Truyện Kiếm Hiệp

Ma Đao

Cổ Long

Hồi 20

Nhiếp phách câu hồn

Tỳ Bà khuôn mặt lại nở nụ cười, cười như một người ngớ ngẩn. Hai tay y vẫn nâng ống sáo nhưng chưa thổi, hai mắt nhìn chằm chằm khóm cây.
Một người áo đen tay cầm trượng gỗ đang đứng trong khóm cây lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tỳ Bà.
Dĩ nhiên Tỳ Bà không lạ gì người này, cũng biết đây là người lặng lẽ nhất trong Giang Nam tứ hữu.
Tư Mã Tiên Tiên cũng ngừng lại cùng lúc với tiếng sáo, chứ hoàn toàn không phải vì tiếng quát của Bạch Ngọc Lâu.
Chuyện đó chỉ có Tỳ Bà biết rõ.
Nhưng y không thể không ngừng lại, y đã nhìn thấy sát cơ trong mắt Tần Độc Hạc.
Y lại cười, giống như một thằng trẻ con đang sắp làm trò bậy bạ thì đụng phải một người lớn.
Nhưng tuy vóc dáng của y giống một thằng trẻ con, tướng mạo lại chẳng giống chút nào.
Nụ cười vừa rồi của y xem ra càng giống như một kẻ ngớ ngẩn.
Tần Độc Hạc cũng cười.
Ông ta lạnh lùng hỏi:
" Sao không thổi nữa vậy ?" Tỳ Bà ngờ nghệch nói:
" Thúc thúc thích nghe ta thổi sáo ta đâu dám không thổi ?", rồi từ từ nâng ống sáo lên miệng.
Tần Độc Hạc cánh stay cũng từ từ nhấc lên, Tỳ Bà cũng liếc thấy cây trượng gỗ, hai tay không tự chủ được thoáng run lên.
" Thổi đi...." Tần Độc Hạc cây trượng gỗ đưa tới trước mặt Tỳ Bà.
Tỳ Bà sau cùng lại thổi, đột nhiên lấy sức thổi một tiếng, trong tiếng sáo lanh lảnh vang lên, một loạt ngân châm trong ống sáo tua tủa bắn vào hạ bàn của Tần Độc Hạc.
Tần Độc Hạc cũng đồng thời phón cây trượng vào cổ họng Tỳ Bà.
Một nhát trượng này mau như chớp, nhưng ra tới nửa đường chợt dừng lại.
Ngân châm của Tỳ Bà phóng ra tuy bất ngờ, nhưng Tần Độc Hạc phản ứng cũng mau lẹ, thế trượng vừa dừng lại, thân hình chợt lăng không vọt lên.
Mớ ngân châm phóng lướt qua dưới chân ông ta.
Ống sáo trong tay Tỳ Bà lại xoay nhanh, loạt ngân châm thứ hai lại từ đầu kia của ống sáo bắn ra.
Lần này thì Tần Độc Hạc quả là bị bất ngờ, ông ta đang trên không muốnh tránh lật ngân châm này thật rất khó, trong lúc hoảng hốt thân hình chợt sa xuống tránh qua hơn một nửa, nhưng vẫn còn gần một nửa bắn vào hai chân.
Đây cũng là chỗ giảo hoạt của Tỳ Bà.
Nếu y không phóng ám khí vào hạ bàn, Tần Độc Hạc vung trượng một cái quét ra rất dễ dàng, chứ người đang trên không, hạ bàn chính là bộ vị rất khó chiếu cố, huống chi loạt ngân châm này bắn ra vừa nhiều lại vừa nhanh.
Trong chớp mắt ấy Tần Độc Hạc chỉ thấy một trận đau ran như muỗi trích, kế đó đôi bắp chân lập tức mất hết cảm giác.
.... Độc châm ! Tần Độc Hạc biến sắc, thân hình còn chưa rơi xuống đất, một trượng đã đánh mau vào Tỳ Bà.
Ống sáo trong tay Tỳ Bà vung lên, "choang" một tiếng chặn đứng cây trượng.
Tần Độc Hạc hai chân đã chạm đất, lại càng run rẩy, mường tượng sắp ngã xuống.
" Thúc thúc, đi đường cẩn thận...." Tần Độc Hạc xưa nay lạnh lùng, lúc bấy giờ cũng sôi lửa giận:
" Đánh lén đánh lén, tính ra như là quân hèn ha....." Tỳ Bà xưa tay nói:
" Thúc thúc, ta chỉ là một người dưới, một người nhỏ mà".
Tần Độc Hạc giận dữ hừ một tiếng, xoay tay điểm đầu trượng vạo mấy chỗ huyệt đạo trên hai chân, thân hình cũng chợt nghiêng đi, ông ta đã cảm thấy chất độc ngấm dần lên.
Tỳ Bà lập tức lắc đầu:
" Không được đâu thúc thúc à, trừ phi người chặt bỏ hai chân đi !".
Tần Độc Hạc căm giận gầm lên một tiếng, thân hình lại bay lên, phóng ngọn trượng vào Tỳ Bà, vừa mau vừa độc.
Tỳ Bà lăn một vòng dưới đất, người đã cách xa hơn một trượng, lăn vào một khóm cây hoa, Tần Độc Hạc đuổi mau tới, một trượng quét ngang, cây hoa tan nát, cùng lúc ấy Tỳ Bà đã lăn tròn dưới đất.
" Thúc thúc, thúc thúc....", Tỳ Bà vừa lăn vừa kêu.
Tần Độc Hạc vừa nghe thấy tiếng kêu, lửa giận lại bừng bừng, cảm giác tê rần lại xuất hiện.
" Đêm nay ta không đập chết thằng lùn súc sinh nhà ngươi không được !", trong tiếng thét giận dữ, cây trượng gỗ lê của ông ta lại đâm tới Tỳ Bà.
Tỳ Bà cứ lăn trên mặt đất ra xa dần, Tần Độc Hạc cũng quả đã nổi sát cơ, nhát trượng nào cũng đâm vào chỗ trí mạng.
Một dãy lỗ trong nối nhau xuất hiện trên mặt đất, Tỳ Bà miệng kêu rối rít, thân hình vẫn lăn không hề dừng.
Tần Độc Hạc đuổi rát không buông, ông ta thân thể cao lớn, khinh công siêu quần, mà chỉ có nửa trượng vẫn đuổi mãi không kịp. Tỳ Bà cứ như một quả cầu lăn lông lốc, hai tay ôm gối, hai đầu gối co sát vào bụng.
Hơn mười người thị vệ nghe tiếng đổ tới, trong tiếng quát tháo đã bao vây Tỳ Bà, có lẽ bọn họ cũng chưa chắc đã là đối thủ của Tỳ Bà, nhưng chỉ cần ngăn trở y thì Tần Độc Hạc có thể đuổi kịp.
Dĩ nhiên Tỳ Bà hiểu rõ, nhưng số thị vệ đều đổ ra chặn trên đường, tuy y thân hình lùn thấp cũng không thể nào lăn qua được.
Trong chớp mắt ấy, Tỳ Bà đã lăn tới trước một thị vệ, người thị vệ đã ngồi xổm xuống, lập tức vung đao chém ra. Ánh đao vừa loáng lên, ống sáo trong tay Tỳ Bà đã bay ra xuyên vào giữa huyệt Mi tâm của người thị vệ.
Người ấy rên lên một tiếng đau đớn ngã ngửa ra, Tỳ Bà lăn một vòn quanh người y, lại vửa tới phía sau một người thị vệ khác, nhưng trong chớp mắt người kia ngã xuống, y đã lăn đi xa rồi.
Tần Độc Hạc cây trượng cũng liên tiếp đuổi theo, nhưng phải tránh qua người thị vệ, nếu như Tỳ Bà thừa cơ đánh lén cũng không thể thừa cơ chạy thoát.
Tần Độc Hạc một trượng quả nhiên liên tiếp đánh ra, tới chỗ người thị vệ thì liên tiếp đập chệch ra mặt đất, thân hình lật một cái qua khỏi đầu người thị vệ quát lớn:
" Chạy đi đâu...." Thân hình Tỳ Bà đang lăn tròn theo tiếng quát hơi khựng lại, một làn khói dày từ người y bốc nhanh lên.
Tần Độc Hạc cười nhạt, nhảy xổ vào như con hạc bay tới, thân hình Tỳ Bà còn chưa khuất sau màn khói dày, cây trượng của Tần Độc Hạc đã tới, trong tay y lập tức xuất hiện một chiếc roi dài, vọt lên không cuốn Tần Độc Hạc kéo xuống.
Ngọn roi này như con rắn bay lượn, nhưng Tần Độc Hạc nếu muốn tránh cũng không phải khó, tay trái của Tỳ Bà lại đồng thời phóng ra một loạt ám khí.
Tần Độc Hạc nếu có thể tránh được ngọn roi cũng chưa chắc đã kịp tránh ngọn ám khí, Tỳ Bà rõ ràng đã chọn đúng cơ hội roi và ám khí mới đồng thời cùng phát ra.
Bằng vào con mắt lão luyện của Tần Độc Hạc, dĩ nhiên hiểu rõ tình hình trước mắt, ông ta cười nhạt một tiếng, không lui lại mà còn xông tới mau hơn.
"Vút" một tiếng, ngọn roi đã đánh trúng vào lưng ông ta, ám khí cũng đánh trúng giữa ngực, mười hai mũi Tang môn đinh sáng loang loáng rõ ràng tẩm chất kịch độc.
Cây trượng gỗ lê của Tần Độc Hạc cũng đồng thời xuyên vào ngực Tỳ Bà, đóng đinh y trên mặt đất.
Trên cây trượng không có chất độc, nhưng một trượng ấy đủ để lấy quá nửa tính mạng của Tỳ Bà.
Tỳ Bà bất giác buông roi khỏi tay, hai tay ôm lấy cây trượng gỗ, nhưng không còn đủ sức nhổ ta.
Tần Độc Hạc rơi xuống trước mặt Tỳ Bà, khuôn mặt đã biến thành màu tím đen, nhưng vẫn đủ sức rút cây trượng lên, lạnh lùng nói:
" Lẽ ra lần này ngươi không nên phóng ám khí".
Tỳ Bà thản nhiên cười:
" Chẳng phải là liều mạng với ngươi đâu, có điều ta chỉ muốn lợi dụng cơ hội lấy mạng ngươi, thật không ngờ ngươi không phải như người khác".
Tần Độc Hạc hít sâu một hơi:
" Cho nên lần này ngươi phải chết rồi".
Tỳ Bà lại cất tiếng cười:
" Vốn ta không chết không được, nhưng ngươi cũng đừng hòng sống".
Tần Độc Hạc nói:
" Ta đã tới tuổi vào quan tài, chết cũng không tiếc".
Tỳ Bà nói:
" Ta chỉ la một tên đầy tớ, mà vẫn có thể đổi mạng với một cao thủ như ngươi thì còn tiếc rẻ gì".
Giọng nói chợt chìm xuống, Tỳ Bà lại cất tiếng cười, Tần Độc Hạc chợt hét lớn một tiếng đứng phắt dậy, cây trượng gỗ lê rút mạnh lên đập nhanh ra.
Trong tiếng gào thảm, thân hình lùn tịt của Tỳ Bà theo trượng bay ra đập vào tường, máu thịt bắn tung tóe.
Tần Độc Hạc cây trượng trầm xuống cắm trên mặt đất, cũng dựa vào cây trượng gỗ vĩnh biệt cõi đời.
Màn khói lúc bấy giờ đã lan rộng, một trận đánh này, đám thị vệ bao vây chung quanh đều nhìn thấy rõ, vội vàng bước lên đỡ lấy Tần Độc Hạc, kế đó họ phát giác ra ông ta chỉ còn là một cái xác.
ooo Tư Mã Tiên Tiên ngơ ngác đứng ở đó, không những Bạch Ngọc Lâu cảm thấy kỳ quái mà Trương Thiên Hộ cũng thế, ông ta không nghe thấy tiếng sáo, trước đó lại nghe tiếng quát của Bạch Ngọc Lâu, bất giác tưởng lầm rằng Tư Mã Tiên Tiên này đúng là Tư Mã Tiên Tiên.
Bạch Ngọc Lâu cũng không động thủ chỉ quan sát Tư Mã Tiên Tiên từ trên xuống dưới, tuy là lúc nửa đêm, chung quanh lại được ánh đèn chiếu sáng rực nên Bạch Ngọc Lâu nhìn thấy rất rõ ràng, lại nhìn không ra chỗ nào là giả mạo Vô Song, kế đó ông ta lại nghe thấy một tiếng sáo lanh lảnh.
Trương Thiên Hộ nghe thấy giật mình, buột miệng kêu lớn "Cẩn thận !", rồi đồng thời nhảy xổ vào.
Câu nói chưa dứt, Tư Mã Tiên Tiên cả người lẫn kiếm bắn thẳng tới Bạch Ngọc Lâu, Trương Thiên Hộ chiếc bàn toàn cản lại không kịp, mũi kiếm đã tới trước mặt Bạch Ngọc Lâu.
Bạch Ngọc Lâu kiếm đã trên tay hất một cái gạt ra, thanh kiếm của Tư Mã Tiên Tiên rút về một cái, đánh luôn một mạch ba mươi sáu kiếm ! Nhát nào cũng tàn độc, kiếm của bà ta cũng đầy hung quang sát khí, đây là lần đầu tiên Bạch Ngọc Lâu gặp phải một nữ nhân hung hãn như vậy, mà nữ nhân này lại giống hệt Vô Song từng có một đoạn nhân duyên với ông ta trong quá khứ, nên tuy đón đỡ được cả ba mươi sáu kiếm, thân hình cũng bị bức bách phải lui lại ba trượng.
Phía sau là vách tường, Bạch Ngọc Lâu lưng chạm vào tường rồi, có lui nữa cũng không được, Tư Mã Tiên Tiên khí lực lại như vô cùng vô tận, kiếm thế chỉ hơi khựng lại, lại điên cuồng chém ra.
Bạch Ngọc Lâu trường kiếm thẳng thắn đón đỡ, Tư Mã Tiên Tiên kiếm nào cũng chỉ chém vào một chỗ, chém tới nhát thứ hai mươi, "soảng" một tiếng, thanh kiếm trong tay Bạch Ngọc Lâu đã bị chém đứt thành hai đoạn.
Trương Thiên Hộ từ sau xông mau tới, đúng lúc ấy không dám chần chừ nữa, chiếc bàn toán giơ lên một cái, bốn mươi chín con toán bằng ngọc nhất tề bắn ra đánh vào lưng Tư Mã Tiên Tiên.
Tiếng gió rít lên, Tư Mã Tiên Tiên vẫn không hề phản ứng, kiếm thế không ngừng chém tới tấp vào Bạch Ngọc Lâu ! Thanh kiếm gãy trong tay Bạch Ngọc Lâu liên tiếp đón đỡ ba nhát, sau đó đỡ không nổi nữa. May mà ông ta kịp thời lách người tránh qua một bên, ba nhát kiếm sau liên tiếp chém vào tường, đã gạch đồng thời bay tung ! Bốn mươi chín con toán bằng ngọc của Trương Thiên Hộ cùng lúc ấy đánh trúng lưng Tư Mã Tiên Tiên, ít nhất cũng có hai mươi viên đánh trúng huyệt đạo, Hàn Kỳ bên cạnh thấy có cơ hội tung người vọt vào, đôi nhật nguyệt luân đánh vào thanh kiếm trên tay Tư Mã Tiên Tiên, chỉ nghĩ rằng nếu số ám khí kia không có kết quả cũng có thể đoạt lấy kiếm để Bạch Ngọc Lâu, Trương Thiên Hộ bắt sống bà ta.
Số con toán bằng ngọc quả nhiên không có tác dụng gì, Tư Mã Tiên Tiên liên tục đuổi theo chém Bạch Ngọc Lâu, đến khi bị đôi nhật nguyệt luân của Hàn Kỳ cản lại.
Trương Thiên Hộ nhìn thấy, lập tức kêu lớn:
" Kỳ nhi lui lại !", tiếp theo thân hình tung lên chiếc bàn toán đập vào lưng Tư Mã Tiên Tiên.
Hàn Kỳ đôi nhật nguyệt luân không nghiêng không lệch nhất tề khóa thanh nhuyễn kiếm nhưng Tư Mã Tiên Tiên rẫy một cái đã thoát khỏi thế phong tỏa.
Trong chớp mắt ấy, Hàn Kỳ chỉ thấy một luồng lực đạo mạnh mẽ kỳ lạ hất tung đôi nhật nguyệt luân ra, hai tay không tự chủ được bị hất ra, Tư Mã Tiên Tiên một kiếm cũng đồng thời chém tới.
Hàn Kỳ la hoàng, nhưng hoàn toàn không còn cách nào tránh kịp, "Soạt" một tiếng kiếm đã đâm xuyên người.
Trương Thiên Hộ chiếc bàn toán cũng cùng lúc đập vào lưng Tư Mã Tiên Tiên nhưng bà ta chỉ chúi lên một bước, Bạch Ngọc Lâu thanh kiếm gãy cũng cùng lúc chém tới, cứu Hàn Kỳ không kịp, bèn nghiến răng bổ vào đầu Tư Mã Tiên Tiên.
Máu vọt ra có vòi, cả đầu lẫn cổ Tư Mã Tiên Tiên đều bị chặt đứt bay tung lên không, Bạch Ngọc Lâu vứt thanh kiếm xuống quay sang nhìn Hàn Kỳ.
Bạch Ngọc Lâu ánh mắt vừa nhìn xuống, chợt kêu lên một tiếng "Không xong !", rồi lập tức vọt người đi.
Một làn khói dày đúng lúc ấy từ bên cạnh tràn tới, Bạch Ngọc Lâu như con chim bay vọt lên trên làn khói, Trương Thiên Hộ cũng theo sát ông ta.
Làn khói này không lạ lùng gì đối với Trương Thiên Hộ, ông ta cũng nghe thấy một tiếng gào thê thảm, cũng không quên tới Tần Độc Hạc ở bên cạnh.
Tiếng gào thảm ấy hiển nhiên không phải phát ra từ miệng người lạ, phải chăng Tần Độc Hạc đã gặp điều gì bất hạnh ?
Trương Thiên Hộ, Bạch Ngọc Lâu không dám khẳng định, cũng không dám phủ nhận khả năng ấy. Lúc họ vọt tới bên cạnh hậu viện, làn khói đã bị gió đêm thổi tan, dưới ánh đèn, nhìn thấy rất rõ Tần Độc Hạc đã cùng Tỳ Bà đổi mạng.
Khuôn mặt Tần Độc Hạc đã biến thành màu tím đen, thất khiếu rỉ máu, ám khí của Tỳ Bà quả nhiên rất độc.
Bạch Ngọc Lâu khom xuống đưa tay trước mũi Tần Độc Hạc, thở dài một tiếng, Trương Thiên Hộ càng cảm khái hơn, anh em họ bốn người tung hoành ở Giang Nam, tình như thủ túc, hợp xưng là Tứ hữu, hiện tại Liễu Thanh Phong đã phản bội, Sở Liệt, Tần Độc Hạc nối nhau qua đời, chỉ còn một mình ông ta, làm sao mà không muôn vàn cảm khái ?
Bạch Ngọc Lâu thở dài nhìn nhìn ông ta định nói vài câu an ủi, Trương Thiên Hộ đã cất tiếng:
" Mụ Tư Mã Tiên Tiên này rõ ràng đã bị tiếng sáo chi phối, Tỳ Bà cầm sáo đứng đây sai khiến bà ta, nhất định là để thu hút sự chú ý của chúng ta".
Bạch Ngọc Lâu im lặng gật đầu, Trương Thiên Hộ lập tức quay người, cũng chưa bước đi, bốn người thị vệ đã rẽ đám đông bước lên.
" Có đầu mối rồi à ?", Bạch Ngọc Lâu bước tới hỏi.
" Ở phố Thạch Sư Tử Hồ Đồng...." Bạch Ngọc Lâu lập tức quát lớn:
" Chuẩn bị ngựa...." Đám thị vệ tụ tập ở hậu viện dạ ra tản ra, Bạch Ngọc Lâu và Trương Thiên Hộ cũng vội vã rời chân.
Ngựa đã chuẩn bị xong có thể lên đường, Bạch Ngọc Lâu vừa ngồi lên lập tức thúc ngựa phóng đi.
Hơn một trăm kỵ mã lập tức phóng theo, ba ngàn quân mã bộ trước đó đã vâng mệnh mai phục hai bên ngõ sau hậu viện cũng bắt đầu tiến ra.
Hướng của bọn họ tiến tới chính là chỗ đường hầm xuống mật thất nơi Cẩm Cung Thành ẩn náu.
Về Bạch Băng, Bạch Ngọc Lâu hoàn toàn yên tâm, không phải vì đã đem giấu Bạch Băng ở một nơi bí mật, mà vì bên cạnh Bạch Băng có Thẩm Thăng Y.
ooo Bạch Băng ở bên cạnh Thẩm Thăng Y kể cả thật giả, tất cả có bốn người, bảo vệ cho họ ngoài Thẩm Thăng Y còn có ba mươi sáu thị vệ, họ đều mai phục cạnh ngôi tiểu lâu nơi Bạch Băng ở.
Ngôi tiểu lâu có hai tầng, phòng ngủ của Bạch Băng ở tầng trên, Bạch Băng hiện không ở trong phòng ngủ, bốn người vừa thật vừa giả đang cùng Thẩm Thăng Y chơi cờ ở trong sân trang viện.
Bọn họ cùng ngồi quây quần ở một chỗ, quần áo diện mạo đều giống hệt nhau, muốn phân biệt thật giả quả không phải là chuyện dễ dàng.
Đây là đối với những người xưa nay chưa gặp Bạch Băng, chưa từng nghe giọng nói của nàng.
Pbủ đệ của Bạch Ngọc Lâu rất rộng, tiếng mở cửa từ hậu viện truyền tới đó cũng chỉ nghe văng vẳng.
Họ đều đổ ra một phía, chỉ trừ Thẩm Thăng Y.
Một Bạch Băng nói:
" Thẩm đại ca, chúng ta không được qua giúp cha à ?" Nghe giọng nói, thì đây chính là Bạch Băng thật.
Thẩm Thăng Y lắc đầu, "chỉ cần cha cô và hai người lão tiền bối Trương, Tần cũng đủ đối phó rồi".
Bạch Băng nói:
" Không ngờ họ lại to gan như thế, dám công nhiên xông vào trang viện của chúng ta".
Thẩm Thăng Y nói:
" Đó là kế Điệu hổ ly sơn, nếu tất cả chúng ta đều đổ tới đó, để cô lại trong phòng trên tiểu lâu, nhất định sẽ bị Cẩm Cung Thành bắt.
" Tại sao đến bây giờ y vẫn chưa xuất hiện ?", Bạch Băng hỏi.
Một tràng tiếng lục lạc kỳ quái từ phía sân vang tới, đó là một chuỗi lục lạc xâu vào nhau, nối liền với một chuỗi tiền đồng.
Chuỗi tiền này vốn vẫn treo ở bên cửa ngôi tiểu lâu.
Thẩm Thăng Y đứng thẳng dậy nói:
" Không phải họ đã đến rồi sao ?" Câu nói vừa dứt, đám thị vệ nhất tề xuất hiện, trong tiếng quát tháo hò hét, vung đao chém vào mấy sợi dây.
Mấy tiếng thanh la lập tức từ bên trông tòa tiểu lâu vang lên làm người ta phát hoảng.
ooo Cùn lúc Tư Mã Tiên Tiên tiếng vào hậu viện, Cẩm Cung Thành cũng đã tới dưới tòa tiểu lâu.
Tổ Tùng cũng đã hoàn thành xong phần việc cuối cùng.
Trước mặt họ là một cái vò đất rỉ nước, Tổ Tùng chờ lúc cái vò cạn nước bắt đầu động thủ.
Trong tay y là một cái xẻng hình thù rất kỳ quái, chỉ trong vài động tác y đã khoét ra tảng đất cuối cùng trổ lên.
Y lập tức lui lại, Cẩm Cung Thành bước ngay lên, song chưởng cùng lúc đẩy ra, một tảng đá xanh lập tức nát thành bụi.
Trên người y khoác một cái áo gấm, tảng đá xanh nát thành bột dính lấm tấm trên mặt vải, rõ ràng nội công của y đã đạt tới mức đăng phong tạo cực.
Trên tảng đá xanh còn một lớp đệm dầy, Cẩm Cung Thành tay trái phất ra, tay phải đã tuốt thanh loan đao khỏi vỏ.
Đám bụi xanh trên tay áo y rơi lả tả xuống đất, tấm đệm đã bị rạch tung ra, Cẩm Cung Thành đồng thời theo chỗ hở vọt lên.
Tổ Tùng lại lùi lại hơn một trượng ngồi trước một ngọn đèn mân mê cái xẻng.
Cái xẻng này trông cũng giống một cái xẻng, nhưng hình thù kỳ quái không bút nài tả được, ở đầu lưỡi xẻng ngoài sự sắc bén có thể nhìn thấy ra, còn có thể thấy ngay là có tác dụng khác.
Người thợ muốn việc làm trôi chảy thì đồ dùng phải tốt, một người ngang dọc dưới lòng đất bấy nhiêu năm, thì phải có sự phát hiện như thế.
ooo Trong tiểu lầu bày biện thanh nhã, hoa lệ mà không dung tục, một ngọn đèn treo cao, cũng đúng chỗ thích hợp nhất.
Dưới ánh đèn, những viên ngọc trên tấm rèm lung linh như những giọt nước sắp rơi xuống đất, trong suốt lóng lánh, trong không khí thoang thoảng một mùi hương kín đáo.
Cẩm Cung Thành từ trong phòng khách chuyển vào, nghiêng người một cái vén tấm rèm ngọc ra bước lên phòng ngủ tầng hai. Động tác của ông ta mau lẹ và cẩn thận, không hề có một tiếng động, không ngờ rằng từ lầu dưới tới lầu trên có treo tổng cộng mười hai chuỗi tiền, đều là ở những chỗ kín đáo phi thường.
Trong đó có hai chuỗi buộc liền với tấm rèm, tấm rèm vừa lay động, chuỗi tiền cũng khua vang.
Cuối chuỗi tiền lại buộc một xâu lục lạc, giăng qua sân nối liền với trong vườn hoa.
Cẩm Cung Thành không nghe thấy tiếng lục lạc, nhưng nghe thấy tiếng la thét, ông ta dĩ nhiên không phải là một thằng ngốc nhưng bất giác cũng ngây người ra, cũng chính vào lúc ấy, một bức tường hai bên đột nhiên đổ xuống.
Trên tường có treo những bức tranh, tô vôi trắng không ai ngờ đó là hai tấm sắt dày dùng dây buộc cố định trên vách.
Dây thừng bị chặt đứt, hai tấm vách sắt lập tức rơi xuống, những bàn ghế bị đạp trúng đều vỡ nát, hai miếng vách sắt lại đập luôn lên mặt sàn, cửa xuống địa đạo lập tức bị lấp kín.
Cẩm Cung Thành làm sao cản được, ngây người trên cầu thang.
Trong chớp mắt ấy, trong đầu óc ông ta trở nên hoàn toàn rỗng không rồi lập tức trở nên rồi loạn, trước đó chưa bao giờ ông ta gặp phải tình trạng như thế.
Giấy dán cửa sổ chung quanh cũng đồng thời bị ánh lửa phát ra ánh sáng trắng, Cẩm Cung Thành không cần nhìn cũng biết rằng tòa tiểu lâu đã bị bao vây.
Tiếng hò hét nổi lên khắp bốn phía, Cẩm Cung Thành ánh mắt chợt trở lại trong suốt, nhìn quanh một vòng, đột nhiên cất tiếng cười lớn.
Trong tiếng cười một khung cửa sổ đột nhiên bị phá vỡ, một đạo kiếm quang như chớp bay thẳng vào Cẩm Cung Thành.
Cẩm Cung Thành tiếng cười ngừng bặt, kêu lên một tiếng "Thẩm Thăng Y !", lật tay một cái, một đạo đao quang như dải lụa bay ra đón đạo kiếm quang.
Đao kiếm chạm nhau, hàng trăm tiếng sắt thép loảng xoảng vang lên, kiếm nhanh đao cũng nhanh, Cẩm Cung Thành trong chớp mắt đón đỡ hai mươi kiếm của Thẩm Thăng Y, thân hình hai người cùng lui lại.
Cẩm Cung Thành cười khẽ một tiếng:
" Thẩm Thăng Y giỏi thật, nhưng không rõ tại sao lại có thể khẳng định rằng vào giờ này quả nhân dùng cách này tiến vào tiểu lâu ?" Thẩm Thăng Y nói:
" Câu hỏi đó phải để chủ nhân tòa phủ đệ này trả lời".
" Ngươi trả lời cũng thế".
Thẩm Thăng Y hờ hững nói:
" Ngươi mua chuộc được ba người ở đây".
" Quả nhân không hề xử tệ với họ".
" Tiếc là người có hành động khác thường đều bị giám sát chặt chẽ, những ai tiết lộ tin tức chúng ta muốn điều tra trong toàn thành, những ai dùng bước chân để đo khoảng cách từ ngoài vào ngôi tiểu lâu này đều bị chúng ta trông thấy".
" Các ngươi hoàn toàn không sai người điều tra dấu vết của chúng ta".
" Đó là vì biết rằng các ngươi đã đề phòng, không muốn làm các ngươi để ý mà thay đổi kế hoạch".
" Các ngươi biết được kế hoạch của quả nhân à ?" " Ngoại trừ việc đào địa đạo, vì thật ra chúng ta không hiểu được người của các ngươi đo khoảng cách để làm gì".
" Đó là chuyện phải làm đầu tiên".
" Nếu không đào đường địa đạo sẵn từ trước, chẳng lẽ tới giờ này các hạ mới nảy ra ý đào địa đạo à ? Các hạ xưa nay vốn rất nóng nảy kia mà ?" " Cho nên các ngươi mới đoán chắc rằng đêm nay quả nhân sẽ tới đây chứ gì ?" Thẩm Thăng Y gật đầu, Cẩm Cung Thành thở dài một tiếng:
" Có thể nói nóng nảy là vết thương trí mạng của quả nhân, cũng là nhược điểm duy nhất của quả nhân".
" Các hạ là người ôm chí lớn mà lại nghĩ tới việc dùng thủ đoạn hạ cấp như vậy, xem ra đủ thấy đã tới chỗ cùng đường rồi".
Cẩm Cung Thành cười nhạt:
" Vậy nên ngươi còn dám đối địch với quả nhân".
" Đó là vì cho rằng kẻ tôn quý như các hạ dầu cho tới lúc cùng đường cũng không đến nỗi biến thành một con chó điên".
Cẩm Cung Thành cười lớn:
" Thật ra quả nhân không thể nào thắng miệng lưỡi của ngươi được", rung tay một cái, thanh đao xé gió thành tiếng.
Thẩm Thăng Y ánh mắt chợt nhìn xuống:
" Đây là thanh ma đao trong truyền thuyết đấy phải không ?" " Không phải....", thanh đao của Cẩm Cung Thành kéo về "Đây là một thanh đao giết người rất sắc bén". Câu nói vừa dứt, thanh đao đẩy mau tới nhằm vào cổ họng Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y thanh kiếm vạch một nhất hất ra, Cẩm Cung Thành thế đao lại thi triển như muôn lớp sóng Trường Giang đổ tới.
Thẩm Thăng Y thanh kiếm lại vạch một nhát cắt đứt hết làn sóng đao, kế lại trượt một cái phản kích Cẩm Cung Thành.
Trong tiếng gầm xé toạc không gian khiến mọi người kinh tâm động phách, Cẩm Cung Thành sắc mặt tuy chưa thay đổi nhưng hai hàng lông mày nhướng cao. Nhưng thế đao lợi hại cũng vẫn bị Thẩm Thăng Y vạch kiếm một nhát cắt đứt, thật là điều bất ngờ đối với ông ta, ông ta vốn không hề coi thường Thẩm Thăng Y, hiện tại bất giác thêm phần kính trọng.
Thanh đao của ông ra nhanh biến thành chậm, đón đỡ một kiếm của Thẩm Thăng Y.
Mũi đao mũi kiếm đam vào nhau ngân vang như tiếng ngọc chạy trên mân vàng, kế đó liên tiếp vang lên một trăm ba mươi sáu tiếng "choang choang", tiếng nào cũng ngắn gọn gấp gáp, nghe qua chỉ như có một tiếng ! Đao kiếm đều từ chậm biến thành nhanh, những chỗ biến chiêu đều là tới lúc sắp chạm nhau mới phát ra trong chớp mắt.
Cẩm Cung Thành buộc miệng kêu một tiếng "Kiếm hay quá !", thanh đao rút về rồi vung ra, ánh đao sáng rực lóa mắt.
" Đao cảng hay hơn !", Thẩm Thăng Y ứng tiếng, thanh kiếm bật ra phát thành tiếng ngân như rồng ngâm, kiếm khí giàn giụa đón ánh đao đổ tới.
Lần này đao kiếm chạm nhau phát thành tiếng nổ như sấm sét vang rền, hai người thân hình đều bay tung ra, ngọn đèn trên trần nhà chớp lên một cái rồi tắt phụt. Bốn bề tối tăm chợt lại sáng bừng lên.
Cẩm Cung Thành liên tiếp chém tới bảy đao, Thẩm Thăng Y kiếm hất ra bảy lần, từng chùm tia lửa lóe lên làm sáng rực đêm đen.
Mỗi lần đao kiếm chạm nhau, hai người đều bước ngang qua một bước, đến lần thứ bảy, đã tới trước tấm rèm ngọc.
Tấm rèm ngọc chớp lên bay ra từng chùm như mưa rào, hai người đều đảo bộ lui lại, mỗi người đều bị sáu chuỗi hạt ngọc bắn vào như nhau, đao kiếm cùng vung lên, toàn bộ số ngọc trên tấm rèm biến thành một trận mưa sáng bay tung tóe.
Chuyển qua cửa ngôi tiểu lâu, tường vách cửa nẻo lập tức tan nát từng mảng, Thẩm Thăng Y bước trước Cẩm Cung Thành ba bước, đoạt cửa xông ra, rồi lập tức quay người lại, thế kiếm lúc quay người không những không đứt đoạn mà còn gia tăng kình lực.
Cẩm Cung Thành cũng rất muốn cướp đường ra trước, thế đao biến áo nhưng gặp thế kiếm của Thẩm Thăng Y đều bị chặn đứng.
Thẩm Thăng Y cũng không chặn Cẩm Cung Thành trong cửa, bước lên đánh ba kiếm rồi từ từ lui về sân trang viện.
Cẩm Cung Thành theo sát xông ra.
Trong sân trang viện đã có vô số đèn đuốc sáng rực, một toán thị vệ dưới đám cây hoa đã lăm lăm cung nỏ hướng vào Cẩm Cung Thành, còn rất nhiều thị vệ đang ào ào nổi nhau đổ tới.
Cẩm Cung Thành đưa mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt bốn Bạch Băng giữa sân, chợt sững sờ cất tiếng cười:
" Bạch Ngọc Lâu giỏi thật !" Thẩm Thăng Y nói:
" Ngươi đã bại dưới tay y một lần, nhưng ngươi vẫn còn muốn so sánh với ông ta".
Cẩm Cung Thành lắc đầu:
" Quả nhân chẳng hề có ý so sánh với bất kỳ ai, lần thất bại này chỉ có thể nói là.... Ý Trời !" Bạch Băng bên cạnh buột miệng:
" Xưng cô xưng quả, mà ngươi còn nói là không muốn so sánh với bất kỳ ai à ?" Cẩm Cung Thành ánh mắt rực lên:
" Ngươi mới là Bạch Băng thật phải không ?" Bạch Băng không nói gì, Cẩm Cung Thành thở dài:
" Nghe nói Bạch Ngọc Lâu có con gái xinh đẹp thông minh, là giai nhân tuyệt thế, nhưng giờ đây chẳng thấy có chỗ nào hơn người".
Bạch Băng nghe thấy không hề tức giận, đáp:
" Xem đó đủ thấy thuật dịch dung của cha ta rất cao minh, tiếc là tuy ta hóa thân làm bốn nhưng giờ đây chẳng có ích lợi gì".
Cẩm Cung Thành ngẩng đầu than:
" Xem ra nếu quả nhân lại muốn so sánh với Bạch Ngọc Lâu thì rõ ràng cũng không nghĩ tới chuyện này".
Bạch Băng nói:
" Cho nên dù chúng ta không biết ngươi đào địa đạo mà vào, thì ngươi cũng thất bại thôi".
Cẩm Cung Thành bắt buộc phải gật đầu:
" Vô Song phổ ít tốn thời giờ ít tốn công sức, quả chẳng thẹn với cái tên Vô Song phổ", ngừng một chút lại thở dài "Nếu trời giúp đỡ quả nhân, sao không để cho quả nhân lấy được bộ Vô Song phổ ?" Bạch Băng nói:
" Ngươi đã biết ngay cả trời cũng không giúp đỡ, sao lại còn gây chuyện cho rối".
" Dĩ nhiên đó là vì đến hiện giờ ta mới biết".
Bạch Băng nhăn nhăn mũi không nói tiếng nào, Cẩm Cung Thành lại cười:
" Tuy Vô Song phổ rất thần kỳ, nhưng vẫn còn có chỗ sơ hở có thể nhìn ra, luận về thuật dịch dung, quả nhân tự nhận là đứng thứ hai trên đời, vì chắc không ai dám nhận là đứng đầu".
Bạch Băng lại nhăn nhăn mũi, Thẩm Thăng Y lặng lẽ cười một tiếng nói:
" Tiếc là các hạ lại không dùng vào việc đúng".
Cẩm Cung Thành vuốt râu nói:
" Thuật dịch dung vốn là bàng môn tả đạo, nhưng xin thỉnh giáo, thế nào là dùng vào việc đúng ?" Thẩm Thăng Y nói:
" Đem thuật dịch dung của các hạ hóa xấu thành đẹp, thì nhấc tay là người ta ca ngợi, còn nếu lấy đó làm nghề, nhất định khách sẽ tụ họp như mây chẳng bao lâu là thành giàu có".
Cẩm Cung Thành cất tiếng cười rộ:
" Ngươi ta nói Thẩm Thăng Y là kỳ nam tử trên đời, không ngờ lại coi trọng thuật dịch dung như vậy ".
Thẩm Thăng Y cười:
" May mà ta chưa nói rằng mình cũng sẽ tới nhờ sửa sang sắc đẹp".
Cẩm Cung Thành nói:
" Đó chưa chắc không phải là ý hay, tiếc là nếu hiện tại quả nhân có ý ấy thì cũng không kịp nữa rồi".
" Đó mới thật là điều rất đáng tiếc".
" Càng đáng tiếc hơn là một đời quả nhân chỉ thích làm một việc", Cẩm Cung Thành ngẩng đầu nhìn trời.
" Chẳng có gì đáng tiếc hơn nữa", Thẩm Thăng Y quan sát Cẩm Cung Thành từ trên xuống dưới "Các hạ vì chuyện đó mà bạc đầu, nếu hiện tại ta khuyên các hạ thủ tiêu ý niệm ấy, nếu không phải là thằng điên thì cũng là đứa ngốc".
" Ngươi là một kẻ thông minh", Cẩm Cung Thành lại cất tiếng cười "Thông minh còn hơn Bạch Ngọc Lâu".
" Ngươi trước sau hai lần thất bại dưới tay y, ta cũng chỉ là theo kế hoạch của y mà làm thôi".
" Nếu Bạch Ngọc Lâu quả là một kẻ thông minh, thì phải biết rằn có ngươi ở đây là đủ, chẳng cần phải dùng nhiều người".
Bạch Băng chen vào:
" Rốt lại ngươi cũng thừa nhận rằng không phải là đối thủ của Thẩm đại ca".
Cẩm Cung Thành cười nói:
" Ý của quả nhân chỉ là cái lũ vứt đi này không tới đây cũng được".
Đám thị vệ có mặt đùng đùng nổi giận, Thẩm Thăng Y ấnh mắt di động nói:
" Đó là kể đấy, tuy có hơi cũ nhưng cũng ít nhiều có tác dụng, mọi người mà trúng kế xông lên, thì lão nhân gia đây sẽ nhân cơ hội đấy nhé".
Vài câu nói hững hờ ấy lập tức làm mọi người tiêu tan cơn giận, Thẩm Thăng Y nói tiếp:
" Nhưng nếu không cho mọi người bắn chơi một vài phát tên, thì ta lại hóa ra có lỗi".
Đám thị vệ cười ran, Thẩm Thăng Y vẫy kiếm một cái, một loạt cung nỏ lập tức bắn rào rào vào Cẩm Cung Thành.
Cẩm Cung Thành cười hô hô một tràng, thân hình xoay nửa vòng núp vào sau một cái cột, "phùm phụp" một tràng loạn lên, trên cái cột đã chi chít những tên.
Có cái cột đỡ tên, Cẩm Cung Thành ung dung vươn đao gạt số tên còn lại, rồi xoay người một cái lại trở về chỗ cũ.
" Bậc kiếm khách khét tiếng thiên hạ, quả nhân đã lãnh giáo rồi", Cẩm Cung Thành giọng nói đầy vẻ mỉa mai.
Thẩm Thăng Y thản nhiên như không có chuyện gì, nói:
" Đối phó với kẻ không lựa chọn thủ đoạn như các hạ cũng chẳng cần lựa chọn thủ đoạn".
Cẩm Cung Thành cười lớn, nhưng miệng cười mà mặt không cười.
Thẩm Thăng Y nắm kiếm quyết nói:
" Cửa địa đạo đã bị vách sắt phong kín, các hạ cần gì phải rườm lời nữa ?" Cẩm Cung Thành mũi đao chỉ lên trời, nói:
" Quả nhân cho rằng một trận đánh thế này phải ở trên núi cao, cạnh bể thẳm, giữa thảo nguyên, trong sa mạc, nếu không được như thế cũng phải ở nơi tương tự".
Bạch Băng hỏi:
" Ở đây không hay sao ?" " Không phải không hay, chỉ là quá chật hẹp, khó thi triển hết sở lực của chúng ta".
Bạch Băng nhìn nhìn Thẩm Thăng Y, nhưng Thẩm Thăng Y không lộ vẻ gì.
Cẩm Cung Thành ánh mắt dừng lại trên mặt Thẩm Thăng Y, nói tiếp:
" Nhưng các hạ đã nói thế, quả nhân cũng không làm thế nào được".
Thẩm Thăng Y mũi kiếm trỏ chếch lên, buông một tiếng "Mời...." Cẩm Cung Thành cười một tiếng, một đạo đao quang từ ngang hông phóng ra, vọt thẳng tới giữa mặt Thẩm Thăng Y.
Nhát đao này chém ra tuy chậm, nhưng Thẩm Thăng Y không dám khinh địch, vẻ mặt trở nên chăm chú, thế kiếm cũng thay đổi từ ngang bụng phóng lên đón trước mặt.
Đao kiếm chưa chạm nhau thì bắt đầu biến chiêu.
Vừa bắt đầu biến chiêu, một đao một kiếm đều biến mất, biến thành hai vòng ánh sáng chói mắt.
Cách nhau vài trượng, Thẩm Thăng Y và Cẩm Cung Thành di động đều không mau, giống như tơ liễu chập chờn trong gió, đao kiếm đánh ra đều phối hợp với tư thế và động tác bình ổn của thân hình, cứ thế tới lúc biến chiêu.
Đao kiếm biến mất, tay cầm đao cầm kiếm của hai người cũng biến mất, thân hình xoay một cái cũng biến mất trong màn ánh sáng.
Hai vòng ánh sáng cũng đồng thời mở rộng ra mãi xô vào nhau, phát ra một tràng tiếng sắt thép va chạm khiến người ta kinh tâm động phách, tứng chùm từng chùm tia lửa bắn ra bốn phía.
Trời đất trong chớp mắt ấy phảng phất như thu hẹp lại một chỗ, đám thị vệ cùng rùng mình, Bạch Băng hai mắt mở tròn xoe không chớp, hai bàn tay nhỏ bé bất giác nắm chặt lại, suýt nữa thì bật lên tiếng kêu.
Hai vòng ánh sáng sau chớp mắt ấy tan hết, Cẩm Cung Thành lui lại hơn một trượng, dựa vào một chiếc cột, mặt vàng như đất, một dòng máu tươi ứa ra bên mép.
Thẩm Thăng Y sắc mặt cũng trắng bệch như tờ giấy, lui ra một trượng, bên mép cũng có một dòng máu ứa ra.
Cẩm Cung Thành từ từ hít sâu một hơi, sắc mặt vừa bắt đầu trở lại bình thường, hoành đao ngang bụng nói:
" Mười bảy năm nay, ngươi là người đầu tiên đón đỡ được một đao của quả nhân" Thẩm Thăng Y thản nhiên cười:
" Chiêu đao này biến hóa quyết không kém Tổng quản gác Châu liêm quang khí Tôn Thọ".
Cẩm Cung Thành cười nhạt:
" Gã Tôn Thọ ấy đao pháp có ra cái gì ?" Thẩm Thăng Y nói:
" Vô tình đao của y chiêu cuối cùng biến hóa chỉ có hai chỗ sơ hở, chiêu đao vừa rồi của ngươi có ba chỗ".
Cẩm Cung Thành tức tối hừ một tiếng.
Thẩm Thăng Y nói tiếp:
" Tiếc là ta tuy nhìn thấy ba chỗ sơ hở ấy nhưng không đủ sức đánh vào".
Cẩm Cung Thành nói:
" Giao thủ lần nữa nhé ?" Thẩm Thăng Y nói:
" Ta ắt sẽ tìm cách đánh vào ba chỗ sơ hở ấy, trừ phi nhất đao của các hạ còn có chỗ biến chiêu khác".
Cẩm Cung Thành không đáp, cất bước tiến lên.
Thẩm Thăng Y hai tay ôm kiếm, liên tục vận chân khí, khuôn mặt trắng bệch đã hồng hào trở lại.
Cẩm Cung Thành sắc mặt đã trở lại bình thường, tay trái vươn ra đặt trên sống đao.
Dưới ánh lửa rừng rực, đao kiếm lại bắn ra ánh sáng lóa mắt, hai người cùng đồng thời quát lên một tiếng.
Đúng vào lúc ấy, mặt đất bên cạnh như bị một thùng thuốc nổ hất tung lên, một người từ dưới hầm vọt lên như pháo thăng thiên.
Mọi người đều giật mình, kể cả Cẩm Cung Thành, ông ta không biết rằng trong thời gian ấy Tổ Tùng đã đào một cửa hầm khác, nên không biết phải làm gì.
Chẳng lẽ địa đạo cũng đã bị Bạch Ngọc Lâu phát hiện, đem người xuống đào tới truy sát khiến Tổ Tùng phải đào ra một cửa khác để chạy trốn.
Cẩm Cung Thành xoay chuyển ý nghĩ mấy lần, cũng không nghĩ ra rằng mục đích của Tổ Tùng là cứu ông ta.
Thông minh như Tổ Tùng, tại sao không nghĩ tới việc Cẩm Cung Thành đang rơi vào giữa vòng vây trùng trùng ? Sao không nhân cơ hội đào thoát ?
Cẩm Cung Thành hoàn toàn không tin rằng Tổ Tùng lại là người cứu mạng cho mình.
Trong con mắt của ông ta, chỉ có Tỳ Bà mới làm như thế, nhưng sự thật trước mắt khiến ông ta phải tin.
Tổ Tùng thân hình trên không uốn người hạ xuống, hoàn toàn không phải là cướp đường bỏ chạy, cái xẻng kỳ quái đánh luôn ra chặn trước mặt Thẩm Thăng Y, đồng thời kêu to:
" Sao còn chưa chạy mau đi ?" Cẩm Cung Thành sửng sốt, thân hình vươn lên vọt về phía cửa hầm, Thẩm Thăng Y tránh qua chiếc xẻng chặn đường vội vàng đuổi theo Cẩm Cung Thành, nào ngờ thân hình Tổ Tùng xoay như một con ốc lại chặn trước mặt chàng.
Sáu thị vệ bên cạnh vội lướt ra, họ đều đứng gần đó, tuy khinh công không bằng Cẩm Cung Thành, nhưng là đứng gần nhất, đều sấn tới trước mặt Cẩm Cung Thành. Cẩm Cung Thành đã tính toán, người tới đao tới, loan đao đẩy ra, hai cái đầu người bay lên không, lại xoay người chém lại một đao chém chết luôn một thị vệ khác.
Còn ba thị vệ nữa không vì thế mà lui lại, vung đao chém mau tới, Cẩm Cung Thành không đếm xỉa gì tới họ, ánh đao vừa chớp qua, thân hình co lại một cái rơi thẳng vào cửa hầm.
Một thị vệ nghiêng người đâm mau một đao, Cẩm Cung Thành thanh loan đao đưa ngang lên đầu, vừa đúng đỡ được nhát đao phóng tới, đao và người cũng đồng thời mất dạng.
Rất nhiều thị vệ đổ xô tới, "bụp" một tiếng kỳ quái vang lên, một làn khói dày chợt từ cửa hầm bốc thẳng ra.
Mọi người đều sợ có độc, vội vàng lui lại.
Lúc ấy Thẩm Thăng Y dĩ nhiên đã tránh qua nhọn xẻng, nhưng chàng không đuổi, Tổ Tùng lập tức cười một tiếng quái dị, nói:
" Miệng hầm ngay bên cạnh các hạ, nhưng ta xem chắc các hạ không có gan đuổi theo đâu".
Thẩm Thăng Y không thể không nhìn nhân, Cẩm Cung Thành võ công không chênh lệch với chàng bao nhiêu, đường vào cửa hầm lại nhỏ, khó lòng thi triển thân thủ, lại thêm làn khói dày đặc che lấp không thấy gì rõ ràng, nếu chàng cứ đuổi theo, chắc chắn chỉ rước lấy cái chết.
Ánh mắt chàng di động nhìn qua Tổ Tùng nói:
" Ngươi đào địa đạo phải không ?" " Toàn bộ", Tổ Tùng vung vẩy cái xẻng, dương dương tự đắc.
Thẩm Thăng Y nói:
" Nếu Cẩm Cung Thành phán đoán đúng bằng một nửa của ngươi, chắc là không rơi tới bước này".
Tổ Tùng nói:
" Thật ra kế hoạch của y rất chu tất, chỉ là thiếu kiên nhẫn một chút".
Thẩm Thăng Y nhìn lướt qua Tổ Tùng:
" Các hạ họ Tổ phải không ?" Tổ Tùng sửng sốt rồi cười lớn:
" Ngươi cũng biết ta à ?" Thẩm Thăng Y nói:
" Trước đây các hạ đã đào mấy đường địa đạo nổi tiếng, tuy đều thất bại nhưng cũng đủ để được ghi vào Danh nhân phổ rồi".
Tổ Tùng không cười nữa, thở dài:
" Xưa nay ta rất ghét nổi tiếng, không ngờ lại phải biến thành danh nhân", chợt ngừng lại, lấy tay vỗ vỗ vào gáy lầu bầu "Chết thật...." Thẩm Thăng Y lắc đầu:
" Về mặt đào địa đạo, chắc không có nhiều người bằng được các hạ, nhưng số các hạ rủi quá, lại cũng rất ít người rủi hơn các hạ".
Tổ Tùng lại thở dài:
" Đó là thất bại trước đây của ta, vì không rõ tình hình mạch đất, địa đạo lẽ ra đào vào dưới kho vàng, lại đào vào hầm phân, sai một lần tắm gần chết, lần này đào đúng, thì lại gặp phải chủ nhà may mắn".
Thẩm Thăng Y nói:
" Nghe nói chỉ có Tỳ Bà trung thành với Cẩm Cung Thành, các hạ thì xem ra có vẻ không giống với một người trung thành".
Tổ Tùng cười cười nói:
" Đó là ta chợt lên cơn điên, không những không chạy trốn cho mau, mà còn nhảy ra xả thân cứu người".
Thẩm Thăng Y lẩm bẩm:
" Quả chỉ có đồ điên mới làm như thế".
Tổ Tùng nói:
" May mà ta chưa điên hẳn, còn biết rằng chỉ cần đánh ngã được ngươi là có thể nhảy xuống hầm chạy trốn".
Câu nói chưa dứt, y đã vung cái xẻng đập mạnh vào mặt Thẩm Thăng Y, Thẩm Thăng Y vung kiếm đón đỡ, cái xẻng biến chiêu ba lần, mỗi lần biến chiêu đều đánh vào bộ vị khác nhau, hư hư thực thực rất khó nhận biết.
Thẩm Thăng Y kiếm cũng biến chiêu ba lần, đột nhiên trầm xuống, "soảng" một tiếng chặn một chiêu đánh vào hạ bàn.
Cái xẻng của Tổ Tùng co vào duỗi ra liên tiếp đánh ba mươi sáu chiêu, chiêu nào cũng đánh vào hạ bàn của Thẩm Thăng Y. Thẩm Thăng Y đón đỡ tới chiêu thứ hai mươi bảy đã lui lại chín bước.
Thân hình Tổ Tùng có chỗ khác người, lối di động cũng thế, cái xẻng cũng rất ăn khớp với thân hình và lối di động của y, biến chiêu làn nào cũng làm Thẩm Thăng Y bất ngờ, chàng lui lại chín bước đã tới trước một hòn non bộ, Tổ Tùng đánh thêm một chiêu, lật người một cái đã đứng trên hòn non bộ Bạch đại nhân.
Hòn non bộ lập tức vỡ làm bốn năm mảnh dưới lưỡi xẻng, từng khói từng khối đá bay tung đổ xuống đầu xuống mặt Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y thân hình vọt lên bay ra khỏi đám đá ào ào rơi xuống.
Những tảng đá đập chan chát vào nhau, cát bụi mù mặt, Tổ Tùng đồng thời lăng không lướt qua đáp xuống cạnh cửa hầm.
Chỉ cần lật người rơi vào hầm, kiếm thuật của Thẩm Thăng Y có cao cường hơn cũng chẳng làm gì được y, mà tuy làn khói trên cửa hầm vẫn còn cũng đã bị gió thổi tan đi nhiều, nhìn về phía nào cũng có thể thấy rõ.
Thân hình y di động một cách quái dị và mau lẹ, đã tới cách cửa hầm nửa trượng. Mấy thị vệ đứng hai bên nhất tề kéo ồ tới chặn đường.
Tổ Tùng hoàn toàn không coi họ vào đâu, nhưng họ chưa xông tới, Thẩm Thăng Y đã xuất hiện trước mặt Tổ Tùng, vung kiếm ra đánh chặn đường. Tổ Tùng sửng sốt, nhưng kế đó như nổi cơn điên, miệng chửi rủa không ngớt, lưỡi xẻng cũng đập bừa vào đầu vào mặt Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y không đón đỡ, Tổ Tùng thủy chung vẫn không di động được nửa bước, bị thanh kiếm của Thẩm Thăng Y cản trở.
Tổ Tùng hơn mười lần liên tiếp xông qua không được, nhảy xổ vào Thẩm Thăng Y, lần này Thẩm Thăng Y không liều, chỉ bước quanh Tổ Tùng.
Tổ Tùng xoay trở xem ra còn mau lẹ hơn Thẩm Thăng Y, xoay một cái lại vọt về phía cửa hầm, Thẩm Thăng Y đánh theo một kiếm mau như chớp, vạch trên không một nhát.
Tổ Tùng tự tin là trước khi bị trúng kiếm của Thẩm Thăng Y đã lọt được vào cửa hầm, nên chỉ vọt đi.
Hai chân của y đang trên không, thân hình chợt rơi mau xuống, lưỡi xẻng cũng đồng thời ngăn đỡ trước mặt.
Y đoán rằng nhát kiếm của Thẩm Thăng Y chỉ có thể đâm vào mặt, nhưng không ngờ thanh kiếm của Thẩm Thăng Y tới gần cửa hầm lại đâm vào mặt đất, rồi xuyên qua mặt đất đâm trúng ngực y ! Tổ Tùng chỉ thấy trước ngực đau nhói lên, lập tức cát bụi bay mịt mù, thân hình y từ cửa hầm vọt lên mang theo một tiếng rú đau đơn bay ra hơn một trượng.
Thẩm Thăng Y kiếm một phóng một hất, thời gian và vị trí đều tính đúng, chàng xoay người một cái vừa đúng lúc nhìn thấy Tổ Tùng lăng không vọt lên.
Lưỡi xẻng cắm trên mặt đất, Tổ Tùng hai tay nắm chặt cái xẻng lầm bẩm:
" Tính sai mất nửa tấc !" Đó cũng là câu nói cuối cùng của y. Câu nói vừa buông ra, hai tay y nhổ chiếc xẻng lên lật lại một cái, một mảng óc bắn ra ! Nhát kiếm của Thẩm Thăng Y không tới nỗi trí mạng, nhát xẻng này mới là trí mạng, nhát xẻng này không sai lệch chút nào, hoàn toàn thành công.
Bạch Băng nhảy ra khỏi sân, vừa định gọi mấy người thị vệ bắt giữ Tổ Tùng, nhìn thấy thế chợt ngẩn người, lập tức quay mặt đi, Thẩm Thăng Y cũng quay đi thở dài một tiếng.
Đúng lúc ấy một người thị vệ chạy tới nói với Thẩm Thăng Y:
" Đã tìm được chỗ, là phố Thạch Sư Tử Hồ Đồng...." Bạch Băng buột miệng "Cha ta...." " Bẩm tiểu thư, đã đi rồi".
" Lấy ngựa !", Bạch Băng lập tức kéo Thẩm Thăng Y:
" Thẩm đại ca, chúng ta cũng đi thôi".
Thẩm Thăng Y gật đầu, quay lại viên Thống lĩnh thị vệ bên cạnh nói:
" Làm phiền Phương huynh đem đất đá lấp kín cái miệng hầm này ngay".
" Xin công tử yên tâm", viên Thống lĩnh thị vệ lập tức ra lệnh cho thuộc cấp.
Thẩm Thăng Y và Bạch Băng ra tới trước cổng, ngựa đã chuẩn bị xong, có mười hai người thị vệ tùy tùng, nhất tề ra roi rời khỏi Bạch phủ.
Cẩm Cung Thành vào tới địa đạo, việc đầu tiên là lấy ra một làn đạn khói thả khói ra, trong chớp mắt ấy ông ta hoàn toàn không nghĩ tới chuyện Tổ Tùng có thể bị làn khói cản trở khó có thể nhận ra được cửa hầm, thậm chí không hề nghĩ tới chuyện để người nào nhảy xuống hầm được sống, thanh loan đao đã tuốt khỏi vỏ cầm lăm lăm trong tay. Một người đến lúc sinh tử quan đầu, cho dù có ích kỷ một chút cũng tha thứ được.
Sau đó ông ta lui lại, lui được vài trượng thì phát giác ra không có ai nhảy xuống đuổi theo, mới xoay người chạy mau.
Qua ngang ngọn đèn nào ông ta cũng thắp, đường địa đạo theo bước chân của ông ta lập tức sáng bừng lên.
Vừa chạy ông ta vừa nghiêng tai nghe ngóng, ngoại trừ tiếng vạt áo của mình bay phần phật, ông ta không nghe thấy tiếng gì khác.
Một cảm giác như chạy trên đường tới cõi U Minh xâm chiếm cõi lòng ông ta, so với lần trước còn não nề hơn.
Đã thất bại hai lần rồi, không thể làm lần thứ ba được nữa, Cẩm Cung Thành thầm thở dài.
Năm tháng vô tình, ông ta đã quá già rồi, cho dù có sống thêm được mười năm, hai mươi năm, cũng chưa chắc có được lại một phần tráng chí hùng tâm như trước.
Hai lần thất bại, đối với con người này mà nói, quả đã quá nhiều.
ooo Gió đêm thổi mạnh, Bạch Ngọc Lâu ra roi thúc ngựa phóng mau, tà áo bay phần phật trong gió.
Sau lưng ông ta có Trương Thiên Hộ và vô số quân thiết kỵ, cứ qua một ngã tư lập tức lại có một đội kỵ binh hay bộ binh gia nhập.
Ánh đuốc soi suốt dãy phố dài sáng rực như ban ngày, tiếng vó ngựa rầm rập như sấm sét vang lên.
Nhà dân ở hai bên dãy phố ai cũng giật mình, nhao nhao mở cửa sổ đưa đầu ra nhìn, ai cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Cùng lúc ấy trên ba đường phố khác cũng có thiết kỵ phi ngựa qua, phối hợp với Bạch Ngọc Lâu, đông nam tây bắc, bốn phương tám hướng ùn ùn đổ về bao vây phố Thạch Sư Tử Hồ Đồng.
Mật thám trong đại nội đã giám sát phố này từ rất sớm.
Toàn phố Thạch Sư Tử Hồ Đồng chỉ có bảy gia đình, trong đó có sáu hộ nhà cửa đối diện với nhau, đầu phố là một trang viện lớn.
Theo mật thám của đại nội điều tra được, trang viện này vốn của họ Lộ, nhưng đã dới đi từ ba năm trước, còn sáu hộ dân kia cũng bán nhà dờii đi cùng lúc.
Chủ mua chỉ là một người, là chủ hiệu Bảo Phương Trai. Chủ hiệu Bảo Phương Trai mua cả bảy có ngừơi nghe nói vốn định xây dựng lại để Bảo Phương Trai sử dụng.
Hiệu Bảo Phương Trai cũng ở cạnh, là một gian hàng bán hương liệu son phấn, rất nổi tiếng, xưởng và gian hàng không cùng ở một chỗ, đứng về mặt tiện lợi mà nhìn, cũng không cần phải thế, nhưng chủ nhân có tiền, lại cũng hơi cao ngạo, nên sau ba năm, đến nay Bảo Phương Trai cũng chưa dời tới bảy cơ ngơi kia cũng chưa xây dựng lại, lại trở thành bảy chỗ ở.
Bảy hộ này rất ít đi lại cùng người chung quanh, ra vào chỉ có vài ông già, cư xử rất lịch sự.
Lúc Cẩm y vệ và mật thám trong đại nội bất ngờ xông vào nhà Bảo Phương Trai, bắt hết hai mươi sáu người trong gia đình, thì đã hỏi cung rất rõ ràng.
Chủ hiệu Bảo Phương Trai thật ra là người của Cẩm Cung Thành, biết đại cuộc đã hỏng, chỉ còn cách khai báo hết mọi bí mật.
Đến như sáu ngôi nhà còn lại còn chứa chấp bao nhiêu người, thì chủ hiệu Bảo Phương Trai cũng không dám nói chắc.
Về vụ này nên làm như thế nào, ngoại trừ Bạch Ngọc Lâu dĩ nhiên không ai dám đứng ra, chỉ biết vừa sai người theo dõi, vừa thúc người báo cáo.
Toàn bộ đường đi tới đó đã bị họ ngăn chặn, họ cũng không chờ khi Bạch Ngọc Lâu tới mới điều quân chờ lệnh bao vây.
Ba ngàn quân mã bộ dưới sự chỉ huy của Bạch Ngọc Lâu nhanh chóng bao vây phố Thạch Sư Tử Hồ Đồng.
Đao tuốt trần, cung lắp tên, ánh đuốc chung quanh sáng rực như ban ngày. Kỳ quái nhất là người trong phố Thạch Sư Tử Hồ Đồng không hề có phản ứng gì, Bạch Ngọc Lâu càng khẳng định, nếu họ là nhà dân thường, quyết không có lý do gì lại không mở cửa ra xem.


Số Lần Chấm:  
0

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,796
Nguồn: vnthuquan.net
Đăng bởi: Đánh máy: Trúc Diệp Thanh ()
Người gửi: TuDong
Người sửa: 9/14/2003 10:47:10 PM