Truyện (Chưa Xếp Loại)

Cha Ơi

Sholokhov, Mikhail Alexsandrovich



Nắng buông thật mau trên đám cây còi cọc xơ xác quanh làng.
Tôi từ làng ra bến đò ngoài bờ sông Đông. Cái ướt hôi
hám xông từ dưới chân tôi bốc mùi lợm giọng khó ngửi của
cây bị nước ngầm đến trương sình mục rữạ Con đường
trơn trợt ngoằn ngoèọ Mặt trời xám ngoét rọi nghiêng và
dần khuất sau bãi tha mạ Dọc con đường tôi đi, trời nhá
nhem vì sương mù giăng xám. Con đò cột ngoài bờ đệ Mặt
nước sóng sánh tím sẫm bên mạn thuyền. Sóng nước trồi
lượn nhấp nhô khiến mái chèo kĩu kịt nặng nề trên giàn
cọc. Gã lái đò cầm chiếc gàu vừ cạo bùn vừ tát nước.
Nghe bước chân đến gần, gã ngẩng đầu nhìn tôi qua đôi ma
('t hạt hạnh nhân màu vàng. Gà nói to như quát.
- Muốn qua bên kia bờ phải không? Chờ một phút. Nè, tháo dây
đi !
- Bắt tôi chèo phụ hở ?
- Chứsaọ Tối đến nơi rồi, chẳng biết còn ai không nữạ
Gã cúi xuống, đoạn ngước nhìn tôị
- Nhìn anhkhông phải người ở đâỵ Anh từ đâu đến ?
- Ồ, tôi từ đơn vị về quệ
Gã lái đò giở mũ, hất mái tóc muối tiêu ra saụ Gà nheo ma
('t với tôi, nhe hàm răng đóng bợn.
-Về quê có phép không ? hay tự ý bỏ đi ?
- Giải ngũ đó chứ.
- Thế thì không phải lọ
Chúng tôi ngồi bên mái chèọ Giòng sông Đông kéo chúng tôi
đến bãi ngầm nơ i bìa rừng. Nước vỗ vào mạn thuyền bì
bõm. Gà lái đò chân trần nổi gân xanh, bắp thịt cuồn
cuộn, gót chân tái ngắt nhớp nháp bùn bấu chân bậc lên
xuống. Bàn tay của gã dài ngoằn xương xẩu, đốt tay thô
kệch cộm trên các ngón khô mốc. Gã cao ráo nhưng vai hẹp và
lưng lại còng. Tuy gã chèo vụng về và mái dầm lại bổ nhịp
nhàng trên đầu ngọn sóng, và làn nước rẽ thật sâụ Tôi la
('ng nghe hơi thở đều đều của gã. Chiếc áo len bốc mùi
hôi chua lét, trộn lẫn mùi thuốc lá và nước thum thủm. Gã
buông tay chèo ngó tôị
- Phải xuyên rừng đó nghẹ Ớn quá, nhưng chịu thôi anh bạn
trẻ.
Bơi giữa chừng thì giòng nước đột nhiên chảy thật xiết.
Con đò lướt nhanh, phần đuôi giật mạnh, nó nghiêng một bên
và trôi lềnh bềnh về phía khu rừng. Khoảng nửa giờ sau,
chúng tôi bị đẩy đến rặng liễu chìm mình dưới nước.
Mái chèo bị gãy đdánh rắc. Mảnh vỡ đánh lọc cọc vào cột
chèọ Nước theo lỗ thùng dưới đáy tuôn vào thuyền nghe
mồn một. Chúng tôi phải dời lên gốc cây gần đó nghỉ qua
đêm. Gã lái đò ngậm ống tẩu ngồi cạnh tôị Gã còn cẩn
thận móc chân vào thân cây cho chắc. Ngỗng trời kêu buồn
bã giữa một vùng tăm tối, trời nước mênh mông. Gã lái
đò bắt chuyện.
Anh bạn sắp về đến nhà rồi, sướng nhé. Bà mẹ đang chờ
con trai cưng về đó mà. Bà cụ sẽ mừng và rất vui vì tuổi
già có con an ủị Không phải tôi nói anh vô tâm chứ, anh đâu
biết mẹ già héo hon mong con từng ngàỵ dêm thì khóc âm thầm.
Con trai đều thếcả. Anh chưa có con thì chưa biết nỗi lòng
của cha mẹ . Khổ sở đủ điềụ
Như đôi lúc ta mổ con cá và đè nén tâm sự uẩn ức lên
đó. Ta ăn trứng cá và nếm được vị đắng ghê hồn. Nè,
giống như tôi vậy, tôi sống đó chứ, nhưng sống cay đắng
từng ngày anh bạn trẻ ơị Chỉ biết chịu đựng mà thôi, và
đến lúc chịu hết nổi phải thốt lên, "Cuộc đời, cuộc
đời ơi còn đày đọa nao nữa ?" Nè, anh là người ngoài,
thử nhìn vào và nghĩ dùm cho tôi, đối với sự ràng buộc
của gia đình và xã hội tôi phải xử sao cho phải đây ?
Tôi có một đứa con gái tên Natasha, mùa xuân năm nay thì nó
đúng mười bảy tuổị Anh có biết, nó tàn nhẫn bảo tôi thế
nàỵ Cha, con không muốn ngồi chung bàn, ăn chung mâm với cha
đâu vì mỗi khi nhìn tay cha, con lại nhớ đôi bàn tay đã
giết các anh con. Con khó chịu và lòng con quặn thắt rối
bờị
Con khốn ấy chỉ biết nói cho đã miệng nhưng không chịu suy
nghĩ vì ai đến nông nỗi ấỵ Chúng chỉ nghĩ cho chúng mà
thôị Này nhé, tôi lấy vợ rất sớm. Vợ tôi mắn đẻ, sinh
cho tôi tám đứa con êm chèo mát máỵ Đến đứa thứ chín
thì bàngã bệnh. Lúc sinh ra mẹ tròn con vuông, nhưng năm ngày
sau bà ấy sốt nặng và không qua được. Bỏ lại tôi gà
trống nuôi con. Thằng cả của tôi tên Ivan. Nó giống tôi như
tạc, cũng ngăm đen và có duyên, lại làm việc siêng năng, tận
tụỵ Thằng kế của tôi, tên Danilo, nhỏ hơn anh cả bốn tuổị
Nó giống mẹ y khuôn, to tròn, chắc nịch, và đôi mắt đen
láỵ Nó là thằng con cưng của tôi đó. Còn bảy đứa kia thì
vừa gái vừa traị Thằng cả được tôi cưới cho con vợ cùng
làng. Không bao lâu thì chúng có con. Lúc tôi chuẩn bị cưới
vợ cho thằng kế thì tai họa xảy đến. Khi ấy, dân làng nổi
dậy chống chính quyền Sô Viết. Một hôm thằng cả chạy
đến bảo tôị
- Cha, theo bên Đỏ nghẹ Mình nên ủng hộ họ. Con nghĩ, đường
lối của họ đúng đắn đó chạ Cả Danilo cũng cho như thế.
Hai thằng con cứ ngày đêm thuyết phục và chờ tôi quyết
định. Tôi bảo chúng.
- Cha không ngăn cản. Các con muốn theo bên nao thì cứ đi, cha
không đi đâu cả. Ngoài hai con ra, cha còn phải lo cho các em.
Thêm cha, cả thảy là tám miệng ăn đó con à.
Thế là anh em chúng cùng nhau biến đi, nhưng làng đâu để
yên. Họ tìm đủ mọi cách tra gạn cho ra và bắt cả tôi đến
trước làng. Tôi nói như van.
- Các cụ đã biết, tôi gà trống nuôi bảy cháu nhỏ. Nếu tôi
có mệnh hệ nào, ai chăm sóc các con tôi đâỵ
Tôi giải thích mọi bề, nhưng họ chẳng thèm nghẹ Họ bắt tôi
ra trình diện. Lúc ấy vào mùa lễ Phục Sinh, có đội quân
đóng binh gần làng chúng tôị Họ mang chín ngươi tù đến
làng, trong đám tù ấy có Danilo, thằng con mà tôi yêu thương
nhất. Bọn tù bị giải ngang quảng trường để đến ban chỉ huy
đại độị Dân làng ùa ra, la ó đầy đường:
- Giết quân ấy đi, lũ rắn độc ! Thẩm tra xong, giao cho
chúng tôị
Tôi đứng run rẩy trong đám người khích động ấỵ Tôi sợ
hãi cho con, nhưng không dám lộ cho ai biết. Tôi nhìn quanh,
thấy ai cũng xầm xì và đưa m('t soi mói về phía tôị Tên
tung sĩ đến bên tôi bảo:
- Nè Mikishar, nói cho tôi biết anh chịu đấu tố không?
- Có chứ, tố những tên khát máu giết ngườỉ.
- Tốt, lưỡi lê này dành cho anh.
Gã trao cho tôi lưỡi lê và rít qua kẽ răng:
- Nè, nhớ đó nghe, không qua mắt chúng tôi được đâụ Liệu
hồn đó.
Tôi bước lên thềm, trong lòng chỉ biết than trờị Trời ơi,
không lẽ chính tay tôi giết con của mình hay saọ Tên đại úy
hét thật to, và đám tù được dẫn đến. Thằng con cưng của
tôi là người tù đầu tiên. Tôi nhìn con mà tay chân lạnh nga
('c. Đầu nó sưng vù như cái thúng. Máu tôi đông lạị Nó
quấn mảnh giẻ lên đầu lỡ bị đánh vào thì đỡ đaụ Mảnh
giẻ thấm đầy máu, khô lại và dính bê bết vào tóc. Tôi đau
lòng lắm, hẳn người ta đã đánh đập đám tù dã man trên
đường đến đâỵ Thằng bé lảo đảo trên bực thềm. Nó
nhìn tôi và đưa tay ra cho tôị Nó cố gắng mỉm cười, nhưng
đôi mắt tím bầm, một con mắt dính đầy máụ Tôi biết
một điều, nếu tôi không đánh nó thì dân làng sẽ giết tôi
ngay, và các con tôi sẽ chịu mồ côị Thằng bé đến bên tôị
- Cha ơi! Cha của con. Xin tạm biệt chạ
Nước mắt cùng với máu nhoè nhoẹt trên gương mặt nó, nhưng
tôi phải quyết định. Tôi giơ bàn tay nặng nề như đá tảng.
Lưỡi lê cầm chặt trong tay, tôi giáng xuống. Cán lưỡi lê
trúng ngay chỗ này nè, phía trên tai đó. Tôi nghe nó kêu " Ôi
! Ối!" và hai tay ôm lấy mặt, ngã phịch xuống thềm. Dân
làng khi ấy nhao nhao la hét om sòm:
- Làm cho đổ máu chứ Mikishar. Chúng tôi thấy anh còn nương
taỵ Phải đập cho nó chết, nếu không coi chừng mạng của anh.
Muốn đổ máu phải không?
Tên đại úy bước dến. Gã chửi rủa, nhưng đôi mắt lại
cười hớn hở. Khi bọn lính quơ lưỡi lê chém vào dám tù,
tim tôi rúng động lo lắng. Tôi bỏ chạy ra đường, nhưng quay
đầu nhìn ra sau thấy bọn chúng lôi sệch thằng con tôi dưới
đất. Tên hạ sĩ đâm lưỡi lê vào họng nó. Hình ảnh cuối
cùng tôi thấy con mình là nó đang quằn quại thê lương.
Phía dưới chúng tôi, mảnh ván lót đò nghiến trèo trẹo vì
sức đưa đẩy của giòn g nước. Tôi nghe tiếng nước vỗ
vàhàng liễu rùng mình kẽo kẹt như thổn thức sầu thảm. Mũi
thuyền nhấp nhô thật cao, gã lái đò đưa chân giữ lạị Gã
nhả làn khói vàng từ chiếc vố, bảo tôi:
- Chiếc đò sẽ chìm, chúng ta phải ngồi trên thân liễu này
đến trưa ngày maị
Gã im lặng một hồi, đoạn thấp giọng gần như khàn tiếng.
Sau vụ Đó, họ đề bạt tôi lên thượng sĩ. Giòng sông này
nước vẫn chảy, con đò vẫn trôi đều, nhưng lòng tôi nghe
có tiếng người khóc lóc nỉ non như tiếng thằng con cưng của
tôi rên rỉ than oán khi tôi vùng bỏ chạỷ Lương tâm tôi sâu
xé dằn vặt đêm ngàỵ Chúng tôi tham gia mặt trận chống bọn
Đỏ cho đến mùa Xuân năm sau thì Tổng Tư Lệnh Sekretov liên
kết lực lượng của ông ấy với chúng tôị Chúng tôi đẩy
lui bọn Đỏ qua bên kia bờ sông Đông, đến tỉnh Saratov. Thân
tôi gà trống nuôi con nhưng bọn họ chẳng tha tôi yên mà bắt
tôi phục vụ cho cuộc đánh đấm, chỉ vì tôi có con đi theo
bên kiạ
Khi tiến vào thị xã Balashov, tôi chẳng hề nghe bất cứ tin
tức về thằng cả nhà tôị Vậy mà bọn Cossack đánh hơi
được và rất căm giận. Họ bảo thằng cả Ivan bỏ bọn Đỏ
theo về bên này, và nó đang phục vụ ở đội Cossack 36. Dân
làng hăm he nếu bắt gặp ở bất cứ nơi nào, họ sẽ móc
ruột lột da nó. Chúng tôi đóng quân tại một ngôi làng, và
đôi 36 cũng đang ở đó. Dân làng lôi thằng cả ra, trói gò
nó lại dẫn đến đại độị Nó bị bọn Cossack đánh nhừ tử
không thương xót. Sau đó họ bảo tôị
- Dẫn nó đến bộ tham mưu trung đoàn.
Bộ tham ưu trung đoàn cách đó khoảng tám dặm. Tên đại úy
trao cho tôi tờ giấy, hắn nói mà chẳng nhìn thẳng vào mắt
tôị
- Nè, giấy tờ của anh đâỵ Dẫn con trai anh dến ban tham mưụ
Anh phụ trách việc này thì hay hơn vì nó sẽ không bỏ chạy
trước cha mình.
Linh tính báo tôi biết, họ giao tôi hộ tống thằng con vì
nghĩ rằng tôi sẽ thả nó chạỵ Sau đó họ sẽ tóm nó lại và
có đầy đủ lý do để giết cha con tôỉ Tôi đến căn lều
nơi giam thằng con, nói với người bảo vệ .
- Giao tên tù cho tôi, tôi sẽ dẫn hắn đến ban tham mưụ
- Cứ tự nhiên, không ai cấm cản.
Thằng cả choàng áo khoác lên vai, vặn vẹo chiếc mũ trên tay
một hồi, đoạn ném xuống băng hế. Cha con tôi rời khỏi
làng, im lặng chẳng nói gì với nhau cả. Tôi cứ quay đầu ra
sau hai ba lần, thấp thỏm sợ có người theo dõị Chúng tôi đi
được nửa đoạn đường, vưa qua bờ tường của một lăng
mộ Chung quanh vắng lặng không bóng người, thằng con chợt
quay qua tôị Giọng nó thật tộị
- Cha ơi, họ sẽ giết con ở ban tham mưụ Cha đưa con vào
chỗchết, cha có biết không ? Lương tâm của cha thật sự mê
ngủ rồi hở ?
- Không đâu con. Lương tâm của cha không mê ngủ như con nghĩ.
- Vậy sao cha không thương xót thân con ?
- Cha thương con nhiều lắm chứ con trai bé bỏng của chạ Cha
đau khổ lắm con ơị
- Nếu cha thương con thì hãy thả con đị Đời con trước đến
nay có ra gì đâụ Chẳng hưởng được một ngày sung sướng.
Nó ngừng lại giữa đường và quỳ xuống chân tôi ba bận.
Tôi bảo con.
- Khi ra đến khe núi thì con hãy chạy nhé. Cha sẽ bắn theo con
một hai phát lấy lệ
Anh bạn trẻ ơi, tôi khong mong anh cho rằng tôi là một người
đáng thương hoặc nghĩ tốt về tôị Sau khi nghe tôi đề
nghị, thằng cả nhảy chồm đến và ôm tay tôi hôn. Cha con tôi
đi thêm vài dặm nữa, cả hai cùng im lặng chẳng ai nói với
ai câu nàọ Đến gần khe núi, nó dừng lạị
- Cha ơi, mình từ giã nhau ở đây nhé. Nếu con sống sót
được thì con sẽ chăm sóc cha đến ngày cha nhắm mắt. Từ
nay về sau, cha mãi mãi không còn nghe những điều tệ hại về
con nữạ
Nó ôm chặt lấy tôị Lòng tôi ngổn ngang trăm mốị Tôi giục
con.
- Chạy mau đi con.
Nó vụt chạy về khe núi, không ngừng quay lại vẫy tôị Tôi
để con chạy khoảng vài trăm mét, đoạn rút súng trường trên
vai xuống. Tôi quỳ người cho tay đừng run và nhả đạn vào
lưng con. Thằng cả cố sức tránh lằn đạn, bỗng nó thở
mạnh và răng cắn đập vào môị Nó gồng tay, xương xẩu nhô
lên khuôn mặt đau đớn, và dưới cặp mi sưng húp đôi mắt
xếch trợn trừng cứng cỏi không chút tiếc nuốị Nó loạng
choạng đôi chân, cố chạy thêm gần bốn mươi mét. Sau đó,
hai tay ôm chặt lấy bụng, nó quay lạị
- Cha, như thế là sao ?
Nó ngã xuống, hai chân luýu quýụ Tôi nhào đến, cúi xuống
bên con. Nó chớp mắt, bong bóng phập phồng trên môị Tôi
biết con mình sắp chết. Bất ngờ, nó vùng dậy, và quỳ
xuống chộp tay tôị
- Cha ơi, con còn vợ và đứa con ?.
Đầu nó ngoẹo một bên, cả thân người đổ nhào lần nữạ
Nó dùng hai tay ép chặt vết thương, nhưng có nghĩa lý gì
đâu vì máu trào tuôn đỏ ối qua các kẽ taỵ Nó dãy dụa và ba
('t đầu ngáp chết. Mắt nó nhìn tôi nghiêm khắc, lưỡi
cứng đợ Nó muốn nhắn gửi điều gì, nhưng cứ ú ớ chẳng ra lời, "Chảch?Ch?ạ" Nước mắt rơi đầm đìa trên đôi má nhăn nheo của tôị Tôi bảo con.
- Con ơi, nhân danh nồi đọa đầy của riêng cha, nghe đâỷ Con có vợ và đứa con, còn cha phải cưu mang cả thảy bảy đứa kiạ Nếu cha tha con thì bọn Cossak sẽ giết cha mất. Các em con sẽ tha phương trôi giạt.
Thằng cả nằm im lìm một hồi rôi đi mất. Bàn tay của nó
còn nắm chặt tay tôị Tôi lột áo choang và đôi giày của nó,
sau đó lấy mảnh giẻ đậy mặt con và đi ngược về làng.
Anh bạn trẻ ơi, hãy phê phán chúng tôi đị Hãy nói với tôi một lờị Tôi đau khổ vì con nhiều rồị Tóc tôi đã bạc, đã quét hết mọi việc ra xạ Tôi mang cho con miếng ăn ngày hai bữa, nhưng cả ngày lẫn đêm lòng tôi không được bình an.
Vậy mà còn nghe con tôi trách móc, ghét bỏ. Con bé Natasha cứ lập đi lập lại, " Con không muốn ngồi chung bàn, ăn chung mâm với chạ Khó chịu cho con lắm."
- Anh bạn trẻ hãy suy nghĩ dùm. Tôi phải chịu đựng như thế nào nữa đây ?
Gã lái đò ngước mặt, lom lom nhìn tôi dữ dộị Ánh bình minh sau lưng gã đã tờ mờ ló dạng. Bờ sôngbên kia, giữa
hàng liều rậm rạp đen òm, giữa tiếng quắc quắc của bầy ngỗng trời, vờ òa tiếng gọi lạnh lẽo mơ hồ, " Mỉkỉshảr! quân độc ác? giết người! Mang đò sang đây mau!!!""

(1925)
(Nguyệt Trinh dịch)


Số Lần Chấm:  
5

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,734
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Xì Trum
Người sửa: phuongcac 7/20/2002 8:13:45 AM