----------
Thưa cùng các bạn,
Cảm ơn các chị và các bạn đã để mắt chuyện của NoCaly bấy lâu.
Bây giờ xin cho được tạm thay lời kết cho Mối Tình Vương Giả này nghe:
----------
Càng viết, càng thấy rõ chân tướng mọi sự và càng thấy rõ mọi việc hơn bao giờ.
Chỉ có giây phút của tình yêu là sống mãi. Hãy cố giữ nó để làm viên minh châu cho suốt cuộc hành trình của mình.
Chỉ có giây phút của cái đẹp là tồn tại mãi. Hãy tận hưởng nó và bằng lòng như vậy.
Đừng tham lam mong nó kéo dài lâu hơn.
Nhờ viết chuyện Mối Tình Trong Mộng
Mộng Chân mới thấy tội cho Túy Tiên và Đoan Phi.
Suốt đời mặc cảm thua kém mình.
Một người thì sắc đẹp, một người thì lãng tai.
Túy Tiên chơi với ĐP vì thấy mình hơn ĐP ở chỗ lành lặn
TT chơi với Giả Thôi vì thấy mình hơn Giả Thôi ở chỗ mình có nhà cửa
Cho nên khi thấy Sĩ Tử xuống núi và để ý đến MC khiến cho hai người kia đau đớn thật đáng thương biết bao nhiêu.
MC lúc nào cũng quá ngây thơ nên lúc đầu không để ý gì nhiều.
Sự ngây thơ của nàng rất đáng trách.
Chỉ vì đó là sự tự tôn mà ra. Nàng quá tự tin nơi tài sắc của mình. Hơn nữa nàng luôn trẻ hơn hai người chị kia nên lúc nào cũng tưởng họ nhường mình vì họ đã sống hơn mình và bây giờ phải chấp nhận mà thôi.
Càng về sau, nàng suy nghĩ và hiểu rõ sự tình. Thôi rồi, người ta tốn bao công sức, để gặp người trong mộng. Người ta mang miếng mồi để giữ lại con chim quý. Nào ngờ con chim gắp miếng mồi bay mất.
TT cũng muốn giữ nàng lại cho TT cuối đời. Vì chỉ có nàng mới vừa là đối thủ vừa là đối tượng có thể mang niềm vui trọn vẹn cho TT thay thế cho một người đàn ông.
TT đã cố gắng biến căn nhà thành chỗ tuyệt đẹp theo ý thích của MC. Nhưng MC tuy có trầm trồ, nhưng vẫn không ao ước vì đối với MC, MC còn có chỗ tuyệt vời hơn. Có núi, có rừng có thác và một vườn hoa cùng cây ăn trái bao quanh.
Đó là chỗ ở hiện tại của MC.
Cho nên MC tuy khen TT nhưng lòng vẫn không màng.
TT luôn đau đớn vì sao TT lúc nào cũng thua MC về chỗ ở. Dù TT có bao nhiêu căn nhà nhưng cuối cùng rồi thì vẫn không bằng MC.
Vậy thì MC chọn nơi ở là do tình cờ hay do đã suy nghĩ và quyết định chín chắn.
Lần đầu tiên thấy MC mua căn nhà bé nhỏ, TT đã vào và chê liền khi thấy gạch không cùng loại: xốn mắt!!!
Căn thứ hai, TT chưa kịp đến thì MC đã dọn sang căn này.
TT chạy đến hỏi tại sao mua và lại làm cố vấn kêu MC đuổi hết cựu thần đi chỗ khác!
Thấy TT tàn nhẫn như vậy MC rất hãi hùng.
Dù sao triều cũ vẫn là họ hàng của MC. Đâu thể nào làm như vậy.
TT dùng tiền ra để làm xiêu lòng MC. Nào là đuổi người cũ đi, cho ngoại nhân đến mướn, sẽ có gấp đôi tiền cho ngân quỹ quốc gia.
MC ậm ừ cho qua và không chơi với TT trong một thời gian để khỏi nghe xàm tấu.
Đó là chưa kể đến việc cây mãng cầu. TT vừa thấy cây mãng cầu là đòi đốn bỏ, vì TT không thích cây này. Trong khi MC phải đợi hai mươi năm cho cây lớn để có bóng mát và có trái ăn.
Chính vì vậy mà MC không tin tưởng TT điều gì hết.
Những gì TT nói về con dâu, về Henry, về Tiên về Nguyên Phúc đều giả đoán và làm như thật.
Tất cả đều sai hết...
Còn với chị Minh, thì là ganh và ghen hờn.
MC thấy TT đối với nàng cũng y như vậy.
----
TT luôn mong có tình gia đình, chị em hòa thuận.
Nếu TT tốt thật, thì tình chị em trong nhà đâu có như vậy.
Cũng vì cái tánh hay đạo diễn mà ra.
-----
Còn ĐP, những mong MC giữ dùm chân Giả Thôi lại vì bao năm tình nghĩa vẫn không giữ được chân GT.
Bây giờ thân tật nguyền những mong người chồng cũ ở lại với mình cùng một nơi quê hương thứ hai. Nhưng anh vẫn không chịu và đã có người trẻ hơn ở quê nhà. ĐP muốn nhờ MC dùng mỹ nhân kế để giữ Giả Thôi. GT có vẻ thích MC nhưng vẫn còn lo bị TT và ĐP gạt mà chẳng được gì.
-----
Riêng Sĩ Tử thì biết có địch thủ là GT và TQ nên đã hết dám chần chờ. Không thể trễ được. Vì ST biết hai người kia tìm cách gã MC cho GT để St không được MC.
Thà ST lấy ai, yêu ai cũng mặc, nhưng không thể là MC được. Lịch sử lại tái diễn đây.
MC nhớ tới bà Diệu Tâm và thấy bà rất khôn ngoan.
Bây giờ thì ST đã theo người anh của MC để xin làm quen và anh MC cũng khuyên em gái nên cho ST cơ hội làm quen.
MC cũng rất mừng vì gặp được ST. Biết hai người kia ĐP và TT không là đối thủ nhưng vẫn có nhiều mưu cơ làm cho nàng khốn đốn nên MC không dám dễ ngươi.
Ngày xưa MChính đã làm hại tình cảm của bao người đến với nàng vì ghen.
Rồi bà Diệu Tâm cũng đã làm y như vậy
Cho nên bây giờ MC hoàn toàn không thể tin cậy vào ai được nữa. Khơng trách họ được vì con người thì hay ganh và ghen thôi.
MC chưa hề ghen và ganh với người đàn bà nào cả. Có lẽ nàng luôn thấy hơn người ta.
Về tài học, tài hoa và sắc, còn chỗ nào nữa đây mà mặc cảm thua kém gì ai.
Về tài chánh, nghề nghiệp và con cái cũng vậy.
Lạy Chúa, xin cho con biết khiêm nhường để được biết nỗi đau của người khác.
Nỗi đau của Sĩ Tử: xa con trong bao năm trời. Khi được sư phụ cho biết HN là con của mình thì chàng cảm thấy như tơ vò. Lúc nào cũng mang mặc cảm tội lỗi và thiếu bổn phận với hai mẹ con MC - HN.
Cho nên tuy rằng ngoài mặt chàng tỏ vẻ an bình, vui tươi nhưng để che giấu bên trong đau đớn, bất an và chờ đợi ngày nội vụ ra ánh sáng. Chàng sẽ sống ra sao đây với mọi người?
Chắc chắn chàng sẽ nhìn nhận lỗi lầm của mình. Chàng chỉ là một con người như bao con người khác, không hơn không kém. Cho nên tất cả những cám dỗ một người thường chịu đựng và chiến đâu ra sao thì chàng cũng y như vậy.
Khi rời Ẩn Sơn Tự, là rời tất cả những gì chàng đã cố gắng gần hết nửa đời người đề tạo nên. Bây giờ xuống núi để làm lại cuộc đời mới, chàng không khỏi bỡ ngỡ
Nhưng vì con, vì hy vọng tìm gặp một con người mới nơi MC. Không phải là MC ngây thơ của mười tám năm xưa mà là một MC trưởng thành, chín chắn.
Chàng đã gặp MC bây giờ khiêm nhường hơn xưa khiến chàng thấy tự ái được xoa dịu. MC cũng thấy ST không còn vẻ lạnh lùng, cao ngạo của lần lên ngựa bỏ đi ngày nào nữa.
Cả hai tuy tình trong như đã mặt ngoài còn e. Nhưng làm gì có chuyện Kim Kiều tái hợp dễ dàng như vậy. Ai sẽ là người quyết định cho hai người " bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao đây". Túy Tiên và Đoan Phi hay còn bao nhiêu người khác nữa.
Nhận biết được những thử thách như vậy rồi thì sẽ dễ hơn cho MC và ST. Con người ta sống cần đoàn thể, không thể nào chỉ biết có mình mà mặc kệ chúng sinh.
Mộng Chân biết nàng sẽ bắt đầu một cuộc đời mới kể từ đây....
Mộng Chân sau khi cầu nguyện xong thì lần bước qua Tháp Tình Yêu. Nơi đó có một bài thơ đề trên cánh cửa:
Tình yêu
Là lý tưởng chẳng bao giờ đạt tới
Là hương hoa không ôm nổi bao giờ
Là cánh hồng diễm ảo nở trong mơ
Là chân lý là tôn thờ tìm kiếm
Là lý tưởng là suốt đời mơ tưởng
Là bình minh là phần thưởng riêng mình
Là buổi chiều là nắng nhạt thơ xinh
Là sóng biển là khối tình vật vã
Là bất chợt là những gì xa lạ
Là lén nhìn là xao xuyến lòng ai
Là điện thờ là vua chúa trên ngai
Là chiến thắng là đọa đày xâm lược
Là diễm lệ là mùa trăng mơ ước
Là ngây thơ là gương lược chưa màng
Là thủy triều uống cạn ánh trăng tan
Là sóng biển thách dã tràng xe cát
Là đồng xanh ngắm bầu trời bát ngát
Là trái tim đón cung nhạc từ trời
Là đóa hồng chờ nở một lần thôi
Là tìm kiếm là suốt đời mơ tưởng
Thương chúc tất cả quý anh chị và quý bạn nhiều an vui.
Đại Tỷ Linh Bảo ơi, trả nợ như vầy được chưa?
NH
NoUc: thật ý nhị: Cái tên Mộng Chân đúng là mộng được chân thật ...
Vương Giả: cũng là giả vương thôi, NoHoa thật là hay
NoCan: cảm ơn cho kết cuộc ý nghĩa hơn
NoVa; Cảm ơn thật nhiều về hình, thuốc, oatmeal, và cổ tích...
July 28, 2010
<bài viết được chỉnh sửa lúc Wednesday, July 28, 2010 5:38 PM bởi NganHa1 >