Phố Rùm
Đặc Trưng là một diễn đàn ôn hòa, chú trọng về văn thơ nhạc, văn hóa, kiến thức, tin tức, tâm tình và không có mục đích chính trị.
Đặc Trưng không chịu bất cứ trách nhiệm gì về bài đăng của thành viên.
Ban Điều Hợp Phố Rùm có toàn quyền sửa, xóa, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên thành viên mà không cần giải thích lý do.

Bài Mới | Bài Hôm Nay | Phố Cũ 1 | Phố Cũ 2 |  Kiểu:
Xin chào !

 Người Buôn Gió - Đại Vệ Chí Dị

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 11 đến 18 trên tổng số 18 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Trọng Tín

  • Số bài : 25
  • Từ: 1/11/2010
Re:Đại Vệ Chí Dị cuối năm 2010
    Friday, February 25, 2011 10:19 AM ( #11 )
Cách trị dân theo chương 3 của sách Lão Tử.
 
Khi xưa Lão Tử đã dạy rằng:
 
"Sự cai  trị của đấng 'Thánh nhân' gồm có các viêc:
Làm cho  tim óc của dân rỗng , làm cho bụng của dân đầy;
Làm cho ý chí của dân yếu , làm cho xương cốt của dân mạnh;
Làm cho dân ít hiểu biết và ít ham muốn;
Làm cho những kẻ thông minh không dám hành động."
( Đạo Đức Kinh chương 3)
 
Một hôm vua tôi nhà Tần bàn về chính sự; có người nhắc lại cách trị
dân của nhà Sản, nước Vệ; lại có người nhắc lại lời dạy trên đây của
Lão Tử.
 
Nghe xong viên Tể Tướng bước ra, ngửng mặt lên trời mà than rằng:
"Vi diệu thay Lão Tử! Nhưng triều đình nhà Sản , nước Vệ còn vi diệu
hơn nhiều ! Thay vì nuôi dân cho đầy bụng, họ để cho nửa đói, nửa no,
như vậy đố đứa nào dám trái lệnh Triều đình."
 
Một viên gián quan bước ra tâu rằng: " Tể Tướng nói thế có phần không
phải . Đành rằng làm như vậy thì dân ít hiểu biết, không có ý chí lại thêm đói ,
thì chẳng còn ai dám nói năng gì nữa, Triều đình chỉ còn một việc an hưởng mà thôi; tuy
nhiên, ta cũng phải nghĩ tới việc : khi có cường địch tới thì lấy gì mà chống lại? Bằng cớ là
chính nước Vệ đã bị Tiên Đế nhà Tần ta tiêu diệt. Theo ngu ý thì ta nên tìm cách mở mang
hiểu biết của dân chúng, tăng cường ý chí của họ , như vậy khi có địch tới, quân dân  
một lòng chống ngoại xâm, có thế mới mong giữ được bờ cõi, cúi xin Bệ Hạ và
Tể Tướng xét lại."
 
Hoàng đế nhà Tần nghe theo lời của viên Tể Tướng và ra lệnh mang viên gián quan ra chém.
 
Mấy năm sau nhà Tần mất nước.
 
 
 
 
ốc

  • Số bài : 1780
  • Từ: 11/30/2009
Re:Re
    Friday, February 25, 2011 8:32 PM ( #12 )
Em cứ nghĩ chị chả bao giờ có thì giờ để nghĩ ngợi mà viết lách gì đâu.

Nhân thể em đang ở mục Phê Bình Văn Học Nghệ Thuật, em thử viết một truyện rất ngắn cho mọi người phê bình luôn thể.

Đại Vẹt Chí Dị

Sau thời đại đồ đá là thời đại đồ điện, loài người không còn sống trong hang trong hố nữa mà lại sống trên mạng, tụ lại thành những khu... phức hợp, gọi là phố.

Vì lợi ích chung của mọi người, khu phức hợp được chia ra hẳn hòi, nơi nào cũng có quy hoạch riêng của nơi ấy, có bảng chỉ dẫn hẳn hoi.  Mọi người đều thấy cái lợi ích của phố, rủ nhau dọn về sinh sống, ngày ngày sinh hoạt rất là rôm rả.

Tiếng lành đồn gần, tiếng rôm rả đồn xa, chả mấy chốc không chỉ có người ta mà có cả loài vẹt khổng lồ (đại vẹt, tên tiếng la tinh là big-fatus copius machinis) cũng mò đến làm tổ trong khu phức hợp.

Vẹt là một giống mỏ nhọn, thanh quản lớn, chỉ giỏi một cái việc nhại lại lời của con người.  Tài một cái là loài vẹt có thể nói các thứ sách thánh hiền, sách kinh nhà chúa nhà phật, biết nói cả chuyện chính chị chính em, lẫn văn hóa xã hội, nhưng tuyệt nhiên không hề biết đọc, cho nên không cần biết là đang ở nơi nào trong phố, cứ hứng chí thì đem những chuyện nghe được từ chỗ khác đem ra lập lại nguyên văn, và gật gù tự sướng, bụng bảo dạ: "nếu có thì giờ ta sẽ học thêm chữ viết để ghi nhận định cho thiên hạ lác mắt!"

Tác giả: Người Buôn Huyền

 



Lotus

  • Số bài : 979
Chuyện xa gần
    Saturday, February 26, 2011 1:45 AM ( #13 )
Chuyện   thơì Đại Vệ  thì nói xa, chi bằng nói chuyện gần :

Một ngươì bạn  tôi có một ông hàng xóm   còn trẻ  và  khỏe mạnh   mà  chuyên ngôì không,  không  đi làm,  sông´  nhờ  tiền  tham nhũng  của  bà con ông ta,    nhàn  cư vi bât´ thiện,   cư´  chạy  vào  băt´  bẻ  hạch sách  nói  tại  sao  bạn tôi  bưng cái cây về, mà  còn để  trong chậu,  chưa  đào đât´  trồng  nó  xuông´.

Mâý cây khác thì bạn tôi đã  đào lỗ  trồng  rôì, còn mỗi  một chậu  mà thôi.   Khi nào ngươì ta rãnh  thì  đem cây  ra  trồng.  Còn nêú chưa   thì  sẽ trồng  vào lúc   khác.   Coi  trong sách  luật pháp thì cũng  không  có quy định là  phải  trồng  cây vào đât´khi nào .

Giải thích rôì mà  ông ta  vẫn  nói dài nói dai,  đàn ông mà nhiêù chuyện, nhỏ mọn, phẩm  chât´  tư cách quả thật   có vân´  đề.    Làm trai nam nhi  đâù đội trơì, chân đạp đât´,  không lẽ  không còn chuyện gì  có ý nghĩa  hơn  hay sao  ?

Bạn tôi  ngửa mặt   than trơì : Trơì ơi, trơì hỡi, vơí những đồng  chí   như vậy   thì làm sao mà đât´  nươc´ ta   không  thành chư hâù của  thiên triêù. 
Lotus

  • Số bài : 979
Re:Người Buôn Gió - Đại Vệ Chí Dị
    Saturday, February 26, 2011 2:07 AM ( #14 )
Quay về  đề  tài, tác giả  Ngươì Buôn Gió    là một trong sáu tác giả  writers   được giải  Hellman/Hammett .

Sáu nhà văn Việt Nam đoạt giải Hellman/Hammett
http://www.rfa.org/vietna...20-08042010080748.html


Writers Honored for Commitment to Free Speech

http://www.earthtimes.org/articles/news/337883,writers-receive-hellmanhammett-award.html

http://www.hrw.org/en/new...commitment-free-speech


Lotus

  • Số bài : 979
Re: Đại Vệ Chí Dị
    Sunday, August 07, 2011 3:38 PM ( #15 )
Nước Vệ triều nhà Sản, năm thứ 66.

Mùa nước, nhưng con sông chính miền Bắc, miền Nam vẫn cạn kiệt, ruộng đồng khô hạn. Đất đai canh tác bán rẻ cho tư thương nước ngoài. Thóc lúa, thực phẩm khan hiếm, giá cả tăng từng ngày.

Bạo nắm quyền thiên hạ, thế ngiêng trời lệch đất, thâu tóm mọi quyền lực vào tay. Các quan trong triều đến nhân sĩ trong nước gặp Bạo đều phải cúi đầu không dám nhìn thẳng.

Lạm phát ngày một cao, người lao động đói khổ đình công. Triều đình bắt bớ, tầm nã những người đình công, còn bọn chủ nhân thế đó mà đánh đập, dùng xe tứ mã cán chết người đình công.
Công sai là cánh tay phải của Bạo, như kiêu binh ngày xưa tha hồ hoành hành ức hiếp dân kiếm chác, ăn hối lộ. Gặp người trái ý là đánh đập, có nhiều vụ dẫn đến tử vong. Giết xong vu là tự vẫn, đột tử.
Mọi thứ đắt đỏ, chỉ có mạng người và nhân cách là rẻ rúng.

Bấy giờ ở huyện Can, xứ Tĩnh có người họ Cù, cha ông mấy đời làm quan thanh liêm, phò trợ tiên đế, khai quốc công thần. Dòng họ nhà đó từ nơi phát tích đến kinh kỳ, danh tiếng đều lững lẫy thiên hạ. Đến đời Cù tiên sinh, tên chữ là  Võ ức cảnh thế thời điên đảo,  Võ tiên sinh bỏ áo từ quan, về nhà mở phòng cãi hòng bênh vực dân nghèo dưới thời mạt pháp.

Nước Vệ thời nhiễu nhương, kẻ sĩ theo nghề luật càng đi càng thấy rối rắm, bất công. Mười năm theo nghề , Võ tiên sinh hiểu được cái cốt lõi của việc, như người thầy thuốc bắt được căn bệnh. Với lòng tự trọng của người dòng dõi, Võ tiên sinh theo bước Chu tiên sinh ngày xưa dâng sớ lên triều Sản, đòi cải cách , xử các quan lại tham nhũng, ức hiếp dân chúng, lời sớ gang thép, khảng khái chấn động cả thiên hạ. Kẻ sĩ nước Vệ rùng mình tính giấc, ngóng theo hành động can trường của Võ tiên sinh. Uy danh của Võ bây giờ khiếp người trong thiên hạ ai cũng nấy nể và cảm mến.

Nhà Sản không nhận ý kiến của Võ tiên sinh, bởi mọi cải cách, ý hay từ xưa đến nay là phải do triều đình ban ra, kẻ bên ngoài dẫu trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, đọc bốn ngàn cuốn sách, kinh thư làu làu, tài an bang tế thế cũng không bao giờ được trọng dụng. Bởi dụng ý người ngoài, hóa ra triều Sản xưa nay vẫn vỗ ngực là hội tụ tinh hoa trí tuệ bốn cõi, lại phải nghe lời người khác sao, hơn nữa bây lâu trót cả ngợi Bạo tể tướng là anh tài hiếm có, nghìn năm mới xuất hiện một lần, khắp thế giới đều công nhận. Nay lại có kẻ tài hơn nữa thì còn uy tín gì trong dân gian.

Lẽ đời thường không nghe thì phải giết, xưa kia Hàn Tín  dâng kế sách cho Hạng Vũ, Hạng không nghe, mưu sĩ Phạm mới nói. Hàn là người tài, nếu không nghe thì phải giết đi. Hạng cho rằng Hàn là kẻ hèn lính chấp kích, không bõ giết. Sau mới mang họa vào thân ở trận Bối Thủy vì tay Hàn. Nhà Sản lâu nay học chính sự từ Tề, chuyện này tất phải làm theo sách Tề dạy. Huống chi nay Võ tiên sinh danh lừng thiên hạ, không phải như Hàn Tín lúc bấy giờ.

Năm Canh Dần,triều nhà Sản thứ 65 , đời cuối cùng, Cường Vệ Vương chỉ lo vơ vét, bỏ mặc chính sự cho Bạo. Nhân lúc đó tay chân của Bạo ở bộ Hình, lấy lòng chủ soái mới dùng kế gian dâm để vu họa Võ tiên sinh. Trước là đánh về mặt danh dự, để chia rẽ lòng người, sau bắt kết tội chống triều đình, tiếp nữa cho người lăng loàn rêu rao chuyện thi phi. Tiếp đó mang ra tòa xử tội, lúc xử không tranh tụng, cấm dân chúng xem. Xử xong nói rằng xử công khai, đúng người, đúng tội, dư luận đồng tình.

Dư luận nhìn nhau ngơ ngác, biết gì đâu mà đồng tình.

Nhà Sản sợ dân không tin, bèn chọn những cảnh trong tòa chép lại những cảnh quan tòa kết tội đưa cho dân chúng xem.  lại cho bọn bồi bút chạy lăng xăng hô hoán thêm ai bênh  Võ tiên sinh là thế lực thù địch mưu hại nhân dân. Cảnh tượng thật vừa ngao ngán vừa nực cười, ai cũng chả hiểu vì sao bỗng dưng có kẻ góp ý với triều đình , bị xử tù, người bênh vực lại thành thù địch cả.

Lúc này lạm phát, suy thoái, đổ nợ, dân chúng, triều đình nhìn nhau nghị kỵ, thấy đâu cũng là bọn thù địch. Kẻ sĩ nhìn triều đình là thù địch, triều đình bảo kẻ sĩ là thù địch, chỉ tội dân đen kém hiểu biết không biết tin ai, dưới lưỡi đao búa kề cổ, khối kẻ đành ừ à cho qua chuyện theo ý triều đình.

Nước Vệ hỗn loạn , càng thêm hỗn loạn. Kẻ thắt dây phải là kẻ mở dây.
Thế nhưng nhà Sản dưới thời Bạo, không làm điều theo luân thường. Ỷ  mạnh ra sức đàn áp, vu vạ người lương thiện nhiều hơn.
Chẳng những mở nút trói, lại càng thắt thêm. Nước Vệ rồi sẽ về đâu ?


http://nguoibuongio1972.m...y.com/journal/item/366
Trọng Tín

  • Số bài : 25
  • Từ: 1/11/2010
Re: Đại Vệ Chí Dị
    Tuesday, August 09, 2011 3:06 PM ( #16 )
SỨC MẠNH CỦA LỜI NÓI.
Bí quyết làm cho nước giàu , dân mạnh chỉ gồm một chữ « Nói » mà thôi.
Giang Trọng Tín

Lại bàn về tình hình nước Vệ thời đó , viên tể tướng cùng triều đình nhà Sản tin rằng muốn cho nước được yên trị, bốn phương phẳng lặng thì chỉ cần một chữ Cấm thôi ;quá tin vào khả năng của chữ này , họ bèn mang nó ra áp dụng một cách đại quy mô :
- dân đói , cấm không được nói là đói,
- dân rách, cấm không được nói là rách,
- một chính sách thất bại, cấm không được nói là thất bại,

- kẻ sĩ học về pháp luật thì cấm không được nói về pháp luật.....
Nhờ vậy mà trong mấy năm, cả nước sống như trong một cơn mơ, tin tức toàn là : dân chúng ấm no, triều đình đi từ thành công này , tới chiến thắng khác… Tuy vậy , dần dần mọi người đều nhận thấy có nhiều điều không ổn : trừ một thiểu số xa hoa, đa số dân chúng sống nghèo khổ , trong những ổ chuột, lại còn bị các kiêu binh, lấy tiếng là « trị an công cộng» hạch sách đủ điều, đã là dân thì phải liệu mà biết thân, biết phận, nếu không thì bị đánh cho táng mạng luôn. Dân chúng thì khổ như vậy ; kinh tế quốc gia cũng chẳng hơn gì : mua của nước ngoài thì nhiều, bán lại cho họ thì ít, đành phải mua chịu ; mua chịu ít thì được, mua chịu nhiều thì họ không tin , họ đòi phải nhượng bộ họ cái này, nhượng bộ họ cái kia, cho họ thuê rừng, thuê núi trong mấy chục năm vv… ; đại để thì cũng giống như một chủ gia đình, rượu chè be bét, không làm việc, tới khi thiếu ăn thì mang đất của Ông Cha để lại đi bán hoặc giả mang của gia bảo đi cầm cố .
Các người trẻ nước Vệ ai cũng thấy rõ sự việc, luôn luôn lo lắng, tìm cách cứu nhà, cứu nước, dù bị tù tội, thật đáng khâm phục. Trong số này có một thanh niên có chí tên Hùng , một hôm suy nghĩ thâu đêm , suốt sáng, quá mệt ngủ thiếp đi. Chợt thấy hiện ra một Cụ già , râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt ; Cụ nhẹ nhàng nói với Hùng rằng :
« Ta biết rằng con muốn tìm cách giải thoát nước Vệ và dân chúng ra khỏi gông cùm của chữ Cấm ; muốn được vậy cần phải luôn luôn áp dụng chữ Nói, như vậy là đủ rồi. »
Hùng : « Xin Cụ giải thích cho con rõ hơn ; ta phải nói về vấn đề gì và nói bằng cách nào ? »
Cụ già : « Khi thấy cái gì không nên không phải thì ta nói ra ; tỷ dụ, luật lệ bắt người đi xe bò phải đội mũ bảo hiểm để nếu bị ngã thì sẽ không bị thương nặng ; luật này nhắm mục đích bảo vệ dân ; có người đi xe bò quên không đội mũ bảo hiểm , bị công an bắt giữ và đánh đến chết , thì việc đánh chết người này quả là không nên, không phải vì đã đi ngược lại với mục tiêu của luật ; cả nước cần nói ra và nói rõ cho tới khi có sự thay đổi; một giáo sư có bổn phận dậy dỗ con em mà lại đi mua dâm nơi học sinh vị thành niên là một việc thật không nên không phải ; cả nước cần nói ra và nói rõ cho tới khi có sự thay đổi . Về cách thức nói , thì mọi thể thức đều có thể áp dụng : nói to, nói nhỏ , nói xa, nói gần, người nọ chuyền tai người kia ; viết lên giấy thì gọi là văn ; có thể làm thành thơ, thành vè cho dễ nhớ ; có thể diễn tả thành kịch…Về vấn đề truyền thông tin tức thì các phương tiện mới phát minh sau này rất hữu hiệu, việc này con biết rõ hơn ta ; điều ta thấy là nên nói ra các việc không nên, không phải, nên đề ra các việc cụ thể ích quốc, lợi dân ; với « Lời Nói » như thế là đủ rồi ; chẳng cần nói về các lý thuyết ngoại lai nhập cảng từ bên ngoài vào, dân chúng không hiểu đâu . »
Hùng : « Thưa Cụ, thế lỡ triều đình cấm nói thì sao ? »
Cụ già : « Triều đình cấm mọi sự đáng làm, đáng nói ; ta muốn hủy lệnh cấm đó, thì ta phải nói, đâu còn cách gì khác. Con nên nhớ : Triều đình cấm , thì Dân cứ. »
Nói xong Cụ già phất tay áo biến mất .
Hùng tỉnh dậy với một ý chí sắt đá, nhất định nói lên những điều không nên , không phải, đề ra những điều ích quốc , lợi dân, dùng « Lời Nói » để thay đổi thế cuộc . Hùng được dân chúng nơi nơi hưởng ứng, ai cũng muốn nói lên những lời đáng nói, chẳng ai chịu lặp lại những lời tung hô vạn tuế, do tay sai của triều đình đề nghị. Chẳng bao lâu, « Lời Nói » của bao nhiêu triệu dân trở thành một cơn lốc cuốn phăng chế độ Cấm của triều đình nhà Sản.
Dân chúng tôn Hùng lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đổi tên nước Vệ thành Văn Lang. Chẳng bao lâu, dưới sự chăm nom sáng suốt, thân dân của Hùng Vương, Văn Lang trở thành một quốc gia trù phú , hùng mạnh.
Bí quyết về khả năng vi diệu của « Lời Nói » phát xuất từ Văn Lang sang đến tận trời Tây ; người Hy Lạp dịch « Lời Nói » ra là "Logos" ; các triết gia Hy Lạp coi "Logos" như cái « Lý » của thế gian, bao gồm tất cả những ý niệm vĩnh hằng ; về phía Ki Tô Giáo thì Phúc Âm theo Thánh Gio An cũng viết ngay trong câu đầu : «Lúc khởi đầu là Lời Nói, Lời Nói hướng về Thiên Chúa và Lời Nói là Thiên Chúa. »( John 1.1: In the beginning was the Word, and the Word was with God, and the Word was God.)

http://nguoibuongio1972.multiply.com/journal/item/256
<bài viết được chỉnh sửa lúc Tuesday, August 09, 2011 11:28 PM bởi Trọng Tín >
Lotus

  • Số bài : 979
Re: Đại Vệ Chí Dị
    Thursday, August 18, 2011 12:38 PM ( #17 )
Nước Vệ triều nhà Sản, mùa thu năm Tân Mão đời Vệ Kính Vương thứ nhất.

Ở phía núi Bình có trẻ em đầu thai.


Dưới miền biển, thầy thuốc bị người nhà bệnh nhân sát hại.


Giữa kinh thành, đường trũng thành ao, bốn trẻ nhỏ sa xuống ao đó mà chết.


Giá thực phẩm tăng không ngừng.


Nhà Sản tuyên truyền rằng xã hội đang ổn định dưới sự cai trị của triều đình, dân tình không việc gì phải âu lo, cứ vui chơi, hưởng lạc cuộc đời.


Bấy giờ ở giữa chợ, có người vào quán rượu nói.


- Thiên hạ thái bình, bốn cõi êm ấm, thế nhưng nhiều chuyện quái lạ vẫn xảy ra trong thiên hạ là sao?


Người khác hỏi:


- Chuyện quái lạ là sao?


Người kia bảo:


- Nhiều không kể xiết, đi xe đụng nhau, rút dao đâm chết. Tiệc tùng say sưa va chạm cũng rút dao đâm chết, rơi tàn thuốc cũng kéo bè phái đến xô xát đâm nhau chết, chữa bệnh không dứt cũng rút dao đâm bác sĩ chết, sai nha bắt người về phủ hỏi cung rồi cũng đánh chết, vợ chồng, tình nhân hục hặc cũng giết nhau chết... nước Vệ ngày nay nhiều cái chết đến thật không ngờ. Thế không phải là chuyện quái lạ hay sao?


Có một cụ già đi qua, dừng lại nói:


- Thế còn chưa hết điều quái lạ đâu, ngày nay kẻ sĩ danh gia bao đời, bỗng chốc thành quân phản nghịch. Đang hưởng bổng lộc, ân sủng của triều đình, danh giá khắp thiên hạ. Chỉ sớm mai thôi đã thành thế lực thù địch như Cù tiên sinh, Ngô tiên sinh và các cao nhân trong hội Bô Xít.


Những người nghe thấy đều thở dài than:


- Thật là quái lạ, mạng người chấm dứt nhanh như chớp giật vì chuyện không đâu, chỉ tích tắc là người trung trinh với nước đã thành phản nghịch. Giá cả mở mắt mỗi ngày lại thấy lên, chuyện yêu ma, hồn vong khắp thiên hạ đâu cũng thấy. Lễ bái càng nhiều bao nhiêu thì chuyện vô tâm, bất lương càng nhiều bấy nhiêu. Có khi nào nước Vệ xảy ra cảnh cháy nhà bên trong có hàng chục người, mà bên ngoài thanh niên trai tráng chỉ khoanh tay đứng xem.


Ai nấy cũng ngậm ngùi, bỗng nhiên một viên thư lại từ phủ tống trấn kinh thành phi ngựa hộc tốc vào giữa chợ, dán một bản thông cáo rồi đi mất.


Mọi người lại xem, thì ra đó là bản thông cáo cấm bà con nhân dân tụ tập bàn chuyện yêu nước. Văn bản nói rằng giờ có nhiều thế lực thù địch đang lợi dụng chuyện yêu nước để gây bất ổn trong xã hội, vì thế những kẻ nào tụ tập bàn chuyện yêu nước, thể hiện nhiệt huyết yêu nước sẽ bị xử lý nghiêm khắc.


Tất cả xúm lại đọc xong, chưa hiểu chuyện gì, cụ già vuốt râu nói.


- Các vị à, tất cả chuyện kỳ quái mà chúng ta vừa nói, có lẽ cái thông báo này là quái đản nhất.


Mọi người quây quanh cụ hỏi nguồn cơn, cụ già bảo:


- Cái thông báo này là để cấm những người yêu nước phản đối quân Tề xâm lược, lâu nay quân Tề xâm lược ngoài khơi. Nhà Sản vì muốn thiên hạ nghĩ mình cai trị tài giỏi nên dấu nhẹm chuyện ấy, những gì tốt đẹp thì họ kể để dân chúng cảm phục, ơn đức họ. Còn là những việc lạm phát, giết người, tham tàn, bạo ngược, mất bờ cõi biên cương thì họ dấu nhẹm. Hai tháng nay có nhóm người yêu nước, họ không chấp nhận chuyện ấy bèn tụ lại cứ bảy ngày một lần gióng trống, khua chiêng cảnh báo cho người trong nước hiểm họa mất nước do quân xâm lược phương Bắc. Triều đình sợ dân tình biết chuyện đó, mà có lòng phẫn uất, mới ra cái thông báo này, vu rằng có thế lực nào đó xúi dục, hòng lợi dụng để đàn áp cho chuyện mất lãnh hải không lan rộng gây trong nhân dân.


Mọi người nghe xong, ai cũng lắc đầu, có kẻ hiểu biết mới nói:


- Xưa nay thiên hạ thơ rằng:


Mất mùa là tại thiên tai

Được mùa là bởi thiên tài Sản ta.

Nhân đây xin có thơ rằng:


Thế gian quái đản dị thường

Là do thế lực ngoài đường gây ra
Còn phường nhà Sản chúng ta
Một lòng trừ quỷ, bắt ma, đuổi tà

Kẻ ấy đọc thơ xong, mọi người nức nở hùa theo:


- A ha a ha ô hô ai tai



Trọng Tín

  • Số bài : 25
  • Từ: 1/11/2010
Re: Đại Vệ Chí Dị
    Tuesday, August 23, 2011 1:05 PM ( #18 )
Giang Trọng Tín 
  
 Bí quyết giữ nước của Lạc Long  Quân: « Ý dân là ý Trời » 
 
Lại bàn về tình hình nước Vệ hồi đó, dưới sự cai trị của nhà Sản, đời vua thứ tám. Mùa hè năm đó, có nhiều đàn chim bay qua  trời kinh đô nước Vệ theo hình chữ V . Đồng thời tin tức cho biết :nước Tề cậy lớn lăm le chiếm đất, chiếm biển  nước Vệ. 
 
Triều đình nhà Sản , nhu nhược, không dám phản đối gì nhiều. Dân chúng , giận lắm liền họp nhau ngoài đường, hô khẩu hiệu, trương biểu ngữ đả đảo hành động xâm lược của ngoại bang . 
 
Dưới áp lưc của nước Tề, triều đình nhà Sản liền cấm dân chúng không được tụ họp ngoài đường , không được  biểu tình vv…Dân chúng không nghe, cứ tiếp tục biểu tình , trong trật tự  và tuân thủ luât pháp đồng thời nói lên quyết  tâm bảo vệ đất nước do Cha Ông để lại. Được lênh của triều đình, các lực lượng kiêu binh được dịp ra tay đàn áp dân chúng một cách tàn nhẫn. 
 
Một hôm có  tin cho biết : tại mấy làng hẻo lánh xuất hiện mấy con bò với lưỡi dài chấm đất. Bò lưỡi dài từ rừng đi ra, đi tới đâu nó liếm tới đó ; cái lạ là nó liếm cái gì là coi như nó ăn hết cái đó ; liếm lúa thì hết lúa, liếm cây thì hết cây ; liếm đất thì mất đất, sâu thành những lỗ lớn. ; liếm nước thì mất nước, ao hồ ,sông biển cũng có ngày cạn.
Sau ít lâu,  bò lưỡi dài càng ngày càng đông, không biết ở đâu ra. Cả một vùng Trung nguyên mất hết cây cối , trở nên trơ trụi ; hết rừng thì bò lưỡi dài ăn đến đất đỏ, nghe đâu có nhiều chất a-lu-min, làm vạt hẳn mấy ngọn đồi. 
 Đột nhiên có tin : một đoàn bò lưỡi dài đã xuất hiện ở Cà Mâu ; tin sét đánh này khiến dân chúng vô cùng hoang mang và ngay triều đình nhà Sản cũng khẩn cấp nhóm họp . 

Vua nhà Sản lâm triều, an tọa; quần thần ai nấy đều rập đầu tung hô « Vạn Tuế ». Vua Sản cho mọi người đứng dậy.
Viên Tể tướng bước ra, vòng vo kể lại sư kiện « Bò lưỡi dài » mà ai cũng đã biết.
Nghe xong một lão quan tiến ra tâu rằng : « Khi tự nhiên  sinh ra nhiều quái vật như thế này, thì thần nghĩ đó là một điềm gở ; có lẽ Trời muốn khuyến cáo Triều Đình ta nên thay đổi đường lối. Vậy thần xin đề nghị Bệ Hạ đăng đàn cúng Trới Đất đồng thời xin Thượng Đế cho biết Thiên Ý và phù hộ cho nhà Sản ta được mãi mãi lâu bền. Kính xin Bệ Hạ và Tể Tướng xét cho. » 
 
Các quan trong triều bàn tán sôi nổi ; cuối cùng, vì không ai có kế gì khác , nên mọi người đành chấp nhận ý kiến để vua đăng đàn cúng Trới Đất. Vị lão quan được trao nhiệm vụ  tham khảo các thày phong thủy, chọn một khu đất lớn  thật tốt , kiếm thợ giỏi để xây đàn chín tầng, thật đẹp, nội trong ba tháng phải xong, nếu không thì phải tội chém.
Lão quan cũng ghé tai vua nói nhỏ là từ nay cho đến khi đăng đàn vua phải ăn chay và không được gần phụ nữ. Mặt vua méo xệnh đi, nhưng cũng phải chấp nhận. 
 
Đàn xây xong , chọn ngày lành tháng tốt , triều đình làm lễ cúng Trời Đất.
Đàn chín tầng thật nguy nga tráng lệ, cờ xí rợp trời. Vua một mình tiến vào đàn.
Thân thích nhà vua cùng các quan đại thần đứng lại ở dưới sân lẩm bẩm cầu nguyện, đứng lên, quỳ xuống, rập đầu theo lệnh của vị lão quan, có người sứt cả trán.
Phía ngoài có công an cảnh sát bao quanh, không để dân chúng trà trộn vào sân dành cho các quan đại thần và thân thích nhà vua.
Dân được đứng xem ở ngoài, nhưng phải giữ im lặng.
Vua Sản leo thang, cứ năm bực lại dừng nghỉ vài phút, cuối cùng cũng tới được trước bàn thờ và bắt đầu đọc Sớ do viên lão quan  thảo sẵn. 
 
Đọc được một phần tư thì vua Sản mệt quá quay lăn ra ngủ.Vừa chợp mắt, vua liền thấy  một Cụ già , râu tóc bạc phơ, tiên phong đạo cốt ; Cụ  nói : « Ta là Lạc Long Quân đây… »
Nhận ra Tổ Phụ của dân nước Vệ, vua  Sản liền sụp lạy , rập đầu xuống đất không dám nhìn lên. 
 
Lạc Long Quân tiếp tục : « Sau khi lập xong Văn Lang , trao cho Hùng vương chăm sóc , ta những tưởng có thể về Trời an dưỡng tuổi già với nàng Âu Cơ ; ai ngờ mấy người bê bối, nên Trời ra lệnh cho ta về  trần thế , để đưa các người bỏ đường tà , trở về đường chính. Vậy ta nói cho nhà ngươi rõ : dân nước Văn Lang, nay đổi ra là Vệ, đều là con cháu  ta cả ; chi trưởng thì được giao phó nhiệm vụ chăm nom Xã Tắc, các chi khác thì lo việc trồng trọt, chài lưới, săn bắn, xây cất… ; nghề nào cũng quí cả , không ai hơn ai, và tất cả đều là con cháu ta, tức là anh em. Chi họ nhà ngươi, tuy không phải là chi trưởng, nhưng vì may mắn, biết chộp thời cơ nên được trông nom Xã Tắc ; Xã là bàn thờ Thần Đất, Tắc là bàn thờ Thần Canh nông, vậy nhiệm vụ nhà ngươi là giữ gìn Đất Nước sao cho dân có chỗ xây nhà , cày cấy, săn bắn, đánh cá… không bị ngoại nhân đánh đuổi, đồng thời điều hòa sao cho khi mưa nhiều không bị lụt lội, khi nắng nhiều không đến nỗi mất mùa vì hạn hán. Phận sự nhà ngươi là vậy , thế mà khi dân chúng biểu tình để báo cho nhà ngươi biết là có ngoại nhân đang xâm lấn đất nước , mà ngươi dám cho kiêu binh đánh đập dân chúng không nương tay, nương chân. Ngươi nên biết, khi một tên kiêu binh đạp vào mặt dân , thì cũng như đạp vào mặt ta vậy ; tội ngươi đáng chết. » 
 
Vua Sản sợ lắm rập đầu lia lịa, miệng lẩm bẩm mấy lời tạ tội. 
 
Lạc Long Quân nói tiếp :  « Nhưng thôi, ta tạm bỏ qua việc đó  và  cho nhà ngươi một thần chú năm chữ ; từ nhà ngươi, qua các đại thần, đến các viên chức nhỏ nhất, các cảnh sát, binh lính thuộc ngạch trật thấp nhất, ai nấy đều phải thêu năm chữ đó vào một mảnh vải hay lụa, rồi đeo trên đầu mỗi khi ở nơi làm việc ; khi quyết định việc gì thì phải niệm câu thần chú và trong tâm phải tin thực như vậy, không được niệm môt cách máy móc. Thần chú đó là :
 ‘Ý dân là ý Trời’.
Nhà ngươi phải nhớ kỹ năm chữ này và mang ra áp dụng nghiêm chỉnh ; tai ách Bò lưỡi dài sẽ được giải quyết một cách nhanh chóng . » 
 
Vua Sản  rập đầu : « Con xin vâng, con xin vâng… » 

Cụ già phất tay áo biến mất.
 
 Vua Sản  xuống lầu, lên xe về triều, không nói gì, miệng chỉ lẩm bẩm câu thần chú, vì sợ quên.
Các đại thần và hoàng thân , không hiểu gì, cũng lục tục lên xe đi theo. Dân chúng giải tán về nhà. 

Vì quyền lực tâp trung trong tay vua Sản, nên tương lai nước Vệ tùy thuộc vào năm chữ mà nhà vua, bị bênh hay quên , đang cố nhớ cho tới khi về tới cung.
<bài viết được chỉnh sửa lúc Tuesday, August 23, 2011 1:20 PM bởi Trọng Tín >
Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 11 đến 18 trên tổng số 18 bài trong đề mục

Chuyển nhanh đến:

Vài Con Số về Thành Viên
Hiện đang có 0 thành viên và 1 khách.
Chú Giải và Quyền Lợi
  • Bài Mới Đăng
  • Không Có Bài Mới
  • Bài Nổi Bật (có bài mới)
  • Bài Nổi Bật (không bài mới)
  • Khóa (có bài mới)
  • Khóa (không có bài mới)
  • Xem bài
  • Đăng bài mới
  • Trả lời bài
  • Đăng bình chọn
  • Bình Chọn
  • Đánh giá các bài
  • Có thể tự xóa bài
  • Có thể tự xóa chủ đề
  • Đánh giá bài viết

© 2000-2009 ASPPlayground.NET Forum Version 3.6