Phố Rùm
Đặc Trưng là một diễn đàn ôn hòa, chú trọng về văn thơ nhạc, văn hóa, kiến thức, tin tức, tâm tình và không có mục đích chính trị.
Đặc Trưng không chịu bất cứ trách nhiệm gì về bài đăng của thành viên.
Ban Điều Hợp Phố Rùm có toàn quyền sửa, xóa, dời chỗ bài đăng, hay khóa tên thành viên mà không cần giải thích lý do.

Bài Mới | Bài Hôm Nay | Phố Cũ 1 | Phố Cũ 2 |  Kiểu:
Xin chào !

 Những thế hệ ngồi chờ

Tác giả Bài
Lotus

  • Số bài : 979
Những thế hệ ngồi chờ
    Sunday, September 25, 2011 6:58 AM ( #1 )



Chúng ta là chiếc bóng của lịch sử. Khi chúng ta ngồi chờ lịch sử ngồi chờ theo, khi chúng ta hành động lịch sử bắt đầu trở mình, và khi chúng ta sợ hãi triền miên lịch sử sẽ đứng yên. Lịch sử là chúng ta. Vâng, lịch sử là chúng ta nhưng chúng ta khôn ngoan chờ người khác đi trước. Thế là tất cả chúng ta ngồi ngó nhau và chờ lẫn nhau. May thay lịch sử cũng rất kiên nhẫn chờ theo. Bóng đèn cuối cùng tắt trên ga Chờ nhưng chuyến tàu Lịch sử sao vẫn chưa chuyển bánh?

*

Việt Nam chúng ta ngày nay là một đất nước của những thế hệ ngồi chờ.

Chúng ta đã bắt đầu chờ những lời hứa hão. Đó là độc lập, tự do, và hạnh phúc.

Chúng ta vẫn chờ độc lập khi những phần đất của tổ quốc đang trong tay Trung Quốc, khi lãnh đạo Việt Nam đang gập người hướng về Thiên triều để chờ được rót ban ân huệ "độc lập" nửa vời.

Chúng ta vẫn chờ tự do nhưng tự do không bao giờ đến cho đa phần tâm hồn nô lệ trong chúng ta. Những ai chờ không được đã lìa xứ ra đi ngay từ đầu; những ai nán lại thì về sau qua muôn vàn cách họ cũng lên đường tìm tự do. Những ai ở lại thấy nữ thần Tự do trong lòng mình run rẩy trước bóng công an.

Hạnh phúc là sự mưu cầu chỉ có thể đạt được nếu chúng ta có được độc lập và tự do đích thực vì chúng là mảnh đất màu mỡ để ươm mầm hạnh phúc cho tất cả mọi người. Bản Tuyên ngôn Độc lập Hoa Kỳ khẳng định con người có các quyền thiêng liêng như quyền sống, quyền tự do, nhưng hạnh phúc thì phải mưu cầu. Hạnh phúc là sự mưu cầu dựa trên tài năng, tính cách, và nhất là sự lao động nhưng hạnh phúc không bao giờ có cho đại đa số khi độc lập và tự do không tồn tại. Hạnh phúc không phụ thuộc vào giàu nghèo. Hạnh phúc phụ thuộc chính vào tự do như lời của một vị thẩm phán ở Toà án Tối cao Hoa Kỳ cách đây hơn tám mươi năm:

"Những người đã giành độc lập cho chúng ta tin rằng cứu cánh cuối cùng của nhà nước là tạo tự do cho con người phát triển hết mọi khả năng... Họ coi trọng tự do vừa như là cứu cánh vừa như là phương tiện. Họ tin tự do là bí quyết của hạnh phúc và can đảm là bí quyết của tự do."

Cho nên chúng ta hiểu tại sao dân chúng ở các nước toàn trị đa phần không có hạnh phúc như có đến 94% dân Trung Quốc không có hạnh phúc dù cuộc sống của hàng triệu người trở nên khá hơn. Còn hạnh phúc của người dân Việt ở đâu khi đạo đức bị trốc rễ, khi cuộc sống là sự mưu sinh đầy nhọc nhằn, khi sợ hãi và lòng bất an theo ta khi ta thức dậy và theo ta vào giấc ngủ, khi ta thấy ngộp trước hiện tại và ngộp hơn khi nghĩ đến tương lai.

Vì chúng ta không có can đảm nên chúng ta chấp nhận số phận nhưng chúng ta trong lòng vẫn thiết tha chờ ngày mai trời sáng hơn. Những thế hệ Việt Nam chờ mãi. Chúng ta chờ giáo dục tốt hơn khi con chúng ta phải đu dây, phải bơi qua sông để kiếm chữ. Chúng ta chờ đường xá tốt hơn khi lô cốt vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt và khi đường xuống cấp còn nhanh hơn mưa. Chúng ta chờ bớt tham nhũng hơn dù khi chúng ta phải bắt đầu chung chi theo tháng và theo năm và khi chúng ta hiểu đó là thứ khổ tất yếu mà ta phải chấp nhận thêm vào những thứ khổ triền miên như sinh, tử, bệnh,lão. Quan trọng nhất chúng ta chờ tự do.

Chúng ta chờ từ tóc xanh đến tóc bạc, chờ từ nhà ra nghĩa địa. Chúng ta không được lạc quan như "lãnh tụ" khi ông viết ra câu "thơ" "Ngồi trên hồ xí đợi ngày mai". Nhưng chúng ta được phép thực thi quyền ngồi chờ của chúng ta một cách kiên nhẫn.

Vì quá quen chờ nên không ai ngạc nhiên khi chúng ta bắt đầu có thói quen ngồi chờ yêu nước trong công viên hay trong quán nước. Thử hỏi trên thế giới này có ai chờ được như ta? Có nước nào mà lòng yêu nước phải ngồi chờ không? Câu trả lời là có nếu người dân nước ấy tự xem mình là nô lệ, vì thân phận nô lệ chỉ quan tâm đến con roi mà không quan tâm đến kẻ cầm roi.

Ước gì chúng ta đừng có con để tránh kéo dài cuộc đời nô lệ khốn khổ của chúng. Hãy nhìn vào mặt các con mỗi ngày để thấy rằng hiện tại của chúng ta in hằn trên nét mặt tương lai của chúng. Rồi chúng cũng chờ như ta vì thế hệ cha anh không có can đảm không chờ.

Chúng ta là chiếc bóng của lịch sử. Khi chúng ta ngồi chờ lịch sử ngồi chờ theo, khi chúng ta hành động lịch sử bắt đầu trở mình, và khi chúng ta sợ hãi triền miên lịch sử sẽ đứng yên. Nhà văn Nga Alexander Solzhenitsyn viết: "Nếu chúng ta chờ đợi lịch sử ban cho chúng ta tự do và những món quà quý giá khác, chúng ta có nguy cơ chờ đợi trong vô vọng. Lịch sử là chúng ta."

Vâng, lịch sử là chúng ta nhưng chúng ta khôn ngoan chờ người khác đi trước. Thế là tất cả chúng ta ngồi ngó nhau và chờ lẫn nhau. May thay lịch sử cũng rất kiên nhẫn chờ theo. Bóng đèn cuối cùng tắt trên ga Chờ nhưng chuyến tàu Lịch sử sao vẫn chưa chuyển bánh?

Lẫn trong khói hương và bao khóc than tiễn đưa ta lần cuối cùng về thế giới bên kia là ánh mắt của con cháu ta trách ta không làm gì cả để hôm nay chúng cũng phải bắt đầu chờ đợi như ta. Linh hồn nào phiêu diêu nổi trong niềm đau uất nghẹn sau lưng ấy.


http://danlambaovn.blogspot.com/2011...-ngoi-cho.html
Lotus

  • Số bài : 979
Re:Những thế hệ ngồi chờ
    Tuesday, September 27, 2011 2:15 AM ( #2 )
Chờ nhìn quê hương sáng chói (*)





Nhưng lý do chính đáng nhất mà tôi nghĩ rằng không phải ai cũng dám thừa nhận, đó là, người ta không thể nhìn thấy tương lai của mình trên chính quê hương mình. Nên họ phải ra đi. Nếu suy nghĩ về tương lai một cách nghiêm túc - "Đi cho thấy tương lai?" - là một câu hỏi, rất cần có câu trả lời cho toàn xã hội mà người chịu trách nhiệm chính là những người lèo lái tương lai của cả dân tộc này...


*


Tuần rồi, lại vừa tạm biệt vài người quen. 


Họ đi Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình. 


Và có lẽ hơi lâu lâu một chút nữa mọi người mới có thể gặp lại nhau. 


Với những người ra đi


Bỏ qua những lo lắng về khác biệt ngôn ngữ, nếp sống và giao tiếp xã hội, những người ra đi đều nói rằng:


"Phải đi, để thấy tương lai".


Những người có tuổi, chấp nhận mọi sự khác biệt về văn hóa, nếp sống, ngôn ngữ, chấp nhận làm lại từ đầu, để con cái mình được thấy tương lai.


Có đáng để suy nghĩ không?


Những người ra đi mà tôi biết, họ có nhà cửa, có thu nhập ổn định, và ít nhất là có người cũng đã từng đắn đo trước quyết định đi hay ở, khi đã ở nửa bên kia của đời người.


Khi có sự lựa chọn, người ta buộc phải nghĩ xa hơn cho tương lai của mình.


Họ nghĩ đến tương lai của con cái.


Điều gì khiến người ta lựa chọn?


Cách đây 36 năm, có những người chọn cách ra đi không phải vì họ muốn nhìn thấy tương lai của mình ở một đất nước khác.


Mà là, họ ra đi (nói chính xác hơn là chạy trốn khỏi quê hương mình) - vì không thế tiếp tục sống, hay tiếp tục tồn tại ở chính đất nước mình.


Đó là sự ra đi đầy đau đớn khi người ra đi chấp nhận đánh đổi bằng nước mắt, bằng máu và bằng cả sinh mạng của mình.


Có đáng để suy nghĩ không?


Còn hôm nay,


Khi không có chiến tranh, không có cảnh từng đoàn người kéo nhau lũ lượt vượt biên và bỏ mạng trên biển, nhưng vẫn có không ít người chọn cách ra đi - chỉ để thấy tương lai.


Có đáng để suy nghĩ không?


Hôm nay, càng ngày, càng có nhiều người chọn cách "Tỵ nạn giáo dục" để con cái mình được học hành đúng nghĩa?


- Đó cũng là một cách ra đi để thấy tương lai?


Có thể, có người sẽ nói rằng, những người lựa chọn sự ra đi, bằng cách này hay cách khác là lười biếng lao động, là muốn hưởng thụ, là vọng ngoại, là mơ ước viễn vông.... có đủ trăm ngàn lý do, để biện minh, giải thích, hay gán ghép cho sự ra đi.


Nhưng lý do chính đáng nhất mà tôi nghĩ rằng không phải ai cũng dám thừa nhận, đó là, người ta không thể nhìn thấy tương lai của mình trên chính quê hương mình.


Nên họ phải ra đi.


Nếu suy nghĩ về tương lai một cách nghiêm túc - "Đi cho thấy tương lai?" - là một câu hỏi, rất cần có câu trả lời cho toàn xã hội mà người chịu trách nhiệm chính là những người lèo lái tương lai của cả dân tộc này.


Nơi đây tôi chờ
Nơi kia anh chờ
Trong căn nhà nhỏ
Mẹ cũng ngồi chờ
Anh lính ngồi chờ
Trên đồi hoang vu
Người tù ngồi chờ
Bóng tối mịt mù
Chờ đã bao năm 
Chờ mai này ta dậy trong tiếng hò reo
Chờ cho lòng căm thù đến lúc chìm sâu............


Mẹ Nấm

http://danlambaovn.blogsp...e-huong-sang-choi.html


ốc

  • Số bài : 1780
  • Từ: 11/30/2009
Re:Những thế hệ ngồi chờ
    Tuesday, September 27, 2011 5:26 AM ( #3 )
Em không đòng ý.  Em thấy số người ngồi chờ còn rất ít so với số người ngồi chơi và ngồi hưởng chứ. 

Việt kiều thì chỉ ngồi chờ ở sứ quán đề xin vi da dài hạn, hay ngồi chờ ở Tân sân nhất để xin nhập cảnh.  Người trong nước thì chỉ ngồi chờ cà phê nhỏ giọt, chờ mối nhậu, chờ trúng áp phe.

Và những người còn chờ thì nên làm gì trong lúc chờ?  Hay chỉ ngồi chờ chứ chả làm gì hết?
 
Oh Lord, please don't let me be misunderstood...
Lotus

  • Số bài : 979
Vượt lên chính mình
    Tuesday, September 27, 2011 6:36 AM ( #4 )
Vượt lên chính mình

Cuộc đời này, không có cái gì đáng sợ hơn nỗi sợ hãi của chính bản thân mình!  Nó rình rập ta 24/24. Thỏ thẻ bên tai ta từng giây từng phút. Hăm dọa ta từng ngày từ giờ. Bày vẽ và tưởng tượng trong lúc ngủ cũng như lúc thức. 

Tôi đang làm nô lệ cho sự sợ hãi của chính tôi.



Vượt qua được nỗi sợ hãi của chính bản thân là vượt qua tất cả.


Không ai cấm tôi mơ, nhưng nếu chỉ ngồi mơ mà không tự thân vận động để biến giấc mơ thành hiện thực thì mãi mãi đó cũng chỉ là giấc mơ. Cuối cùng, chỉ có nỗi sợ hãi của bản thân ngăn cấm giấc mơ bước chân xuống đường đi về hiện thực.


Con người thường vay mượn giấc mơ từ thực tế, những gì mình không làm được thì mơ là người khác sẽ làm được như ý mình. Lỡ khi người đó không thực hiện như mong muốn thì lại lẩm nhẩm quay lưng cười thầm rằng: "Ôi thật may là mình không làm thế".


Chỉ có nỗi sợ hãi của bản thân mới thúc đẩy chúng ta đi vay mượn lòng can đảm của người khác để quá giang cho ước mơ của chính mình.


Con người thường nhốt mình trong những nỗi sợ hãi không tên mơ hồ. 


Con người, thường tự nhát chính mình khi để tâm quá nhiều đến những gì người ta nói. Làm cái này sợ, cái kia cũng sợ, cuối cùng không làm cái gì hết cho yên ổn. 


Nhát mình chưa đủ, để yên ổn với lương tâm và bào chữa cho cuộc đời héo tàn, chúng ta đi nhát người khác.


Để tồn tại trong một xã hội có sẵn một rừng "luật rừng" như hiện tại thì mỗi người trong ta có sẵn một bộ luật riêng: ta tự làm gã công an, tự thổi còi, tự răn đe, tự cấm đoán những điều luật không cấm. Với một lý do duy nhất là: Cho nó lành. Để bớt sợ.


Vậy trông mong gì ở sự thay đổi, tôi ơi???


Hiện tại, con người sống trong một cộng đồng, cái cộng đồng đó có những luật lệ bất hành văn tạo nên một cái khung mà mỗi thành viên trong cộng đồng bị nhốt vào trong cái khung đó, nếu làm khác đi thì sẽ bị cô độc, bị tẩy chay, bị thành kiến, và thậm chí bị ám hại ...


Trong cộng đồng với những luật lệ bất thành văn đó, mỗi người chúng ta cũng góp phần góp sức làm người viết luật, đóng khung, nhốt người...


Tự do tư tưởng là điều tối cao mà không một thế lực nào cho dù là tôn giáo có thể cưỡng ép được. Xã hội văn minh phương tây với nền dân chủ đang hướng tới cái tự do độc lập trong tư duy mỗi cá nhân và đó là quyền thiêng liêng con người được hưởng.


Nhưng chính chúng ta tự cưỡng ép mình để gắn cặp thắng vào đôi chân tự do.


Con người, thường tự làm nô lệ cho chính suy nghĩ của mình. Con người, thường tự tập cho mình cái tính phụ thuộc vào sự lãnh đạo của người khác.


Có bao giờ ta tự hỏi, nếu tự bản thân mình không bị nô lệ trong suy nghĩ, thì cuộc sống này sẽ ra sao chưa???


Tự do là gì nếu như chính ta không giải thoát cho chính suy nghĩ của ta?


Dân chủ là gì nếu như chính ta từ chối không làm chủ tư tưởng, hành động và không học được cách công nhận quyền làm chủ bản thân mình??


Tự do, dân chủ sẽ không là cái gì hết nếu tự bản thân không biết đến sự hiện diện của nó trong ý nghĩ mình.


Đừng bao giờ đặt niềm tin, hay hy vọng vào bất kỳ người nào ngoài chính mình, nếu mình không muốn hụt hẫng và nãn chí hay lạc lõng. 


Tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi thay đổi, mà tôi tự thay đổi từ chính trong suy nghĩ của tôi!!!


Tôi không ngồi yên kêu gọi người khác thay đổi, tôi phải thay đổi chính mình.


Tôi sẽ đối diện với những điều tôi luôn khiến tôi sợ hãi. 


Tôi sẽ không ngồi yên lặng nhìn vào nỗi sợ, tôi sẽ đối diện nó như một đứa bé từ hoang mang đứng trước biển cả bao la sang đến vẫy vùng trong làn sóng bạc. Từ đây, tôi sẽ che dấu những sợ hãi tồn đọng của chính mình và chỉ chia sẻ những can đảm tìm thấy được với mọi người chung quanh.


"Trong một thế giới đầy dối trá, thì chỉ một lời nói thật đã là cuộc cách mạng". 


Free yourself hay vượt lên chính suy nghĩ của mình, là con đường tự do ngắn nhất và khó nhất, nhưng không có nghĩa là không bao giờ làm được.







Chuyển nhanh đến:

Vài Con Số về Thành Viên
Hiện đang có 0 thành viên và 1 khách.
Chú Giải và Quyền Lợi
  • Bài Mới Đăng
  • Không Có Bài Mới
  • Bài Nổi Bật (có bài mới)
  • Bài Nổi Bật (không bài mới)
  • Khóa (có bài mới)
  • Khóa (không có bài mới)
  • Xem bài
  • Đăng bài mới
  • Trả lời bài
  • Đăng bình chọn
  • Bình Chọn
  • Đánh giá các bài
  • Có thể tự xóa bài
  • Có thể tự xóa chủ đề
  • Đánh giá bài viết

© 2000-2009 ASPPlayground.NET Forum Version 3.6