Truyện (Chưa Xếp Loại)

Hạ Đỏ

Nguyễn Nhật Ánh

Chương 6: Hạ Đỏ
Tôi chỉ buồn có một ngày . Ngày hôm sau một niềm vui mới thình lình tìm đến và xóa sạch khỏi trái tim tôi nỗi thổn thức chiến trường.
Niềm vui mới tìm đến đúng vào lúc Nhạn và Dế đã đi ra đồng, còn tôi thì đang lúi húi nướng khoai trong bếp. Cái niềm vui đó mang hình thù một đứa con gái . Vừa vào tới giữa sân nó đã lanh lảnh kêu lớn:
- Dì Sáu có nhà không, dì Sáu ?
- Có! - Tiếng dì Sáu từ nhà trên vọng ra .
Tôi chỉ nghe được có hai câu đối thoại ngắn ngủi . Sau đó là im bặt. Chắc con nhỏ đã bước vào nhà! Tôi nhủ bụng và tiếp tục trở chiếc đũa bếp lùi mạnh củ khoai vào sâu trong đống trấu đang nghi ngút, chẳng buồn quan tâm đến người khách lạ.
Ngồi một lát, nghe mùi khét, tôi vừa định bươi củ khoai ra thì bỗng nghe dì Sáu kêu:
- Chương ơi, Chương!
Tôi giật mình "dạ" một tiếng rõ to .
- Cháu lấy cái nia trên giàn bếp đem đây cho dì!
À, hóa ra con nhỏ đó đi mượn nia về phơi thóc phơi khoai chi đó! Tôi leo lên khúc gỗ dùng làm ghế ngồi, với tay lôi cái nia trên giàn xuống rồi đem lên nhà trên.
Dì Sáu đang ngồi bệt trên nền nhà nhặt bông cỏ trong thúng gạo mới xay . Con nhỏ đang ngồi chồm hổm bên cạnh rù rì trò chuyện với dì, thấy tôi xuất hiện, nó bẽn lẽn bỏ ra đứng trước hiên.
Tôi hỏi nhỏ:
- Đứa nào vậy dì ?
- Con Thơm ở xóm trên.
Tôi giật thót:
- Phải con nhỏ đó là cháu ông Tư Thiết không?
Dì Sáu ngạc nhiên:
- Đúng rồi! Sao cháu biết?
Tôi nói dối:
- Hôm trước thằng Dế có dẫn cháu lên đó chơi .
Thật may, dì tôi không hỏi gặng. Dì chỉ nói:
- Cháu cầm cái nia ra đưa cho nó đi!
Mệnh lệnh bất ngờ của dì khiến tôi bủn rủn cả tay chân. Dì tôi đâu có biết con nhỏ đó là bà La Sát, hung thần của bọn trẻ trong làng. Nó chuyên môn vật cổ thằng Nhạn của dì xuống đất rồi cỡi lên người . Hôm trước, tôi cùng Nhạn chui vào vườn nhà nó, hẳn nó đã trông thấy tôi . Nếu bây giờ nó nhận ra tôi, dám nó vật tôi lăn quay ra đất. Thằng Nhạn to khỏe hơn tôi còn đánh không lại nó, còm nhom như tôi ăn thua gì. Nhưng đã trót nói dối dì, tôi chẳng còn đường nào thoái thác. Tôi đành phải cầm cái nia chầm chậm bước ra hiên. Nhỏ Thơm đứng quay mặt ra ngoài nên không trông thấy tôi . Nhờ vậy tôi yên tâm nhích lại gần, mắt láo liên quan sát. Hôm trước bị cây lá che khuất, tôi không trông rõ đối phương, bây giờ mới có dịp ngắm nghía cẩn thận. Hóa ra bà La Sát không đô con như tôi tưởng. Nước da bánh mật, người chắc nịch nhưng vừa vặn. Nó mặc quần đen, áo tím hoa cà, tóc chấm ngang vai, nom có vẻ hiền lành chất phác. Vậy mà chẳng hiểu sao thằng Nhạn tả nó như chằn tinh quái vật! Hay nó chính là yêu tinh rùng mình thành thôn nữ để lập mưu hại tôi!
Nhưng dù nhỏ Thơm có là gì đi nữa thì tôi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ dì tôi giao . Tôi đứng sau lưng nó, chìa cái nia ra:
- Nia nè!
Nhỏ Thơm quay lại mỉm cười cầm lấy cái nia . Trời ơi, nó là yêu quái mà sao lại có nụ cười dễ thương quá xá! Khi cười, mặt nó ngộ ghê! Trong khi tôi đực mặt ra thì nhỏ Thơm cất tiếng hỏi:
- Anh là cháu dì Sáu hả ?
Thái độ của nhỏ Thơm chứng tỏ nó không nhận ra tôi . Ý nghĩ đó khiến tôi thở một hơi dài nhẹ nhõm và tôi đâm dạn dĩ hẳn lên. Tôi gật đầu:
- Ừ. Còn Thơm là cháu ông Tư Thiết phải không?
Ánh mắt nhỏ Thơm ngạc nhiên xen lẫn thích thú:
- Sao anh biết tên Thơm? Lại còn biết tên ngoại Thơm nữa ?
Tôi mỉm cười:
- Tôi nghe dì tôi nói .
Nhỏ Thơm "à" một tiếng rồi lại hỏi:
- Anh ở thành phố mới về phải không?
- Ừ. Tôi về đây nghỉ hè.
Mắt nó long lanh:
- Ở thành phố chắc vui lắm hả ?
Tôi gật đầu:
- Ừ, vui lắm. Quá trời là xe!
Nhỏ Thơm chớp mắt:
- Nhà nữa chi! Thơm nghe nói ở thành phố có ngôi nhà cao tới mười tầng lận!
Tôi hắng giọng:
- Mười tầng thì ăn thua gì! Có ngôi nhà hai mươi tầng nữa ấy chứ! Dòm lên muốn gãy cổ luôn!
Nhỏ Thơm thè lưỡi:
- Ghê quá hén! Ở cao vậy, té xuống chắc dập xương!
Tôi cười:
- Làm sao té được! Nhà nào mà chẳng có lan can bao quanh!
- Lan can là cái gì?
Tôi vung tay:
-Lan can hả ? Lan can giống như là ... hàng rào vậy!
Đềtài về thành phố hẫp dẫn đến mức tôi quên phứt nhỏ Thơm tức là bà La Sát, cứ luôn mồm thao thao bất tuyệt. Nhỏ Thơm cũng quên bẵng tôi là người bạn mới quen. Nó hỏi chuyện ríu rít cứ như thể tôi với nó thân nhau từ hồi nào vậy .
- Ở thành phố về, anh có mang theo cái gì không? - Nhỏ Thơm đột ngột hỏi .
Tôi trố mắt:
- Cái gì là cái gì ?
- Như đồ chơi chẳng hạn.
Tôi lúng túng:
- À, à, không...
Nhỏ Thơm lộ vẻ thất vọng:
- Anh không mang theo gì hết hả ?
Tôi gãi đầu:
- Kh... ô ... ông...
Đang bối rối, tôi bỗng nhớ tới mấy cuốn sách:
- À, tôi có mang theo mấy cuốn truyện!
Nhỏ Thơm sáng mắt lên:
- Truyện gì vậy ? Hay không?
- Hay lắm! Để tôi vào lấy cho Thơm coi!
Nói xong, tôi chạy vào nhà lục mấy cuốn sách và lật đật đem ra .
Nhỏ Thơm mân mê mấy cuốn sách với vẻ thích thú. Một lát, nó cầm cuốn Truyện Loài Vật giơ lên:
- Cuốn này hay không?
- Hay .
- Cho Thơm mượn nghen?
Tôi gật đầu:
- Ừ.
Rồi tôi hào phóng nói tiếp:
- Khi nào Thơm coi xong, đem xuống đổi cuốn khác!
Dường như cảm động trước nhiệt tình của tôi, nhỏ Thơm bỗng nói:
- Hôm nào anh ghé nhà Thơm chơi!
Suýt chút nữa tôi đã láu táu nhắc lại chuyện tôi bị chó rượt bữa trước. May mà tôi kềm l.ai được. Tôi chỉ nói:
- Ừ.
Rồi tôi hỏi:
-Nghe nói nhà Thơm có vườn cây lớn lắm phải không?
- Ừ. Hôm nào anh ghé, Thơm dẫn ra vườn chơi!
Nhớ đến trái xoài vàng lườm hôm nọ, tôi nuốt nước bọt đánh "ực" một cái và nhanh nhẩu đáp:
- Ừ, chiều mai tôi ghé.
- Nhớ nghen?
- Nhớ! Nhưng mà này! - Tôi chợt nảy ra một ý định bèn kêu lên.
Nhỏ Thơm tròn mắt:
- Gì vậy ? Anh đổi ý rồi hả ?
Tôi tặc lưỡi:
- Không phải! Nhưng tôi muốn hỏi Thơm chiều mai tôi đến chơi bằng ... ngõ sau được không?!
- Nhà Thơm dâu có ngõ sau! - Nhỏ Thơm nheo mắt đáp - Phía sau hàng rào bịt kín hết!
Tôi khịt mũi:
- Thì chui hàng rào .
- Hàng rào gai không hà! Anh chui qua là rách áo liền!
Tôi hắng giọng:
- Không sao đâu! Tôi sẽ chui cẩn thận!
Nhỏ Thơm tỏ vẻ thắc mắc trước ý muốn kỳ cục của tôi:
- Nhưng tại sao anh không vào ngõ trước? Anh sợ cái gì vậy ?
Tôi nhún vai:
- Tôi có sợ gì đâu! Tại tôi thích thế! Hồi nhỏ, mỗi lần đến nhà bà nội chơi, bao giờ tôi cũng đi ... ngõ sau! Bây giờ, nội tôi mất rồi!
Câu sau cùng, tôi nói bằng một giọng bùi ngùi đến mức nhỏ Thơm phải chớp mắt ngẩn ngơ . Nó không biết tôi phịa . Nó cứ tưởng tôi thích chui hàng rào vì tôi nhớ nội tôi thật. vì vậy, nó không gặng hỏi nữa . Mà gật đầu:
- Ừ, mai anh cứ ghé! Thơm sẽ ra sau vườn đợi anh!
Lừa được bà La Sát, tôi vui như mở cờ trong bụng. Và tôi trở nên láu lỉnh. Đợi cho nhỏ Thơm vừa dợm quay đi, tôi liền gọi giật:
- Nè!
Nhỏ Thơm quay lại:
- Gì nữa vậy ?
Tôi mỉm cười tinh quái:
- Nãy giờ Thơm quên một chuyện quan trọng.
-Chuyện gì?
Tôi vuốt tóc:
- Thơm quên hỏi tên tôi .
Nhỏ Thơm cười khúc khích:
- Thơm biết tên anh rồi! Anh tên Chương chứ gì?
Tôi chưng hửng:
- Ủa, sao Thơm biết?
- Dì Sáu nói .
Nói xong nhỏ Thơm chạy vụt ra cổng.
Chắc nó sợ về trễ bị mẹ la . Trong khi đó tôi đứng ngẩn người ra tựa trời trồng. Hóa ra nó đã điều tra về tôi qua dì Sáu, vậy mà tôi cứ đinh ninh nó mù tịt về mình. Còn dì Sáu chẳng hiểu đã nói những gì với nó. Chắc dì đã kể tuốt tuồn tuột lai lịch của tôi cho nhỏ Thơm nghe . Chẳng hiểu dì có cao hứng kể cả chuyện hôm qua tôi bị tụi thằng Dư ném đất suýt mù mắt hay không!



Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,689
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Thành Viên
Người sửa: Angie 9/14/2001 9:02:01 PM
1 / 2 / 3 / 4 / 5 / 6 / 7 / 8 / 9 / 10 / 11 / 12 / 13 / 14 / 15 / 16 / 17 / 18 / 19 / 20 / 21 / 22 / 23 / 24 / 25 / 26 / 27 / 28 / 29 / 30 / 31 /