Truyện (Chưa Xếp Loại)

Kẻ Cắp

Nguyễn Bội Nhiên

Ngửi cái ngào ngạt của gia vị đang nóng dần lên trong những xoong nồi lớn nhỏ của bà chủ liệm cơm người Huế , ý nghĩ duy nhất chiếm toàn bộ tâm trí Thân là giờ đây anh không còn phải vật lộn với một cái gì tối tăm ngây dại xuyên thấm khắp người anh suốt mấy ngày qua . Quên đứt sự hiện diện của những người khách khác trong quán , Thân khẳng định sự giải thoát đầy ơn phước ấy bằng vẻ ngon miệng tận lực bên bàn ăn sáng trưng . Đang cuối mùa mưa , bầu trời thoáng đãng sáng trong ở phía trên thành phố tràn trề những nồng ấm dịu dàng và thương mến của phương Nam.
- Dạ , dì gọi con - một giọng nói Trung bộ nhẹ nhàng vang lên từ khoang bếp của tiệm cơm , làm Thân ngẩng lên , nhìn về hướng vừa phát ra những âm thanh đó . Ngay lập tức , Thân đọc thấy trên gương mặt nhỏ nhắn của cô gái đang đứng trước bà chủ tiệm một cảm xúc khiến anh giật mình kinh ngạc .Ở đó, Thân bắt gặp hình thức biểu hiện của những cố gắng điên cuồng của anh nhằm giữ sự tự chủ mỗi khi toàn thân anh run lên trong một cơn đói dại người. Sự liên tưởng đột ngột này ngăn đôi tai thính nhạy của anh nghe tiếng bát dĩa va chạm vào nhau lách cách hòa với giọng của bà chủ tiệm đang sai bảo những người giúp việc. Và chính Thân không ngờ anh sẽ mãi khắc họa cái buổi chiều kỳ lạ này trong ký ức của mình với ý nghĩ càng lúc càng chắc chắn rằng vẻ mặt của cô gái kia là tấm gương mà anh bắt buộc phải nhìn vào đó để thấy hình ảnh con người anh trong những ngày vừa qua .Bằng tất cả sự vô tâm của tuổi hai mươi tám vừa được khôi phục trong người , Thân nhanh chóng đẩy lùi sự nhắc nhở về một niềm đau mà rồi đây anh còn phải chịu đựng lâu dài.Anh lặng lẽ tiếp tục bữa ăn của mình.
- Xe của người ta để mất rồi lấy gì mà đền. Sao con không giử xe , tốn năm trăm đồng có hơn không ? - Bà chủ tiệm nói trong khi cô gái đỡ tô canh nghi ngút khói từ tay bà với vẻ im lặng và ánh mắt của một người đã khóc trong cơn tủi hổ đầy lo lắng của đêm hôm trước
- Ở thành phố này thì phải luôn nhớ là chiếc xe mình đang ngồi dưới mông nhiều lúc cũng bị mất , huống gì con khóa nó rồi để ngoài hiên bưu điện...Mà sao lại chọn cái bưu điện không có chỗ giử xe mà vào , sao dại vậy con?
Vượt lên những tiếng động trong tiệm cơm đang mỗi lúc mỗi đông khách , hai câu cuối cùng vừa ra khỏi miệng của bà chủ tiệm đập nhẹ vào sự chú tâm nhai nuốt của Thân.Có một sự mách bảo khác thường xảy ra trong Thân là anh cần nghe hết điều mà bà chủ tiệm nói như đang độc thoại kia . Anh gọi cơm thêm . Một người đàn ông chọn chỗ cho mình cạnh bàn ăn của Thân . Sự xuất hiện của người đàn ông kéo bà chủ tiệm ra khỏi khoang bếp để đi đến chỗ ông trong lúc ông vừa lấy chiếc mũ vải cũ mèm trên đầu xuống vừa cười một cái cười thân tình , vui vẻ với bà . Chỉ mấy phút sau , bên cái cách ăn rất khoan thai của người đàn ông là giọng kể của bà chủ tiệm về việc cô gái làm mất chiếc xe đạp . Thoạt nghe , Thân nghĩ đây là một ngẫu nhiên trùng hợp với việc anh làm trong buổi sáng hôm qua để có được sự ngon miệng ở bữa cơm này . Nhưng thật lạ lùng là phần lớn tri giác của anh giờ đây vẫn cử hướng về phía câu chuyện đang được nói ra trong khung cảnh khá ồn ào của tiệm cơm. Cuộc nói chuyện ở bàn bên cạnh rót đầy đủ vào tai Thân việc cô gái đến bưu điện bằng chiếc xe đạp mượn của một sinh viên ở trọ cùng nhà để gửi số tiền công của mình trong tháng này về nhà giúp đứa em trai đóng học phí . Dựng chiếc xe sát cửa ra vào bưu điện rồi khóa lại , cô gái bước vào quầy giao dịch . Chỉ sau cái khoảnh khắc đủ để cô gái cầmm lấy tấm giấy chuyển tiền từ tay nhân viên bưu điện rồi quay trở ra với ý định trông chừng chiếc xe thì nó đã biến mất khỏi chỗ mà cô để nó . Nét vui nhộn trên gương mặt của người đàn ông dần dần biến mất và ông nói một cách chậm rãi rằng ở thời buổi này kẻ trộm còn nhanh hơn chớp lóe trên trời và chúng không bao giờ đếm xỉa đến sự giàu nghèo , sướng khổ của chủ nhân những thứ mà chúng có thể lấy cắp . Lời nói này làm Thân nhớ lại cái giật thót nơi trái tim anh khi anh đặt mười đầu ngón tay lên chiếc xe đạp của ai đó dưới mái hiên một bưu điện sáng hôm qua trong sự thôi thúc quyết liệt của cơ thể như đang rã ra vì một cơn đói quái quỉ không cần phải được giải quyết bằng cái ăn . Với sự giúp sức hoàn hảo của Tám Mập ,Thân đã lấy được chiếc xe nhanh đến mức chính anh cũng không ngờ .
Đó là chiếc xe đạp đầu tiên Thân ăn cắp được và nó cho anh có hẳn một lần thỏa thuê đáp ứng đòi hỏi khẩn cấp của cơ thể trước một thói quen đang vã mồ hôi . Bây giờ , chiếc xe đang ở chỗ Tám Mập và nó sẽ được đem ra khu Chợ Sắt chiều nay . Cô gái mang tới bàn Thân ly trà đá trong khi anh trả tiền cơm . Bà chủ tiệm cầm lấy tờ giấy bạc mà Thân đưa ra đúng lúc người đàn ông gọi cô gái và hỏi cô muốn nói chuyện với ông không . Phải mất một phút Thân mới dứt được cái nhìn của mình ra khỏi vẻ ngập ngừng của cô gái bằng ý nghĩ lướt qua tâm trí anh rằng mỗi ngày có biết bao nhiêu chiếc xe đạp bị mất cắp trong thành phố này , và chiếc xe đạp mà anh lấy cắp sáng hôm qua chắc chắn không phải là chiếc xe cô gái để mất . Nhưng nếu nó đúng là chiếc xe mà cô gái để mất thì lúc này nó cũng đã thuộc về anh , có ích đối với anh và chỉ sau vài giờ đồng hồ nữa thôi nó sẽ thuộc về người khác .
Thân đứng lên . Bên ngoài trời rất nắng. Thân rời bàn ăn và bước đi trong giọng nói nhỏ nhẹ của cô gái rằng cô mong được bà chủ tiệm cho cô mượn tiền mua một chiếc xe đạp rồi cô sẽ hoàn trả bằng tiền công của mình trong những ngày sắp tới , và điều làm cô cảm thấy tiểc hơn cả là bây giờ không còn nữa hộp trà ngon mà cô mang theo trong giỏ xe với ý muốn đem biếu người đàn ông ngay sau lúc ở bưu điện về Người đàn ông bật cười và nói . Trong sự ngạc nhiên là đúng ra cô gái phải tiếc chiếc xe và oán giận tên kẻ cắp nào đó . Đáp lời người đàn ông là đôi mắt khẽ chớp rất nhanh những cái chớp mà con người thường dùng mỗi khi muốn ngăn sự tuôn trào của nước mắt với một lý lẽ lạ lùng của cô gái là bây giờ cô cảm thấy nỗi buồn tủi trong cô trước rủi ro này không quá lớn , bởi nếu không phải là cô thì vào lúc đó một người khác biết đâu đang khốn khó hơn cô sẽ bị mất chiếc xe đạp của họ tại mái hiên bưu điện ấy.

ooo

Đã hơn chín giờ tối . Từ vô số những đám mây đen kịt trên bầu trời rộng đang trút xuống thành phố luồng mưa xối xả . Phía trước Thân , cô gái bước nhanh trên con hẻm nhỏ dẫn về ngôi nhà cô ở trọ . Thêm một cơn rùng mình lan khắp người Thân làm anh khẽ so vai . Anh bắt đầu cảm thấy khát se họng và chiếc xe đạp mà anh đang dắt trong tay trở nên nặng trĩu . Từ trong thâm tâm Thân cũng chẳng hiểu anh đang làm gì dưới cơn mưa đêm này , nhưng anh lại biết rõ là ngày mai anh sẽ không có thứ mà đôi lúc còn cần thiết hơn cả máu cho cơ thể anh . Cái lạnh của nước đang thấm dần vào da thịt gợi anh nhớ thứ đó chuyển dịch trong hình dạng của một mũi kim tiêm sắc nhọn hoặc bốc khói trên ngọn lửa bé xíu . Anh chờ đợi giây phút cô gái mở cửa một ngôi nhà nào đó ở con hẻm này trong cảm giác dường như anh là người duy nhất trên trái đất có thể thấy hết sự khắc nghiệt của thời gian .
Nhận ra mình đang run rẩy , Thân thầm trách cái quyết tâm trả lại cô gái chiếc xe đạp không rõ từ đâu tới đã bắt anh trở lại tiệm cơm trên chính chiếc xe này rồi lần dò theo cô đi như sẽ không bao giờ ngừng lại trong cơn mưa bướng bỉnh này . Ngang qua một cột đèn nữa thì Thân thấy rõ suốt từ đầu đến cuối con hẻm chỉ còn anh và cô gái . Anh trở nên lo lắng nếu có lúc cô gái ngoái nhìn về phía sau và biết đâu như thế cô sẽ phát hiện chiếc xe đạp trong tay anh . Vì thế mà mặc dù cô gái cứ chăm chú bước đi trong chiếc áo mưa rộng màu vàng thì anh vẫn cố gắng đưa nhịp chân mình chậm lại.
Dừng lại trước một ngôi nhà ở cuối con hẻm , cô gái rướn người và với tay mở cánh cống được chốt phía bên trong . Bởi cách cô gái chừng hơn hai mươi bước nên Thân vẫn tiếp tục đi . Bỗng một ánh chớp dài và sáng rực rạch ngang bầu trời . Thân nắm chặt hai bàn tay hơn để ghìm một thoáng chao đảo đang chực xuất hiện trong mái đầu để trần ướt đẫm của anh khi cô gái bước vào và khép cổng lại . Anh nghe tiếng chốt cổng nhẹ nhàng của cô gái vang lên giữa những âm thanh rào rào của cơn mưa . Tựa chiếc xe đạp vào khoảng tường sát cánh cổng, anh chủ ý gây nên một tiếng động lớn mà cô gái có thể nghe rồi anh bước nhanh vào góc hẻm tối om . Thân lại nghe tiếng cái chốt cổng được kéo và dường như ngay lập tức có một luồng hơi nóng khủng khiếp từ bộ quần áo anh đang mặc thiêu đốt khắp người anh .
Và , vào cái giây đồng hồ đầu tiên cô gái nhìn thấy chiếc xe đạp trong một cơn ngạc nhiên kỳ lạ , Thân ngã sấp xuống mặt đất đã bắt đầu ngập nước , ngực đè lên chiếc hộp trà vừa văng ra từ túi áo của anh.




Số Lần Chấm:  
13

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 5,055
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Nam Long
Người sửa: 7/29/2002 11:56:46 PM