Truyện  

Sa Huỳnh

Chu Sa Lan

IV - VI

Chương 4
Giao khoán cho thượng sĩ Bảnh lo chuyện đóng quân của trung đội Hoàng theo con đường mòn lên chùa. Anh bước chậm mà nghe xôn xao trong lòng. Dù hơn tám giờ nhưng vì mùa hè nên trời vẫn chưa tối. Đi xuyên qua sân trước anh có cảm tưởng ngôi chùa vắng lặng quá. Gần tới hậu liêu anh nghe tiếng tụng kinh và tiếng mỏ vang nho nhỏ. Bước qua cửa hông anh thấy đèn thắp lù mù. Mùi hương thoang thoảng.
Tiếng kinh mỏ chợt dừng lại cùng với giọng nói thanh thanh vang lên trong vùng khói nhang mờ ảo.
- Ông Hoàng...
Ni cô hiện ra với bộ nâu sòng. Hoàng cảm thấy mọi nhọc mệt, gian truân, hiểm nguy mà anh đã trải qua hơn tuần lễ bỗng dưng tan biến khi nhìn vào khuôn mặt từ bi và ánh mắt long lanh của người đối diện.
- Tôi tưởng ông không bao giờ trở lại...
Thu hết nghị lực và sự can đảm của một người lính từng hiên ngang đối diện với quân địch Hoàng hỏi nhỏ.
- Nếu tôi không trở lại thời ni cô nghĩ sao?
Cúi xuống nhìn bàn chân của mình ni cô trả lời.
- Tôi buồn lắm. Sẽ không có người xách nước, bửa củi... Tôi sẽ không được nghe ông kể chuyện đời lính...
Hoàng mỉm cười.
- Tôi sẽ trở lại và phải trở lại đây. Ni cô biết tại sao không?
Ni cô ngước lên nhìn vào khuôn mặt bơ phờ và mệt mỏi của người lính. Những nếp nhăn trên trán. Làn da xạm nắng. Chỉ có ánh mắt sáng ngời chút hạnh phúc mong manh.
- Tại sao ông sẽ và phải trở lại đây...
Hoàng cười đùa.
- Tôi vụng tu lắm nên phải trở lại đây để ni cô dạy cho tôi tu... Dạy cho tôi tu thành phật...
Ni cô nhẹ lắc đầu.
- Ông đâu cần phải tu... Chỉ cần thấy được cái tâm của mình là giác ngộ, là thành phật rồi...
Hoàng nhìn ni cô với cái nhìn chỉ có người nhìn và bị nhìn hay được nhìn mới hiểu mà thôi.
- Ni cô làm ơn chỉ cho tôi thấy cái " tâm " của tôi đang ở đâu?
Ni cô hơi đỏ mặt vì hiểu được cái ý xa xôi và bóng gió trong câu nói của Hoàng.
- Điều đó tôi chịu thôi. Ông phải tự mình tìm kiếm...
Nhìn quanh quất giây lát Hoàng thì thầm.
- Sư cụ khỏe không. Tôi không thấy người...
Ni cô thở hơi dài.
- Người không được khỏe lắm... 
Ngừng lại nhìn Hoàng ni cô ngập ngừng.
- Ông ăn cơm chưa. Tôi dọn cơm cho ông ăn...
- Nếu ni cô không ngại...
- Tôi không ngại... Ông đã giúp cho chùa nhiều lắm thời tôi đâu có ngại dọn cơm cho ông ăn... Ông ngồi xuống đi...
Ni cô bỏ vào bếp. Hoàng ngồi xuống ghế. Anh đã chọn cái ghế mà khi ngồi xuống có thể trông thấy ni cô đang lui cui bỏ thêm củi vào lò để hâm nóng thức ăn.
- Ni cô có cần tôi giúp gì không?
- Cám ơn ông... Ông cứ ngồi uống trà đi... Chắc bình trà còn nóng...
Ni cô nói vọng ra từ trong bếp. Nhấc lấy bình trà Hoàng rót vào cái chén nho nhỏ, cũ kỹ và đã đổi màu. Nước trà nóng màu vàng tươi bốc mùi thoang thoảng. Ngồi nhìn ni cô loay hoay hâm thức ăn Hoàng cảm thấy chút buồn rầu dâng lên trong lòng. Anh nhớ tới má của mình. Đã lâu lắm. Dường như hơn một năm anh không có dịp về thăm nhà. Nói đúng hơn là anh có nhiều dịp lắm. Nhưng anh lại ham vui chơi với bạn bè thành ra không còn thời giờ để trở về thăm lại người mẹ hiền đang sống một mình. Tuy có nhiều khác biệt nhưng nhìn ni cô lui cui trong bếp anh liên tưởng đến mẹ của mình.
Đặt cái khay đựng một tô cơm, dĩa rau luộc, chén nước tương, một cái chén và đôi đũa ni cô cười gượng.
- Chùa nghèo quá nên không có cao lương mỹ vị để đãi ông...
Hoàng cười nhẹ.
- Chùa nghèo nhưng mà giàu...
Thấy ni cô hơi cau mày có lẽ vì không hiểu  Hoàng giải thích thêm cho rõ nghĩa câu nói của mình.
- Chùa và ni cô nghèo tiền bạc nhưng mà giàu tình thương người...
Ni cô chầm chậm gật đầu.
- Ông nói đúng. Phật dạy tu không phải lên niết bàn mà để làm vơi bớt phiền não của chúng sinh, xoa dịu khổ đau của những người chung quanh mình...
Hoàng nói với giọng nghiêm trang.
- Tôi cần ni cô làm vơi bớt phiền não, xoa dịu khổ đau của tôi...
Ni cô cúi đầu xuống thật thấp rồi lát sau mới ngước lên nhìn người đối diện.
- Ông hãy lấy phiền não, khổ đau của ông đưa tôi giữ dùm cho...
Hoàng ấp bàn tay mặt vào bên ngực trái của mình giây lát đoạn xòe bàn tay ra. Nhìn đăm đăm bàn tay đen đũi, chai đá của người lính chiến ni cô nhẹ đưa bàn tay ra. Năm ngón tay xinh xinh, trắng muốt của ni cô chạm nhẹ vào lòng bàn tay của Hoàng rồi rụt trở lại.
- Tôi đã lấy, đã cất giùm ông phiền não và khổ đau rồi...
Hoàng nhìn đăm đăm vào mặt người đang ngồi đối diện với mình. Ni cô cũng nhìn Hoàng. Một ánh mắt thầm lặng. Một ánh mắt gửi trao và đắm say dịu nhẹ. Ni cô cúi mặt xuống nhưng Hoàng cũng thấy được nụ cười. Dù chỉ là nụ cười vu vơ nhưng cũng đủ làm ấm lòng người lính chiến.
- Mấy ngày qua ông đi đâu, ông Hoàng?
Uống ngụm nước trà Hoàng trả lời.
- Ni cô biết Ba Tơ không?
Ni cô nhẹ gật đầu. Hoàng thấy nét buồn thoáng qua trên khuôn mặt từ bi của ni cô.
- Tôi biết...
Hoàng nhìn ra ngoài trời. Cảnh vật nhòa trong bóng tối thâm u. Tiếng gió rì rào cành cây cổ thụ bên hông chùa. Không khí thật tĩnh lặng tới độ Hoàng có cảm tưởng mình nghe được tiếng thở và nhịp tim đập của ni cô đang ngồi đối diện với mình qua chiếc bàn nhỏ hẹp. Ngọn đèn leo lét hầu như đã cạn dầu tỏa chút ánh sáng vàng vọt soi mờ mờ khuôn mặt thấp thoáng nét buồn u uất lẫn khuất trong đôi mắt đen long lanh. Hoàng có nhiều câu hỏi. Nhiều điều muốn biết về ni cô. Lý do gì một thiếu nữ trẻ tuổi lại lánh xa trần tục? Nguyên nhân nào khiến cho một cô gái không có một chút gì quê mùa lại bằng lòng giam mình trong ngôi làng vô danh và nhỏ bé này? Không có giọng nói của dân địa phương như vậy ni cô là người ở đâu tới đây? Hoàng muốn biết nhưng anh không dám hỏi. Anh mê say ni cô nhưng đồng thời cũng kính trọng và ngưỡng mộ. Do đó anh cố dằn lòng không đả động tới quá khứ của ni cô.
- Ni cô ngủ một mình không sợ ma à?
Hoàng cười hỏi một câu như để phá tan bầu không khí yên lặng. Ni cô ngước mặt lên.
- Mô Phật... Tôi không sợ ma bên ngoài mà tôi sợ ma ở trong lòng mình hơn...
- Ni cô đưa con ma ở trong lòng của ni cô tôi giữ giùm cho...
Ni cô bật thành tiếng cười vui vẻ khi nghe Hoàng đã mượn câu nói của mình...
- Mô Phật... Con ma này dữ lắm ông không sợ sao?
- Có ni cô bên cạnh thời tôi không sợ...
Hai người. Một đàn ông và một đàn bà. Một là lính và một là kẻ tu hành. Họ ngồi đối diện nhau qua cái bàn nói chuyện lan man, hết chuyện này sang chuyện nọ.
- Mấy giờ rồi ông Hoàng?
- Dạ 12 giờ...
- Mô Phật... Tôi phải đi ngủ để mai sáng thức sớm...
- Thôi tôi về để cho ni cô ngủ...
Chần chừ giây lát Hoàng mới chịu đứng lên. Dường như anh muốn nói điều gì. Ni cô cũng ngồi yên trên ghế như chờ nghe. Cuối cùng Hoàng thở dài nhè nhẹ.
- Ni cô không cần phải cầm đèn cho tôi... Tôi biết đường...
- Mô Phật... Chúc ông ngủ ngon...
Hoàng lặng lẻ ra cửa hông. Đợi cho tiếng chân xa dần dần rồi mất hẳn ni cô mới gục đầu xuống bàn. Như có tiếng tức rưởi. Tiếng khóc âm thầm. Bờ vai thon run nhè nhẹ. Ngọn đèn chợt tắt vì cạn dầu. Bóng tối chụp xuống nhưng cũng không xóa nhòa được hình bóng của ni cô đang gục đầu lên bàn.
Hoàng như một người mất hồn sau khi điện đàm với đại úy Bá, đại đội trưởng của mình. Sáng mai trung đội sẽ rời Sa Huỳnh để gặp đại đội ở Tam Quan. Lính reo hò vui vẻ. Chỉ riêng Hoàng sầu héo trong lòng song ngoài mặt cố làm ra vẻ thản nhiên. Ăn vội tô mì gói xong anh lên chùa. Trời nắng ấm. Mây trắng bay cao. Cỏ khô vàng úa dưới chân. Cỏ xanh mọc xanh xanh. Bông hoa dại màu vàng tươi. Tất cả đều nhuốm một màu ủ ê và buồn bã. Khói thuốc cay nồng xông lên làm chảy nước mắt. Phải chăng người lính chiến được ba tuổi đã khóc?
Những bước chân do dự. Những bước chân ngập ngừng. Những bước chân bần thần. Hoàng đi như một kẻ mộng du giữa ban ngày. Gần tới hậu liêu anh nghe tiếng bửa củi vang lên. Nhẹ thêm vài bước anh dừng lại. Khăn màu xám tro quấn trên đầu chắc để che nắng. Tay áo xắn cao lên tới cùi chỏ. Quần xắn lên gần đầu gối ni cô đang ngồi bửa củi. Bàn chân trắng muốt. Mủm mỉm. Xinh Xinh. Các ngón chân hồng. Chiếc cổ trắng. Ni cô ngồi bửa củi mà dường như không chú tâm vào việc làm. Nhiều lúc ni cô cầm chiếc búa nhỏ lên rồi cuối cùng để xuống. Hoàng nín thở không dám động đậy. Anh muốn thu trọn hình ảnh của ni cô. Muốn ghi lấy hình ảnh mà anh biết là sẽ theo mình suốt cuộc đời. Hình ảnh đó được nâng niu và gìn giữ vì chắc còn lâu lắm, hoặc sẽ không bao giờ thấy lại lần nữa.
Dường như linh cảm có người đang nhìn mình ni cô chợt quay lại. Nụ cười. Nụ cười của ni cô làm xôn xao từng sớ thịt đường gân, làm rung động từng tế bào cảm giác, làm bật cháy đam mê trong tâm hồn của người lính trẻ đã yêu, đang yêu và sẽ yêu thương suốt cuộc đời còn lại của mình.
- Ông Hoàng...
Tiếng gọi nhỏ như từ cõi hư vô mù xa.
- Có chuyện gì làm ông buồn...
Giọng nói của người lính chiến như nghèn nghẹn.
- Sáng mai... Tôi sẽ rời Sa Huỳnh...
Ánh mắt. Của từ bi. Hỉ xả. Yêu thương. Quan hoài. Buồn rầu. Nhìn Hoàng như muốn nói lên một điều gì không thể nói.
- Tụ rồi tan... Tan rồi tụ... Ông với tôi... Hai mảnh đời xa lạ. Khác biệt. Gặp nhau để xa nhau...
- Tôi không muốn đi...
Hoàng nói nhỏ. Ni cô lặng lẻ gật đầu.
- Tôi cũng không muốn ông đi... Ông đi rồi thời ai xách nước, bửa củi cho tôi. Ai kể chuyện  lính cho tôi nghe. Tuy nhiên ông phải đi để làm tròn nhiệm vụ của người lính chiến. Ông phải đi đánh giặc để cho tôi được tự do tu hành. Ông lên gặp sư cụ đi... Người mong gặp ông lắm... Còn tôi lo đi làm bữa cơm chay để đãi ông...
Sư Huyền Ẩn tỏ ra buồn rầu khi nghe Hoàng nói sẽ rời Sa Huỳnh sáng mai. Nhìn người lính trẻ vị sư già từ tốn nói.
- Bần tăng sẽ tụng kinh xin Phật Tổ từ bi phù hộ cho thí chủ được bình an trên bước  đường gian nguy khổ sở...
- Đa tạ sư cụ... Tôi xin phép sư cụ cho tôi được trở lại thăm chùa nếu có dịp may...
- Cửa Phật sân chùa lúc nào cũng rộng mở. Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại...
Hai người đàm đạo giây lát thời ni cô lên mời xuống hậu liêu dùng cơm tối. Có lẽ buồn và bận tâm suy nghĩ chuyện gì mà Hoàng với ni cô ít nói chuyện. Sau khi ăn xong, uống cạn chén nước trà nhỏ, viện cớ không được khỏe sư cụ cáo từ lui về phòng riêng để Hoàng và ni cô ngồi vừa ăn vừa nói chuyện.
- Chắc ông về Sài Gòn?
Ngừng ăn ni cô hỏi Hoàng. Hơi lắc đầu Hoàng đáp.
- Tôi không biết... Chỉ biết sáng mai tôi sẽ đi Tam Quan...
- Ông đi tôi buồn lắm...
Lần đầu tiên ni cô tỏ lộ chút tình cảm của mình bằng câu nói năm chữ. Ánh mắt của ni cô nhìn người đối diện thăm thẳm.
- Tôi cũng vậy. Tôi cũng buồn khi xa ni cô...
- Ông nhớ giữ gìn sức khỏe. Tôi sẽ cầu Phật Tổ phù hộ cho ông...
Nhìn Hoàng ni cô nói như lời khuyên nhủ hay dặn dò.
- Ông cũng đừng hút thuốc nhiều quá có hại cho sức khỏe...
Hoàng mỉm cười. Anh có cảm tưởng đó là lời dặn dò âu yếm của người vợ trước khi chồng lên đường chinh chiến.
- Tôi sẽ gắng làm theo lời ni cô dạy...
Hoàng nói đùa. Ni cô cười đùa theo.
- Lần sau gặp lại tôi sẽ...
Nói tới đó ni cô dừng lại. Mặt hơi đỏ ni cô nhìn Hoàng cười.
- Thưa ni cô tôi có một yêu cầu...
- Tôi xin nghe...
Thu hết can đảm Hoàng nói nhanh.
- Tôi xin được phép cầm tay ni cô một lần...
Ni cô nhìn Hoàng đăm đăm. Ánh mắt thăm thẳm, diệu vợi và long lanh. Hoàng cảm thấy như mình thu nhỏ lại rồi chìm mất trong đôi mắt của ni cô. Thật lâu ni cô từ từ đưa bàn tay ra. Nắm lấy bàn tay trắng, mềm ấm với những ngón tay xinh xinh Hoàng cảm thấy lòng mình xuyến xao và run rẩy. Anh như ngửi được mùi hương dịu dàng toát ra từ bàn tay, từ thân thể đang được bao phủ bởi lớp áo tu hành. Bàn tay để yên không động đậy nhưng anh nghe như nó đang từ từ truyền sang thân thể mình chút ầm áp và chút tình cảm đang sinh sôi nảy nở trong tâm hồn.
- Ông Hoàng...
Ni cô gọi nhỏ đồng thời rụt tay lại. Hoàng nhìn thấy ni cô đang mỉm cười nhìn mình.
- Thưa ni cô... Tôi xin phép thỉnh thoảng được viết thư thăm ni cô...
- Ông cứ viết nếu ông muốn. Còn tôi không biết tôi có được phép trả lời ông không...
Lấy trong túi áo ra mảnh giấy nhỏ Hoàng trao cho ni cô.
- Đây là địa chỉ của tôi... Tôi hy vọng nhận được thư của ni cô...
- Cám ơn ông... Tuy nhiên chắc tôi không thể viết thư cho ông...
- Tôi biết... Tôi biết ni cô cần an tâm để tiếp tục đi nốt con đường mà mình đã chọn lựa. Tôi chỉ xin...
Giọng nói nghẹn ngào của Hoàng khiến cho ni cô vội vả lên tiếng.
- Tôi sẽ cố gắng nhưng ông đừng hy vọng nhiều quá. Ông cũng biết một kẻ tu hành như tôi...
Hoàng đột ngột đứng lên. Nhìn vào đôi mắt long lanh buồn anh nói nhanh.
- Thưa ni cô... Tôi xin từ giã...
Ni cô cũng đứng dậy. Hai người chầm chậm ra cửa. Bóng tối chập chùng. Không hẹn hai người cùng bước tới chỗ giếng nước. Đây là nơi đầu tiên họ đã gặp nhau. Tiếng côn trùng rĩ rã hòa với tiếng gió lùa cành cây. Buông tiếng thở dài hắt hiu Hoàng cúi đầu bước. Ni cô đứng im nhìn theo. Dường như có vài giọt nước mắt rơi xuống lòng giếng âm u.



Chương 5
Biên Hòa.
Hoàng ngồi im trong quán cà phê nhạc. Trưa im vắng. Hàng cây me rợp bóng. Tiếng nhạc êm và dịu. Vừa định đốt diêm châm điếu thuốc chợt nhớ tới lời của ni cô: " Ông đừng hút thuốc nhiều quá có hại cho sức khỏe..."  Hoàng bỏ điếu thuốc trở vào bao. Khuôn mặt. Nụ cười. Ánh mắt. Bàn tay. Cảm giác xuyến xao chợt bùng lên khiến cho anh nhớ thật nhiều. Giọng nói thanh thanh. Ngôi thảo am  rêu mốc. Giếng nước trong. Tất cả đọng lại trùng trùng. Chập chùng u hoài. Tiếng thở dài cất lên thầm lặng khi ngồi chen chúc trong lòng chiếc C130 chật hẹp và hôi hám. Từ lúc rời khỏi Sa Huỳnh Hoàng thường hay thở dài khiến cho Há để ý và phải hỏi dò.
- Trung úy có chuyện gì buồn mà thở dài hoài vậy?
Hoàng cười im lặng. Anh không thể nói với ai. Anh không thể hé răng thố lộ cùng bất cứ người nào về tình cảm của mình đối với ni cô của ngôi chùa ở làng Sa Huỳnh. Họ sẽ cười cợt, trêu chọc. Họ sẽ bảo anh điên. Hoàng biết mình không điên mà si tình. Một người lính chiến trồng cây si trước cổng chùa. Người trần tục lại si tình một kẻ tu hành. Chuyện quả thật trớ trêu và cay nghiệt. Tuy nhiên anh không thể chối cải với lòng mình. Anh không thể phủ nhận tình yêu của mình. Đêm qua ngồi trong căn phòng nhỏ anh chợt nhận thức một điều khiến cho anh bàng hoàng lẫn ngất ngây và vui mừng. Anh nhớ ni cô. Nhớ quay quắt. Đòi đoạn. Nhớ ánh mắt. Tia nhìn. Khuôn mặt. Nụ cười. Giọng nói. Nhớ hơi thở rộn ràng. Làn da mặt hồng dưới ánh đèn dầu leo lét khi anh lần đầu tiên cầm tay ni cô. Cảm giác vẫn còn đầy ắp trong trí não. Mùi hương thuần khiết thoát ra từ bộ nâu sòng như thứ mùi hương quen thuộc đọng hoài trong tâm tưởng, trên tóc, trong mũi và trên mắt môi. Hoàng mỉm cười hồi tưởng khi lần đầu tiên gặp ni cô bên giếng nước. Khuôn mặt từ bi. Nụ cười của Phật. Đôi mắt đẹp. Dù không có tóc. Dù cái đầu trọc lóc nhưng trong lớp áo nâu sòng ni cô đẹp tuyệt vời. Một vẻ đẹp siêu thoát vượt ra ngoài cái hữu hạn, cái tầm thường của thế tục. Người ta bảo cái răng cái tóc là gốc của con người. Điều đó không đúng với ni cô. Nhiều lần Hoàng hỏi tên của ni cô thời người bảo.
- Thân đã không có thời sá gì danh với tánh... Ông muốn gọi tôi bằng tên gì, cái gì cũng được. Ni cô cũng được mà không là ni cô cũng được...
- Như vậy tôi tự đặt cho ni cô một cái tên ni cô chịu không…
Hoàng cười nói và ni cô tò mò hỏi.
- Ông đặt cho tôi cái tên gì?
Hoàng lắc đầu.
- Tôi không nói cho ni cô biết đâu. Tên đó chỉ dành riêng cho tôi gọi ni cô trong những lúc đơn côi mà thôi...
Hiểu được cái ý bóng gió xa xôi của Hoàng ni cô đỏ mặt. Một lần Hoàng vui vẻ cười nói với ni cô.
- Sư cụ cho tôi biết là mặc dù đã xuất gia nhưng ni cô chưa thọ mười giới. Bởi vậy ni cô chưa phải là sa di ni, chưa phải là ni cô...
- Ông mừng lắm khi biết được điều đó phải không?
Hoàng thành thật trả lời.
- Tôi mừng lắm khi biết ni cô chưa phải là sa di ni. Tôi cầu xin Phật Tổ đừng cho ni cô trở thành một sa di ni...
Ni cô rơm rớm nước mắt.
- Ông ích kỷ lắm... Ông ác lắm...
Hoàng gật đầu.
- Tôi xin ni cô tha thứ... Tôi biết tôi ác... Tôi ích kỷ... Nhưng tôi không thể dối lòng mình. Nói dối là một trọng tội ni cô biết không...
Ngừng lại giây lát Hoàng nhìn ni cô bằng ánh mắt van cầu và giọng nói nài nỉ cất lên giống như đứa em trai nhỏng nhẽo với chị của mình.
- Ni cô tha lỗi cho tôi nghe…
Ni cô lặng lẻ gật đầu. Được trớn Hoàng vừa cưòi vừa nói nhanh.
- Ni cô cười đi chứ… Ni cô nói tha thứ cho tôi mà mặt của ni cô ủ rũ và buồn hiu. Ni cô phải cười nói là " Ông Hoàng… Tôi tha lỗi cho ông rồi…".
Thái độ của Hoàng khiến cho ni cô phải phì cười và mọi giận hờn cũng quên hết.
12 giờ trưa. Nguyên tiểu đoàn được trực thăng vận từ Biên Hòa tới Chơn Thành. Ngồi dưới ánh mặt trời chói chang bên cạnh thân cây cao su khô Hoàng viết thư. Lá thư đầu tiên gửi cho ni cô.
- Chơn Thành... Ngày... tháng... năm... Thưa ni cô... Dù biết sẽ không bao giờ nhận được thư hồi âm của ni cô. Dù biết những dòng chữ  của tôi sẽ quấy rầy một kẻ tu hành như ni cô. Hoặc sẽ làm xáo trộn đời sống bình an, thanh thản của một người đang ở trong cửa Phật sân chùa tôi vẫn muốn viết thư cho ni cô. Tôi không thể nào cưởng chống. Tôi không thể ngăn cản được lòng mình. Từ khi rời xa làng Sa Huỳnh tôi vẫn luôn hoài mong một ý nghĩ. Trở lại chốn cũ nơi xưa để ngày ngày ngồi nghe sư cụ giảng về thiền. Nghe tiếng chuông. Tiếng tụng kinh êm êm. Nhất là được thấy lại ni cô. Nghe nụ cười thánh thót họa hoằn lắm tôi mới được nghe. Nhìn ngắm nét buồn rầu man mác ẩn sau khuôn mặt thanh thản, bình an, đầy từ bi của ni cô. Những phút giây hiếm hoi. Những kỷ niệm quí báu không những không nhạt nhòa, mờ phai mà đời đời hiện hữu trong tâm hồn tôi. Tôi cưu mang. Gìn giữ. Ấp ôm kỷ niệm khi ngồi co ro trong giao thông hào, ngước nhìn vầng trăng xế qua đầu. Tôi tưởng tượng tới hình bóng của ni cô trong lúc gối đầu lên ba lô ngủ giấc ngủ đầy trở trăn bên cạnh hốc đá của vùng Dầu Tiếng hoang vu. Tôi nhớ tới ánh mắt thăm thẳm, gây trong lòng tôi vô vàn xuyến xao và rung động. Thưa ni cô... Người ta bảo xa mặt cách lòng. Riêng tôi... Càng xa chừng nào tôi càng cảm thấy gần chừng đó. Gần như tôi và ni cô thường đứng bên giếng nước chuyện trò... Gần như tôi và ni cô ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn sau bữa cơm chiều và sau giờ công phu của ni cô. Gần thật gần thưa ni cô. Gần tới độ tôi có thể hình dung ra nốt ruồi trên chót mũi của ni cô. Gần lắm thưa ni cô. Gần tới độ tôi có thể thấy vết sẹo đã mờ nơi càm. Gần tới độ tôi phải dằn lòng mới không nắm tay của ni cô để nói một câu. Nói ba chữ mà tôi muốn nói. Thưa ni cô... Bây giờ là nghìn trùng cách ngăn. Tôi Chơn Thành. Ni cô Sa Huỳnh. Ngàn cây số mà đi hoài không tới. Không thấy mặt nhau... Không được nhìn nhau...
Đồng Xoài ... Ngày... tháng... năm... Thưa ni cô... Lá thư thứ nhất gửi đi đã lâu. Tôi khắc khoải chờ mong. Tôi thấp thỏm ngóng trông. Tôi chờ từng ngày. Tôi đợi từng đêm. Tôi mong từng phút. Tôi ngóng từng giây. Thư trả lời của ni cô dù tôi biết không có chút mảy may hi vọng. Tôi sống trong mộng tưởng. Đêm đêm nằm bên bờ ao, vũng nước, nhìn trời sao lấp lánh, tôi mơ, tôi mộng một đời sống bình yên, một tình yêu mật ngọt chín mùi. Tôi cũng biết đời lính gian truân và ngắn ngủi cho nên chỉ xin được sống một ngày trọn vẹn... Trở về sau những chuyến hành quân tôi hi vọng nhận được thư của ni cô như đứa bé ngồi nhà chờ mẹ đi xa mang quà về cho mình. Thưa ni cô... Tôi nhớ vô cùng bữa cơm chay với đậu hũ kho. Bữa cơm tuy đạm bạc song đầy săn sóc. Tuy nghèo song giàu tình tự luyến thương. Tôi nhớ chén trà cúc mà mỗi lần nhìn vào tôi thấy khuôn mặt của ni cô lung linh nhạt mờ. Tôi nhớ tới lần từ giã. Lần nắm tay đầu tiên và sau cùng. Gây trong lòng tôi những mê man, đắm đuối ngàn đời không thể lãng quên...
Bù Đốp... Ngày... tháng... năm... Thưa ni cô... Không biết tôi đã gửi cho ni cô bao nhiêu thư rồi. Có lẽ nhiều, nhiều lắm, nhiều như lửa đang nung nấu tim tôi. Một đêm dừng quân bên trảng tranh mênh mông. Sương lạnh ướt vai. Tôi ngồi bó gối nhìn sao. Ý tưởng bừng cháy như hỏa châu đột nhiên rực sáng trong bóng tối thâm u. Yêu... Tôi yêu... Thưa ni cô... Tôi yêu ni cô từng sát na... Tôi yêu trong tiếng hú của hỏa tiển 122 sắp nổ trên đầu. Tôi yêu ni cô trong tiếng nổ của súng M16. Tôi yêu ni cô trong ánh hỏa châu bập bùng soi khuôn mặt hốc hác. Ánh mắt lạc thần sợ chết của người lính trong trung đội. Tôi yêu ni cô trong nỗi sợ chết đầy ắp tâm não. Khi sờ tới làn da lạnh ngắt và đôi mắt mở trừng của người lính bên cạnh. Tôi yêu ni cô trong nỗi nhớ thương diệu vợi nhiều hơn cơn mưa rừng của vùng Tây Ninh. Tôi yêu và tôi nhớ ni cô quay quắt lạ lùng. Nhớ một người yêu ngàn đời cách ngăn. Nhớ một tình yêu sao quá nghiệt ngã, đòi đoạn. Tôi yêu một kẻ tu hành nguyện dâng hiến đời mình cho phật pháp nhiệm mầu. Tôi yêu làm chi một người có cuộc đời riêng biệt, cách ngăn. Không bao giờ cùng tôi chung bước dù chỉ là một quãng đường đời ngắn ngủi. Tôi chỉ có mỗi mong ước nhỏ nhoi. Trở lại chốn xưa, nhìn thấy ni cô một lần rồi ngàn đời chia cách. Tôi không thể quấy rầy ni cô. Chúng ta mỗi người một ngả đời để sống. Ni cô sẽ sống bình an trong ánh sáng nhiệm mầu của đức Phật. Phần tôi... Tôi sẽ và tôi phải hoàn thành cái nghiệp chiến binh của mình với niềm cô đơn gặm nhắm từng ngày. Một tình yêu mà mỗi lần nghĩ tới chỉ biết ngậm ngùi, xót xa...
Đi họp trên đại đội xong Hoàng về báo cho Bảnh và bốn tiểu đội trưởng biết là tiểu đoàn được lệnh giải tỏa quốc lộ 13, đoạn đường từ Chơn Thành lên tới An Lộc. Ông thượng sĩ trung đội phó chửi thề.
- Mẹ... Con đường này xui lắm... Số 13 ông thầy biết không...
Hoàng cười thầm vì sự mê tín dị đoan của Bảnh. Có lẽ biết những người lính trẻ như Hoàng không tin dị đoan nên Bảnh cười tiếp.
- Để rồi ông thầy coi... Trung đội mình sẽ mẻ nhiều lắm...
Hơi gật đầu Hoàng nói với trung đội phó của mình.
- Ông dặn lính cẩn thận. Bảo lính lo lau chùi lại súng đi. Đừng để tụi nó đi chơi nữa... Tôi nghe ông Bá nói mình sẽ ở lại đây lâu...
Đang loay hoay với cái máy PCR25 Há hỏi nhanh.
- Bao lâu hả trung úy?
- Chuyện nhà binh làm sao tao biết được mậy... Tao chỉ biết là lâu thôi. Có thể một tháng, ba hay năm tháng...
Há thở dài sườn sượt.
- Tôi không thích ở vùng này... Toàn là cây cao su mà chẳng có gái gung gì hết...
Bảnh chợt lên tiếng.
- Tao nghe thằng Bung nói mấy thằng bây định mò vô đồn điền cao su kiếm gái phải không. Tụi bay điên vừa vừa thôi nghe. Tụi Vẹm có cả tiểu đoàn trong đó... Lạng quạng là nó xơi tái tụi bây...
- Đâu có ông thầy... Sức mấy tụi này mò vô đó... Xa quá lội gì thấu...
Cười nhạt thượng sĩ Bảnh đứng lên nói với cấp chỉ huy của mình.
- Ông thầy còn thuốc lá không. Tôi đi ngoại giao...
Hiểu ý của Bảnh Hoàng cười nhẹ.
- Ông mua dùm tôi hai cây quân tiếp vụ đi. Mai mốt lãnh lương tôi đưa lại ông...
Bảnh cười hà hà.
- Ông thầy nên cưới vợ đi. Có vợ mới nên người được...
Hoàng cười lớn.
- Ai mà thèm lấy tôi... Lương thiếu úy không đủ hút thuốc với nhậu tiền đâu nuôi vợ con...
- Hơi sức đâu mà lo... Trời sanh voi trời sanh cỏ mà ông thầy...
Hoàng cười nháy mắt với Há.
- Trời sanh voi trời sanh cỏ nhưng trời không sanh ra tiền được...
Nói xong Hoàng bước ra ngoài. Nắng của buổi xế chiều vàng hực dọi trên nền đất đỏ màu vàng hoạch. Rừng cao su ngút ngàn xanh ngắt. Gió lất lây đám cỏ khô vàng cháy vì thuốc khai quang. Cỏ khô vàng giống như chết nhưng chỉ cần một hai trận mưa rào đổ xuống là cỏ sẽ xanh um. Hoàng đứng nhìn về hướng đông bắc. Ở đâu là Sa Huỳnh. Ở đâu là hình bóng của ni cô trong khoảng trời mây mù khơi thăm thẳm. Nụ cười lẩn khuất trong bóng mây. Ánh mắt thấp thoáng sau rừng cao su bạt ngàn. Khuôn mặt. Hoàng cảm thấy đòi đoạn ruột gan khi nhớ tới khuôn mặt của ni cô. Anh nghe lòng mình bật lên tiếng khóc. Lá thư gửi ngày hôm qua bao giờ mới tới Sa Huỳnh? Liệu ni cô đọc hay là vất vào xọt rác? Bao giờ ni cô mới viết thư trả lời? Chắc không bao giờ. Ni cô muốn đời sống tu hành của mình không vướng bận vì hình ảnh của người lính chiến. Ni cô không muốn bị quấy rầy vì tình cảm của Hoàng. Tình nghiệt mà. Hoàng thở dài. Những ý tưởng. Những suy tư quay cuồng trong tâm tưởng. Nhớ thương quay quắt. Hình bóng ni cô hiển hiện trong lưng chừng trí nhớ. Giữa quãng trời mờ nhạt.
7 giờ sáng. Nguyên cả tiểu đoàn bắt đầu lội từ Chơn Thành tới An Lộc. Đường không xa lắm khoảng hai mươi lăm cây số. Nhưng là hai mươi lăm cây số đầy bất trắc và tai ương. Hai mươi lăm cây số của sự chết gắn liền theo bước  chân. Lựu đạn gài. Mìn chôn. Bắn sẻ. Phục kích. Pháo. Đủ mọi thứ. Hoàng không nói cho lính biết. Nhưng họ cũng đoán ra. Đừng nghĩ lính ngu. Lính không biết gì. Lính khôn lắm. Họ mở rộng vành tai để lắng nghe. Họ mở to mắt để nhìn. Mũi của lính thính lắm. Phải khôn ngoan. Phải chịu khó học hỏi mới sống được trong cuộc chiến càng ngày càng thêm khốc liệt. Đại đội 1 của đại úy Bá đi đầu và trung đội 1 của Hoàng được lãnh vinh dự mở đường. Tín, tiểu đội trưởng tiểu đội 1 cằn nhằn.
- Tại sao mình cứ bị đi đầu hoài vậy trung úy?
Hoàng cười cười.
- Bởi vì cấp trên biết mày không lạnh cẳng nên cho mày đi đầu...
Tín lắc đầu.
- Tôi không có lạnh cẳng mà đái trong quần mỗi khi đi mở đường...
Cười ha hả Hoàng vẩy tay ra hiệu. Tiểu đội 1 và 3 đi bên trái. Tiểu đội 2 và 4 đi bên phải. Tất cả lấy con lộ 13 làm chuẩn. Hơn bảy giờ sáng rồi mà sương mù còn giăng giăng. Không khí lạnh và nằng nặng. Dường như cây cao su toát ra nhiều hơi nước mà ở đây cây cao su nhiều hơn các loại cây khác. Rừng cao su bạt ngàn, hun hút, âm u và hoang vắng như không có người cư ngụ từ lâu lắm. Hoàng cảm tưởng như có hàng trăm bóng người lẫn lút sau những thân cây cao su với hàng ngàn cặp mắt rình mò từng cử chỉ và hành động của mình.
Lính đi chậm và im lặng. Đánh hơi được nguy hiểm lính không cười đùa, tán dóc mà chú tâm nhìn, vểnh tai nghe những tiếng động lạ.
- Nó đó... Nó đó... Mẹ... Nó chạy... Bắn... Việt Cộng chạy...
Tiếng la hét. Tiếng M16 nổ. Lát sau hai xác chết được lôi ra đặt nơi lề đường. Cả hai đều mặc bà ba đen và mang dép râu. Vũ khí tịch thu là cây bá đỏ và một AK.
Tín thì thầm với lính của mình.
- Tụi bây cẩn thận... Tao nghĩ sẽ có đụng. Bung mày còn bao nhiêu đạn...
- Ba trăm... Tao mang một trăm còn thằng Én mang hai trăm. Mày hỏi chi vậy?
- Bảo thằng Én đi gần mày hơn. Mang đạn đại liên mà nó đi tuốt luốt đằng sau...
- Nó than nó mệt...
Tín hừ tiếng nhỏ.
- Ai bảo nó ham chơi đĩ... Nó không bị lậu, giang mai là phước đức tám mươi đời nhà nó...
Nói tới đó Tín  lầm bầm.
- Cái thằng kỳ cục... Rượu không uống... Thuốc không hút... Chỉ mê gái... Chỉ thích chơi đĩ...
Tiếng súng nổ bên mặt của hai tiểu đội 2 và 4.
- Bắn... Bắn... M79...
Tiếng trung sĩ Thăng, tiểu đội trưởng tiểu đội 4 la lồng lộng cùng với tiếng đạn M79 nổ ầm ầm.
- Sa Huỳnh... Sa Huỳnh đây Bắc Hải... Nghe rõ trả lời...
- Bắc Hải... Sa Huỳnh tôi nghe Bắc Hải...
- Anh nhớ dặn mấy thằng con của anh cẩn thận... Tụi nó có cả trung đoàn...
- Sa Huỳnh tôi nghe Bắc Hải 5/5...
Hoàng vừa trao ống liên hợp lại cho Há thời súng nổ rền khắp hai bên đường. Tiếng la. Tiếng hét. Tiếng AK xen lẫn với M16. Thấp thoáng trong rừng cao su bóng nón cối. Ra lệnh cho lính tìm chỗ núp sau các thân cây cao su Hoàng cùng với Há nhào vào một gốc cây khá lớn nằm im chờ đợi. Đưa ống dòm lên quan sát anh thấy bóng quân địch len lõi trong rừng cao su mờ mờ tối.
- Ông thấy gì không?
Hoàng hỏi ông thượng sĩ trung đội phó của mình. Bảnh cười hực.
- Tụi nó định dương đông kích tây đó ông thầy. Nó cho lính đánh bên kia đường để mình không để ý rồi ém quân để đánh vào sau lưng của mình...
Hoàng cười nhạt.
- Ông coi hai thằng 3 và 4 bắn cầm chừng còn tôi dẫn thằng 1 và 2 tìm chỗ phục kích tụi nó...
Gật đầu Bảnh nói nhỏ.
- Ông thầy cẩn thận...
Hoàng vẩy tiểu đội 1 và 2. Mười chín người lính bò lên chừng hai chục mét rồi nấp sau thân cây cao su im lặng chờ đợi. Chừng mười lăm phút sau họ nghe có tiếng xào xạc, tiếng người nói nho nhỏ rồi bóng nón cối hiện ra thấp thoáng sau thân cây cao su. Năm mươi thước. Không khí lặng trang. Người nín thở. Hoàng nâng khẩu Colt 45 lên. Ngay lúc này anh ước gì mình có khẩu M60 hay ít nhất M16. Khẩu Colt 45 này chỉ là đồ chơi của con nít so với đại liên 12 ly 8, thượng liên hoặc AK của địch. Phía gốc cây bên kia Há cũng cầm khẩu Colt 45. Bóng bộ đội tới gần hơn. Ba chục thước. Hoàng nghe lòng bàn tay mình ươn ướt mồ hôi và trống ngực đập thình thịch.
- Bắn...
Phát súng lệnh nổ ra sau tiếng thét. Súng để tự động lính biệt động cùng lúc khai hỏa vào địch quân chỉ cách họ không đầy hai chục mét.
- Biệt động quân xung phong...
- Biệt động quân sát...
Hoàng và lính vừa bắn vừa chạy ào tới. Bị phục kích và tấn công một cách bất ngờ bộ đội Bắc Việt giật mình. Chưa kịp bắn trả lại nghe bốn chữ " biệt động quân sát " cùng với bóng lính áo rằn ào tới, chúng hoảng hồn cố gắng bắn trả lại.
- Sát...
Hoàng lảy cò vào một tên địch đang chạy tới. Chụp lấy khẩu AK 47 đang nằm trên đất anh miết cò. Năm ba thân người gục xuống. Rét... Tiếng đạn AK xé không khí. Hoàng cảm thấy đau nhói nơi chân rồi cảm giác đau đớn lan nhanh.
- Xung phong...
Lính biệt động tràn tới đánh cận chiến với địch quân. Tiếng người la hét, gầm rú hòa lẫn trong tiếng súng nổ biến khu rừng cao su như nóng lên. Máu văng tứ tung. Xác người nằm la liết. Xác mất tay. Xác không đầu. Xác thiếu chân. Xác nằm ngửa mặt lên trời. Trận đánh xáp lá cà chỉ chấm dứt khi địch quân tháo chạy.
- Ông thầy bị thương rồi...
Há la lớn. Hoàng cúi nhìn một lỗ nhỏ nơi đùi của mình. Máu từ đó chảy dài xuống chiếc giày trận bê bết bùn. Bảnh cười cười.
- Ông thầy thấy chưa. Tui nói số 13 xui lắm...
Hoàng cười nói với Há.
- Mày cho anh điếu thuốc... Bị một lỗ nơi chân mà ông... Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ này...
Hoàng phì phà điếu thuốc trong lúc Mạnh cắt ống quần băng bó cho cấp chỉ huy còn Bảnh liên lạc với đại đội xin tản thương.



Chương 6
Sau khi khám lần cuối cùng vị đại úy bác sĩ quân y hỏi Hoàng.
- Em có gia đình ở Sài Gòn không?
- Thưa bác sĩ có... Nhà tôi ở Tân Định...
- Vết thương phải hơn tháng mới lành hẵn... Anh cho em về nhà nghỉ. Đầu tháng tái khám rồi sau đó em sẽ về lại đơn vị cũ...
Cầm tờ giấy xuất viện ra khỏi tổng y viện Cộng Hòa Hoàng gọi xe ôm chở mình về nhà. Má anh khóc mùi khi thấy đứa con trai độc nhất của mình trở về với cái chân bó bột.
- Như vầy là còn hên đó má...
Ôm người mẹ thương yêu vào lòng Hoàng vỗ về.
- Ít nhất con cũng được ở nhà với má một tháng nữa...
- Vậy hả... Con thèm ăn gì má nấu cho con ăn...
- Cháo vịt...
Hoàng nói liền không do dự. Xoa đầu con trai má Hoàng xách giỏ đi chợ. Còn lại một mình Hoàng chống nạng đi vào phòng ngủ. Đồ đạc vẫn y nguyên. Chiếc giường nệm của Hoàng được trải ra phẳng phiu. Những cuốn tiểu thuyết nằm ngăn nắp trên kệ sách. Chút bụi mờ phủ lên vì mấy năm rồi không có ai đụng tới. Cái bàn viết cũ kỹ. Cái ghế cũ vẫn còn đó. Nền gạch bông sạch bóng. Từ khi Hoàng đi lính má sống thui thủi một mình. Chiều hôm đó vừa ăn cháo vịt chấm nước mắm gừng Hoàng kể cho má của anh nghe chuyện lính. Anh đem những chuyện vui ra kể nhiều hơn khiến cho má cười sặc sụa tạm quên nỗi lo sợ khi thấy đứa con yêu bị thương.
Hoàng thức giấc vì tiếng chim cu gáy trên tàng cây vú sữa bên hông nhà. Không khí thật im lặng. Má đã đi làm từ sáng sớm. Nhìn đồng hồ chỉ 2 giờ chiều Hoàng uể oải ngồi dậy. Đánh răng rửa mặt xong anh chậm chạp thay quần áo. Năm ngày ru rú trong nhà khiến cho anh cảm thấy buồn chán nhất là nghĩ ngợi và nhớ tới người ni cô nhiều hơn. Đêm trở trăn. Đêm chập chờn. Anh mơ thấy khuôn mặt của ni cô. Anh mơ nụ cười. Giọng nói. Trong giấc mơ tình si anh ngửi được mùi hương tỏa ra từ chiếc áo nâu sòng. Anh cảm nhận được sự ấm êm, dịu dàng toát ra từ bàn tay mủm mỉm với những ngón tay nuột nà. Buổi chiều ngồi trong nhà nhìn chút nắng dọi ngoài sân anh nhớ mái tranh xám mốc rêu phong của chùa Sa Huỳnh. Anh nhớ cái giếng nước trong. Đôi mắt thăm thẳm sâu buồn của ni cô khi nhìn mình lần đầu tiên. Anh nhớ ni cô. Anh cần gặp ni cô. Anh phải nhìn khuôn mặt. Anh cần phải được nghe ni cô nói, trò chuyện hỏi han. Anh muốn được sự săn sóc, chiều chuộng của ni cô khi biết anh bị thương. Anh muốn nhõng nhẽo với ni cô. Anh muốn đem vết thương ở chân để đánh động lòng thương của ni cô. Đó là lý do khiến anh ra khỏi nhà. Hoàng nhớ tới chị Hạnh, người chị bà con cô cậu với mình. Hạnh làm ở Air Việt Nam. Anh định nhờ Hạnh mua dùm vé máy bay đi Qui Nhơn. Xe ôm chở anh tới tận nhà chị Hạnh ở Bà Chiểu. Cả nhà mừng rỡ la lối om xòm khi thấy cái chân băng bột của Hoàng. Cô Ba ứa nước mắt vì đứa cháu ruột thịt bị thương. Thăm hỏi hồi lâu Hoàng mới  nói với chị Hạnh.
- Em tính nhờ chị mua dùm vé máy bay...
- Em mua vé máy bay đi đâu?
- Đi Qui Nhơn...
Nhìn Hoàng chị Hạnh cười chúm chiếm.
- Em bị thương mà đi Qui Nhơn làm gì?
- Thăm bạn
- Bạn trai hay bạn gái?
Hoàng do dự chưa chịu trả lời chị cười tiếp.
- Thăm bồ phải không. Nói thiệt đi...
Hoàng cười gật đầu.
- Em muốn chừng nào đi?
- Ngày mai...
- Gấp vậy... Bộ nhớ lắm hả?
Hoàng cười gật đầu.
- Em ở chơi ăn cơm chiều đi. Em mua vé máy bay làm chi cho tốn tiền. Một lát anh Thăng về chị nói với ảnh dẫn em vào bộ tư lệnh không quân đi máy bay quân sự nhanh hơn và không tốn cắc nào...
Tới chiều trong lúc ăn cơm chị Hạnh nói với chồng về chuyện Hoàng muốn đi Qui Nhơn thăm bồ. Anh Thăng vui vẻ bảo Hoàng.
- Một hồi anh chở em về nhà sửa soạn quần áo xong trở lại đây ngủ rồi sáng mai anh đưa em vào Tân Sơn Nhất lên máy bay đi Qui Nhơn. Máy bay của không quân đi Qui Nhơn mỗi ngày. Thăm bồ hả... Chừng nào cưới đây để cho tụi này chuẩn bị...
Hoàng cười trả lời.
- Chắc còn lâu... Cô ta đang học đệ nhị...
Thăng cười hề hề nói với Hoàng.
- Anh có người bạn làm ở căn cứ không quân Qui Nhơn. Cần giúp đỡ chuyện gì em cứ kiếm trung úy Ngân...
9 giờ sáng. Hoàng tới Qui Nhơn. Nhớ lời Thăng dặn Hoàng hỏi thăm trung úy Ngân. Biết được ý định của Hoàng Ngân vui vẻ lấy xe jeep chở Hoàng ra bến xe đò đi Quảng Ngãi. Ngồi trong lòng chiếc xe đò cũ kỹ, chật hẹp và dơ dáy Hoàng vui mừng lẫn hồi hộp. Tưởng tượng tới lúc ni cô trợn tròn đôi mắt long lanh với vui mừng và ngạc nhiên khi gặp lại mình Hoàng cảm thấy lòng ấm áp lạ thường. Nàng sẽ ứa nước mắt vì cái chân bó bột của mình. Xe dừng lại ở Phù Cát để cho hành khách xuống cũng như đón thêm khách. 12 giờ trưa xe lại dừng ở Phù Mỹ. Hoàng nghe lòng mình xôn xao. 2 giờ trưa xe dừng ở Bồng Sơn. Rồi Tam Quan. Hít thở không khí nồng mặn mùi muối biển và rong rêu anh cảm thấy mùi hương quen thuộc của chiếc nâu sòng của ni cô. Sa Huỳnh. Ôi ngôi làng thân yêu vẫn không có gì thay đổi. Một vài người dân còn nhớ mặt Hoàng. Họ vồn vả thăm hỏi và chúc anh mau bình phục.
Đứng dưới chân đồi thấp Hoàng như ứa nước mắt khi nhìn mái chùa rêu phong. Anh chống nạng lê từng bước chậm chạp leo lên đỉnh đồi. Bước chân xôn xao. Ý nghĩ lộn xộn. Mừng vui pha lẫn nghẹn ngào. Hoàng bước  nhanh hơn. Cỏ non quyện chân anh như chào hỏi. Chim hót như đón mừng. Trời xanh. Mây trắng. Cây cổ thụ già nua hiện ra trong tầm mắt. Từng bước.. Từng bước. Hoàng dừng lại nơi chiếc cổng xiêu vẹo để nghỉ mệt. Đốt điếu thuốc, hít hơi dài Hoàng chợt nghe tiếng chuông chùa vọng lên rời rạc và buồn buồn. Chống nạn lần ra bên hông chùa Hoàng dừng lại bên giếng nước. Cúi nhìn màu nước long lanh Hoàng khe khẽ thở dài.
- Ông Hoàng...
Hai chữ thôi. Hoàng lịm người. Khuôn mặt. Đôi mắt. Nụ cười. Bàn tay. Bộ áo nâu sòng. Ni cô đứng đó bằng xương bằng thịt. Dịu dàng như nắng sớm buổi bình minh. Rực rỡ như nắng trưa mùa hè.
- Ni cô...
Hoàng nghẹn lời. Hai người nhìn nhau. Không gian tĩnh lặng. Thời gian ngưng đọng. Trong phút giây vượt ra ngoài không gian và thời gian hai người nhìn nhau, nói biết bao nhiêu điều mà ngôn từ của trần thế không đủ khả năng để diễn tả. Cuối cùng Hoàng lên tiếng.
- Ni cô khỏe không?
- Khỏe... Còn ông?
Nhìn cái chân bó bột của Hoàng ni cô ứa nước mắt.
- Mô Phật... Tôi tưởng không khi nào gặp lại ông nữa...
Hoàng nheo mắt cười.
- Tôi nói với ni cô là tôi sẽ trở lại thăm ni cô mà...
Dường như không thể dằn được cảm xúc ni cô nói bằng giọng nghẹn ngào.
- Tôi cám ơn ông...
- Tôi nhớ ni cô...
Hoàng nói nhỏ. Ni cô gật đầu.
- Tôi cũng nhớ ông...
Ngừng lại nhìn Hoàng ni cô nói tiếp với giọng nhuốm chút bông đùa.
- Chắc ít hơn là ông nhớ tôi... Mời ông vào chùa gặp sư cụ. Người mong được gặp ông lắm...
Thấy Hoàng đi khập khiểng với cây nạng ni cô nói bằng giọng săn sóc.
- Ông mệt lắm phải không?
- Không... Được thấy mặt ni cô là tôi hết mệt rồi...
Hoàng nói một câu rất thành thực với lòng mình. Ni cô cúi mặt xuống như để che dấu điều gì. Hai người bước vào hậu liêu.
- Ông ngồi xuống ghế đi... Tôi rót cho ông chén trà nóng rồi tôi đi mời sư cụ ra gặp ông...
Lát sau có tiếng giép lẹp xẹp rồi sư Huyền Ẩn chống gậy tre đi ra.
- Mô Phật... Thí chủ trở lại thăm viếng khiến cho bần tăng mừng lắm...
Ni cô đỡ cho sư cụ ngồi xuống ghế xong rót nước trà.
- Thưa sư cụ... Tôi nghĩ tôi với sư cụ còn có chút duyên...
Sư Huyền Ẩn cười khẽ. Còn ni cô cũng mỉm cười khi hiểu được câu nói nhiều ẩn ý của Hoàng. Lục trong ba lô Hoàng lấy ra một hộp trà đặt trước mặt sư cụ.
- Tôi có chút quà mọn xin biếu sư cụ...
- Thí chủ có thành tâm bần tăng xin nhận lãnh... Bần tăng không khỏe trong người vậy xin gặp thí chủ vào bữa cơm chiều...
Sư Huyền Ẩn cáo từ lui vào phòng riêng chỉ còn lại ni cô và Hoàng ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn nhỏ. Hớp ngụm nước trà Hoàng cười nhìn ni cô.
- Tôi có quà cho ni cô...
- Ông mua cái gì cho tôi...?
Ni cô sắm nắm hỏi. Dường như sự trở về của Hoàng gây xúc động mạnh mẻ trong lòng ni cô. Do đó người có thái độ cũng như cử chỉ trìu mến và thân mật hơn. Lục trong ba lô của mình Hoàng đưa cho ni cô cái hộp nhỏ. Mở nắp ra ni cô tròn mắt khi nhìn thấy món quà của mình.
- Sao ông biết tôi cần và tôi muốn cái đồng hồ...
- Tôi đọc được ý tưởng của ni cô bằng thần giao cách cảm...
Hoàng đùa. Ni cô hứ tiếng nhỏ.
- Ông xạo...
Mân mê chiếc đồng hồ đeo tay xinh xắn hiệu Seiko ni cô thì thầm.
- Ông đeo vào tay cho tôi đi...
Ni cô đưa tay ra. Hoàng cảm thấy tâm hồn giao động và ngất ngay khi cầm lấy bàn tay mềm mại, ấm áp với cổ tay mủm mỉm và xinh xắn của ni cô. Tim đập thình thịch, người nóng dần lên anh run rẩy đeo chiếc đồng hồ vào tay của ni cô. Điều mà anh cũng cảm thấy là bàn tay của ni cô run nhè nhẹ và ánh mắt sáng long lanh vẻ vui mừng và thiết tha.
Lật tay qua lại mấy lần ni cô cười đùa.
- Đẹp quá... Tôi không ngờ một người lính chiến như ông cũng có óc thẩm mỹ...
- Nhìn ra cái đẹp của ni cô là tôi có óc thẩm mỹ nặng lắm...
Hoàng cười nói một câu bông đùa pha chút tán tỉnh khiến cho ni cô phải đỏ mặt. Tuy nhiên ni cô lại tỏ ra sung sướng và nhất là không giận dữ. Điều đó cho Hoàng biết là tâm tình của ni cô đã thay đổi với chiều hướng có lợi cho mình. Nhìn chăm chú ni cô Hoàng nói với giọng nửa cầu khẩn nửa trang trọng.
- Thưa ni cô tôi có một yêu cầu...
- Tôi xin nghe ông nói...
- Tôi muốn gọi ni cô bằng tên. Chứ nói chuyện mà một điều ni cô hai điều ni cô tôi thấy bất tiện quá...
- Ông thực sự không thích gọi tôi bằng ni cô hay ông không thích tôi là ni cô?
Ni cô cười vặn và Hoàng cũng cười nhún vai.
- Tôi không thích cả hai thứ...
- Vậy thì ông đặt cho tôi cái tên đi...
- Sa Huỳnh... Tôi muốn đặt cho ni cô tên là Sa Huỳnh...
Ni cô mỉm cười.
- Tôi thích cái tên ngộ nghỉnh này. Bây giờ ông ngồi đây để tôi đi nấu cơm...
- Tôi muốn nhìn Sa Huỳnh nấu cơm...
Chưa vội quay lưng đi ni cô Sa Huỳnh nói nhỏ vào tai của Hoàng. Giọng của ni cô gần như là năn nỉ.
- Ông cứ tự nhiên. Tôi biết là tôi không cấm được ông chuyện đó... Tuy nhiên sư cụ mà nghe được người sẽ buồn lắm. Hay là ông gọi tên tôi chỉ khi nào có mặt ông với tôi... Tôi năn nỉ ông...
Hoàng cười gật đầu.
- Tôi xin vâng lệnh Sa Huỳnh...
Ni cô Sa Huỳnh lắc đầu. Nét mặt của ni cô thoáng hiện chút buồn rầu nhưng người lính chiến không thấy được. Anh đang vui mừng và sung sướng. Thứ nhất anh đã gặp lại ni cô. Không những không lạnh nhạt hay tỏ ra hất hủi ni cô còn thân thiện và vui vẻ. Ni cô hân hoan nhận quà của anh. Điều sau cùng là khi anh van nài gọi bằng tên ni cô cũng không phản đối.
Nhắc cái ghế đặt nơi cửa ra vào nhà bếp để hai người có thể trò chuyện với nhau trong lúc nấu cơm Sa Huỳnh lui cui làm việc. Hoàng im lặng không nói gì hết. Sự im lặng của anh khiến cho Sa Huỳnh hồi hộp và luống cuống vì biết Hoàng đang chiếu tướng mình.
- Chừng nào ông mới về Sài Gòn?
Sa Huỳnh lên tiếng như để phá tan bầu không khí ngột ngạt. Hoàng trả lời trong lúc nhìn Sa Huỳnh ngồi lom khom nhóm lửa.
- Chừng nào Sa Huỳnh đuổi thời tôi về?
Sa Huỳnh quay lại nhìn Hoàng. Ánh mắt của Sa Huỳnh đầy khẩn cầu và van xin.
- Ông biết là tôi không có xua đuổi ông tuy nhiên thiên hạ...
Dù Sa Huỳnh không nói hết câu Hoàng cũng hiểu. Dân làng sẽ dị nghị, đàm tiếu về chuyện thăm viếng của Hoàng. Sư cụ là một kẻ từ tâm và độ lượng nhưng người cũng không muốn tạo thêm nhiều xáo trộn trong đời sống tu hành của người và ni cô Sa Huỳnh.
- Nói vậy chứ tôi không ở lâu được. Mốt tôi sẽ về Sài Gòn...
Sa Huỳnh nhìn Hoàng cười như cám ơn về câu nói của người lính chiến. Hoàng hỏi nhỏ.
- Sa Huỳnh có nhận được thư của tôi?
Do dự giây lát Sa Huỳnh nhẹ gật đầu.
- Tôi không dám nối dối ông. Tôi có nhận thư của ông...
- Sa Huỳnh đã đọc thư chưa?
- Sao ông lại hỏi tôi câu đó?
- Tại vì nhận thư và đọc thư là hai việc khác nhau...
Sa Huỳnh mỉm cười. Nụ cười của Sa Huỳnh thật đẹp trong ánh lửa bập bùng. Da mặt của ni cô hồng lên có lẽ vì sung sướng mà cũng vì sức nóng phát ra từ lò lửa.
- Tôi có đọc thư... Ông viết thư hay lắm... Chắc ông đã viết thư tình nhiều lần lắm phải không?
- Đó là lần đầu tiên tôi viết thư tình. Sa Huỳnh là người đầu tiên tôi viết thư ngoại trừ những lá thư cho má của tôi...
Hoàng nói bằng giọng nghiêm trang và thành kính. Cảm nhận được điều đó Sa Huỳnh nói nhỏ.
- Cám ơn ông...
- Đã nhận được thư, đã đọc thư rồi Sa Huỳnh có viết thư hồi âm cho tôi không?
Sa Huỳnh cười khẽ vì câu hỏi của Hoàng. Chắt nước cơm vào cái tô nàng trả lời.
- Mình đã gặp nhau rồi thời tôi viết thư cho ông làm chi...
Hoàng lắc đầu mấy lượt.
- Chuyện tôi tới thăm Sa Huỳnh là chuyện khác, còn chuyện Sa Huỳnh viết thư lại là chuyện khác nữa...
- Ông hay phân biệt quá... Ông không biết phân biệt gây nên phiền não sao...
Hoàng cười khi nghe người ni cô dạy mình.
- Tôi là kẻ trần tục không phải như Sa Huỳnh...
- Tôi là một kẻ đi tu...
Hoàng ngắt lời liền.
- Sa Huỳnh là một kẻ đi " tu chưa tới "...
Ni cô Sa Huỳnh thở dài. Giọng nói buồn bã của ni cô vang lên chậm và u uất trong nhà bếp chỉ có hai người.
- Đó là lỗi của tôi... Tôi đã để cho...
Ni cô Sa Huỳnh dừng lại như không muốn bày tỏ hết cái ý của mình. Có lẽ ni cô không muốn làm phật lòng Hoàng.
- Ông ngồi vào bàn đi... Để tôi đi mời sư cụ...
Dứt lời ni cô Sa Huỳnh cúi đầu bước.  Hoàng không thấy được nước mắt ứa ra trên mặt ni cô. Bữa cơm chiều diễn ra trong vui vẻ. Hoàng kể cho sư cụ và Sa Huỳnh nghe thời gian sau khi anh rời làng Sa Huỳnh cho tới lúc bị thương ở An Lộc và được chở vào nhà thương điều trị.
- Mô Phật... Bần tăng sẽ mỗi ngày tụng kinh cầu xin đức Phật Tổ từ bi che chở cho thí chủ. Nếu còn duyên chúng ta sẽ gặp nhau...
- Cám ơn sư cụ... Tôi tin rằng tôi và sư cụ còn có duyên...
Hơi mỉm cười sư Huyền Ẩn liếc nhanh ni cô Sa Huỳnh đang ngồi cúi đầu im lặng ăn.
- Thí chủ tính ở lại chùa bao lâu?
- Thưa sư cụ sáng mốt tôi phải trở về Sài Gòn...
- Ạ...
Sư Huyền Ẩn chỉ ạ một tiếng rồi thôi. Lát sau sư cụ lên tiếng.
- Bần tăng đang ở vào lúc tọa thiền cho nên không có thời giờ để hàn huyên cũng như từ giã thí chủ. Bần tăng xin chúc thí chủ sớm bình phục và đi đường bình an...
Ăn hai chén cơm xong sư cụ nói với ni cô Sa Huỳnh.
- Con thay ta tiếp thí chủ...
Ăn cơm xong Hoàng bước ra chỗ giếng nước hóng gió và hút thuốc trong lúc Sa Huỳnh ngồi rửa chén bên hông nhà. Hai người cách nhau chừng mươi bước. Nắng chiều dọi xuống chút ánh nắng vàng vọt trên tàng cây xanh và trên bãi cỏ bắt đầu úa vàng. Gió nhè nhẹ đủ lất lây tàng cây và mấy cọng cỏ đuôi chồn. Không gian thật im vắng. Đứng trên đỉnh đồi này Hoàng có thể thấy mặt biển xanh biếc. Thấp thoáng mấy con tàu nhỏ lừ đừ chạy. Sau lưng anh núi xanh đùn mây trắng. Liếc thấy Sa Huỳnh đang lui cui rửa chén Hoàng chợt buông tiếng thở dài hắt hiu. Gần một ngày ngồi trên máy bay và trên chuyến xe đò Hoàng mới khám phá ra một điều khiến cho anh ngỡ ngàng, bàng hoàng và vui sướng. Anh yêu... Anh yêu Sa Huỳnh... Tuy nhiên ngay tại lúc này anh lại buồn. Tình yêu rồi sẽ đi tới đâu. Yêu người và muốn được sống bên cạnh người mình yêu. Đó là ý nghĩ thường tình của một kẻ trần tục. Nhưng ở đây lại khác. Sa Huỳnh là một kẻ tu hành. Dù " tu chưa tới " Sa Huỳnh vẫn là một kẻ đã mặc áo nâu sòng, nguyện dâng hiến đời mình cho phật pháp vô biên và nhiệm mầu. Liệu người ni cô tên Sa Huỳnh có yêu anh hay không. Nếu yêu thời liệu tình yêu đó có đủ sức để Sa Huỳnh cởi bỏ áo tu hành sống như một người trần tục. Tại sao mình lại yêu? Tại sao mình lại quấy rầy tâm hồn bình yên thanh thản của một người con gái chỉ muốn tụng kinh và đốt nhang.
- Ông Hoàng...
- Dạ...
Sa Huỳnh mỉm cười khi nghe tiếng dạ ngoan hiền của người lính chiến.
- Trời tối rồi... Ông vào trong chùa để khỏi lạnh và bịnh...
- Sa Huỳnh sợ tôi bịnh phải không. Bịnh là tôi sẽ ở đây để quấy rầy Sa Huỳnh...
- Thành thật mà nói tôi muốn ông ở đây nhưng tôi không muốn ông bịnh. Có ông tôi vui vì có người trò chuyện... Nhiều lúc tôi thèm được nghe ông nói...
Sa Huỳnh cười và Hoàng cũng cười vì câu nói cuối cùng.
- Tôi cũng vậy...  Xa nhau tôi nhớ và ước ao được nhìn thấy Sa Huỳnh...
- Cám ơn ông...
Cúi nhìn lòng giếng nước âm u thật lâu Hoàng mới ngước lên nhìn Sa Huỳnh. Người ni cô thấy được trong mắt Hoàng một âu yếm dịu dàng, một đam mê chất ngất và sung sướng vô hạn.
- Sáng mốt tôi sẽ đi và không bao giờ trở lại đây nữa...
Trong buổi chiều im vắng có tiếng nấc bật lên nghẹn ngào và câm nín.
- Tôi không muốn quấy rầy đời sống yên bình của Sa Huỳnh. Tôi sẽ cố gắng cưỡng chống lại lòng mình. Tôi phải để cho Sa Huỳnh tu hành...
Nước mắt từ từ ứa ra trên khuôn mặt trắng xanh của Sa Huỳnh. Qua màn lệ mỏng lung linh bóng nắng của buổi chiều tà người ni cô thấy được một khuôn mặt xương xương, làn da xạm nắng và đôi mắt u ẩn buồn.
- Không biết tôi có làm được không nhưng tôi sẽ cố gắng không gặp lại Sa Huỳnh. Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại bằng không chúng ta sẽ không bao giờ thấy nhau dù biết mình sẽ nhớ nhau thật nhiều...
Sa Huỳnh lặng im. Người ni cô thầm cám ơn Hoàng đã có một quyết định sáng suốt, hợp lý và hợp tình. Cho dù có thương nhau, có yêu nhau hai người cũng không thể sống gần nhau vì mỗi người đều có đời sống khác biệt. Họ không thể gần nhau. Họ không thể cùng nắm tay nhau đi trọn cuộc đời. Mỗi người có mục đích riêng để theo đuổi. Một số mệnh riêng đã dành sẵn cho họ.
Bóng tối chụp xuống. Tuy nhiên Hoàng thấy đôi mắt long lanh ngời sáng cùng với bàn tay mềm ấm nắm lấy tay của mình bóp nhè nhẹ.
- Ông không gặp tôi mà ông có viết thư cho tôi không?
- Sa Huỳnh có muốn tôi viết thư không?
- Tôi không biết... Tôi chỉ muốn nhắc cho ông biết là duyên không thể tự nhiên mà thành hình. Nó phải là một tác động của nhân sinh...
- Như vậy là Sa Huỳnh muốn tôi viết thư?
Ni cô Sa Huỳnh trả lời bằng cái xiết tay nhè nhẹ.
- Ông biết luật nhân quả không?
Hoàng cười trong bóng tối vì hiểu ý của Sa Huỳnh.
- Biết... Sư cụ có giảng cho tôi nghe... Tôi không gặp Sa Huỳnh nhưng không có nghĩa là tôi ngừng yêu. Tình yêu sẽ là động lực khiến cho tôi làm tất cả những gì tôi có thể làm để cho hai chúng ta được gần nhau... Có phải Sa Huỳnh có ý nói như vậy không?
Sa Huỳnh bóp nhẹ bàn tay chai cứng của Hoàng như là một câu trả lời.
- Ông Hoàng... Tôi lạnh...
- Vậy mình vào nhà... Sa Huỳnh có cần tôi dìu không...
Người ni cô cười khẽ trong bóng tối.
- Ông lo ông còn chưa xong...
- Đó là tại tôi muốn nhõng nhẽo với Sa Huỳnh...
Cười thành tiếng ngắn Sa Huỳnh nói với giọng âu yếm.
- Ông hư lắm ông biết không...
- Dạ thưa ni cô tôi biết tôi hư lắm... Bởi vậy tôi mới phải lặn lội ra đây nhờ ni cô làm cho tôi hết hư hỏng...
- Đi tu là ông sẽ hết hư hỏng...
Hoàng cười đùa.
- Sáng mai tôi sẽ xin sư cụ ở lại đây tu Sa Huỳnh chịu không?
- Không được đâu... Có ông ở bên cạnh tôi làm sao mà tu được...
Hai người vào trong hậu liêu. Sa Huỳnh lên tiếng.
- Để tôi dọn chỗ cho ông ngủ... Tôi còn phải tụng kinh nữa...
Khuya hôm đó sư Huyền Ẩn thức dậy. Vị sư già mỉm cười tỏ vẻ hài lòng khi thấy Hoàng đắp cái mền cũ nằm ngủ co ro trên chiếc chiếu trải dưới bàn thờ Phật còn ni cô Sa Huỳnh tọa thiền trong phòng riêng.
Hoàng thức dậy khi ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ dọi vào mặt. Gượng ngồi dậy anh chống nạng đi ra sân. Đang đứng xúc miệng bên cạnh giếng nước anh nghe có tiếng động là lạ. Tiếng động phát ra từ bãi đất trống sau lưng chùa. Hơi ngạc nhiên Hoàng chống nạng ra xem. Anh ngẩn người khi thấy cảnh tượng trước mắt mình. Đội trên đầu chiếc nón lá, mặc quần đen và áo cánh, tay cầm cuốc Sa Huỳnh đang cuốc đất. Quần đen xắn khỏi đầu gối, áo cánh không có tay, mồ hôi nhễ nhại trên mặt ni cô lom khom làm việc.
- Sa Huỳnh làm gì vậy?
Nghe tiếng hỏi ni cô chợt ngẩng đầu lên. Thấy Hoàng ni cô cười vui.
- Ông thức dậy rồi à... Tôi đang cuốc đất để trồng bắp... Ông nhìn gì vậy?
Sa Huỳnh hỏi khi thấy Hoàng nhìn mình chăm chú. Hoàng lắc đầu cười gượng. Sa Huỳnh cúi nhìn xuống ngực và mặt đỏ bừng lên vì mắc cỡ. Nàng mặc chiếc áo cánh mỏng manh và lại không có nịt ngực cho nên phô bày đôi nhũ hoa dưới ánh nắng mặt trời. Có lẽ quá thẹn thùng nàng buông cây cuốc xong đưa tay che ngực.
- Ông... Ông...
Cười im lặng Hoàng chống nạng xoay người lại.
- Tôi gặp lại Sa Huỳnh...
Thở phào người ni cô vội vả khoác lên người chiếc áo nâu. Nàng nghe người nóng bừng và tim đập thình thịch trong một cảm giác lo âu, thẹn thùng và kích thích.
- Mô Phật... Ổng có thấy chưa?
Sa Huỳnh hỏi thầm trong trí.
- Chắc ổng thấy rồi cho nên...
Nghĩ tới đó Sa Huỳnh cảm thấy người nóng ran. Bỏ cây cuốc nằm trên đất ni cô tất tả bước  vào hậu liêu. Vừa bước vào cửa ni cô thấy Hoàng đang ngồi uống nước trà.
- Tôi dọn cơm cho ông ăn nghe...
- Tôi không đói... Sa Huỳnh làm vườn xong rồi à...
Mặt đỏ bừng lên Sa Huỳnh liếc nhanh Hoàng. Thấy ông lính vẫn giữ cử chỉ tự nhiên ni cô hơi an tâm một chút.
- Chưa... Tôi tính vào dọn cơm cho ông...
Hoàng đứng dậy.
- Đi... Mình đi ra làm vườn...
- Ông làm được không?
Sa Huỳnh hỏi và Hoàng trả lời nhanh.
- Tôi muốn làm... Tôi muốn giúp dù tôi biết là tôi không làm gì được...
Sa Huỳnh cười vui vẻ.
- Tôi cần sự có mặt của ông thôi...
Hai người bước cạnh nhau ra chỗ khoảnh vườn nhỏ. Trời xanh và cao. Gió nhè nhẹ. Hoàng định cầm lấy cây cuốc nhưng Sa Huỳnh đã nhanh tay lấy trước.
- Ông đứng coi tôi làm...
Đứng ngắm nghía giây lát Hoàng lên tiếng.
     - Trồng ở đây Sa Huỳnh phải xách nước tưới cực lắm...
Sa Huỳnh gật đầu cười nhìn Hoàng.
     - Tôi biết... Tôi muốn mình bận bịu... Mai mốt ông đi rồi tôi có nhiều thời giờ lắm... Ngồi không mà nhớ ông, nghĩ tới ông chắc tôi điên mất...
Nghe giọng nói nghẹn ngào của Sa Huỳnh Hoàng cảm thấy vui mừng. Điều đó chứng tỏ nàng phải có tình cảm sâu đậm với anh.
- Tôi cầu trời khẩn phật cho Sa Huỳnh nhớ tôi, nghĩ tới tôi...
- Ông ăn gian... Ông bắt tôi nghĩ tới ông mà ông không nghĩ tới tôi. Tôi ở chốn quạnh hiu, không có ai còn ông ở thành thị thiếu gì người...
- Tôi đâu có muốn Sa Huỳnh đi tu...
Hoàng không nghe được tiếng thở dài thầm lặng của Sa Huỳnh.
- Mấy giờ rồi ông Hoàng?
Hoàng cười lắc đầu nhìn Sa Huỳnh khiến cho nàng nhớ là mình đang đeo đồng hồ.
- Hơn mười giờ rồi... Chắc phải mất vài ngày tôi mới quen được là mình mang đồng hồ. Thôi tôi dọn cơm cho ông ăn...
Ăn cơm trưa xong Sa Huỳnh cũng nghỉ làm vườn viện lý do trời nắng nóng. Hai người ngồi sau nhà uống nước trà và thủ thỉ trò chuyện cho tới chiều.
Trời tờ mờ sáng. Hai người dừng lại nơi chiếc cổng xiêu vẹo nhìn xuống dưới chân đồi. Chút ánh đèn leo lét. Con đường mòn lấm tấm cỏ còn ngậm sương đêm. Thở hơi dài Hoàng đeo ba lô lên vai.
- Thôi Sa Huỳnh vào chùa đi...
- Tôi muốn đứng nhìn ông đi xuống đồi...
- Tôi hy vọng sẽ gặp lại Sa Huỳnh...
Giọng của Hoàng nghèn nghẹn. Dường như bị xúc cảm mạnh anh vòng tay ôm Sa Huỳnh vào lòng. Tuy không hưởng ứng hay có hành động nào khác hơn nhưng Sa Huỳnh cũng để yên cho Hoàng hôn lên trán của mình. Lát sau buông Sa Huỳnh ra Hoàng chống nạng xuống đồi. Sau lưng anh người ni cô tên Sa Huỳnh đứng yên. Hai hàng nước mắt từ từ lăn trên khuôn mặt. Qua màn lệ người ni cô thấy hình bóng người lính chiến xa dần dần... 




Số Lần Chấm:  
7

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,021
Nguồn: Diễn Đàn Đặc Trưng
Đăng bởi: Ngô Đồng (1/9/2010)
Người gửi: chu sa lan