nhớ giữ Kỳ, và Linh chưa làm hôn thú đó. Mình sợ cho hai đứa nhỏ không có cha thôi. Lúc đó Linh sẽ khóc một mình.
Linh thay đổi ngay nét mặt. Nàng nhìn ra cửa sổ, gương mặt dàu dàu như đang suy nghĩ thật nhiều và nước mắt rưng rưng muốn trào ra khỏi khóe. Bất chợt, Linh buông tiếng thở dài trước khi mở lời hỏi Hương :
- Sao hôm nay Hương uống gì. Chút rượu mạnh nhé ! Uống chút đi. Xong xuôi, tụi mình ra Nguyễn Huệ ăn bún ốc, O.K. ?
Hương tươi cười, nói :
- Cha hôm nay Linh đi là mình vui lắm đấy. Đi chơi chớ tội gì ở nhà làm vợ hiền, nó cũng thế thôi !
Linh đứng dậy, vào phòng thay quần áo, Linh vừa đi vừa nói với Hương :
- Ừ đi chứ !Từ nay mình sẽ đi để học hỏi thêm với người ta một chút. Nhưng mình chưa chắc là Kỳ có đào nữa. Để từ từ, mình đánh đòn tâm lý. Chuyện có thể lòi ra. Tánh mình rất nguội. Chẳng vội gì.
Chiều hôm đó, Linh cùng Hương đi ăn uống đến khuya mới về. Nàng vẫn giữ thái độ bình thường, như không có chuyện gì xẩy ra với Kỳ.
Sau hai tuần lể, Linh suy nghĩ thật nhiều và tìm cách gạn hỏi Kỳ, nhưng cũng hơi lo trong lòng không ít. Kết cuộc, nàng không bỏ qua được.
Một tối thứ bảy, vừa ăn cơm xong, Linh tỏ vẻ vui tươi với Kỳ, Linh hỏi Kỳ :
- Anh à, hôm nay hai đứa mình đi phòng trà nhé. Hãy đến thử chỗ nầy, em nghe nói rất nổi tiếng về sexy-show một trăm phần trăm đó, em chưa bao giờ được xem cả ?
Kỳ chau đôi mày lại, và hỏi :
- Em thích xem cái đó hả ? Chỗ đó là chỗ của dân "ăn chơi", em đến xem, anh thấy kỳ lắm.
Linh tiếp lời :
- Hồi nào đến giờ em chưa xem nên muốn anh dẫn đi, vậy mà.
Kỳ quay lại, nói :
- Chỗ đó không hay đâu.
Linh thừa dịp, quyết không bỏ lỡ cơ hội hiếm có, nàng ra vẻ nhõng nhẽo, và hỏi thêm :
- À ! Bộ anh đến đó rồi sao ?
Kỳ biết mình bị hố một câu. Chàng nói tiếp :
- Thì hôm trước có mấy người bạn mới qua Sài Gòn, anh có đi chung với họ xem một lần.
Linh hỏi :
- Vậy à ! Sao anh không nói cho em nghe ? Mà anh đi với ông nào ? Bao nhiêu người ? Có đàn bà đi không ?
Kỳ lúng túng đáp :
- Đâu có đàn bà, chỉ toàn là đàn ông không hà.
Linh nắm được tẩy của Kỳ, nàng cười cười :
- À ! Bữa đó anh đi với mấy người bạn, nhưng hình như có một ông tóc để dài và mang mắt kiếng nhốp phải không ?
Kỳ tái mặt và mất bình tĩnh. Kỳ choàng tay qua vai Linh, nói nhỏ nhẹ :
- Em đã biết hết rồi, phải không ? Sài Gòn thật là nhỏ quá ! Tại anh sợ em buồn, nên anh dấu em đó. Cô ta chẳng là gì với anh cả. Cô ấy là cháu của một ông chủ hãng..., kẹt quá, anh phải đi chung cùng với họ. Thôi em đừng nghĩ gì hết.
Linh hất tay Kỳ, nàng đứng dậy mà nghe lòng đau nhói như ai lấy kim chích vào tim nàng. Sự thật đã được phơi bày. Sự tức giận của nàng không sao tả nỗi. Nàng ra đứng gần cửa sổ nhìn bông điệp đang nở rộ với một màu hồng đỏ rực, mà mắt nàng lại thấy dường như là một màu tím đen.
Cơn ghen tức làm cho Linh muốn lên. Rồi nàng nhủ thầm : Công dã tràng ! Từ đây tôi sẽ sống một đời sống hoàn toàn buông thả, đếm thử xem, một thời gian sau này sẽ có bao nhiêu người đàn ông xa lạ chết vì tôi... ?
Bởi vì đã bao nhiêu năm, Linh muốn làm vợ hiền, sống thủy chung cũng như những người đàn bà khác. Linh lúc nào cũng tin tưởng ở nơi Kỳ. Và nghĩ rằng Kỳ sẽ không bao giờ phản bội nàng. Một sự đau khổ khác nữa, là con nàng chưa làm khai sanh, còn mang họ mẹ. Đau khổ lại càng đau khổ. Đây cũng là một trong nhiều nguyên nhân thúc đẩy nàng đi vào một con đường không lối thoát. Nàng nghĩ, không biết làm sao bây giờ ? Gởi thân cho ai ? Tương lai quá mịt mờ. Tuy nhiên, nàng cũng tự hiểu rằng, nàng còn trẻ đẹp, tội gì sống với tâm trạng dày vò ngày này qua ngày khác. Từ đó, Linh buông thả cuộc đời , nàng đi chơi, đi nhậu. Lúc nào nàng cũng nghĩ rằng Kỳ sẽ không cưới nàng làm vợ chính thức. Nàng nhớ lại có một lần Kỳ đang ôm nàng, mà Kỳ có nói : Anh rất yêu em, nhưng em đừng có bao giờ mơ là anh sẽ cưới em làm vợ nhé !
Giờ đây cộng thêm việc trên làm cho Linh đau khổ. Vì thế, nàng nhất quyết làm sao cho Kỳ phải cưới nàng và phải nhìn nhận hai con của nàng.
Từ dạo đó lòng Linh không còn yêu Kỳ nữa. Nàng chỉ muốn làm sao cho mình thắng cuộc. Nàng lao vào những cuộc vui trác táng thâu đêm. Bây giờ Linh không còn là Linh nữa : say sưa, rượu chè, hút thuốc, bất cần dư luận dèm pha. Linh muốn và cố gắng làm vợ hiền, nhưng than ôi ! Linh lại thề với lòng... Rồi nàng không biết thủy chung là gì nữa cả. Linh rất xinh xắn, cộng thêm nàng lại có đôi mắt buồn và mơ mộng. Dáng vóc của nàng cân đối rất hấp dẫn, với hai hàm răng trắng và đều, nhờ thế nụ cười của nàng thật có duyên. Linh dễ gây cảm tình với mọi người, dù mới gặp lần đầu. Vì thế, nàng có rất nhiều bạn. Đối với bạn, gái hay trai, nàng xử sự như nhau. Nhưng Linh vẫn sống với Kỳ, cho dù tình yêu của nàng đối với Kỳ không còn nữa. Vì một sự trái ngang, đã buộc Linh phải chịu cảnh này. Linh không có quyền bỏ Kỳ. Đối với Linh, một chữ ơn to như trời biển. Đời đã cho Linh một số kiếp đau lòng, thì nàng phải nhận chớ không biết làm sao hơn !
Dù vậy, Linh vẫn thủy chung để đáp đền ơn nghĩa. Trời ơi ! Giữ thủy chung với một người mà nàng không còn yêu kính nữa !
Để rồi Linh lại căm thù bọn đàn ông. Chỉ quen họ, làm cho họ say mê rồi nàng ngoảnh mặt, bỏ rơi họ không một chút tiếc thương. Linh có rất đông bạn, nhưng bạn thân thì có một vài đứa, trong đó có Hương và Thúy. Thúy rất là đẹp. Nhưng Thúy hơi bệnh đồng tình luyến ái, nên thường đi chung với Linh như cặp nhân tình, Thúy rất yêu thương Linh, cũng có thể nói là Thúy mê Linh. Hương thấy vậy, nàng cũng hơi ghen hờn Linh. Thật buồn cười. Hai cô dành giựt một cô. Tuy vậy, rồi mọi việc cũng êm xuôi. Vi ai cũng có chồng, và tuổi bằng bằng nhau, người nào cũng vừa ra khỏi đầu hai mươi tuổi. Từ đó Linh thay đổi hắn. Nàng mất nữ tính, ăn mặc như đàn ông và xem phái nữ như kẻ quần thoa yếu đuối. Linh cảm thấy khinh thường bọn đàn ông. Đi chơi đâu, có đàn ông xen vào là nàng thấy khó chịu ngay. Linh phai lạt việc gối chăng với Kỳ cũng như thái độ dịu dàng nàng đối với Kỳ. Nhưng Linh không còn là Linh nữa. Linh hồn của nàng đã thay đổi khác. Linh ngày xưa với Linh ngày nay tuyệt đối không giống nhau. Linh hút thuốc, đánh bài, rượu chè bê bết...không biết bao nhiêu là tật xấu...
Sau mấy năm trụy lạc, Linh không còn một chút hy vọng nào Kỳ sẽ cưới Linh cả. Nhưng cuối cùng, Kỳ phải chịu thua nàng. Vì yêu Linh, và hơn nữa Kiều là con ruột của chàng. Kỳ bằng lòng làm giá thú cưới Linh đồng thời chàng nhìn nhận luôn cả Thiên, ‘con riêng của Linh’. Nhưng với bao điều kiện do Kỳ đặt ra. Bao nhiêu điều kiện gì, Linh cũng chịu hết, miễn sao Kỳ cưới nàng mà thôi. Sau ngày tổ chức hôn lễ, Linh lại càng khổ tâm hơn vì phải sống với một người mà nàng không còn yêu nữa ! Nhưng Linh cũng ráng sống. Bấy giờ Linh đã là vợ chính thức của Kỳ rồi. Làm vợ chính thức, nhưng Linh lại tha hồ bay bướm, có thể nói là hơn đàn ông nữa là khác. Trai gái Linh đều thích hết cả.
Cuộc sống với hạnh phúc nguội lạnh, theo thời gian, lặng lẽ trôi đi.

*

Đến ngày Linh theo chồng về Pháp. Kỳ được làm ngay trung ương của hãng...tại Paris.
Paris là thủ đô ánh sáng, có biết bao trai thanh, gái lịch, nam hay nữ, Linh mê hết cả hai. Vốn tay đã lỡ nhúng chàm, nàng không biết làm sao để dừng lại. Với tánh bán nam bán nữ, nàng không thể xác định rõ ràng là nàng yêu thích phái nào ? Linh cũng giống như mọi người, nàng chỉ cũng có một trái tim thôi. Do đó, một ngày kia, Linh bị tiếng sét ái tình. Vào một đêm, Trang, một cô bạn nhỏ vừa đến Paris hai ngày. Linh dẫn Trang đi vào một họp đêm... Một discotèque nhỏ và rẻ tiền. Nơi đây trai gái rất đông, tha hồ mà ngắm. Tình cờ, Linh thấy một người trai trẻ đẹp. Linh để ý ngay, trong khi Trang, Vân và Lan cùng đi chung cũng để ý luôn. Nhưng Linh có bản tánh liều lỉnh nên đến làm quen với cậu trai ấy không khó khăn lắm. Linh đưa đôi mắt lãng mạn tình tứ gọi mời cậu ta, cậu cũng đáp lại, với cái nhìn không thua gì Linh , rồi nở nụ cười :
- Chào cô !
- Chào anh !
Cả hai đều còn trên sàn nhảy, vừa chấm dứt bản nhạc kích động. Đến bản slow êm dịu. Linh định trở vào bàn, nhưng cậu ấy vói nắm tay Linh, và hỏi
- Mời cô nhảy với tôi bản nầy được không ?
- Được ! Nhưng nhảy một chút thôi nhé, vì tôi không mấy gì thích nhảy điệu nhạc này lâu.
Hai người lặng yên nhảy, vài ba phút sau cậu ta hỏi Linh :
- Cô tên gì ?
- Tôi tên Linh, còn anh ?
- Lý !
- Hân hạnh được biết anh.
- Cô là người nước nào ? Ở đây được bao lâu rồi ?
- Sài Gòn, Việt Nam. Đến Paris được sáu tháng.
- Cô ở với ai ? Cô đã đi làm hay còn đi học ?
- Tôi ở với chú tôi. Chưa có việc làm, đang thất nghiệp đây, nhờ anh tìm cho một chân thư ký được không ?
- Chân thư ký ? Nhưng cô làm về ngành nào ?
- Kế toán, song chắc tôi cũng quên rồi, vì lâu quá không thực hành. Tuy nhiên tôi sẽ cố gắng. Khi nào được việc, tôi sẽ nhờ người ta chỉ dạy sơ lại. Hoặc tìm một chân bán hàng cũng được, miễn là có đi làm thì tốt rồi. € ! Còn anh làm nghề gì ? Người xứ nào ? Kể cho tôi nghe được không ?
- Vâng ! Tôi là người Ý, qua đây làm việc đã hơn ba năm. Hiện tôi đang làm một tiệm trang hoàng nhà cửa ở porte Bagnolet, ngoại ô Paris.
Lý rất đẹp trai. Gương mặt trông có vẻ hiền lành. Nhưng cặp mắt chàng có nét buồn xa xăm và hơi bi quan.
Linh hỏi tiếp :
- Anh có xe hơi không ? Chút đưa tụi tôi về được chứ ?
- Rất tiếc, tôi không có xe. Nếu cần, tôi đưa các cô về bằng taxi.
- Thôi, cám ơn anh. Nếu có xe thì tụi tôi quá giang. Còn không, thì tụi này về bằng taxi cũng không hề gì. Chúng tôi đi bốn đứa mà anh !
- Nhà của chú cô, có điên thoại không ?
- Có. Nhưng Linh không thể cho anh được đâu. Ông chú Linh khó lắm. Anh cho Linh số điện thoại của anh thì tiện hơn.
- Nhà tôi chưa có điện thoại. Nhưng tôi cho cô địa chỉ nhé ! Khi nào nhằm thứ bảy hay chúa nhật, cô rảnh, mời cô đến nhà tôi chơi.
- Nhà anh ở đâu ?
- Paris quận mười chín.
- À, mai là ngày lễ anh có đi làm không ?,
- Không !
- Anh nghỉ làm. Có thể xế trưa mai tôi đến. Vì tôi có cô bạn gái, cũng ở lối đó.
Hôm sau, Linh đem Thiên và Kiều gởi nhà của cô bạn. Xong, nàng đi đến thăm Lý. Với sự ngỡ ngàng khi thấy Lý ở một căn phòng quá chật hẹp, bừa bãi, không dọn dẹp gì cả và lại thêm có một người bạn ở chung nữa. Linh giựt mình. Nhưng Linh thông cảm, vì đàn ông, con trai ở như thế nầy là thường, nên nàng không ngần ngại giữ gìn một thái độ tự nhiên. Lý có vẻ mừng khi thấy Linh đến thăm chàng. Lý hỏi Linh :
- Hôm nay chắc cô rảnh, ở lại tối đi chơi với tụi này luôn nhé !
- Không được ! Chú tôi khó lắm. Để hôm khác, tôi sẽ xin phép, khi ấy, đi chơi vui hơn. Không được phép, đi đại bị rầy chết.
Sau nữa tiếng đồng hồ thăm hỏi. Lý và Linh. họ yêu nhau. Linh cảm thấy không dấu Lý được, vì nàng ít khi dấu sự thật. Mặc dù sự thật chẳng hay ho đẹp đẽ gì hết. Nhưng tại tánh của nàng là thế. Đem chuyện riêng tư kể hết cho Lý nghe. Lý không tin nàng có chồng và đã có tới hai đứa con. Lý nhìn Linh, mà chàng cứ lắc đầu hoài. Thỉnh thoảng nhìn Linh như đang trao nàng một sự cảm tình sâu đậm và cảm mến Linh vô cùng. Lý thương xót người đàn bà trẻ đẹp như Linh lại có một chuyện buồn như thế.
Linh nói tiếp :
- Những gì em nói hôm nay là sự thật đó. Chuyện đêm qua là Linh bịa ra thôi. Linh không thích dấu cái gì đâu, tin hay không là tùy ở nơi anh. Lý nhìn Linh, chàng ôm nàng và vuốt ve mái tóc dài phủ hơn nửa lưng, chàng nói :
- Cô như vầy mà ba mươi tuổi sao ? Nhưng cô nói, thì tôi tin vậy. Chừng nào cô sẽ trở lại đây nữa ?
Linh ngửa người ra, nằm dài trên giường và cười ngất ngưỡng, đáp :
- Anh vẫn còn muốn gặp Linh nữa à ? Anh không mặc cảm Linh già hơn anh sao ?
- Không, đối với tôi, cô không già đâu, mà còn ngược lại nữa là khác. Cô sẽ trở lại gặp tôi nữa chứ ?
- Vâng ! Nếu anh muốn. Nhưng Linh chưa biết chừng nào mà hẹn bây giờ. Thôi, Linh xin phép anh Linh về. Vì còn đến nhà cô bạn để rước hai con của Linh.
- Để tôi đưa cô một đoạn Métro, trước hết mình ghé quán café uống một tách nhé !
- Được, không phiền anh chứ ?
Linh và Lý nắm tay nhau đi dạo một vòng ở khu đó, vào tiệm café nhỏ, ở đầu đường. Hai người ngồi nói chuyện qua loa hơn mười lăm phút. Linh xin phép đi về. Lý đưa nàng vài trạm Métro, rồi chàng leo xuống, hai người vẫy tay chào.
Từ ngày Linh sang Pháp, ở tại Paris hơn sáu tháng mới quen một chàng trai trẻ hơn nàng năm sáu tuổi. Linh có cảm tình thật nhiều với Lý. Nhưng rồi nàng chẳng nhớ gì, không buồn nghĩ đến Lý nữa. Dường như nàng đã quên chàng mất rồi.
Một buổi sáng, buồn quá, lục soạn trong ví tay, Linh chợt thấy địa chỉ và số điện thoại của Lý đã cho nàng dạo trước. Linh liền gọi điện thoại hỏi thăm Lý :
- A-lô ! Dạ làm ơn cho tôi gặp Lý !
- Vâng ! Xin cô chờ một chút.
Lý có mặt ở đó. Cầm điện thoại, Lý thấy vui trong lòng và nói rất vồn vã :
- A-lô ! tôi nghe đây !
- Lý đó hả ? Linh đây.
- Ha ! Linh ! Sau lâu quá cô không đến thăm tôi mà cũng không phone nữa. Tôi luôn nghĩ đến cô luôn đó.
Cách xưng hô, còn xa cách, nên Linh bảo với Lý :
- Sao anh cứ gọi Linh bằng cô hoài vậy ? Anh nên gọi Linh bằng...em đi. Vì...
- À ! Được sự cho phép của cô, tôi mới dám gọi chứ. Bây giờ là anh...em nhé ?
- Phải vậy em mới chịu đấy. Ngày mai chúa nhật, sẵn em đến nhà bạn em, em sẽ ghé thăm anh. Lối hai giờ trưa nghe.
- Được, anh sẽ đợi em ở trạm Métro.
Nhưng hôm sau, Linh bận việc không đến được. Làm Lý đứng hai tiếng đồng hồ chờ ở trạm Mé-trô. Qua tuần sau, Linh phone xin lổi, nàng hứa chắc chắn không để cho Lý đợi nữa.
Trong thời gian ấy, Linh nghĩ đến Lý thật nhiều. Nhưng Linh cứ cho là Lý còn trẻ quá. Lý nhỏ hơn Linh đến năm tuổi. Dường như tình yêu đang chớm nở giữa hai người. Từ dạo đó, Linh và Lý thường gặp nhau vào những chiều chúa nhật. Họ gặp nhau, họ chỉ làm tình, rồi sau đó chia tay. Linh thuộc loại đàn bà lãng mạn, nàng rất thích đi dạo, đi lông bông, ngắm cảnh và cho người ta ngắm nàng trầm trồ, chú ý đến nàng với tình nhân. Chớ nàng không phải chỉ thích về xác thịt. Nên vài tháng trôi qua, Linh cảm thấy chán nản. Còn chồng của Linh là một người đàn ông nghiêm trang, kỹ lưỡng, khó tính và nhứt là hay khinh người. Ông không ưa đi chơi, không thích tham dự vào những chỗ có đông người. Riêng, còn Linh thì ngược lại. Do đó, hai vợ chồng không hợp với nhau. Vậy mà Linh vẫn sống chung với ông chồng nghiêm khắc này đã gần mười năm. Thử hỏi xem, Linh can đảm đến chừng nào ?
Vài tháng sau đó, Hương cũng theo chồng hồi hương đến Paris. Một hôm Hương mời Linh đến nhà dùng cơm. Thật ngẫu nhiên, Hương lại ở cùng khu với Lý nữa. Hương được nghe câu chuyện tình của Linh và Lý. Nên Hương mời Lý và Jean bạn của Lý đến dùng cơm luôn. Bữa cơm rất thịnh soạn và diễn ra một bầu không khí vui nhộn. Chồng Hương là Tây lai Việt, François rất tế nhị bình dân. Còn Hương cũng dễ thương, có lòng rất hiếu khách, nàng có tánh đùa giỡn bất kỳ ở đâu và mọi trường hợp nào.
Một thời gian sau đó, Lý đổi nhà. Nhà mới rộng rãi, trang hoàng đẹp đẽ và sang hơn nhà cũ gắp bội phần. Nhưng Lý ở chung với hai người bạn trai.
Ngày tháng trôi qua một cách êm đềm. Linh tìm đủ mọi cách dối gạt chồng để mỗi chiều chúa nhật đi ngoại tình. Linh đã yêu Lý tha thiết, nghĩ đến chàng không rời một giây phút nào. Nhưng thời gian như thế kéo dài hơn nửa năm, Linh chán với mối tình chỉ là xác thịt, dấu diếm. Linh nghĩ rồi chẳng đi đến đâu. Mặc dầu Linh vẫn còn yêu Lý. Nhưng nàng cũng chẳng chung thủy gì với Lý. Nàng vẫn còn đưa tình liếc mắt với những đàn ông khác. Linh cần có nhiều người, không ngoài mục đích là đi chơi. Bởi vì Lý không có đủ điều kiện dẫn nàng đi những chỗ sang trọng được. Bao kẻ say mê Linh đắm đuối. Nhưng họ nào ngờ Linh đang yêu Lý, mà có chồng nữa. Vì trong thâm tâm của Linh vẫn còn ngấm ngầm mối thù đàn ông. Linh chỉ lợi dụng họ, để chi tiền trong những hộp đêm, giúp nàng tìm vui qua những tiếng nhạc kích động. Đi bên cạnh họ, mà lòng nàng trơ trơ như tượng đá, vì lúc nào nàng cũng nghĩ đến Lý. Những người đàn ông xài tiền với nàng, chưa bao giờ được nàng đáp lại bằng tình cảm như họ mong muốn. Linh cố quyến rủ cho họ lụy nàng, thì nàng bỏ rơi. Cứ thế, nàng đi hết người này đến người khác. Tính ra, cũng đã khá lâu, Linh cương quyết không đi gặp Lý, nàng muốn quên Lý. Nhưng nàng thấy buồn, vì thương nhớ Lý. Nỗi buồn đó khiến Linh bỏ bê chồng để đi chơi với các bạn hàng đêm. Đôi khi, Linh lại đi một mình vào hộp đêm nghe nhạc, uống rượu cho thật say mới về nhà.
Hàng ngày, Linh lo bổn phận trong gia đình : quét dọn, giặt giũ, cơm nước cho hai con. Nhưng ban đêm, nàng lại đi uống rượu, nghe nhạc. Linh quá chán ngán cuộc sống hàng ngày của nàng, nhất là những giây phút liên tưởng đến Lý. Kỳ chồng nàng, thấy nàng cứ buồn, chàng nghĩ Linh vì xa quê hương, nhớ nhà. Sự thật thì cũng có phần nào trong đó. Đôi khi Kỳ thấy nàng ngồi khóc một mình ở sau bếp. Kỳ thắc mắc dò hỏi hoài. Linh bất cần đời, hơn nữa đầu óc quá đen tối. Linh đem hết sự thật kể cho Kỳ nghe. Kỳ âm thầm chia xẻ nỗi khổ của vợ. Chàng nghĩ vì lỗi ở mình phần nào. Lúc ở Sài Gòn, ông chủ hãng...muốn mình lấy cháu của ông ta, mà kẹp mình vào. Rồi tại mình dại, nên thú thật cho Linh hết. Từ đó nàng đổi tâm tánh đến bây giờ. Kỳ không hề trách cứ nàng.
Thắm thoát đó mà đã năm năm, thời gian trôi nhanh, Linh vẫn như thế, không chút gì thay đổi, và cuộc đời của hai người không còn ý nghĩ gì nữa cả. Linh sống trong một căn nhà buồn chán, lạnh nhạt. Vì chỉ nhìn bề ngoài, nên ai cũng đều tưởng, là gia đình Linh với Kỳ rất hạnh phúc. Một thứ hạnh phúc giã tạo, ngụy trang với căn nhà sang trọng, và che đậy bằng những nụ cười vui tươi của Linh. Ai hiểu được Linh đây ? Nếu nói ra thì ai thông cảm được cho nàng ?
Rồi việc gì đến, nó lại đến. Thình lình, Kỳ lâm bệnh nặng rồi qua dời ! Kỳ chết, bao nhiêu của cải, tài sản của chàng điều để lại cho Linh. Cái chết của Kỳ mang lại cho nàng một nỗi buồn ray rức, cùng với sự hối hận khôn nguôi. Linh nghĩ, đó chẳng qua là số mệnh ! Số đã sẵn buồn, hoàn cảnh này lại làm cho nàng buồn thêm.
Linh lao vào các cuộc chơi nhiều hơn nữa. Một hôm, bất ngờ gặp lại Lý trong một hộp đêm ở khu Champs-Élysée. Một chỗ có rất nhiều tài tử nổi tiếng của Pháp và ngoại quốc thường đến đây chơi. Gặp lại Lý, Linh nghe tim nàng sống dậy tình xưa. Linh đem những chuyện đã xẩy ra trong năm năm. Bây giờ Lý chửng chạc trông chàng ra vẻ đàn ông và ăn diện sang hơn xưa nhiều. Trên gương mặt Lý cũng vẫn còn nét buồn, chàng có vẻ an ủi Linh, chàng nói :
- Anh rất tiếc và chia buồn cùng em.
Linh hỏi Lý :
- Anh có gia đình chưa ?
- Chưa, anh vẫn còn độc thân. Anh cũng còn ở chỗ cũ. Hơn năm năm không gặp em, nhìn em, anh chẳng thấy em thay đổi gì nhiều. Vi không có số điện thoại nên anh không liên lạc được với em. Nhà em anh không dám đến. Chồng em đã chết, hiện em sống với ai ?
- Em sống với hai đứa con của em. Tụi nó đã lớn, nên hiểu biết nhiều lắm.
- Đêm nay em về nhà anh có được không ?
- Không được ! vì em đi chung với mấy người bạn. Họ sẽ ngủ ở nhà em. Vậy để hôm khác.
- Vậy, anh đến nhà em được chứ ?
- Cũng không được nữa.
- Tại sao ? À, chắc em đã có nhân tình khác rồi chứ gì ?
- Không, chồng em mới mất có vài tháng, làm sao em có thể đem nhân tình về nhà được. Làm vậy, vong linh ổng sẽ buồn, tội nghiệp.
Sau vài phút im lặng, Lý lại hỏi Linh :
- Em ! Em còn yêu anh không ?
- Sao anh hỏi câu đó ? Suốt năm năm, em có biết người đàn ông nào đâu, ngoài chồng em.
- Như vậy là em vẫn yêu anh chứ ?
Linh đưa mắt nhìn Lý, như muốn yêu chàng liền tại chỗ. Đôi mắt u buồn của Linh long lanh dưới hai hàng long mi cong vút, nàng đang mơ màng như đang đeo đuổi một ước vọng gì đó... Trong giây phút yên lặng của hai người, có lẽ Lý và Linh, mỗi người đang suy tính chuyện khác nhau. Rồi Linh nhìn Lý, nàng nói :
- Đúng, em vẫn còn yêu anh, nhưng em chẳng thủy chung gì với anh đâu !
- Ủa ! Sao em vừa bảo là em không biết đàn ông, mà bây giờ em nói gì kỳ vậy ?
- Em không biết đàn ông, nhưng em biết rất nhiều cô gái.
Lý ra chiều suy nghĩ, mắt chàng nhìn Linh trân trối, đầy vẻ ngạc nhiên. Rồi dường như Lý đã hiểu Linh phần nào... Lý nhớ lại, có một lần Linh ôm một cô đầm, rồi gọi Lý giúp dùm nàng, cho cô đầm thỏa mản. Thì ra, Linh chỉ đeo đuổi con gái, nàng thích ái ân với đàn bà trẻ. Vì thế, nàng rất chán ngán khi nằm trong vòng tay của đàn ông. Nhưng Linh vẫn có bạn trai. Khi nào đi chung, nàng luôn luôn rủ bạn gái theo. Linh đã mất hẳn nữ tính. Linh cua trai rất dễ, cua họ với mục đích để họ dẫn nàng đi chơi và trả tiền dùm nàng. Có đôi khi họ cần giải quyết sinh lý, thì Linh bán cái qua cho các bạn gái thay thế nàng. Bấy giờ Linh quả thật là một người đàn bà quỷ quái. Nàng chỉ thích nhìn người ta làm tình trước mắt nàng, để nàng tìm cảm giác ngây ngất qua những trường hợp như thế.
Lý ngước mặt lên nhìn Linh, và hỏi :
- Tại sao em đổi tánh tình như vậy ?
Linh đổi nét mặt, thể hiện sự căm tức đàn ông đến cực độ. Nàng nói :
- Vì trên thế gian này em không có quyền yêu ai cả. Mà nếu em yêu, em chỉ chuốc lấy sự khổ đau mà thôi. Chắc anh đã hiểu vì sao khi em nói ra điều này ?
- Phải ! Anh đã hiểu. Vì em không thể bỏ chồng và con của em. Giờ đây em không còn chồng nữa, em trọn quyền tự do rồi.
Vậy thì chúng ta nối lại những năm tháng bị dang vỡ chuyện của chúng mình nghe em ?
Linh đưa mắt nhìn Lý, như ánh lửa tình đang cháy rực, nàng nói :
- Thời gian sẽ trả lời dùm em. Chớ hiện tại, em chẳng biết nói gì với anh.
- Thứ bảy này em đến nhà anh nhé, rồi chúng ta đi ăn cơm tối luôn, có được không ?
- Dạ, được. Không có trở ngại cho anh chứ ?
- Không. Chẳng có gì trở ngại hết. Anh vẫn còn ở chung với hai thằng bạn, nhưng tụi nó sắp cưới vợ cả hai.
Đến thứ bảy, Linh tới nhà Lý. Quang cảnh đã đổi khác, nhà dọn dẹp sạch sẽ, trang hoàng lại rất sang. Đêm đó, hai người thật đậm đà yêu nhau bất tận. Cử chỉ của Lý, sự yêu thương chìu chuộng và rất là kinh nghiệm hơn xưa nhiều.
Từ đó, Lý và Linh, hai người thường gặp nhau. Tình trạng như thế kéo dài hơn một năm thì Lý dọn về nhà Linh ở luôn. Linh chẳng làm gì, chỉ ngồi nhà lãnh tiền hàng tháng của ông chồng đã đóng bảo hiểm để lại vợ con.
Cuộc sống của Lý và Linh thật đầm ấm và hạnh phúc. Lý vẫn đi làm, tiền lương của Lý không đủ chi xài trong nhà. Do đó, tháng nào Linh cũng lấy tiền của nàng bù đắp thêm. Lúc nào Linh cũng tin tưởng rằng là Lý yêu nàng chân thật. Nàng chẳng bao giờ nghi ngờ Lý.
Thiên và Kiều, hai đứa con của Linh hơi lớn, Thiên được mười bốn còn Kiều mười hai tuổi rồi. Chúng hơi hiểu biết chút ít, và chúng nó biết là Lý không phải là cha ruột. Chỉ một thời gian ngắn, đương nhiên là có những sự bất đồng ý kiến, giữa cha ghẻ và con ghẻ đụng chạm hằng ngày, khiến Linh khổ sở vô cùng. Tuy nhiên, Linh cũng chẳng biết giải quyết như thế nào cho ổn thỏa đôi bên. Bên tình, bên con, nàng không đủ can đảm đứng về phía nào.
Sống với những ngày đau buồn như vậy. Linh trông ra già hẳn đi. Trong lúc đó, Lý sống hồn nhiên, chả cần lưu ý mọi việc xung quanh và trông Lý phong nhã còn đẹp trai. Thiên thường bất mãn với Lý, và Lý cũng chẳng có thiện cảm gì với Thiên cả. Lý và Thiên cứ cự nhau hoài. Để giải tỏa nỗi khổ, Linh lại đi chơi, đi nhậu nhẹt say sưa hàng đêm. Lý dằn mặt Linh bằng cách cũng vắng nhà mỗi đêm và có khi không về nhà.
Thời gian sau này Lý xài tiền của Linh nhiều hơn lúc trước. Điều đó làm Linh rất khổ tâm. Có một đêm, Lý đi chơi về khuya, say sướt mướt, mất hết trí khôn, la ầm ỷ cả nhà. Thiên đâm ra khinh bỉ và thù ghét Lý thêm. Thiên thường nặng lời với Lý. Linh phải hết sức giàn xếp, nàng năn nỉ Lý và Thiên. Mọi chuyện hục hặc giữa hai người tạm yên. Nhưng kể từ lúc ấy Thiên thường bỏ học, Bày đặc hút thuốc uống rượu... Thiên mới được mười sáu tuổi, Thiên không thiết gì đến sự học hành nữa. Còn Kiều thì thương mẹ và thông cảm mẹ, nên Kiều cứ quấn quít bên Linh để an ủi nàng.
Kế đó, thì Lý bỏ nhà đi hơn một tuần không về. Linh điện thoại đến sở làm, thì được biết là Lý đã nghỉ việc. Nàng điện thoại lại nhà mấy người bạn của Lý, họ trả lời, là không gặp Lý. Linh hết sức lo lắng, chẳng biết chàng đi đâu ? Nàng chỉ ở nhà chờ tin. Hơn mười ngày, trong lúc gần như tuyệt vọng, thì bất chợt Lý trở về, Lý về vào khoảng nữa đêm, người hốc hác, có vẻ mệt mỏi. Linh mừng quá, nàng vội vàng hỏi :
- Anh đi đâu ? Sao không phone về cho em biết ? Anh không còn đi làm nữa sao ?
Lý lạnh lùng trả lời :
- Không ! Anh có vợ giàu, cần chi phải đi làm.
- Sao anh lại nói vậy ? Anh đừng nghĩ em giàu. Như anh thấy, em còn phải lo cho con em nữa.
Lý nhìn Linh một cách kênh kiệu, chàng nói :
- Hứ ! Con của em, chứ bộ con của tôi đâu mà nói.
- Anh nói gì kỳ vậy ? Em không hiểu !
- Em không hiểu ! Giả dối ! Em thông minh lắm mà.
- Anh bỏ nhà đi hơn mười ngày, bây giờ anh trở về, em thấy anh thay đổi lạ.
Lý hơi cáu nhìn Linh, nói :
- Tôi thay đổi à ?
- Thật em không biết anh muốn gì ? Mấy tháng nay tánh tình anh khác hẳn, thường đi đêm, rồi lại đi hơn mười này nay mới về, đêm nay lại gay gắt với em !
Lý thay đổi cách xưng hô với Linh :
- Bộ cô ghen hả ? Cô mà ghen ai. Cô tự hào là không biết ghen kia mà. - Em có nói gì đâu mà anh nói em ghen chứ ? Thôi khuya rồi, anh nên đi ngủ.
- Không, tôi còn đi nữa. Cái không khí nhà này, tôi chán lắm rồi.
Thiên và Kiều rình nghe. Thiên bất mãn, mở cửa phòng ra, Thiên nói :
- Sao ông không đi luôn đi ? Về đây làm chi nữa ?
Linh lýnh quýnh không biết làm sao, nàng nói với Thiên :
- Thôi tụi con đi ngủ đi, đây là việc riêng của mẹ, đừng hỗn, mẹ đánh đòn bây giờ.
Thiên trả lời :
- Con hiểu mẹ lắm. Nhưng con khuyên mẹ nên nghĩ lại. Mẹ biết ông ấy nhỏ tuổi hơn mẹ chứ ? Con thấy mẹ buồn, làm sao tụi con chịu được đây ?
Kiều đứng bên trong chỉ hé cửa phòng nghe lén thôi, Kiều không dám ra ngoài. Thiên cãi vã với Lý một hồi, Linh chỉ gục đầu khóc một mình. Tiếng khóc của nàng không giữ được Lý, chàng vẫn bỏ đi tiếp.
Hơn hai tuần lễ sau, Lý gọi điện thoại về. Chuông reo vang, Linh tĩnh giấc, nàng bắt điện thoại lên nghe tiếng của Lý :
- Alô ! Em đó hả ?
- Dạ, em đây ! Anh đang ở đâu ? Sao anh không về hơn hai tuần nay ? Em nhớ anh lắm ! Em vẫn yêu anh. Về với em nghe anh ?
- Anh sẽ về, nhưng hiện anh đang cần năm mươi ngàn quan. Em giúp anh được không ?
- Hả ? Anh nói gì ? Em nghe không rõ. Anh đang say à ?
- Anh không có say, anh rất tỉnh. Nhưng em giúp anh được không ?
- Em van anh mà ! Em làm gì có tiền nhiều như vậy. Anh không biết sao mà hỏi em một số tiền lớn như thế ?
- Biết chứ. Biết em có rất nhiều tiền. Tiền của chồng em để lại cả triệu quan. Giúp anh có năm mươi ngàn, số tiền đó có là bao.
Linh yên lặng, nàng không nói gì hết.
Lý tiếp :
- Alô ! Em tính sao, tính gấp đi chớ. Anh sẽ về ngay nếu em đồng ý ?
- Linh miễn cưỡng chấp nhận :
- Thôi, được. Anh về sẽ tính sau !
- Được. Anh về ngay.
Nửa tiếng đồng hồ sau, Lý về tới nhà. Linh đứng ở bao lơn chờ. Lúc ấy, Linh nhìn xuống đường thì thấy có một người đàn bà đưa Lý về. Nàng xuống xe ngó lên, chắc có Lý chỉ nhà, nàng ăn mặc sang trọng và trẻ đẹp. Thì ra, Lý đã có nhân tình mới ! Trở về kỳ nầy, Lý ăn mặc thật sang, quần áo còn mới toanh.
Lý mở cửa bước vô nhà. Linh không kềm chế được lòng ghen tức, nên vội vàng cật vấn Lý :
- Ai chở anh về vậy ?
- Vợ của bạn anh. Em lại rình anh à ?
- Em nào dám ghen với anh. Em chỉ hỏi vậy thôi.
Lý dịu dàng ôm Linh vào lòng âu yếm nàng. Chàng hỏi :
- Tụi nhỏ ngủ hết rồi hả em ?
- Tụi nó vừa thức, tại có tiếng chuông điện thoại reo nửa đêm. Chắc tụi nó cũng ngủ lại rồi. Thôi, anh đi thay đồ đi, khuya lắm rồi.
Linh và Lý vô phòng ngủ, Đêm đó, không có việc gì xẩy ra cả.
Lý ở lại nhà đâu được một tuần. Linh nghĩ, chàng đã quên đi chuyện tiền bạc. Một buổi tối, Lý đề nghị đi ăn nhà hàng, và xem ciné với chàng. Sau khi đi chơi vui vẻ, rồi về nhà. Hai người yêu đương da diết. Sau đó bằng một giọng ngọt ngào, Lý đem chuyện tiền ra hỏi Linh :
- Sao, em trả lời đi chứ ?
- Trả lời việc gì ?
- Em không biết, hay em cố ý muốn quên ?
Linh giả vờ không hiểu :
- Mà việc gì chứ ?
- Về việc năm mươi ngàn quan ! Em muốn quên à ?
- Anh hỏi thật, phải không ?
- Anh có bao giờ giỡn với em đâu.
- Xin anh hiểu dùm tình cảnh của em. Em không thể nào đưa anh số bạc lớn như vậy được. Nếu anh xài, em đưa anh chút ít. Chớ em không thể đưa hết số tiền theo như anh đã hỏi em.
Linh bực mình quá. Nàng bỏ ra salon hút thuốc. Lý cũng ngồi dậy đi theo, chàng hỏi hơi lớn tiếng :
- Nghĩa là em không bằng lòng đưa, phải không ?
Linh cảm thấy Lý nổi giận rồi. Nàng vẫn giữ bình tĩnh, tay kẹp điếu thuốc, cố trấn lòng. Cử chỉ nhã nhặn, nàng dịu giọng, nói :
- Anh đã làm em khổ mấy tháng nay. Và hôm nay, Anh muốn làm khổ em nữa sao ? Tình của anh đối với em như vầy sao ?
- Tôi không có tình nghĩa gì với cô hết ! Cô không biết là cô đã già lắm rồi sao ? Trông vô gương đi, cô sẽ thấy lời tôi nói không sai.
Linh ngồi thừ xuống ghế salon, hai bàn tay úp vô mặt khóc nức nỡ. Nàng nghẹn ngào, nói :
- Bây giờ anh thật tình muốn bỏ em. Anh không còn thương yêu, thì đành vậy. Ở hay không, tùy nơi anh. Em không dám cản trở gì đâu.
Lý đứng chống nạnh. Có vẻ kênh kiệu, chàng quay qua nhìn Linh, và nói lớn :
- Nhưng trước khi tôi đi, tôi cần cô giúp tôi số tiền đó. Tôi phải tạo lập lại cuộc đời mới. Tiền của tôi làm hàng tháng, tôi đưa cô hết mà.
Sự thật, hàng tháng Lý cũng có đưa tiền cho Linh. Nhưng có đủ vào đâu ! Tháng nào Lý cũng lấy thêm tiền của nàng. Vì tiền lương của lãnh rất ít. Linh tức quá, la lên. Vì nàng chịu hết nỗi rồi, Linh nói :
- Tiền của anh đưa, tháng nào cũng thiếu. Có đủ gì đâu mà anh lại đòi ?
Lý cũng giận lên, chàng nói lớn tiếng :
- Tại cô có con !
Linh cố nuốt nỗi đau đớn, nàng nhẹ giọng :
- Em biết ! Mà em có trách gì anh đâu.
- Bây giờ, tôi cần bao nhiêu đó, cô đưa hay không ? Trả lời dứt khoát đi. Sống với cô từ bao lâu, xá chi có năm mươi ngàn quan.
Đến giai đoạn này, thì Lý đã để lộ ra hẳn bản chất đểu cán. Chàng không thể sống tiếp tục với Linh vì sợ Thiên. Thiên đã lớn và hiểu biết nhiều. Nếu không có Thiên, Lý sẽ ở lại thêm một thời gian nữa để ăn bám Linh. Vì Linh có nhà cửa sang trọng. Lý đi đâu cũng ăn diện đẹp sang với người ta. Thỉnh thoảng, Linh còn đưa xe hơi cho chàng lái. Nhưng thẻ chủ quyền nàng vẫn đứng tên một mình. Linh cũng tinh ý lắm, nàng dấu hết giấy nhà băng, tiền bạc. Nhưng nếu có cơ hội, Lý cũng lục lạo khắp nơi, và thấy Linh có nhiều tiền. Nên Lý biết chắc là Linh có một số tiền không nhỏ.
Bây giờ Thiên đã lớn khôn, Lý càng sợ Thiên. Cho nên Lý trở lại tống tiền Linh một cách trắng trợn. Linh không còn nhịn nhục được nữa. Tự ái của nàng bị chạm nặng. Nàng mắng Lý :
- Khốn Nạn ! Đểu cán ! Mầy sống với tao chỉ vì tiền à ! Thật tao không ngờ, con người trông có vẻ hiền lành như mầy lại trở thành một thằng khốn nạn như vậy.
Lý giận dữ, nhảy tới đánh Linh. Đêm nay Thiên và Kiều đi chơi vắng nhà. Nên Linh và Lý tha hồ mà cãi vã, đập lộn với nhau. Linh đau khổ đến tột cùng. Lý chửi mắng, cố tình khơi lại vết nhơ của Linh hơn sáu năm trước.
Lý khinh khỉnh mặt lên, và nói :
- Cô có biết, và còn nhớ không ? Cô là người đàn bà lăng loàn trắc nết. Phản bội chồng để ngoại tình.
Linh lúc đó chỉ kêu trời ! Trong cơn tức giận, và nhục nhả, nàng cảnh cáo Lý :
- Tao sẽ giết mầy. Đồ khốn nạn ! Đểu giả ! Ma-cô !
Linh chạy lại học tủ nhỏ ở bàn giấy, lấy cây súng của chồng nàng mua lúc ông còn sống. Linh lên đạn, nhắm ngay vào người Lý và bóp cò. Lý hết hồn, chàng lách mình, nhảy sang một bên, nhưng cũng trúng đạn, Tiếng súng nổ vang rền. Nhiều người hàng xóm chạy qua gõ cửa. Viên đạn xuyên qua vai Lý, làm chàng bị thương nặng. Ngay sau đó, thì Thiên và Kiều về tới. Hai đứa con nàng kinh ngạc chứng kiến một thảm kịch ngoài sức tưởng tượng. Thiên tiến lại gần Lý, quan sát. Lý nằm bất tỉnh, máu tuôn xối xả. Thiên liền quay điện thoại kêu cảnh sát xin cứu cấp. Năm phút sau nhân viên sở Cứu Cấp chở Lý vào nhà thương gần nhứt. Trong khi đó, Cảnh-sát tịch thâu khẩu súng, và mời Linh đi theo họ về bót, để nhà chức trách lấy khẩu cung. Linh khai hết sự thật những gì đã xẩy ra giữa Lý với nàng từ hơn sáu tháng qua. Sau đó, Linh được phép ra về với án lệnh của công tố viện tạm giam Linh tại gia, chờ ngày ra tòa.
Linh phải lo cho Lý mọi việc ở nhà thương. Dầu vậy, nhưng Linh vẫn còn yêu Lý tha thiết. Thiên thấy mẹ mình không đủ can đảm xa Lý, thỉnh thoảng Thiên lựa lời nói khéo, khuyên mẹ nên dứt khoát với Lý.
Nhưng làm sao Linh dứt khoát được khi nàng còn yêu Lý. Sau ba tháng điều trị, Lý được bình phục trở lại. Linh rước chàng về nhà, hai người tiếp tục sống với nhau. Nhưng sự đểu cán của Lý cũng không chừa. Tuy biết vậy, mà Linh không có cách gì xa Lý nỗi. Bởi vì tình yêu, nên nàng quá mù quáng. Linh tốn hao rất nhiều tiền cho nhà luật sư, cùng mọi chi phí ở nhà thương, nàng phải trả hết.
Thời gian hơn một năm, sau khi trở về ở lại với Linh. Lý lại viết thơ rơi, tố cáo Linh : chính nàng là thủ phạm giết chồng !
Lý dựng đứng sự việc, bảo rằng : Linh bỏ thuốc độc vào thức ăn, ông chồng ăn, sanh bệnh rồi chết dần dần, chứ không phải ông chết vì bệnh hoạn. Linh lại bị lôi thôi với hãng bảo hiểm và cò bót. Nàng hết sức khổ tâm. Linh rất hiền lành, vì một lần thiếu thủy chung của chồng và trong cơn ghen tức, nàng đã mất tự chủ, làm những điều sái quấy nên hậu quả là ngày nay, nàng phải chuốc lấy bao nhiêu cay đắng. Hậu quả không tốt đẹp này, do nàng gây ra. Có một việc mà từ trước đến giờ Linh không ngờ : là hôm nay, chính Linh đã tự hại mình và làm đổ vỡ đời mình.
Thiên tuy còn nhỏ nhưng rất thông minh,Thiên quả quyết, thủ phạm làm khổ đời mẹ mình, không ai khác hơn là Lý. Và Thiên còn hiểu thêm rằng, Lý là người viết thơ rơi cố tình ám hại mẹ Thiên trước pháp luật.
Đến ngày ra tòa, vì không có nhân chứng, phát súng nổ vào người Lý, được luật sư biện hộ là Linh tự vệ và bắn trong lúc không dằn được cơn ghen. Tòa tuyên bố tha bổng Linh.
Vào một buổi tối, có người điện thoại, gặp Thiên, người ấy không cho biết tên. Kể hết những gì mà Lý đã làm khổ mẹ Thiên.
Thiên nghe giận vô cùng. Hơn nữa Thiên còn tuổi trẻ, nên hành động không cần suy nghĩ. Thiên chờ cho có dịp gặp riêng với Lý. Một đêm, Linh và Kiều đi công việc, ở nhà còn lại Lý và Thiên. Thiên không để lỡ cơ hội. Thiên ra salon, làm như người lớn, sành sỏi ngồi nói chuyện với Lý, Lý hỏi Thiên :
- Cha, hôm nay có việc gì, mà trông cậu nghiêm nghị quá vậy ?
Thiên bắt đầu nổi giận, vì vẻ mặt khinh thường của Lý. Thiên không dằn được nữa, không trả lời câu hỏi của Lý vừa rồi, cậu bèn hỏi ngược lại Lý :
- Tại sao ông đã làm một việc quá khốn nạn như vậy ?
Bị xỉ vả bất ngờ, Lý bực tức, nói lớn :
- Sao cậu hỗn thế ? Cậu dám chửi tôi à ? Và tôi không hiểu cậu muốn nói gì ?
- Ông thật sự không hiểu à ? Vậy tôi hỏi ông : ai là người cho thơ rơi để cho mẹ tôi phải bị phiền phức với cò bót ?
Tánh ngang tàng của Lý nổi lên. Hắn ta mạnh dạn thách thức Thiên,
Lý đứng lên, và nói :
- Ừ ! Rồi sao ? Cậu muốn kiếm chuyện, tôi sẵn sàng chiều theo ý cậu.
Thiên nhìn Lý bằng cặp mắt thù ghét, Thiên nói :
- Tôi muốn ông lặng lẽ dọn ra khỏi nhà nầy và vĩnh viễn đừng quay đầu trở lại, để mẹ tôi được yên. Nếu ông lì lợm ở nán thêm, có ngày tôi sẽ giết ông.
Trên gương mặt Lý tái nhợt. Nhưng Lý ở thế kẹt, không thể giỡ trò du côn vì Thiên chưa ở lứa tuổi vị thành niên, nên khó mà hành hung theo thói quen của hắn. Lý chỉ lớn tiếng, nhắc đến Linh để dọa Thiên :
- Tự nhiên cậu muốn gây sự với tôi hả ? Nhưng thôi, để mẹ cậu về, rồi sẽ hay.
- Tôi không muốn mẹ tôi xen vào chuyện giữa tôi và ông. Tôi nhắc lại, ngay bây giờ, tôi muốn ông ôm quần áo đi khỏi nhà này tức khắc.
Lý bị một đứa con nít tống cổ ra khỏi nhà, Lý giận run người, đứng lên dụi điếu thuốc, và hét to :
- Tôi không đi, cậu làm gì tôi chứ ?
- Tôi giết ông !
Lý khiêu khích :
- Tôi thách cậu đó. Đồ ranh con, biết gì mà nói.
Thiên có con dao làm bếp, mà cậu ta dấu trong người tự nãy giờ. Cố ý để sẵn sàng giết Lý. Thiên không còn tự chủ được nữa. Thiên lẹ làng rút dao ra sấn tới đâm một nhát trúng ngay tim Lý. Lý chết tại chỗ. Linh và Kiều mở cửa vô nhà, thì sự việc không may đã xẩy ra trước vài phút.
Thảm trạng này, Linh đã biết trước, có ngày sẽ xẩy ra, chỉ sớm hay muộn thôi. Nên mỗi khi ra khỏi nhà là Linh cứ phập phồng lo sợ. Bây giờ thì đã quá trễ rồi. Linh tiến đến thấy Lý không còn thở nữa, chàng nằm trên vũng máu, máu vẫn còn tuôn tuôn từ lòng ngực của Lý. Linh giựt con dao ra cầm trên tay. Bảo Thiên gọi sở Cứu Cấp và Cảnh-sát. Linh nói với Thiên :
- Mọi sự trước pháp luật để mẹ nhận. Con nhớ, đừng nói gì khi Cảnh-sát điều tra.
Thiên nhứt định không chịu, nói với Linh :
- Việc này do con làm. Con nhận tội, mẹ không có trách nhiệm gì trong vụ án mạng này. Mẹ đừng để Gió Xoay Chiều.
Linh bảo với Thiên :
- Con đừng cãi lời mẹ, nếu con không nghe lời mẹ, mẹ tự tử cho con thấy liền bây giờ.
Thiên và Kiều, ôm Linh và khóc, Thiên nói :
- Mẹ đã khổ nhiều rồi, mẹ đừng nhận thêm cái khổ do con gây ra. Mẹ hãy để cho con nhận chịu, vì... con là thủ phạm.
Bằng một giọng nghẹn ngào, Linh nói với Thiên:
- Con còn nhỏ, tương lai con còn dài, còn phải đi học hành. Mẹ đã già, chắc họ sẽ không kêu án nặng cho mẹ đâu !
Hai mẹ con nói chuyện qua những giọt nước mắt. Linh dặn dò với Thiên đủ điều : hãy lo cho Kiều và ráng siêng năng học hành, hàng tuần dẫn Kiều vào thăm nàng.
Thiên không dám cãi lời của mẹ nữa, đành giao tội trạng cho mẹ mình thay mình. Thiên nói :
- Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ thay đổi để mẹ vui. Con cầu Trời, Phật ban phước lành cho mẹ sớm được về sống bên cạnh chúng con.
Cảnh-sát và xe cứu thương tới, họ lấy con dao dấy máu mà Linh vẫn còn cầm trên tay, họ chở xác Lý đi, còn Linh bị còng tay theo Cảnh-sát vào tù.

Qua những tháng năm Linh ngồi tù, Thiên và Kiều rất siêng năng chăm học và hằng tuần hai anh em vào tù thăm mẹ.
Hai năm sau, Linh được mang ra tòa xử. Qua những lời khai của Linh và nhờ có luật sư giỏi, tận tình bào chữa, Tòa kêu án xử nàng năm năm tù : ba năm tù ở, hai năm tù treo. Sau khi tòa kêu án xong, Linh ở tù thêm một năm nữa.
Ra khỏi tù. Linh chán ngán cảnh đời, chán luôn những sự yêu đương tình tiết, Linh để hết thì giờ lo cho Thiên và Kiều. Nàng nhìn cuộc đời trôi chảy như những dòng nước ngược.
 
Có chi để lụy vào thân
Tình tiền tù tội, ái ân nghĩa gì ?
Giờ đây mình tự, mình khi,
Vì đâu nông nỗi tình si, ghen hờn ?

Bể dâu dời đổi bao lần,

Chán nhàm những chuyện hồng trần đã qua !


(Paris 15ème, Gia-trang Vaugirard, hè 7/1977)
(Truyện ngắn đầu tay của vdn) 


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 1/25/2006 11:57:54 AM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 92
Đọc truyện "Nguyệt Hạ" - 2/28/2006 7:19:56 AM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ

Nguyệt Hạ 1- Việt Dương Nhân

Nguyệt Hạ 2- Việt Dương Nhân
 
Thy Lan - Hoàng Đạo - Tiến Mỹ diễn đọc
Link này nghe trực tiếp...
"NGUYỆT HẠ"
................


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 5/11/2006 8:38:58 AM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 93
Vẫn "Âm Thầm"... - 4/20/2006 7:33:39 AM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
Đã âu rồi không về thăm nơi này...


_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 94
Vầng Trăng Của Mẹ - 5/22/2006 9:51:06 AM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
Riêng nước Pháp chủ Nhật 28 tháng 6 này..

Nhân dịp Lễ Mẹ - vdn kính chúc quí Bà Mẹ được các con về thăm viếng...

Việt Dương Nhân

Vầng Trăng Của Mẹ


Dạ Nguyệt, một thiếu phụ tuổi sắp vào tứ tuần, sống với hai con, Kim Tú mười ba, Thiên Hà mười lăm tuổi. Hai đứa nhỏ đều ngoan ngoãn và rất châm chỉ học hành. Chiều mùa xuân ánh nắng vàng buông tỏa khắp thủ đô Paris. Thiên Hà đang cậm cụi làm bài trên bàn học, mẹ cậu hỏi :
- Thiên Hà ơi ! Làm bài xong chưa. Chút nữa đi chợ dùm má nghe con ? - Dạ, gần xong rồi má.
Kim Tú hí hởn :
- Má sai anh Thiên Hà đi chợ là ảnh khoái lắm.
Thiên Hà nhìn em :
- Nếu muốn, thì em đi thế anh đi !
Kim Tú nũng nịu lắc đầu :
- Thôi, kéo ca-đi nặng lắm, em không thèm đâu !
Thiên Hà đưa ánh mắt dịu dàng nhìn em :
- Em thích ăn tráng miệng bánh gì nè ?
Dạ Nguyệt đang móc trong xách ra hai trăm quan đưa cho Thiên Hà và nói nhanh :
- Con thích ăn bánh, chứ em con chỉ thích ăn trái cây thôi. Nè, con nhớ mua nửa ký thịt bò, xà-lách, tô-mách và mt trái dưa leo. Chiều nay, mẹ sẽ làm bò lúc-lắc, xà-lách trộn củ hành, dầu dấm cho các con ăn. Chịu hôn ?
Kim Tú nhảy chòm lại hun mẹ và nói :
- Ngon hết xẩy !

Thiên Hà đi chợ về. Tiền còn dư liền đưa cho mẹ. Dạ Nguyệt đếm đếm, liền nói :
- Trời ơi ! Người ta thối lộn rồi con ơi !
Thiên Hà giựt mình :
- Chết cha ! Người ta thối thiếu hả má ?
- Không. Dư.
Kim Tú vui lên và vỗ tay :
- Vậy là hay quá !
Dạ Nguyệt nghiêm giọng :
- Không hay đâu con à ! Má đưa tờ giấy hai trăm mà người ta tưởng là năm trăm nên thối lộn. Tội nghiệp cho cô kết-xe, sau giờ làm việc kiểm tiền lại thiếu thì cô sẽ bị chủ đền đó. Thiên Hà ! Con mau mau đem ra trả lại cho người ta. Và nhớ xin họ ký tên đem về cho má xem nhe hôn !
- Dạ.

Thiên Hà nhanh nhẹn cầm tiền đi trả lại. Còn Kim Tú, sau khi nghe mẹ giảng dạy, tự thấy xấu hổ, liền vòng tay xin lỗi mẹ. Vì Dạ Nguyệt sợ con mình khi ra khỏi nhà rồi nổi lòng tham sẽ cất dấu đâu đó, khi trở về nói láo là trả tiền lại cho người ta rồi. Nên nàng mới bảo con xin họ ký tên có nhận tiền.

Cuộc sống ba mẹ con êm đềm trôi chảy được vài năm. Đùng một cái, Kim Tú bị bệnh tâm thần phải vô bệnh viện Nhi-Đồng Necker điều trị. Rồi kế tiếp Thiên Hà lại trốn học. Cũng vào lúc ấy, cả miền Nam Việt Nam (nói chung), và gia đình Dạ Nguyệt bên Sài-Gòn (nói riêng), Mẹ và các anh chị đang trong tình trạng khủng hoảng kinh tế ; thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu thuốc men, thiếu thốn những vật dụng cần thiết... Rồi được tin Mẹ bệnh nặng đang nằm điều trị ở bệnh viện Chợ-Rẩy. Mặc dù tiền bạc eo hẹp, nhưng Dạ Nguyệt cũng ráng xoay sỡ gởi gấp về cho mẹ. Nghe tin tức những đài truyền hình, đài nào cũng nói về Việt Nam : ‘’Nhà cầm quyền cộng-sản Hà Nội đàn áp, bắt bớ tất cả Quân-dân-cán-chính đều đi học-tập cải-tạo và bắt buộc dân đi vùng Kinh-Tế-Mới. Dân chúng khổ sỡ quá nên ồ ạt tìm đường vượt biên, vượt biển...’’. Bao nỗi buồn khổ dồn dập đến với Dạ Nguyệt : ‘’Họa vô đơn chí. Phước bất trùng lai !’’. Trong cơn đau khổ và lo lắng tột cùng mà Dạ Nguyệt phải xin nghỉ làm vài tuần để lo cho hai con. Ngày đêm, nàng cứ thắp nhang, đốt đèn cầy, lòng chỉ nhứt tâm cầu nguyện Ơn Trên. Và dùng lời ngọt diệu khuyên bảo Thiên Hà đi học trở lại. Còn Kim Tú thì vẫn trong cơn cuồng trí. Nhờ những bác sĩ chuyên môn về khoa tâm-lý-học tận tình chăm sóc. Vài năm sau, căn bệnh của Kim Tú từ từ giảm dần và dứt hẳn. Cô tiếp tục đi học trở lại.

"Sau cơn mưa trời lại sáng"


Trong hơn mười năm, Dạ Nguyệt vẫn đi làm thư ký cho hãng thầu C.I.E. và lo cho hai con học hành chu đáo. Ngày mà Thiên Hà thi đậu bằng Kỹ Thuật Viễn Thông (B.T.S.M.O.). Nàng mừng quá, ôm con vào lòng mắt rưng rưng và nói :"Con thưởng cho mẹ món quà lớn nhứt đời rồi...".

Sau khi, Thiên Hà thi đậu xong, cậu chần chờ không chịu đi xin việc làm, đêm đêm thường hay đi chơi về thật khuya, làm Dạ Nguyệt rất lo lắng. Lúc đó, Dạ Nguyệt có quen biết vài người trong Tòa-Đô-Chánh Paris. Nàng tìm cách cho họ gặp Thiên Hà để cắt nghĩa, dìu đắt. Vì vậy mà họ giới thiệu Thiên Hà được vô làm việc trong Bộ Quốc Phòng Pháp. Còn Kim Tú cố gắng học, nhưng chỉ đậu bằng Y-tá mà thôi. Cô dễ dàng xin việc trong nhà thương De Vaugirard Paris quận 15.

Lúc bấy giờ, Thiên Hà và Kim Tú có công ăn việc làm đàng hoàng. Hai năm sau, Thiên Hà xin mẹ cho ra ở riêng. Rồi chẳng hiểu vì sao Kim Tú cũng đi ra mướn một phòng nhỏ ở riêng luôn ! Suốt bao năm, Dạ Nguyệt cam chịu ôm nỗi buồn vì hai con đã xa nàng. Tuy sống cô độc, nhưng nàng không dám than thở một lời nào với hai con. Bởi nàng trọng sự tự do của các con, và chấp nhận luật tự nhiên của thời đại !

*

Đêm nay vầng trăng rằm tròn và sáng trưng. Bầu trời trong xanh cao thăm thẳm không một áng mây che, muôn ngàn vì sao lấp lánh như đang nhảy múa giữa không trung vô tận. Quang cảnh về khuya thật yên lặng, im lìm. Sự lặng yên rùng rợn ! Không một tiếng chim kêu, chó sủa, mèo ngao, cũng chẳng có ai thì thào than thở. Cảnh vật chìm vào giấc ngủ giữa đêm trăng diệu huyền.

Dạ Nguyệt ngồi dậy thật nhanh đi ra khỏi phòng, đến giàn máy Hi-Fi thò tay bấm casette mà chẳng cần trong máy có sẵn băng gì... Từ trong máy phát ra tiếng mõ chuông vang lên, bà tắt ngay, rồi quay lại bấm ti-vi bất cần có chương trình gì miễn sao có tiếng người là đủ rồi. Nhưng bà vẫn còn nghe trong lòng bức rức nóng nãy như bị lửa thiêu đốt dữ di. Bà mở cửa sổ cho hơi lạnh ùa vào để làm mát người lại. Rồi ngồi gục đầu xuống ghế bên cửa sổ.
Như Liên, người bạn gái đến ở tạm nhà Dạ Nguyệt từ khi Nghị, bạn trai của Dạ Nguyệt bị tai nạn chết hơn một năm nay. Như Liên đang ngủ, nàng giựt mình, vì nghe tiếng ti-vi. Nàng mở cửa phòng đi ra :
- Trời ơi ! Mầy làm gì vậy Dạ Nguyệt ? Trời lạnh, sao mầy mở cửa sổ ?
Dạ Nguyệt ngẫng đầu lên :
- Tại tao thấy nóng trong người quá !
Như Liên lắc đầu :
- Nóng đâu mà nóng !
Nàng nắm tay bạn kéo vô, với tay đóng cửa sổ lại, và nói tiếp :
- Tay mầy lạnh ngắt, mặt mày tái mét kìa ! Rồi, lại lén tao nóc rượu nữa !
Dạ Nguyệt đứng lên đi vô salon, nàng nói một giọng hơi nhừa nhựa và yếu :
- Kệ tao, mầy để cho tao chết đi.
- Hứ ! Nếu mầy muốn chết, thì từ từ chết. Còn trời lạnh mà mầy làm như thế. Không chết, mà sẽ bị bệnh dây dưa làm phiền đời... Còn hơn là chết nữa đó !
- Tao đã uống cạn khổ đau và nuốt hết vui sướng của đời rồi.
- Nhưng mầy phải sống.
- Còn chỗ nào thiếu đâu mà ham sống ? à, tao còn thiếu một thứ nữa chứ !
- Thứ gì ?
- Chết !
- Nhưng ông trời chưa chịu cho mầy giấy phép mãn nhiệm kỳ ở trần gian mà. Nếu còn sống mà trồng được một bụi rau hay cây ớt cũng gọi là có ích lợi cho đời rồi. Còn hai con mầy nữa !
- Tao lãnh nhiều vai, đóng quá nhiều tuồng, nếm đủ mùi vị của ông trời cho rồi. Tao chán rồi, mệt rồi. Các con tao hả ? Các con tao nuôi như chim đã mọc lông đầy cánh thì chim bay ! Còn chuyện tao tính riêng cho đời tao, kệ tao. Mầy đừng xía vô. Cuộc đời, tao đã nếm đủ quá rồi. Mầy hiểu chưa ?
- Chưa đủ. Mầy đừng trốn trách nhiệm làm người. Chưa hết vai, hết tuồng đâu em ơi !
- Mầy nghĩ ông trời sẽ giao cho tao thêm vai tuồng gì nữa sao ?
- Chắc chắn rồi đó.
- Sao mầy biết ?
- Điển hình là mầy còn mạnh khỏe. Ăn cái gì cũng thấy ngon, ngủ thì ngáy khò khò...
- Thôi, thôi đủ rồi. mầy đừng lý sự, dạy đời với tao nữa. Tại vì còn khỏe mạnh nên tao mới muốn chết. Chờ đau yếu bệnh hoạn rồi chết là thường quá.
- À, thì ra mầy muốn chết tươi, chết tốt phải không ?
- Đúng. Đúng đó.
Nói đến đây Dạ Nguyệt cười khà khà. Như Liên cũng cười và nói mai mĩa :
- Tươi, tươi cỡ bà cố nội tao hén ! Tụi mình thuộc hoa tàn, hoa héo queo cù đèo rồi, tươi đâu mà tươi. Thôi, đi ngủ đi Dạ Nguyệt ơi !
- Mầy đi ngủ là đúng hơn. Mầy trọng giấc ngủ hơn ăn uống mà.
Như Liên nhẹ giọng :
- Còn mầy, sao mầy không ngủ ?
Dạ Nguyệt nổi nóng :
- Trời ơi ! Mụ này thật là kỳ cục. Mầy làm riết, chắc tao bỏ trốn đi chỗ khác quá. Ở một mình chắc tao tự-do hơn !
- Tao là người ra đi mới đúng. Nhà này mầy mướn mà !
Đôi mắt Dạ Nguyệt rũ xuống thoáng buồn :
- Tao để lại cho mầy. Tao đi kiếm phòng khác mướn.
- Mầy sống một mình à !
- Ừa, có sao đâu ?
- Thôi đi Dạ Nguyệt ơi ! Ở một mình để mầy dễ dàng tính chuyện tầm bậy hả ?
- Tính chuyện gì tầm bậy ?
- Tự tử ! Hủy thân xác như mầy thường nói.
- Đã nói ra thì trong lòng có nghĩ đến. Còn thực hiện. Há, để chờ xem !
- Chuyện gì mà mầy không dám làm.
- Đúng. Ngán ai mà không dám ? Ý, cũng tùy chuyện chứ. Những chuyện gì phạm pháp thì tao không dám đâu. Còn cái vụ tao chết thì có mắc mớ ai đâu ? Thôi, tao đi ngủ nghe Liên ! Mầy cũng vô phòng ngủ đi.
Nói đến đây, Dạ Nguyệt đi vô giường nằm nhắm mắt... mơ màng nhớ lại những ngày tháng sống chung với Nghị...

... Nghị đi làm về thấy Dạ Nguyệt lo đi quyên tiền để giúp người nghèo. Hắn bực bội :
- Em cứ bày đặt đi làm nhân-đạo để người đời cho em là tốt, là giàu có... Thân phận của em mà em không lo.
Dạ Nguyệt đứng lên và hỏi Nghị :
- Thân phận em ! Nghĩa là sao ?
- Hứ, cái thứ bị Tây-Mỹ hóa mà còn làm bộ.
Dạ Nguyệt giận điếng người. Nhưng nàng cố trấn an để khỏi tát tay vô mặt Nghị. Nàng ngồi phệt xuống salon và nghĩ : ‘’Cái thằng cha này dở trò ăn nói mất dạy. Hắn muốn mình tống cổ ra khỏi nhà này rồi. Dạo trước mới quen với mình, hắn nói hắn là loại con cháu nhà giàu ở Sài-gòn. Ngày cộng-sản Bắc-Việt cưỡng chiếm miền Nam, hắn chạy theo tàu... vượt biển. Sau mấy tháng ở đảo Pô-Lô-Bi-Đong, rồi được chánh phủ Pháp cho tỵ-nạn. Học bập-bẹ được chút ít tiếng Pháp chẳng ra hồn gì cả. Hắn chỉ làm phụ bếp cho nhà hàng này sang nhà hàng khác suốt mấy chục năm nay, chớ có phải ông Nghè, ông Cống gì đâu mà hắn không biết tội nghiệp những người nghèo khổ. Lúc mình quen hắn, hắn đang ở cái phòng nhỏ chật chi chưa tới mười thước vuông. Vì các con mình ra ở riêng từ lâu. Nhà trống vắng một mình cô đơn. Mình có nhiều cảm tình với hắn nên kêu hắn về ở nhà mình cho có bạn. Rồi càng ngày, hắn càng lên giọng làm như ông nội mình. Bày đặt nói không bằng lòng chuyện này sang chuyện khác. Phiền thiệt !’’.
Dạ Nguyệt ngồi im và suy nghĩ. Bà chẳng thèm nói câu nào với Nghị. Nghị hỏi trỏng :
- Sao nín thinh vậy ?
- Ông muốn tôi nói gì bây giờ ?
- Cha, bữa nay gọi tôi bằng ông à !
Dạ Nguyệt nổi cáu :
- Không lẽ kêu bằng ... thằng ?
Nghị nghe Dạ Nguyệt hỏi sốc, ông quay lại :
- Hỗn hả ?
Ánh mắt Dạ Nguyệt nhìn Nghị như hai tia Laser chiếu vào, nàng lớn tiếng :
- Già rồi, không mất dại, vũ phu nghe !
Nghị tát tay vô mặt Dạ Nguyệt. Bị Nghị đánh bất thình lình, bà nổi điên lên liền chộp cái gạt tàn thuốc lá liệng vào mặt Nghị. Ông né qua. Dạ Nguyệt thét lên :
- Đồ khốn nạn... Đi ra khỏi nhà tao lập tức. Nếu không, tao giết mầy. Thằng cha già vũ phu... vũ phu... vũ phu...
(...)
Như Liên nghe tiếng la hét, nàng liền chạy qua phòng đánh thức Dạ Nguyệt :
- Mầy nằm chiêm bao chuyện gì vậy ?
Dạ Nguyệt còn ú ớ... Như Liên lắc mạnh và gọi :
- Dạ Nguyệt ! Dạ Nguyệt !
Dạ Nguyệt giựt mình ngồi nhổm dậy :
- Trời ơi ! Tao đang đánh lộn với anh Nghị.
- Anh Nghị đã chết đời kiếp nào rồi mà mầy còn...
- Sao ảnh cứ ám tao hoài Như Liên ơi !
- Anh Nghị chết vì bị tai nạn, chớ mầy đâu có giết ảnh mà mầy sợ.
- Biết rằng, tao không có giết ảnh. Nhưng đêm đó tao đuổi ảnh đi...
- Anh Nghị đi. Rồi tại ảnh nhậu nhẹt, say sưa. Nên mới bị xe đụng chết. Thôi, cũng tại do số trời tất cả hết. Mầy hãy lo thân mầy đi Dạ Nguyệt à ! Còn tao, thì chắc là vài tháng nữa sẽ bay qua Mỹ sống với con gái của tao.
- Mầy thật có phước được con lo về già.
- Tao có một đứa con gái. Còn mầy được hai, có trai có gái. Thế nào rồi cũng có một trong hai đứa về với mầy.
Dạ Nguyệt thở ra :
- Người mẹ nào mà không mong muốn sống chung với con đến mãn đời. Nhưng...
Nói đến đây mắt bà rưng rưng. Như Liên an ủi :
- Thôi, đừng buồn nữa Dạ Nguyệt à ! Vì mỗi người đều có số phận riêng...

*

Thời gian bay vèo, Dạ Nguyệt đến tuổi hưu trí, lãnh tiền rất ít. Một cuối tuần vào mùa Giáng Sinh, tuyết rơi lã chã trắng xóa khắp nẽo đường, Kim Tú về thăm mẹ. Dạ Nguyệt lật đật bỏ cá bông-lau ra, lấy mấy khứa kho tộ và mấy khứa nấu canh chua... Hai mẹ con ăn cơm xong, Dạ Nguyệt cầm tay con và nói :
- Chắc má xin vào Nhà-Già ở quá !
Kim Tú nhìn mẹ, nghe lòng se thắt và cảm thấy mình có lỗi vì bỏ mẹ sống cô độc . Đôi mắt cô rưng rưng :
- Má ! Sao má muốn vô Nhà-Già ở ?
Dạ Nguyệt cố trấn an con. Bà gượng cười :
- Nghe đâu vô trong đó vui lắm. Nếu rủi má có bệnh hoạn thì người ta lo đầy đủ.
- Theo con thì con không muốn má vào đó đâu !
- Bây giờ các con có đời sống riêng tư. Mai mốt con sẽ lấy chồng, rồi bận rộn con cái.
- Không. Con không chịu má vô Nhà-Già. Để con nói chuyện này với anh Thiên Hà.
- Anh con, nay đã có vợ, có con rồi. Con đừng làm chao động gia đình anh con nghe hôn !
- Không sao đâu má. Con thấy chị Christine, vợ ảnh cũng hiền.
- Vậy con muốn nói chuyện gì với anh con ? Mà nè, nếu con muốn nói gì thì chờ khi nào có mặt chị dâu con nghe hôn ! Chớ đừng có rù rì riêng rẽ, rồi sau này chị dâu con biết được sẽ hành tội anh con đó nghe ! Chuyện gì mình cũng phải tế nhị thì sẽ vui vẻ cả làng.
- Chắc không sao đâu má à ! Con chỉ hỏi mượn ảnh chút ít tiền để con đủ ứng trước mua căn nhà cỡ ba phòng nho nhỏ. Nếu được, con sẽ đem Má về ở chung. Thôi, con đi rửa chén nghe má !
Bà Dạ Nguyệt đi lại salon ngồi. Bà vừa nghe con gái nói chuyện mua nhà và sẽ ở chung với bà, lòng bà cảm thấy vui vui. Nhưng bà nghĩ : ‘’Căn nhà ba phòng nhỏ này, các con mình đã sống từ nhỏ đến hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi có sao đâu ? Từ khi chúng đi làm có dư chút tiền là đòi ra ở riêng. Có phải chăng vì thời đại, do xã-hội Tây-phương tạo lên, nên con mình đua đòi như thế không ? Phải chi con gái mình về đây ở, phụ tiền nhà chút ít thì mình khỏe, khỏi tính chuyện vô nhà-dưỡng-lão. Nhưng mình cũng phải để cho con nó trả hiếu... Biết đâu các con mình muốn ‘’trở về nguồn ?’’.
Kim Tú vừa rửa chén xong, cô đến ngồi cạnh bên mẹ :
- Sao ! Má thấy con tính như vậy có được không ?
Dạ Nguyệt đưa tay vuốt tóc con :
- Má để cho các con tính sao cho ổn thỏa thôi. Nếu cuối cùng không được thì theo như dự định của má. Hỗm rày con có gặp anh con không ?
- Dạ, không. Chắc ảnh bận rộn lắm má à ! Ảnh đi làm về còn phụ vợ lo cho hai đứa nhỏ nữa.
- Má cũng nghĩ như vậy !
- Ảnh có điện thoại thăm má thường không ?
- Thỉnh thoảng thôi. Mỗi năm má được gặp hết các con vào những dịp lễ lớn là đủ làm má vui lắm rồi !
Nói đến đây, ánh mắt bà Dạ Nguyệt hiện lên nét buồn buồn. Rồi bà gượng vui trở lại, hỏi đùa đùa với con gái :
- Nè, chừng nào con lấy chồng ? Ba mươi mấy tuổi rồi đó nghen ! Nếu không, thì rồi đây sẽ làm gái-già cho mà coi !
Kim Tú nhìn mẹ một cách ngạc nhiên :
- Má ! Lần đầu tiên con mới nghe má hỏi câu này !
Nhìn ra cửa sổ, cô nói tiếp :
- Chắc, con không lấy chồng đâu má ơi !
- Tại sao kỳ vậy con ?
Kim Tú ngần ngừ, rồi nói :
- Nếu lấy chồng, rủi xui gặp cảnh giống má thì buồn thấy mồ !
- Ý, làm sao mà giống được chứ ? Bộ con bị ám ảnh đời má hả ?
- Hồi lúc má còn trẻ. Hễ tụi con thấy má quen với ông nào là tụi con ghét cay ghét đắng ông đó. Sau này, tụi con biết má sợ tụi con bất mãn bỏ nhà đi hoang nên má dẹp mấy ông qua hết một bên. Nghĩ lại, thấy tụi con thật quá ích kỹ với má...
- Chuyện đó là chuyện bình thường của những đứa con nít. Đâu có đứa con nít nào ưa cha mẹ ghẻ bao giờ ?
Kim Tú cầm bàn tay nhỏ nhắn của mẹ :
- Sau này, tụi con thấy má có cậu Nghị làm bạn hủ hỉ. Tụi con mừng ghê đi. Nhưng...
- Ối, tại số của má như vậy rồi. Còn con thì khác xa má mà. Con đừng có quá bi quan...
- Thôi má à ! Má đừng nhắc nữa. Bây giờ con đi về. Con sẽ cố gắng mua nhà để con được sống chung với má. Thưa má con về.
- Ừa, có gì thì đêm lễ Giáng Sinh các con về. Má sẽ nấu cà-ri gà Tây cho mà ăn.
- Ngon nhứt rồi. Dạ, con đi nghe má !

Sau khi Kim Tú đi rồi, bà Dạ Nguyệt nghe lòng vui vui :‘’Mình mướn căn nhà này mấy chục năm nay. Ở đâu quen đó. Phải chi con mình thích mua lại thì mình sung sướng biết chừng nào ! Mà tại sao mình không bàn việc này với con ? Hôm nào mình sẽ gọi điện thoại đề nghị thử xem ! Dù sao đi nữa, mình cũng là mẹ mà. Mình thương yêu con thì mình muốn gì phải cho các con biết. Chớ nín thinh hoài, tụi nó biết chỗ nào đâu mà mò. Nếu mình không đòi vô Nhà-Già thì chắc chắn ý định mua nhà sẽ không có nẩy ra trong đầu con gái mình đâu. Bởi vì tụi nó thích ở nhà mướn để đỡ bớt đóng thuế. Thiệt, sống già quá làm chi để phiền lụy đến con cái đây !’’. Tuy nghĩ vậy, nhưng tâm hồn bà Dạ Nguyệt nghe lâng lâng sung sướng. Bà tin tưởng con bà hiểu biết sự hiếu thảo.

Đêm lễ Giáng-Sinh, Kim Tú về trước để cùng phụ mẹ nấu nướng. Sau đó, Thiên Hà cùng vợ ẩm hai đứa con trai song sanh, Lễ và Nghĩa vừa giáp thôi nuôi về ăn tiệc với bà ni. Mấy mẹ con có chút đỉnh quà cáp đơn sơ trao tặng qua lại. Ăn uống xong đến nửa đêm nghe những tiếng chuông nhà thờ đỗ vang vang. Thiên Hà khui Champagne rót bốn ly trao tay mọi người và chúc mừng Chúa-Hài-Đồng ra đời cách đây 2001 năm. Sau khi uống Champagne xong, rồi uống trà, ăn bánh kẹo, Sô-cô-la... Không khí thật là hạnh phúc. Bà Dạ Nguyệt mở lời, nói với Thiên Hà và con dâu :
- Sẵn đây, má muốn nói cái chuyện em con muốn hai con giúp chút ít tiền để mua nhà. Nếu được thì tốt. Còn không được thì cũng không sao đâu.
Thiên Hà và vợ ngớ ngẩn. Kim Tú nhanh nhẹn nói :
- Con chưa có hỏi anh Thiên Hà và chị Christine má à !
Thiên Hà nhìn Kim Tú :
- Ủa ! Em dịnh mua nhà hả ?
Bà Dạ Nguyệt kể lể ra hết những ý định của con gái và ý muốn của bà cho vợ chồng Thiên Hà nghe...(...). Tất cả ngồi nghe mẹ nói. Sau cùng đều đồng thuận theo ý muốn của mẹ.

Đã hơn một giờ khuya, hai bé Lễ và Nghĩa đều ngủ khò trong phòng. Kim Tú cùng chị dâu lo dọn dẹp rửa chén, dĩa, ly, tách dùm cho mẹ. Xong xuôi, rồi tất cả hôn mẹ chào ra về. Còn lại một mình bà Dạ Nguyệt trong căn nhà. Bà thay đồ ngủ, rón rén lên giường mà nghe lòng sung sướng hơn bao giờ hết.

Ra tháng Giêng, qua khỏi Tết Việt Nam. Kim Tú cùng mẹ hẹn gặp người chủ nhà. Người chủ nhà vui vẻ bằng lòng bán căn nhà với giá phải chăng. Sau mấy tháng, Kim Tú chờ đợi nhà băng cho vay tiền. Xong, kế tiếp đi chưởng-khế ký giấy mua nhà. Mọi việc đã êm xuôi. Kim Tú dọn về sống chung với mẹ. Bà Dạ Nguyệt được hạnh phúc tuyệt vời lúc tuổi già. Nhưng oái oăm thay ! Chỉ được tám tháng sống vui cùng đứa con gái. Bất thình lình nửa đêm, bà lên cơn đau tim, rồi tắt thở trước khi bác sĩ, xe cứu cấp đến. Xem như bà Dạ Nguyệt được mỉm cười nơi chín suối. Bà tin chắc hai con mình hiền từ và hiếu thảo.

*

Nửa khuya trở giấc, Kim Tú thấy có ánh sáng ngoài salon, liền ngồi dậy đi ra khỏi phòng :‘’Ha ! Ánh sáng của trăng, chớ không phải mình quên tắt đèn !’’. Cô đưa tay vén bức màn mỏng che cửa sổ, nhìn vầng trăng đang ngả về phía tây làm lòng cô nhớ mẹ vô cùng. Mới tháng trước, mẹ cô còn sống, hễ mỗi lần trời có trăng thì lối hai giờ khuya là bà thức dậy ngồi im lặng bên cửa sổ để ngắm nhìn vầng trăng đang tỏa sáng. Kim Tú nghe lòng se thắt, mắt rưng rưng :‘’Đêm nay vầng trăng của mẹ trở về, mà mẹ không về để ngắm trăng. Mẹ ơi ! Thật sự, con mãi mãi mất mẹ rồi !’’. Ngồi một hồi, cô trở vào phòng leo lên giường nằm ôm gối cố vỗ giấc ngủ nhưng không làm sao ngủ lại được. Cô nghĩ và nhớ lại bao kỷ niệm vui buồn cùng mẹ và người anh.

Mặc dù trời đã sang đông, thời tiết bên ngoài buốt lạnh. Nhưng đêm nay trời trong, mây biếc, vầng trăng đêm đông mà to tròn như cái bóng đèn khổng lồ treo lơ lửng giữa không trung, ánh trăng sáng vằng vặc buông tỏa khắp trần gian. Kim Tú thẩn thờ trở ra salon ngồi nhìn ảnh mẹ, thấy như mẹ đang tươi cười với cô trên bàn thờ. Làm lòng cô xót xa tan nát và thương nhớ mẹ vô biên, đôi dòng nước mắt tuôn trào. Cô ngồi im lặng, rồi dường như bên tai cô nghe văng vẳng những lời khuyên dạy của mẹ :‘’Các con rất hiếu thảo, biết yêu thương và ngoan hiền với má. Thì với đời, các con cũng phải biết thương người, mở lòng bao dung, rộng lượng.‘’Hãy luôn mỉm cười*’’ với mọi người, mỉm cười luôn với những kể chống đối hay chỉ trích mình. ''Nếu trong lòng các con được chứa mang giàu tình thương, thì sẽ không bao giờ bị ai ăn cắp hay cướp mất được. Thứ rẻ tiền này, nhưng rất quí báu. Các con luôn mang theo bên mình như bảo vật. Hãy biết sợ, thù ghét và chán chê tội lỗi, thì chẳng bao giờ các con dám gây nên tội lỗi.....**’’. Đến đây, ánh mắt Kim Tú sáng bừng lên, cô đứng dậy đi đến bàn thờ mẹ, đốt ba nén nhang và miệng lẩm bẩm : "Vâng ! Con luôn ghi khắc trong lòng những lời của mẹ khuyên dạy...".

Thuở ấy, đời Mẹ phong ba, té ngựa
Mẹ còn xuân. Con lại quá bé thơ
Mẹ định sang thuyền. Con tuổi dại khờ
Nên thù ghét bướm vờn loanh quanh Mẹ.

Từ tuổi mộng, xuân xanh mùa hoa nở
Bướm ong vờn, con thương Mẹ vô biên
Con trở về, với tâm tánh diệu hiền
Mẹ vĩnh viễn không còn bên con nữa.

Mẹ là tất cả, là bầu sữa ngọt,
Là nguồn suối trong, con li, con bơi
Nhưng bây giờ Mẹ đã xa con rồi...
Lòng tưởng nhớ nghẹn ngào, xin chúc Mẹ :

Chúc Mẹ đi được yên lành
Vào nơi đất Phật nhặt cành Vô-Ưu
Chúc Mẹ an giấc mộng du
Nhẹ nhàng trong cõi thiên thu tuyệt vời.




Chú thích: (*)lời của Mẹ Thèrêsa - (**) lời của ĐHY Nguyễn Văn Thuận
(Paris 8ème, đêm thu 11/2002) ">


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 5/22/2006 9:53:01 AM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 95
Những Trang Nhật Ký - 11/5/2006 10:01:41 PM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
Những Trang Nhật Ký
8.9.2005

Anh,

"Giờ theo trăng gió bỏ quên mình
Giờ như giông bão vây phủ quanh mình".
*
"Thế gới đông người, em chỉ thấy riêng Anh".
..............

Anh cũng dư biết mà. Từ Cổ chí Kim không hề thấy thay đổi - Hễ khi người ta yêu nhau mà không gần để thủ thỉ thì người ta lại viết thư hoặc làm thơ cho nhau - Nhưng đặc biệt nhất là "những lá thư tình" viết mà không gửi "để lâu lâu đọc lại nhớ người xưa" phải không Anh?
Anh ơi ! Em là người thích sống trong kỷ niệm, vui_buồn với quá khứ, dù khổ đau hay hạnh phúc - dù nghèo nàn hay sang cả. Kỷ niệm đối với em rất quan trọng.
Sao Anh bảo, những kỷ niệm đau thương nhớ làm gì ! À ! Nếu không gặp cảnh thương đau thì làm sao biết đâu là hạnh phúc ?
Anh và em hay đối chọi nhau - dù vậy chúng mình cũng đã cho nhau bao kỷ niệm suốt những tháng năm dài... nay đã hơn 22 năm rồi Anh nhỉ !
Thỉnh thoảng em vẫn soạn ra những lá thư cũ đọc lại... Rồi mỉm cười và đưa mắt nhìn trời, thầm nói cảm ơn, vì em rất tin Thượng Đế. Phải, Thượng Đế đã gởi Anh đến cho em. Sau "những bước thăng trầm", bao lần thất chí - Và em đã tha thiết réo gọi :
 
Rừng đêm hoang vắng, ai Quân Tử,
Dám nhặt hoa tàn trong gió mưa ?
Hoặc
Mò kim đáy biển đâu màn
Một người tử tế đổi ngàn bất nhân !
 
Thế là vào đêm 14 tháng 2 năm 1983, Thượng Đế đã đưa Anh đến gặp em giữa đêm đông lạnh buốt và tuyết phủ ngập trời Paris. Mà là đêm "Lễ Tình Yêu" (Saint-Valentin). Kỷ niệm đó làm sao phai mờ trong lòng em được.
 
Hơn 22 năm Anh đã ban cho, bù đáp lại những gì mất mát đau thương của đời em. Trong hơn 22 năm, mình đã có vài lần tưởng chừng như đã gãy đổ, chia tay. Nhưng rồi, nhờ tình yêu của Anh mà chúng mình lướt qua được những cơn sóng gió - Há, mà sóng gió ấy là do chính em tạo nên. Em thật điên rồ phải không Anh ? Em muốn chặt đứt đi sợi dây mà người đời thường cho là "Định Mệnh đã An Bày" - Thật sự, đến bây giờ em mới tin đó là đúng - nhưng chỉ tin phần nào thôi. Tại sao em tin Thượng Đế mà lại không tin "Định Mệnh"? Vì đời em, em tự cho là có em lèo lái trong ấy...(!) Em nhất định không giao 100% đời mình cho Định Mệnh. Anh cũng thường nói, em cứng đầu, con người em khác hẳn với mọi người !
..(...)...
Vì yêu em, Anh chỉ dễ giải đối với riêng em - nên lúc nào Anh cũng dễ dàng tha thứ cho em - Chưa đủ Anh à ! Thế nên những năm đầu mình hay bất hòa. Em hay khuyên Anh là phải tốt với tất cả mọi người.
Em còn nhớ câu Anh nói : "Anh vậy đó, em đừng hồng muốn thay đổi Anh". Ha ha... như trời đánh em rồi ! Anh vừa dứt câu, em thấy đời em sắp vào bóng tối rồi - Nhưng em không sợ, lòng tự nhủ : "chấp nhận, mình không thể ở gần với kẻ hẹp hòi...".
Rồi bóng Vô Minh che khuất trí tuệ em. Em buông mình trong trụy lạc và cứ rượu chè thơ với thẩn...:
 
 ... Ta muốn say cho quên đời gió bụi
Mượn rượu nồng vùi dập kiếp phong sương
...
Vì trước mặt em thấy đời mình sắp trở vào "Ngõ Hẹp". Em hư hỏng quá phải không Anh ? Nhưng rồi Anh tha thứ cho em - Anh cố tình không tin những gì em làm và em kể. Vì Anh quá yêu em ! Anh cho đó là em tưởng tượng để viết tiểu thuyết. Mà mãi đến bây giờ em nhắc lại, anh chỉ cười và lắc đầu : "Không. Anh không tin"...
Thật cũng ngộ, em nói sự thật mà anh không tin, chắc em "xạo" thì có lẽ anh sẽ tin hén !
*
9.9.2005
Anh,

Đêm nay em buồn quá - Em lại nhớ Anh... mắt cay cay... Trời ơi ! em khóc à ! Em ít khi nào khóc mà đêm nay em không cầm được nước mắt. Với Anh, em luôn làm tĩnh, ra cái điều như em cứng rắn lắm vậy.
Em biết Anh yêu em nhiều lắm. Còn em thì...

 
*
10.9.2005
 
Anh,

Phải chi có Anh bên cạnh em, để em dựa vào lòng Anh mà khóc thật nhiều và kể cho Anh nghe vì sao em khóc. Nước mắt cứ ươm tròng suốt mấy ngày nay. Anh ơi Em lại có lỗi với Anh nữa rồi !
Nhưng em biết, dù em có nói gì đi nữa, Anh cũng không tin - Anh cho là em tưởng tượng để em viết tiểu thuyết.
Em cố đi ra ngoài cho khuây khỏa, cố gượng cho vui lên - Vậy mà đêm qua có Vinh, cô em bạn nhìn em và nói :
- Ơ, sao Vinh thấy đôi mắt chị N buồn quá.
Em ráng gượng cười cho tươi lên và nói :
- Chị buồn ! Chị mà buồn ! Trời đất ơi ! Chắc thế gian này chẳng còn ai vui đó em à !
Trên bàn ăn có Cô Tư Lượng, Ngọc Yến, TT, Mỹ Linh, & Dennis, bao cặp mắt quay sang nhìn em, và đều gật đầu, cho Vinh nói là đúng.
 
Có những đêm em nằm mơ mà cứ tưởng chừng như thật. Hy vọng ở phương trời xa, Anh vẫn nghĩ đến em. Vâng ! Em có nghe lời nhắn của Anh trong điện thoại.
Hôm nào Anh trở về thăm em, em sẽ kể chuyện "tình" cho Anh nghe. Em biết Anh sẽ vò đầu em và nói : "Em lại tưởng tưởng những cuộc tình lãng mạn trong phim ảnh, tiểu thuyết... - Chắc trời sanh em ra để em mơ-mộng-trăng-gió-mây-mưa !!".
 
*
11.9.2005
Một phút mặc niệm cho 
Ngày 11 tháng 9 năm 2001
Anh,

Ha ! Hôm nay đúng 4 năm quân khủng bố "Al Qaïda" làm sập 2 tháp đôi bên New York. em vừa đề ngày chợt sực nhớ ngay.
Để em kể cho anh nghe ngày hôm ấy :
Vào 15 giờ 15 chiều thứ Ba (giờ Paris) tức 9 giờ 15 New York. Đúng pin giờ đó, em bị tụi "du côn" tấn công trên chuyến Métro số 7. Giữa trưa đông người mà chẳng ai dám làm gì chúng nó cả. Tại vì em ngồi ghế phía bên trong...
Anh còn nhớ, hè năm ấy, Cô H nhờ em vào trông chừng nhà và đưa rước cậu con trai 7 tuổi của Cô. Vì cả hai vợ chồng đều bận việc...
...
Thằng nhỏ, tuổi chừng 18, 20, theo sau có 2 thằng nữa. Nó thấy còn một ghế trống, liền chen vào ngồi - 5 phút sau nó kéo "fermeture" quần xuống... Nó móc "thằng con" của nó ra và bào em... Em giận xanh mặt, diếng cả người, nói với nó : "Tao đáng bà Nội mày...". Nó trả lời : "Đâu có sao !". Em nhịn hết nổi bèn hét lên : "Cứu tôi ! Cứu tôi !". Hành khách kẻ đứng, người ngồi nhìn dáo dác như tìm tiếng kêu cứu, rồi sang nhìn thấy em, họ tĩnh bơ. Không ai nói gì cả - Mắt em nhìn lên chỗ "báo động SOS" cách xa em khoảng 5 người đứng. Em nhìn đồng hồ 15 giờ 15. Trong đầu em chợt nghĩ : "Trời, mình mà bấm chuông báo động thì nguyên chiếc Métro phải ngừng, trễ giờ rước Bé Ti, vì Ti ra 16 gờ 30, và làm phiền biết bao người sẽ bị trễ nãy..." Em chùng người lại, mà tim em nó đập thình thịch sắp lọt ra ngoài lồng ngực - Tự nhủ : "Mình phải ráng nhịn, để không ai vì riêng mình mà bị trễ nãy - nhất là đã hứa với H. sẽ đến rước Bé Ti đúng giờ...". Sắp tới trạm kế xe ngừng, thằng "du côn" kéo "Fermeture" lại và nó đứng dậy đi xuống Metro... Lúc đó, em chỉ còn nước là niệm : "Nam Mô Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát" ...
Tới gare De l'Est sang qua RER về Gagny... Em đi như chạy, về tới nhà H mở cửa vào để lấy chìa khóa xe đi rước Bé Ti, nhìn đồng hồ còn hơi sớm, em đến bấm TV... Ôi, hỡi ơi ! Thấy chiếc máy bay đâm vào Tháp đôi New York... - Xướng ngôn viên đài TF1 nói : "Tin đặc tai nạn máy bay..."... Em ngồi xem cỡ 15 phút... rồi em đi rước Bé Ti về tới nhà gần 17 giờ. Vừa vô tới cửa lại nghe TV nói gì khủng bố, khủng bố ! (em không tắt TV)
Em lên phòng khách xem thì thấy chiếc máy bay thứ 2 đâm vào Tháp còn lại, khói lửa ngút trời NY... Ôi thôi, em gọi điện thoại cho bạn bè hay lung tung beng... Em lại nghĩ tới con trai em, Philippe và vợ nó hay đi công chuyện ở NY - Em phone hoài chẳng có ai trả lời chỉ nhắn máy - Lòng em lo lo...
Nhưng rồi chuyện gì xẩy ra sau đó thì nay Anh và tất cả mọi người đã biết hết rồi - Chúng ta nên mặc niệm cho những nạn nhân vô tội đã chết oan trong thảm cảnh "911 Twintowers New York" !

*
12.9.2005

Anh,

Sáng nay bầu trời Paris âm u xám xịch - tiếng mưa rơi lạch tạch ngoài sân, em nghe lòng buồn thê thảm. Làm em nhớ lại mùa thu năm xưa chuyện của gia đình em đỗ vỡ. Lúc ấy em được 33 tuổi ta. Người ta thường nói : 31 bước qua 33 bước lại - hãy cẫn thận đoạn đường "đời" khi đi tới "cầu 33" này.
Em kể Anh nghe thêm đây...

Năm 1978, trời vừa sang thu, thì bắt đầu em và J.H. tự động ly thân. Sau một buổi tối đối thoại với nhau. Có khi J.H. hơi lớn tiếng, là em nhẹ giọng : "Mình nói chuyện, chớ không gây lộn - để cho các con ngủ"... Rồi J. đệ đơn đòi ly dị.
Lý do : Tháng 7 trước, J. có bắt buộc em phải bỏ ngang buổi Văn Nghệ Đại Nhạc Hội "Hè Tha Hương" - Nhưng em cương quyết không thể làm thỏa mãn chồng em được. J. biết tâm tánh của em đã hứa việc gì thì ít khi nào buông lời hứa. Thế là J. nắm được tâm lý ấy, nên J. dồn em vào góc tường. J. diện cớ nói, em không còn nễ trọng J. nữa...
Thật, khi hết thương nhau thì cái gì cũng đỗ thừa tại, bị này, nọ...
Anh biết em hơn 22 năm nay, Anh cũng hiểu tánh em quá rồi. Làm sao em có thể bỏ ngang "xù" nửa chừng để phó mặc cho các ACE trong ban tổ chức làm gì làm được đây ? Hơn nữa, vai Bà Ngoại (dạo đó) chẳng có ai thay thế. mà có thay thế được đi nữa, em cũng không bỏ cuộc.

Bao nhiêu tháng trời hội họp, mướn rạp chọn được ngày 25-7-1978 để tổ chức. Do Hội Đoàn "Việt Nam Tự Do Hải Ngoại" do BS TKQ làm hội trưởng đứng ra xin giấy phép - hát - nếu có lời sẽ giúp "Thuyền Nhân VN - Tị Nạn" tại Paris và vùng phụ cận... Soạn giả TTQ soạn tuồng Cải Lương "Sương Trắng Miền Quê Ngoại". Em đóng vai "Bà Ngoại" với Dũng Thanh Lâm, Phương Thanh, Mỹ Hòa và Kim Chi -  Em có trong ban tổ chức - lãnh trách nhiệm - trật tự & liên lạc đồng bào. Kỳ đó em không nắm tài chánh - nên hát xong chỉ nghe đâu bị lỗ - không giúp được gì cho ai. Buồn ghê !
*
13.9.2005
 
Anh,
 
Hôm nay trời hé chút nắng vàng, cộng thêm cú phone của Anh làm tâm hồn em tươi lên như hoa héo vừa được tưới nước. Anh nói, Anh đang vào vườn hồng cách nhà Anh 15 cây số để chụp "những đóa hồng nở muộn"... Anh lúc nào cũng vui và hay giễu giễu. (...)
Bỗng em sực nhớ tới hồng Horticolor (mà Anh định đặt tên "Caroline de SàiGòn" - Em khuyên không nên...). Em lên Google tìm, nhưng không thấy đâu hết, lòng buồn buồn... Nghĩ : "Hồng H. có tên trong Tự Điển mà... Sao trên mạng không có vậy cà ?" - Em viết nhiều tên : Rose H., Rose Jaune, Rose multipcolor... Cuối cùng em viết 1 chữ vỏn vẻn "Horticolor" là đóa hoa hiện ra - Em tự thốt lên : "Ô, Nàng đây rồi ! Ủa, sao không thấy tiểu sử của Nàng ?
Mà hình này không đẹp bằng ở ngoài !".
Em liền thư cho Anh đây.
*
Anh,
 
Em còn nhớ, lúc mình mới quen nhau. Anh nói : "Anh mới vừa khuếch trương lại hãng H. 6, 7 năm nay - Vì trước đó bị khánh tận. Nay thì công việc làm ăn kha khá là gặp được em - cảm ơn trời đã đem em lại cho Anh". Em liền nghĩ : "Câu này là mình nói mới đúng hơn chứ - À, thì ra Chàng đã "si" mình lắm rồi !".
Em ngả đầu vào ngực Anh và thỏ thẻ : "Không phải vậy đâu Anh. Mà chính trời gởi Anh đến cho em thì đúng hơn. Vì em là "Hoa Dại" giữa chốn rừng đời. Còn Anh là "Bách Tùng - Quân Tử", muôn đời em xin nép mình vào bóng mát của Anh để được Anh mãi mãi che chở em.
Đâu ngờ cái đêm "lóng lánh sao cài" giữa mùa đông tuyết phủ ngập trời Paris. Em và anh gặp nhau.
Thế rồi em nghĩ :
"Người đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không ?
..............
Tình trong như đã, mặt ngoài còn e..."
("Kiều" Nguyễn Du).
 
*
 
"Xem như hoa bướm giữa đàng"
 
14.9.2005

Anh,

Gặp Anh trong đêm "Lễ Tình Yêu" đó. Rồi 1 tháng sau mình gặp lại nhau. Nhưng trong 1 tháng ấy, Anh điện thoại cho em mỗi ngày. Anh còn nhớ em nói gì không ? Vì em nghe con tim mình rung rinh... Nên em sợ đặt tình yêu vào Anh thì chỉ có nước khổ mà thôi ! Em bảo : "Anh đừng gọi em mỗi ngày - tập cho thói quen - rủi vắng Anh thì em nhớ chết...". Em nghe giọng nói của Anh rất sung sướng : "Anh sẽ gọi em mỗi ngày cho đến suốt đời Anh !". Chỉ một câu nói đó mà làm tâm hồn em đổi khác, em bị xúc động mạnh - nghe máu trong tim chạy rần rần, mặt nong nóng chắc là hồng hồng... Em chợt nghĩ : "Trời ơi ! R. yêu mình dữ vậy sao ? Chắc mình sắp khổ đến nơi rồi !".
Quen Anh cả tháng mà em không dám hỏi Anh có hãng gì ? Chỉ nói chuyện về gia đình và trên trời dưới đất với nhau. Tại em hay tìm hiểu hoàng cảnh, gia đình của những người đàn ông... Tại vì sao mà vào nơi chỗ em làm việc (hôtesse de terre). À, vào đây xem "Sexy-show", nghe nhạc và cần Vũ Nữ "cavelière" để nhẩy đầm, rồi tới tới nữa... (?) - Thật là : 
Đàn ông ơi, hỡi đàn ông !
Trong nhà vợ đẹp, ngoài... không chối từ *.

Lá thư "Tình" đầu tiên Anh viết (4/5/1983) cho em, nay nó vẫn còn nằm chung với những lá thư kế tiếp, giấy hơi vàng đã ngả "màu thời gian" - chưa có thư cuối - Vì chúng mình vẫn còn nhau.
Gặp lại Anh lần thứ hai, em nghe Anh nói về các nhân viên của Anh này nọ... Em cũng không dám hỏi sâu hơn - Em nghĩ, Anh là chủ hãng...
Bắt đầu em suy nghĩ : "Nếu R. là chủ hãng, thì mình xin ảnh đem mình vào làm việc như A. M. bên Bỉ (Belgique) vậy". Trong đầu em bắt đầu tính toán hơn thiệt - Vì hai con của em còn nhỏ, Mẹ già và đang nuôi mấy gia đình 2 anh 1 chị bên nhà kêu cầu cứu vì vẫn thiếu thốn đủ điều (1983). Nên bắt buộc em phải tính toán để nhờ Anh có coi thể đem em vào hãng làm việc. Vì cái việc làm hiện tại em chỉ tạm nhất thời thôi. Nay có Anh rồi thì em sẽ vẫy tay chào vĩnh biệt "Rừng Đêm Muôn Thú"..
*
Khi Anh hẹn lần thứ ba, thì trong đầu của em lập ra nhiều bài toán định sẽ bàn với Anh...(...) Nhưng, sau khi nghe Anh nói, anh và vợ anh đang ly thân. Vì bà bị bệnh tâm thần. Anh có ý muốn bỏ vợ xây dựng lại cuộc đời mới với em. Em vừa nghe xong đầu óc em bị chấn động mạnh, như trời lông, đất lở rồi. Em nhủ thầm : "Trời ơi ! Tôi đã trao tình cho kẻ bất nhân - bất nghĩa rồi...".
Trong tic-tắc em tự trấn an và nghĩ :

Xem như hoa bướm giữa đàng
Người ca hát, kẻ đệm đàn có sao !

Qua sáng hôm sau mình chia tay. Nhìn Anh mà trong lòng em nhủ : "Vĩnh biệt Anh !" - Ra tới xe em, mở cửa vào ngồi gục đầu nước mắt tuôn tuôn... 
Bắt đầu từ đó, Anh phone cho em, em lạnh lùng, chẳng nói gì ngoài những "oui và non" - Anh nhạy cảm biết có chuyện gì rồi. Nhưng Anh hỏi thì em nói, không có gì hết...
Những ngày kế tiếp, em không nhấc điện thoại, em dặn mấy đứa nhỏ : "Đàn ông phone là nói Mẹ không có nhà (ngoại trừ ba của tụi con)". Vì em còn dấu các con, không cho chúng biết là em có "nhân tình". Lúc nào em cũng dấu các con em như con gái lớn lên lén lúc Mẹ Cha khi có "bồ bịt" vậy. 

Anh rất thông minh, sáng trí ! Chắc Anh cảm thấy gọi điện thoại là vô vọng rồi - Em không muốn nói chuyện với Anh nữa. Anh quay sang viết thư mỗi ngày, có hôm em nhận đến 2 lá.
Anh lên Paris đi ngang nhà bỏ thư vào hộp. Anh biết tự trọng nên không dám lên nhà em bấm chuông bất tử. Vì em chưa dám giới thiệu mấy đứa nhỏ với Anh. Các con em không 1 đứa nào muốn em có người đàn ông khác ngoài ba chúng nó, nên ghen dữ lắm. 

Đến lá thư (27/5/1983) dài 8 trang anh viết như "Tuyệt Mạng Thư". Đọc xong, em toát mồ hôi hột, nhủ : "Trả vay, vay trả nhãn tiền !". Mình làm R. khổ mấy tuần nay. Hôm nay đến phiên mình khổ đây". Em phải đấu lý, đấu trí mệt nhoài tâm-xác -  Trên đời khó mà vứt ra được 3 thứ này - "Tình - Tiền và Địa Vị". Anh lại có đầy đủ 3 thứ đó với em... Sau những giờ suy nghĩ thiếu điều bễ đầu, nức óc - Em nghĩ :"Rủi Anh có bề gì thì sẽ có bao nhiêu người lâm cảnh khổ đây ?". Trước tiên là em nghĩ đến vợ Anh, người đàn bà đang không biết vui-buồn... Rồi tới C., con gái Anh mới 10 tuổi. Em không nghĩ gì nhiều cho P., con trai Anh đã lớn học hành xong và đã có việc làm tốt đẹp. Bỗng giật mình, nhớ đến trên 30 nhân viên đang làm việc trong hãng của Anh, họ sẽ kị thất nghiệp, nếu em cứng rắn không cho Anh gặp em - Em sợ sẽ xẩy ra... như Anh viết trong thư :.... "Em ơi ! Anh van xin em cho Anh gặp em một lần cuối cùng thôi - Anh không làm việc được, tay Anh run rẫy không ký giấy tờ gì cả, mồ hôi hột cứ toát ra... Em ơi ! Hãy mở lòng rộng lượng cho Anh gặp em lần cuối cùng, chỉ một lần này thôi, rồi vĩnh viễn Anh không làm phiền em nữa.... Chắc Anh không sống nổi em ơi !...Em là vị cứu tinh, là giọt nước hồi của Anh...Anh yêu em ! Anh yêu em !...".
Lời van xin thống thiết của Anh trong thư, làm tim em đau nhói như bị ai nghiền nát. Em phân vân tự hỏi :

Được người, ta phải thiệt thòi,
Được ta, người phải ngậm ngùi khổ đau.
Làm sao cho đồng đều nhau,
Mình không thiệt, Người không đau bây giờ ?
 
Em không can đảm để cho Anh khổ có thể Anh dám chết - vì em cũng đã yêu Anh rồi. Em nhấc điện thoại gọi vào sở... (...)... Cho Anh cái hẹn cuối cùng như Anh đã van xin em. Tức tốc chiều hôm sau Anh lây máy bay lên Paris liền. Đến Paris Anh mướn xe như thường lệ. Anh cho xe đâu gần nhà em dưới đường...
Em xuống, và em đề nghị chúng mình lên Tour Montparnasse nhà hàng "Le Ciel de Paris" tầng thứ 56. Vào nhà hàng gọi thức ăn, mà Anh nuốt không trôi - chỉ ngồi nghe em giảng... và ra điều kiện... Anh nhìn em mà nước mắt Anh rơi từng gịọt xuống bàn... Làm thực khách gần đó chú ý... Nhưng họ rất tế nhị. Em lấy khăn giấy Kleenex chòm qua chậm nước mắt Anh...
Em nắm được trái tim đen của Anh, em tha hồ ra lệnh... Nhưng hoàn toàn là có lợi cho gia đình Anh và cũng không thiệt hại gì cho em.
Thật cũng đúng câu : "Khi Nữ Tướng ra oai với kẻ đang "si mê" mình". Thì người đàn ông đó "từ chết tới bị thương" - Nhưng với em thì ngược lại... Em chấp nhận "từ bị thương đến chết" để làm nền tản cho Anh xây lại hạnh phúc... Người ta cho em là "Đạo Đức Giả" chăng ? - Không. Đạo Đức thật chứ không giả - Vì em chịu thua thiệt mà - nhường cái thế lợi lộc cho vợ con Anh - Sao gọi là "Đạo Đức Giả" được chứ ?
Phải ! Đã làm "Nhân Tình" cho kẻ có vợ là có tội rồi. Nhưng cách xử thế như thế nào ? Mỗi hoàng cảnh, mỗi khác. Em bắt buộc Anh phải vào nhà thương thăm vợ ít nhật 2 lần trong tuần, và mỗi lần thăm phải có một đóa hoa hồng tuyệt đẹp. Mặc dù bà không nhớ gì trong hiện tại - Nhưng em khuyên Anh cứ tiếp tục làm - Rồi Anh đã làm như lời khuyên của em. Anh bằng lòng tất cả những gì em bảo.
Như thế, em mới thấy tâm hồn được nhẹ nhàng hạnh phúc khji gặp Anh... !
*
"Hôm ấy, em mặc bộ Âu Phục màu đen, trên gương mặt nghiêm trang như một vị Quan Tòa, nhưng đôi mắt em buồn và đẹp lắm" (lời Anh nói...).
_________________________________________________
(*)Một số đàn ông trong nhà có vợ đẹp, nhưng khi ra ngoài thấy gái cũng ham ?! Chắc phải làm như vậy mới là đàn ông ?

Còn tiếp ....


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 11/29/2006 8:58:46 PM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 96
Những Trang Nhật Ký - 2/25/2007 8:15:01 AM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
CUNG CHÚC TÂN XUÂN
 



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 97
RE: Những Trang Nhật Ký - 6/15/2007 8:16:04 PM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
18.9.2005
 
 
Anh,
 
Vạt nắng thu vàng gợi nhớ thương
Yêu ai hồn mộng, tim vấn vương
Tao phùng xa lắc, chờ, chờ mãi
Biết đến bao giờ vai tựa nương !!
*
Nắng thu đang buông xuống tỏa sáng rực cả vùng trời Paris - làm tinh thần em phấn khởi và vui lên. Em đang sửa soạn đi Paris 13 nữa đây.
 
Anh à ! Em kể chút này cho Anh nghe nha ! Hồn em đang mông lung lừng lờ như ở tận trời xanh - trái tim em đang rung động - bởi một hình bóng một người hì hì... Này, Anh có tin em đang "YÊU" à "SI TÌNH" hay không ?
Há, hỏi Anh như hỏi đố. Vì Anh chẳng bao giờ tin em có thể yêu ai ngoài Anh ra !
Vì Anh cho là em chỉ tạo tình yêu trong đầu, lãng mạn làm kẻ si tình để viết tiểu thuyết...
Và nhiều lần Anh ôm em vào lòng, âu yếm nói khẽ : "Trên cõi đời này, chỉ có một mình Anh yêu em nhất nhất thôi - Nếu em sa ngả - em sẽ gặp những tay đễu giả trọc trời đấy "...
Nhớ lại câu Anh nói trên làm em hơi ớn ớn... Anh đừng lo, em tưởng tượng y như em đóng tuồng vậy mà...
Hẹn Anh đêm nay. Nếu em về sớm...
...................
 
19.9.2005
 
 
Anh,
 
Hôm nay ngoài trời nắng thu vằng vặt tỏa xuống, nhưng trong nhà hơi se lạnh. Em nghe lạnh ngoài da, lạnh cả trong lòng...
..........
Em trạnh nhớ những tháng đầu quen Anh, em giống như bà "thầy đời" chỉ dạy Anh dùng tâm lý và cách đối xử với vợ Anh (em thường gọi vợ Anh là Tata).
Chỉ trong vòng sáu tháng Tata tĩnh trí và nhớ lại - có lẽ nhờ giọt nước mắt xúc động khi Anh trao tận tay bà đóa hoa hồng thứ... có lẽ lần thứ 20 - Từ đó tâm trí Tata phục hồi trở lại...
 
Em còn nhớ, có một lần Anh gọi lên thăm em mà giọng nói của Anh hơi bực bội - em liền hỏi :
- Có phải Anh và Tata gậy lộn không ?
Anh nói :
- Sao em biết ?
Em liền bắt Anh kể cho em nghe vì sao mà hai người gây lộn ? Ai có lỗi ?
Anh trả lời nhanh chóng :
- Thì Tata chứ ai !
Em liền nghiêm giọng :
- Không. Chính Anh là người hoàn toàn có lỗi với Tata.
Anh cáu lên :
 - Tại sao em nói vậy?
- Đừng vội nóng Anh à !
- Chứ tại sao, em cho Anh là người có lỗi.
Anh hãy bình tĩnh nghe em hỏi đây :
 - Tata có ngoại tình không?
Anh nhanh nhẹn trả lời :
- Tuyệt đối là không !
- À, vậy thì Tata đâu có lỗi.
Anh liền kể :
- ..."Nó" hẹn với người thợ sửa óng nước mà "nó" đi chơi nhà mấy người bạn của "nó" không nhớ về nhà để người ta chờ cả buổi chiều...
- Chỉ có vậy thôi à ! Thì Anh vẫn là người có lỗi.
 - Tại sao em cứ khăng khăng cho Anh có lỗi ?
Em trả lời chậm rải - nhưng hơi cay đắng :
- Vì Anh có em. Có em nè...
Anh im lìm vài giây... Rồi Anh (có lẽ) giả vờ hỏi em :
- Anh không hiểu em muốn nói gì ?
- Anh có lỗi với Tata, vì Anh có em, Anh là kẻ ngoại tình...
Anh lại im lìm lần nữa...
Từ đó đến nay, Anh chẳng bao giờ nói "xấu" Tata cho em nghe điều gì cả.
 
Vài tháng sau, Tata được về nhà luôn. Kể như vĩnh biệt nhà thương "Tâm Thần".
 
Rồi công cuộc làm ăn phát đạt... Em khuyến khích Anh mở thêm chi nhánh bên Vienne - Áo Quốc (Autriche)...
.............


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 6/15/2007 8:18:01 PM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 98
Những Trang Nhật Ký - 6/15/2007 8:20:24 PM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
23.9.2005
 
 
Anh,
 
Trời vừa vào thu, cây cỏ u buồn, gió lay lay làm cho vài chiếc lá vàng rơi rụng đầy dưới sân nhà. Mây xám giăng giăng che phủ hết những tia nắng mặt trời.
Anh ơi ! Em nhớ Anh vô cùng. Và trạnh lòng nhớ lại những điều may mắn mình được - Và cũng nhớ nỗi buồn đau chợt đến năm xưa...
 
Lối 10 giờ sáng ngày 21 tháng 3 năm 1984 (ngay ngày vào Xuân) - Mới hơn một năm chúng mình quen nhau.
Hôm ấy, em vừa thức dậy đang sửa soạn để đi xuống Angers gặp Anh. Bỗng tiếng chuông điện theo reo vang... Em vói tay nhấc lên :
- Allo ! dạ, tôi nghe !
Nghe giọng nói nghẹn ngào của Anh đầu giây :
- Em đó hả ? P. con Anh đã tự tử chết rồi.
Em như người trên trời rơi xuống đất, vội vàng hỏi Anh :
- Anh đang ở đâu?
- Anh đang ở phi trường Nantes, chút em lên phi trường CDG rước Anh về phi trường Orly....
- Dạ vâng ! Dạ vâng !
Sau khi nói chuyện ngắn gọn với Anh - bỏ điện thoại xuống, hồn em như đang lơ lửng trên mây. Em vội vàng đi đốt nhang-đèn để Kinh "Cầu Siêu" cho vong linh của P. sớm tiêu diêu nơi miền Cực Lạc. Rồi em thay đồ và trực chỉ lái xe lên phi trường CDG.
Trong lúc Anh có trong tay "tình-tiền-danh vọng" đầy đủ, công việc làm ăn phát đạt... Thì tai nạn lớn lao nhứt đời Anh là, P. con trai duy nhứt vì "bị tình phụ" mà tự tử chết một cách đau đớn (thắt cổ). Thế mới biết : "Chữ tài liền đến chữ tai".
Nhắc tới đây, em thương và tội nghiệp Anh quá. Nhưng em hơi trách Anh một chút. Vì Anh không nghe lời khuyên của em. Là nhấc điện thoại lên gôi S., Anh làm bộ mời S. đến djéng cơm cuối tuần chung với gia đình Anh. Như vậy mới vuốt tự ái Cô ấy. Vì chính Anh mắng S. trước đó. Em khuyên Anh, nếu thương con thì hãy bỏ hết tự ái để cứu con mình. Nhưng Anh cứ khăng khăng không chịu làm như lời em khuyên. Vậy thì Anh cũng có phần trách nhiệm cái chết của P.
*
Hơn một năm sau...
Vì thương nhớ P. Anh buồn khổ và đau đớn, đến cả năm sau vẫn còn rơi mắt khi có dịp nhắc đến P. - Em an ủi Anh, cho đó là số mệnh - Nhưng Anh lại nằn nặc đỗ thừa, chính S. giết con Anh. Anh nói với em, nếu Anh gặp S. thì Anh sẽ bóp cổ S. cho đến chết. Nghe vậy, em rất lo sợ - Vì em biết Anh có đủ bản lãnh làm việc ấy - chớ không phải chỉ ham dọa thôi.
Rồi Thượng Đế khiến xuôi đưa đến một chuyện rất hy hữu trên đời. Thời cơ hội, Em đem Anh ra khỏi cảnh thù hận... và từ đó Anh sống êm đềm.
 


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 6/15/2007 8:22:32 PM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 99
Những Trang Nhật Ký - 6/15/2007 8:21:52 PM   
Việt Dương Nhân


Bài: 13473
Từ: Cõi Mộng Mơ
24.9.2005
 
Anh,
 
Xuân-Hạ giao mùa, vào đầu tháng 6 năm 1985, miền Nam nước Pháp đã bắt đầu nắng gắt... Anh và em đi xuống Tỉnh Perpignan để gặp vài khách hàng. Chúng mình ở khách sạn "NOVOTEL". Hôm ấy mình ăn cơm trưa xong, em nhìn ra sân thấy trời nắng đẹp. Em lên phòng thay áo tắm ra piscine thoa kem ngồi phơi nắng. Anh cũng lên phòng thay quần sọt lang thang đi xuống tay cầm tờ báo "Figaro". Anh đến bàn có vươn dù, ngồi đọc báo. Bất chợt, em nhìn sang thấy hàng chữ lớn phía sau :"... Thay mặt Thượng Đế, vợ chồng chúng tôi đồng lòng tha thứ cho... người đàn ông trẻ (un jeune homme) đã giết con gái "duy nhứt" của chúng tôi...".
Em muốn toát mồ hôi lạnh, vội vàng chòm tới :
- Anh cho em mượn tờ báo coi !
Anh giật mình, không biết chuyện gì ? Vì Anh chỉ lo đọc ba cái tiền tệ, cổ phần thế giới (CAC40 = Stock = Cổ phần...) của Anh thôi. Còn những tin tức khác Anh ít khi đọc - Anh nghe em nói mượn tờ báo, Anh liền hỏi !
- Cái gì mà em hoảng hốt dữ vậy ?
- Không. Không. Em không có hoảng hốt... mà... mà tuyệt vời ! tuyệt vời ! Trời ơi ! Hay quá ! Hay quá !...
Anh trao cho em tờ báo, em cầm lên mà hai tay em run run, từ từ đọc... Đọc xong em quay sang nhìn Anh và thương Anh vô cùng, em nói :
- Anh xem nè ! Hai vợ chồng ông bà... người Hòa Lan này (chỉ hình), ra Tòa Đại Hình nói lời tha thứ cho kẻ đã giết con của ông bà ta đãy - Anh đọc đi...
Anh liền hỏi em :
- Tại sao họ lại làm được cái chuyện đó ?
- Thì đây nè, Anh đọc đi !...
- Em đọc lớn cho Anh nghe ...
Em cười cười :
- Được rồi, em đọc đây :
"... Chú rể tương lai, giết chết vị hôn thê bằng dợi dây băn-đờ-rôn để thắt nơ thắt tuội cho những chiếc xe hoa đến dự đám cưới ngày hôm sau... Hôm qua ra Tòa Đại Hình, Cha Mẹ cô gái đều đồng lòng tha thứ tội cho cậu rể "hụt" - Ông Bà... đứng lên biện hộ cho tội nhân giết con gái mình, bằng những lời thực tế và hiếm có ai có thể làm được chuyện này ở trên thế gian. Đây lời là những lời nói rất bình tỉnh - đầy lòng vị tha của Ông Bà... "... Chúng tôi biết chắc chắn, con gái của chúng tôi phải làm một điều gì cho cậu... đau đớn ghê gớm lắm, nên cậu... mới giết con tôi - Chớ không bao giờ khi không mà cậu... làm chuyện này... ".
Em kể tiếp nữa nè :
"Tiếng vỗ tay ầm lên cả căn phòng có khoảng hơn 1 trăm người đến theo dõi...
Ông còn quay sang về phía gia đình và thân hữu của tội nhân, gật đầu như có ý xin lỗi. Ông ngước mắt nhìn lên trần nhà và nói tiếp : "Vợ chồng chúng tôi, xin thay mặt Đức Chúa Trời hoàn toàn tha thứ cậu... Cậu không có lội gì cả. Xin Thiên Chúa hãy rước linh hồn con gái tôi về với Nước Chúa...". (tác giả tạm dịch từ Pháp ngữ).
 
Em nhìn thấy Anh im lìm mà hai hàng nước mắt tuôn rơi - Em biết Anh đang nghĩ đến P, con trai duy nhất của Anh.
Cơ hội ngàn vàng em không thể nào bỏ qua được. Em cố gắng giải tỏa nỗi căm thù Anh mang nặng với S ra khỏi lòng Anh. Em kéo ghế xít lại gần sát bên Anh, và em ôm mặt Anh hôn lên đôi mắt, đôi mắt Anh lúc nào cũng buồn buồn và có gờn gợn nỗi căm thù.
Bắt đầu em giảng giải :
- Anh hãy nên tha thứ cho S. P, con trai Anh quyết lòng tự tử chết là để chứng minh tình yêu bất diệt của nó cho S - Trên cõi đời này, P có tất cả nhưng chỉ thiếu S là đời nó không còn ý nghĩa gì để sống nữa.
 
Anh vẫn im lặng, mà nước mắt cứ tuôn. Em nắm cơ hội này, nói tiếp luôn :
 - Anh còn nhớ năm rồi chăng ? Anh cũng lụy tình vậy... P giống Anh lắm đó (?)... Năm rồi, vì Anh quá yêu em, Anh như thế nào, Anh còn nhớ không ? Nay P vì tình mà chết. Em rất khâm phục P - và em thường khâm phục bất cứ trai hay gái mà dám chết vì "tình" - Và đây, ngày hôm nay có sự việc này, câu chuyện đầy thương tâm, tràn trề lòng nhân mà gia đình nạn nhân lại thâm hiểu; vì sao mà xẩy ra án mạng như thế, thật là "hy hữu" đó Anh ! Cha Mẹ của cô kia tha thứ kẻ giết con của mình, họ tha thứ được - Còn đàng này P, con Anh nó tự hủy mình để chứng tỏ là P yêu S nhất đời...
"Đời Anh Không Có Em Là Đời Không Còn Ý Nghĩa Để Sống Nữa... ".
 
Em để ý thấy Anh đưa ánh mắt nhìn về phía xa xăm, như đang suy nghĩ... Em đoán, có lẽ Anh nói thầm với con trai mình : "Ph. ơi ! Ba đã hết thù S, người yêu của con rồi !.
Thật sự từ đó đến sau này (hơn 20 năm) Anh không còn nhắc tới S, và không còn đòi bóp cổ S nữa.
Tạ ơn Trời Phật !
 
 


< Sửa đổi: Việt Dương Nhân -- 6/15/2007 8:28:25 PM >



_____________________________

Niềm vui dâng tặng cho đời
Nỗi buồn xin gởi mây trời mang đi.

vdn


>> Blog

(trả lời: Việt Dương Nhân)
Bài số: 100
Trang:   <<   < phần trước  7 8 9 [10] 11   phần sau >   >>
Các Diễn Đàn >> [Văn Học Nghệ Thuật] >> Truyện >> Ngoại Tình "NET" Trang: <<   < phần trước  7 8 9 [10] 11   phần sau >   >>
Chuyển tới:





Bài Mới Không có Bài Mới
Đề Mục Nóng Hổi (có bài mới) Đề Mục Nóng Hổi (không bài mới)
Khóa (có bài mới) Khóa (không bài mới)
 Đăng Đề Mục Mới
 Trả Lời
 Trưng Cầu
 ý Kiến của Bạn
 Xóa bài của mình
 Xóa đề mục của mình
 Đánh Giá Bài Viết


Thành Viên đã Đóng Góp cho tháng 6-10/2009:
Mai Dang, Bao Cuong, vann, Tương Kính

Login | Góc Riêng | Thư Riêng | Bài Trong Ngày | Bài Mới | Lịch | Các Thành Viên | Các Diễn Đàn | Ảnh

Xin mời các bạn qua thăm Phố Cũ, có rất nhiều bài vở để xem.

Forum Software © ASPPlayground.NET Advanced Edition 2.5.5 Unicode