Truyện Truyện Dịch

Sự Điên Rồ Của John Harned

London, Jack

Câu chuyện tôi kể ra đây là có thật, xảy ra tại trường đấu bò ở Quito. Tôi ngồi trên khán đài với John Harned, Maria Valenzuela và Luis Cervallos. Chúng tôi chứng kiến sự việc xảy ra đó từ đầu đến cuối. Tôi đi trên chuyến tàu du lịch mang tên Ecuador từ Panama đến Guayaquil, Maria Valenzuela là chị họ tôi.Tôi biết chị ấy từ lâu. Chị ấy đẹp lắm. Tôi là người Tây Ban Nha - người Ecuador thì đúng hơn, nhưng tôi lại là con cháu Pedro Patino, một trong những thuyền trưởng của Pizarro. Họ là những người dũng cảm. Họ là những anh hùng. Thế chẳng phải chính Pizarro đã dẫn 350 kỵ sĩ Tây Ban Nha và 4000 người da đỏ đến tận vùng Cordilleras xa xôi để tìm vàng sao? Và chẳng phải những con người đó đã chết trong cuộc thám hiểm vô ích đó sao? Vậy mà Pedro Patino đã không chết. Chính ông ta đã sống sót và lập nên thế, nhưng tôi là người Tây Ban Nha. Tôi tên là Manuel de Jesus Patino. Tôi là chủ nhiều ấp trại, và hàng chục nghìn dân da đỏ là nô lệ của tôi, dù luật pháp có nói rằng họ là những người tự do làm việc theo hợp đồng tự do. Luật pháp là cái gì đến buồn cười. Những người Ecuador chúng tôi khinh thường luật pháp. Đó là luật pháp của chúng tôi. Tự chúng tôi làm ra luật pháp. Tên tôi là Manuel de Jesus Patino. Hãy nhớ đến tên đó. một ngày nào cái tên đó sẽ được ghi vào sổ sách. Ở Ecuador có những cuộc cách mạng. Chúng tôi gọi đó là những cuộc tuyển cử. Nghe cũng hài hước đấy chứ?

John Harned là một người Mỹ. Lần đầu tiên tôi gặp anh ta ở khách sạn Tivoli ở Panama. Anh có rất nhiều tiền - mà điều này tôi cũng chỉ nghe đồn thôi. Anh đi Lima, nhưng lại gặp Maria Valenzuela ở khách sạn Tivoli, Maria Valenzuela là chị họ tôi và là một bà chị xinh đẹp. Đẹp thật đấy, đẹp nhất trong đám phụ nữ ở Ecuador. Nhưng cũng là một phụ nữ đẹp nhất trên thế gian này, dù đó là ở Paris, ở Madrid, ở New York hay ở Vienna. Đi đâu đàn ông cũng phải ngắm nhìn chị, và John Harned đã ngắm chị ấy ở Panama. Anh ta yêu chị ấy, tôi biết chắc chắn là vậy. Đúng chị ấy là người Ecuador nhưng cũng là người của mọi dân tộc, của toàn thế giới. Chị nói được nhiều thứ tiếng. Ồ, mà chị hát thì chẳng khác gì nghệ sĩ. Nụ cười của chị ấy, sao mà kỳ diệu và tuyệt trần làm vậy. Đôi mắt của chị - Ôi! Đám đàn ông ngắm nhìn đôi mắt của chị mới đắm đuối làm sao! Đó là đôi mắt mà người Anh các bạn gọi là đôi mắt làm ta sững sờ. Đó là đôi mắt của chốn đào tiên. Giới nam nhi đắm mình trong đôi mắt của chị.

Maria Valenzuela giàu có, giàu hơn tôi, một người đã được coi là rất giàu ở Ecuador rồi đấy. Nhưng John Harned không quan tâm đến tiền của chị tôi. Anh ta có một trái tim, mà lại là một trái tim khác người. Anh ta là một tên rồ. Anh ta đã không đi Lima, mà xuống làm ở Guayaquil và theo chị ấy đến Quito. Chị đang trên đường về nhà sau khi đi chơi Châu Âu và những nơi khác. Tôi không hiểu chị tìm thấy gì ở anh ta, nhưng chị thích anh ta. Tôi biết rõ điều đó, nếu không, anh ta chẳng việc gì lại lẽo đẽo theo chị đến Quito. Chị mời anh ta đến. Tôi nhớ lúc đó chị nói:
-Mời anh đến Quito, tôi sẽ dẫn anh đi xem đấu bò, dũng cảm, thông minh, tuyệt vời lắm nhé.

Nhưng anh ta nói:

-Tôi lại đi Lima chứ không phải đi Quito. Mục đích chuyến đi của tôi trên con tàu này là như vậy.
-Anh đi chơi phải không? - Maria Valenzuela nói, rồi chị nhìn anh ta đầy quyến rũ, chứa chan hứa hẹn.


Thế là anh ta nhận lời. Không, không phải anh ta đến để xem đấu bò. Anh ta đến là vì những gì anh ta nhìn thấy trong đôi mắt của chị ấy. Đàn bà như chị Maria Valenzuela là vô cùng hiếm, trăm năm nay mới có một người. Họ không thuộc riêng của dân tộc nào, họ vĩnh cửu. Họ là những người ta thường gọi là vũ trụ. Họ là những nữ thần, đấng nam nhi quỳ mọp dưới chân họ. Họ thao túng đàn ông và điều khiển đàn ông như những con rối. Nàng Cleopatra là một người phụ nữ như vậy, và cả mụ phù thuỷ Circe nữa. Mụ ta đã biến tất cả đàn ông thành lợn hết. A! Haha! Thế không phải à?


Sự việc xảy ra đột ngột bởi vì Maria Valenzuela lại nói:
-Người Anh nhà các anh là... là gì nhỉ? Là dã man: có đúng không? Các anh đấu quyền Anh ăn giải. Hai người đàn ông đánh nhau, đấm vào mặt cho hoa cả mặt mày, mũi gẫy đi mới thôi. Thật gớm ghiếc! Còn người xem lại la ó ầm ĩ, sướng như điên. Thế không phải là man rợ sao?


-Nhưng họ là con người - John Harned nói - và họ đấu ăn giải là vì họ muốn thế. Không ai bắt họ. Họ hành động như thế vì không có gì trên đời này họ thích bằng.


Maria Valenzuela mỉm cười khinh bỉ và nói:
-Họ thường giết chết nhau, không phải thế sao? Tôi đọc thấy trên báo.

-Thế còn con bò - John Harned nói - Con bò đã bị giết chết nhiều lần trong những cuộc đấu bò, mà con bò lại không muốn ra trường đấu chút nào. Làm như thế là không công bằng với con bò. Con bò buộc phải đấu. Trong khi đó con người trong đấu ăn giải lại không bị bắt buộc.

-Tuy thế, người đấu quyền Anh tàn bạo hơn - Maria Valenzuela nói - Anh ta dã man. Anh ta hoang dại. Anh ta là thú vật. Anh ta lấy vuốt của mình đánh chẳng khác gì con gấu ở trong hang, và anh ta dữ tợn. Những cuộc đấu bò - ôi! Chắc anh chưa bao giờ được xem đấu bò nhỉ? Người đấu bò thông minh. Anh ta phải có kỹ xảo. Anh ta hiện đại. Anh ta lãng mạn. Anh ta chỉ là con người, dịu dàng và dễ thương, vậy mà anh ta đứng ra đối chọi với con bò hung dữ. Rồi anh ta dùng thanh kiếm mảnh mai đâm một phát vào trái tim con vật to lớn và giết chết nó. Thật là vui mắt. Nó làm trái tim ngừng đập: con người nhỏ bé, con thú to lớn, mặt cắt rộng, hàng nghìn người hồi hộp theo dõi, con thú to lớn lao vào tấn công, con người nhỏ bé đứng yên như tượng; anh ta không động đậy, anh ta không sợ, và trong tay anh ta lưỡi kiếm mỏng manh vung lên lấp lánh ánh bạc trong ánh nắng: con thú có đôi sừng nhọn hoắt lao vào mỗi lúc một gần, con người đó vẫn đứng không nhúc nhích, thế rồi chiếc kiếm vung lên, đâm thẳng vào tim con thú ngập đến tận cán kiếm, con vật ngã quỵ xuống cái chết, còn con người không bị thương tích gì. Thật là dũng cảm. Thật là tuyệt vời! Ôi! Giá mà mình yêu người đấu bò nhỉ! Con người đấu quyền Anh tranh giải - anh ta tàn bạo, là con thú mang hình người, là người nguyên thuỷ ăn lông ở lỗ, là tên điên, để người ta đâm như máy vào bộ mặt ngu ngốc của mình mà còn vui sướng. Anh cứ đến Quito đi, tôi sẽ dẫn đi xem môn thể thao dũng cảm, thể thao dành cho con người, cho người đấu bò và con bò.


Nhưng John Harned đến Quito đâu có phải là để xem đấu bò, mà là vì Maria Valenzuela. Anh ta lực lưỡng, chân tay thô thiển hơn. Thật ra anh còn to lớn hơn cả những người thuộc dòng giống của anh ta. hai con mắt của anh ta xanh, dẫu cho tôi thấy chúng màu xám, mà đôi lúc chúng lại lạnh ánh thép. Những nét trên khuôn mặt của anh ta cũng thô thiển, không duyên dáng như của chúng tôi, còn quai hàm của anh ta trông khoẻ. Hơn nữa, mặt anh ta lại cạo râu nhẵn thín như cha cố. Tại sao có người lại tự thấy hổ thẹn về bộ râu trên mặt mình? Thế không phải là Chúa đã dính nó vào đấy à? Đúng, tôi tin ở Chúa, ngài không phải thuộc loại tà giáo như nhiều người Anh. Chúa tốt lắm. Người đã làm nên tôi, một người Ecuador có hàng vạn nô lệ. Vậy nên khi tôi chết, tôi sẽ đi theo Chúa. Đúng, các vị cha cố nói đúng.


Nhưng John Harned thì sao? Anh ta là một người trầm tính. Anh ta lúc nào nói chuyện cũng hạ giọng, và không bao giờ nói chuyện mà lại vung tay vung chân cả. Chắc người ta sẽ nghĩ có lẽ trái tim anh ta là đá: vậy mà anh ta vẫn có chút nhiệt tình trong tim, vì anh ta đã theo Maria Valenzuela đến Quito. Mà anh ta nói thấp giọng, tay lại không vung vẩy, cho nên anh ta là súc vật, rõ ràng là một người vượn, một con thú đần độn, dữ tợn của thời xa xưa khoác cho mình lớp da hoang dại và sống trong hang hốc cùng với gấu và chó sói.


Luis Cervallos là bạn tôi, người bạn tốt nhất trong những người Ecuador. Anh ta là chủ ba cái đồn điền cacao ở Naranjito và Chobo. Ở Milagro còn có một đồn điền mía to của anh ta. Anh ta có những cái ấp lớn ở Ambato và Latacunga, và xuôi dưới bờ biển anh ta có cổ phần ở những giếng đầu. Ngoài ra anh ta cũng tiêu ối tiền vào việc trồng cao su ở dọc theo sông Guayas. Anh ta hiện đại, giống người Mỹ; mà cũng giống người Mỹ, anh ta làm ăn buôn bán tất bật. Anh ta có nhiều tiền, nhưng cũng mang đi phung phí trong nhiều cuộc phiêu lưu, và lúc nào anh ta cũng cần nhiều tiền nữa để dành cho những cuộc phiêu lưu mới cũng như cho những cuộc phiêu lưu cũ. Anh ta có mặt ở khắp nơi và xem đủ mọi thứ. Khi anh ta còn rất trẻ, anh ta đã học ở học viện quân sự Mỹ mà ta gọi là West Point. Có chuyện rắc rối. Anh ta bắt buộc phải từ chức. Anh ta không thích người Mỹ. Nhưng anh ta rất thích Maria Valenzuela, người cùng một đất nước. Anh ta cũng cần tiền của chị ấy để có những cuộc phiêu lưu và cho mỏ vàng của anh ta ở động Ecuador, nơi có người da đỏ vẽ mặt sống. Tôi là bạn anh ta. Chính tôi muốn anh ta lấy Maria Valenzuela. Vả lại, một đống tiền của tôi nằm trong những cuộc phiêu lưu của anh ta, mà ở trong mỏ vàng rất giàu có, nhưng thoạt tiên cần phải tiêu nhiều tiền trước khi nó sản sinh ra lãi. Nếu Luis Cervallos mà lấy Maria Valenzuela chắc chắn tôi sẽ có nhiều tiền liền.


Nhưng John Harned đã theo Maria Valenzuela về Quito và chúng tôi thấy rõ ngay - chúng tôi đây là Luis Cervallos và tôi - rằng chị ấy rất đỗi tử tế với anh ta. Người ta nói rằng phụ nữ muốn được sao hay vậy, nhưng trường hợp này lại không phải thế; vì Maria không đòi hỏi gì, ít nhất là đối với John Harned. Có thể câu chuyện đó vẫn xảy ra như thường, thậm chí Luis Cervallos và tôi không có mặt ở trường đấu bò ở Quito ngày hôm ấy. Nhưng thực ra hôm ấy chúng tôi lại có mặt. Và đây tôi xin kể cho các bạn nghe về những gì đã xảy ra.
Cả bốn chúng tôi ngồi một chỗ, vì chúng tôi là khách của Luis Cervallos. Chỗ đó gần ngay chỗ dành riêng cho Tổng thống. Phía bên kia là chỗ ngồi của tướng Jose Eliceo Salazar. Cùng ngồi với ông ta có hai vị tướng khác tên là Joaquiin Endara và Urcisino Castillo, rồi đến đại tá Jacinto Fierro và đại uý Baltazar de Echeverria. Chỉ có Luis Cervallos mới có được địa vị của ảnh hưởng để kiếm được chỗ ngồi gần ngay tổng thống. Tôi biết rõ là bản thân Tổng thống đã bày tỏ lòng mong muốn với viên quản lý rằng Luis Cervallos nên ngồi chỗ đó.


Ban nhạc kết thúc bài quốc thiều Ecuador. Đám rước của những người đấu bò đã xong. Tổng thống gật đầu cho phép bắt đầu. Tiếng tù và nổi lên, và con bò lao vút vào, cả trường đấu huyên náo, bàng hoàng, những mũi phi tiêu cắm trên vai con vật rực như lửa còn bản thân con thú tìm kiếm điên cuồng bất cứ kẻ thù nào để tiêu diệt. Những người đấu bò ẩn ở phía sau những chỗ nấp và đợi. Đột nhiên có năm người đấu bò xuất hiện từ phía, tay vung những chiếc áo choàng sặc sỡ. Con bò dừng lại khi nhìn thấy sự hào hiệp của kẻ thù, lưỡng lự không biết nên tấn công người nào. Rồi một người đấu bò tiến lên một mình để đến con bò. Con thú rất tức giận. hai chân trước của nó bới cát bụi mù. Rồi nó lao vào tấn công. Đầu cúi thấp xuống bục thẳng vào độc một người đấu bò đó.


Lần tấn công đầu tiên của con bò luôn là một điều thú vị. Sau đó một lúc, tất nhiên là mọi người phải thấy chán, một trò chơi nhỏ mọn nên sự hứng thú cũng biến dần. Những cái húc đầu tiên của con bò mới lý thú làm sao! John Harned mới xem lần đầu, nên cũng không tránh khỏi sự hồi hộp đó, cảnh một người tay cầm chỉ độc có một mảnh vải, còn con bò có hai cái sừng nhọn hoắt giương ra qua bãi cát húc vào anh ta.
-Xem kìa! - Maria Valenzuela kêu lên - Có tuyệt vời không chứ kia?
John Harned gật đầu, nhưng không nhìn vào chị ấy. Hai mắt anh ta long lên, nhìn chăm chú vào cuộc đấu bò. Người đấu bò bước sang bên, rồi xoay cái áo choàng để tránh con bò và trải rộng cái áo lên vai mình.

-Theo ý anh thế nào? - Maria Valenzuela hỏi - Thế không phải, theo anh gọi, là hành động thể thao chăng?

-Một việc làm rất thể thao - John Harned nói - Thật là thông minh.

Chị ấy vỗ tay reo mừng. Hai bàn tay bé nhỏ. Khán giả hoan hô. Con bò quay lại và người đấu bò lại tránh, tung chiếc áo choàng lên vai, và khán giả lại hoan hô. Trò đó diễn ra ba lần. Người đấu bò thật là tài giỏi. Sau đó, anh ta lui vào, một người đấu bò khác lại ra đấu tiếp với con bò. Tiếp theo đó, họ cắm những ngọn thương có gắn cờ vào hai vai, vào hai bên xương sống con bò, cứ hai cái một lần, rồi Ordonez bước ra - người đấu bò chính, tay cầm lưỡi kiếm dài và khoác chiếc áo màu đỏ. Những tiếng tù và rú lên báo hiệu giờ tận số của con bò.


Anh ta đấu không được giỏi như Matextini. Song vẫn tốt chán. Bằng một lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim con vật, và con bò quỵ hẳn xuống nằm lăn ra chết liền. Đó là một mũi kiếm đẹp, dứt khoát và gọn. Tiếp đến là những tiếng hoan hô vang lừng, khán giả bình dân ném cả mũ xuống trường đấu. Maria Valenzuela cùng những người khác vỗ tay, còn John Harned, với trái tim lạnh giá nên không xúc động trước sự việc đó, đã nhìn chị ấy một cách tò mò.

-Chị thích lắm à? - anh ta hỏi.

-Lúc nào cũng thích - Chị ấy nói, lại vỗ tay tiếp.
- Ngay từ khi còn bé cơ - Luis Cervallos nói - Tôi nhớ hôm đầu tiên cô ấy đi xem đấu bò. Lúc ấy mới có bốn tuổi. Cô ấy ngồi cạnh mẹ, và cũng giống như bây giờ, cô ấy vỗ tay. Cô ấy đúng là một phụ nữ Tây Ban Nha chính cống.
-Anh đã được xem đấu bò rồi nhé - Maria Valenzuela nói với John Harned khi họ đang buộc những con la vào con bò chết đó và kéo ra ngoài - Anh đã nhìn thấy đấu bò và anh thích chứ? Anh có ý kiến gì không?

-Tôi thiết nghĩ con bò tiến thoái lưỡng nan - anh ta nói - Ngay từ đầu đã thấy nó sẽ bị tiêu diệt. Vấn đề quá rõ ràng. Mọi người đều biết trước khi con bò bước vào trường đấu, số phận của nó đã được định đoạt. Theo tinh thần thể thao, người ta sẽ đặt vấn đề nghi vấn. Một con bò chưa đấu với một người nào lại phải ra đấu với năm người đã được đấu với nhiều con bò. Hoạ chăng còn có đôi chút công bằng nếu để cho một người một bò đấu với nhau.
-Hoặc là một người đấu với năm con bò - Maria Valenzuela nói và chúng tôi phá lên cười. Luis Cervallos là người cười to nhất.
-Đúng thế - John Harned nói - Phải đấu năm con bò mà phải là người, cũng như con bò, chẳng bao giờ vào trường đấu ấy, một người như ông chẳng hạn, ông Cervallos ạ.
-Nhưng người Tây Ban Nha chúng tôi lại thích đấu bò - Luis Cervallos nói. Và tôi dám chắc anh ta đã nhận được lời gợi ý bí mật mà tôi sẽ kể sau.

-Vậy đó chắc phải là một thú vui có văn hoá? - John Harned trả lời - Chúng tôi hàng ngày giết hàng nghìn con bò ở Chicago, song có ai rỗi hơi mà vào xem đâu.

-Đó là sát sinh - tôi nói - Nhưng đây là... là một nghệ thuật. Nó tinh tế. Nó đẹp, nó hiếm lắm.

-Không phải luôn luôn thế - Luis Cervallos nói - Tôi cũng đã xem nhiều người đấu bò vụng về và như vậy đâu có đẹp.
Anh ta rùng mình, và bộ mặt anh ta thể hiện cái mà ta thường gọi là sự ghê tởm, còn tôi, biết điều thầm kín về anh ta, bắt đầu đóng vai của mình.

-Ông Harned đây có lẽ đúng - Luis Cervallos nói - Như thế là không công bằng với con bò. Phải chăng chúng ta đây không biết rằng con bò đã không được uống nước trong hai bốn tiếng đồng hồ và chỉ trước khi trận đấu bắt đầu, nó mới được uống no nê nước sao?

-Vậy là nó bước vào trường đấu bụng đầy nước - John Harned nói nhanh và tôi thấy mắt anh ta xám ngoét lại, sắc như dao và lạnh lùng.
-Điều đó rất cần đối với thể thao - Luis Cervallos nói - Thế ông muốn con bò rất khoẻ để nó giết chết năm người đấu bò kia chăng?
-Tôi muốn là nó có một cơ hội để đánh lại - John Harned nói, quay mặt về phía trường đấu nhìn con bò thứ hai bước vào.

Con bò này không được tốt giống lắm. Nó sợ sệt. Nó chạy quanh trường đấu tìm lối thoát thân. Những người đấu bò tiến lên và vung chiếc áo choàng, nhưng con vật không lao vào.

-Một con bò ngu xuẩn - Maria Valenzuela nói.

-Tôi xin lỗi chị - John Harned nói - Nhưng tôi thấy đó chính là con bò khôn ngoan. Nó biết là không thể đấu lại với người được. Chị thấy không! Nó đã đánh hơi thấy cái chết trong trường đấu đấy.

Đúng vậy. Con bò dừng lại chỗ con bò trước nằm chết, hít hít chỗ cát ướt và khịt khịt mũi. Nó lại vùng bỏ chạy nhanh, đầu ngửng lên, nhìn vào hàng nghìn con người đang la ó nó, quẳng vỏ cam vào nó và cất tiếng chửi nó. Nhưng ngửi thấy mùi máu, nó quyết định lao vào tấn công người đấu bò, làm cho người đó không kịp tránh. Anh ta vứt bỏ cái áo choàng và chạy vào chỗ ẩn. Con bò lao xầm vào bức tường của trường đấu. Và John Harned nói, giọng bình thản tựa như anh ta nói với bản thân mình:
-Tôi sẽ đóng góp một ngàn đồng sucre giúp trại hủi của thành phố Quito nếu hôm nay con bò nào giết được một người.

-Anh thích bò à? - Maria Valenzuela mỉm cười hỏi.
-Tôi không thích những người như vậy - John Harned nói - một người đấu bò không phải là một người dũng cảm. Dứt khoát không phải là một người dũng cảm. Chị xem kìa, lưỡi con bò đã thè cả ra rồi. Nó mệt lắm vậy mà chưa bắt đầu đấu.
-Nó khát nước - Luis Cervallos nói.

-Đúng là nó khát - John Harned nói - Thế mang cắt gân nó đi trước khi nó tiếp tục có an toàn hơn không?


Maria Valenzuela nổi nóng trước lời nói miệt thị đó của John Harned. Nhưng Luis Cervallos mỉm cười, chỉ để tôi nhìn thấy, và trong óc tôi đã hình dung ra cái trò mà anh ta đang chơi. Anh ta và tôi sẽ là những ngọn thương. Con bò Mỹ to bự kia đang ngồi cùng với chúng tôi. Chúng tôi chỉ việc chích những ngọn giáo đó vào anh ta là anh ta nổi nóng ngay, và thế là sẽ không thể có việc cưới xin với Maria Valenzuela. Đó là một trò thể thao hay. Mà tinh thần đấu bò đã ăn sâu vào máu thịt chúng tôi.


Con bò lúc này đã sôi máu lên rồi. Những người đấu bò càng chọc tức con vật. Nó nhanh hơn, và đôi lúc quay ngoắt lại khiến cho hai chân sau vấp loạng choạng và cái hông của nó cầy trên cát. Song nó chỉ húc vào những chiếc áo choàng được tung ra nên chẳng gây thiệt hại gì.

-Thật vô ích - John Harned nói - Nó đang đánh không khí kìa!
-Nó tưởng cái áo choàng là kẻ thù của nò - Maria Valenzuela giải thích - Anh hãy trông xem, người đấu bò thông minh chưa kìa, anh ta đánh lừa con bò giỏi quá!

-Bản chất của loài bò sinh ra là để bị lừa - John Harned nói.

Đánh gió thế kia làm gì không bị giết. Những người đấu bò biết điều đó, khán giả biết điều đó. Chị biết điều đó, tôi biết điều đó, tất cả chúng ta ngay từ đầu đều biết rằng nó sẽ đánh nhau với gió thôi. Chỉ có con vật là không biết điều đó. Bản chất của loài vật là ngu si đần độn như thế. Nó không có cơ hội nào khác.

-Điều đó rất đơn giản - Luis Cervallos trả lời - Khi tấn công, con bò lại nhắm mắt. Vì vậy...

-Người đấu bò tránh sang một bên và con vật lao trượt - John Harned ngắt lời.

-Đúng thế - Luis Cervallos nói - Đúng vậy. Con vật nhắm mắt lại và người đấu bò biết điều đó.

-Nhưng những con bò cái lại không nhắm mắt - John Harned nói - Tôi biết con bò ở quê, loại bò sữa giống Jersey, làm cho cả bọn chạy toán loạn.

-Nhưng những người đấu bò không đấu với những con bò cái - Tôi nói.

-Họ sợ đấu với bò cái - John Harned nói.

-Đúng! - Luis Cervallos nói - Họ sợ đấu với bò cái. Giết chết những người đấu bò thì đâu còn gọi là thể thao nữa!
-Nhưng nếu thỉnh thoảng có một người đấu bò chết thì mới gọi là thể thao được - John Harned nói - Khi tôi trở về già, và có thể còn bị tàn tật nữa, mà vẫn phải kiếm ăn trong khi không có khả năng làm việc nặng nhọc, lúc đó tôi sẽ trở thành một người đấu bò. Đó là một công việc nhẹ nhàng dành cho các nhà quý phái lớn tuổi và những người đã về hưu.
-Trông kìa! - Maria Valenzuela nói khi con bò lao dũng mãnh, làm người đấu bò phải vung cái áo choàng để tránh - Cần phải khéo léo mới tránh nổi con vật chứ!
-Đúng thế - John Harned nói - Nhưng tôi nghĩ rằng phải cần nghìn lần khôn khéo hơn thế để tránh những cú đấm liên tiếp và nhanh của võ sĩ quyền Anh có đôi mắt mở to và đánh những cú đánh thông minh. Hơn nữa, con bò không muốn đấu. Xem kìa, nó bỏ chạy kìa!

-Con bò đó không tốt, vì nó bỏ chạy quanh trường đấu, tìm đường thoát ra ngoài.

-Tuy thế, những con bò này đôi lúc cũng vô cùng nguy hiểm - Luis Cervallos nói - Không ai có thể biết trước được nó sẽ có những hành động gì tiếp theo. Chúng rất khôn ngoan. Chúng chỉ giống bò cái có một nửa. Những người đấu bò không ưa gì chúng. Xem kìa! Nó quay lại kìa!


Một lần nữa, bị lạc hướng và tức giận trước việc bức tường chắn không cho nó thoát ra, con bò liền tấn công kẻ thù của mình một cách dũng cảm.

-Lưỡi con thú thè ra kìa - John Harned nói - Trước hết, họ cho nó uống nước no nê. Sau đó vần cho nó mệt nhoài ra, hết người này tiếp đến người khác, dử nó đấu với không khí. Khi một vài người làm cho nó mệt, những người kia ngồi nghỉ, nhưng con vật không được nghỉ một giây nào. Sau đó, khi không còn sức và nhanh nhẹn nữa, người đấu bò chính đâm nhát gươm vào nó.

Đã đến lúc đâm những ngọn thương vào. Một người cố sức đâm những ngọn thương vào đúng chỗ hiểm ba lần liền, nhưng cả ba lần đều đâm trượt. Làm như thế chỉ gây thêm bực tức và khiến nó điên lên. Như ta biết mỗi lần phải đâm hai ngọn thương vào vai, rồi vào hai bên xương sống và sát ngay đó. Nếu chỉ đâm trúng một chỗ thôi thì vẫn không ăn thua. Đám người ngồi xem hò hét và gọi Ordonez. Rồi Ordonez làm nên chuyện vĩ đại. bốn lần anh ta đứng ra, và cả ba lần chỉ cần lần đầu thực hiện việc đâm đã trúng ngay, làm ngọn thương đâm đúng chỗ không trượt ngọn nào, trên lưng con vật đeo tám ngọn thương chụm vào một chốc. Cả đám người điên cuồng reo hò, rồi một trận mưa mũ và tiền rơi lả tả xuống bãi cát của trường đấu.
Nhưng ngay lúc đó, con bò bất ngờ tấn công một người đấu bò. Người đó trượt chân ngã và sợ cuống cuồng. Con bò đâm trúng anh ta, nhưng cũng may anh lại lọt vào hai cái sừng rộng. Trong lúc khán giả nín thở và im lặng theo dõi, thì John Harned đứng dậy và hét lên vui sướng. Mọi ngươi chúng tôi im phăng phắc, chỉ riêng anh ta hò hét, mà lại hò hét ủng hộ con bò. Ta thấy ngay là anh ta muốn người đó bị giết chết. Trái tim anh ta thật tàn bạo. Cử chỉ xấu xa này làm mọi người ngồi chỗ tướng Salazar phẫn nộ, sau đó họ la ó phản đối. Còn Urcisino Castillo thì bảo thẳng vào mặt anh ta rằng anh ta là giống chó lai và những thứ xấu khác. Những câu chửi đó bằng tiếng Tây Ban Nha nên John Harned không hiểu gì. Anh ta vẫn đứng và hò hét, có lẽ đến mười giây, và con vật bị nhử sang tấn công những người đấu bò khác, do đó người kia đứng dậy được.
-Thế là con vật lại bỏ lỡ dịp - John Harned buồn bực nói khi anh ta ngồi xuống - Anh ta lại không bị thương tích. Họ dử cho con vật bỏ anh ta - Sau đó anh ta quay sang Maria Valenzuela nói - Tôi xin lỗi. Tôi hứng quá.


Chị ấy mỉm cười rồi lấy cái quạt đánh khẽ vào cánh tay như quở trách:
-Lần đầu anh xem đấu bò mà - chị ấy kêu lên - Càng xem anh sẽ càng không muốn con người chết. Người Mỹ các anh tàn bạo hơn chúng tôi. Chính đó là vì các anh đấu quyền anh ăn tiền. Chúng tôi chỉ đến xem bò chết thôi!

-Nhưng tôi muốn con bò có một dịp nào đó - anh ta trả lời - Rõ ràng đúng lúc ấy tôi sẽ thôi không khó chịu trước những người lợi dụng con bò.


Tiếng tù và rú lên báo hiệu đến giờ con bò bị hạ thủ. Ordonez đứng dậy, tay giơ kiếm và tấm vải đỏ. Nhưng con vật lại thay đổi và không muốn đấu nữa. Ordonez giậm chân trên cát và hét lên, rồi vung tấm vải đỏ. Con bò lao vào nhưng không còn lòng nào mà chiến đấu. Lần tấn công đó không có trọng lượng, rất yếu ớt. Lưỡi kiếm cắm ngập vào tận xương và cong lại. Ordonez lấy lưỡi kiếm khác. Con bò lại nổi máu tấn công lần nữa. Năm lần Ordonez tấn công và lần nào kiếm cũng cắm, nhưng chỉ cắm có một nửa, hay cắm sâu vào tận xương. Lần thứ sáu, lưỡi kiếm cắm ngập tận cán. Nhưng lần đâm đó lại không trúng đích, vì đâm trượt tim, xuyên qua xương sườn thò cả mũi kiếm sang sườn bên kia. Khán giả la ó người đấu bò. Tôi liếc nhìn John Harned. Anh ta ngồi im lặng, không nhúc nhích. Tôi có thể nhìn thấy anh ta nghiến răng, hai bàn tay nắm chặt vào thành lan can chỗ ngồi.


Cuộc đấu bò lúc này đã kết thúc. Con bò bị đâm thương nặng vẫn lê lặc lè vì lưỡi kiếm đâm xuyên qua người nó. Nó bỏ chạy vòng quanh trường đấu, ngước nhìn biết bao bộ mặt.
-Ý nó nói: "Lạy chúa cho tôi ra khỏi đây, tôi không muốn đấu nữa" - John Harned nói.


Thế là hết. Anh ta không nói gì nữa, mà chỉ ngồi nhìn mặc dù đôi lúc có ngoảnh nhìn Maria Valenzuela xem chị ấy thưởng thức ra sao. Chị ấy rất bực với người đấu bò. Anh ta vụng về, mà chị ấy lại muốn được xem một cuộc biểu diễn thông minh.

Lúc này con bò rất mệt, và quỵ dần vì mất nhiều máu, nhưng vẫn còn lâu mới chết. Nó bước chậm chạp vòng quanh trường đấu, tìm lối ra. Nó không lao vào tấn công. Đối với nó, thế là đủ lắm rồi. Nhưng người ta phải giết chết nó. Có một chỗ ở cổ con bò, phía sau đó là nó chết liền. Ordonez bước lên phía trước nó và hạ thấp tấm vải đỏ xuống sát đất. Con vật không lao vào. Nó đứng nguyên và hí vào tấm vải, hạ thấp hẳn đầu xuống. Con bò quay đầu lên, và thế là đâm bị trượt. Rồi nó nhìn cái kiếm. Khi Ordonez di chuyển cái khăn trên đất, con bò quên cái kiếm và lại cúi đầu xuống ngửi cái khăn. Ordonez lại đâm, và anh ta lại đâm trượt. Anh ta đâm nhiều lần. Thật là một hành động ngu xuẩn. John Harned không nói gì. Cuối cùng cũng đâm trúng và con bò ngã lăn ra bãi cát, chết ngay, rồi những con la vội được đưa vào để kéo nó ra.



-Những người nước ngoài nói đây là một môn thể thao tàn bạo chứ gì? - Luis Cervallos nói - Rằng như vậy là không nhân đạo. Rằng như vậy là không tốt đối với con bò, chứ gì?
-Không - John Harned nói - Đối với con bò thì không quan trọng lắm. Những kẻ ngồi xem mới khốn nạn, những kẻ như thế thật là hèn hạ. Nó dạy họ tìm nguồn vui trong cái đau đớn của loài vật. Năm kẻ đấu bò thật là hèn hạ, lại đi đấu với một con bò ngu si. Vì vậy, những kẻ đứng xem cũng để học trở thành những kẻ hèn hạ đó. Con bò chết, nhưng những kẻ ngồi xem thì vẫn sống và học được một bài học.

Maria Valenzuela không nói một lời. Chị cũng không nhìn anh ta. Nhưng chị nghe hết những gì anh ta nói và hai má chị giận tái mét. Chị ấy nhìn suốt trường đấu và lấy tay quạt, nhưng tôi biết hai bàn tay chị ấy run lên, John Harned cũng không nhìn chị ấy. Anh ta nói tiếp, coi như không có chị ấy ở đó. Cả anh ta cũng tức giận, sôi máu lên.

-Đó là môn thể thao hèn hạ của một loại người hèn hạ - anh ta nói.
-À - Luis Cervallos nói khẽ - anh cho là anh hiểu chúng tôi?
-Giờ đây tôi hiểu toà án Dị Giáo Tây Ban Nha - John Harned - Chắc nó phải lý thú hơn đấu bò.


Luis Cervallos mỉm cười không nói gì. Anh ta liếc nhìn Maria Valenzuela và biết rằng cuộc đấu bò ở chỗ họ ngồi đã thắng. Từ lúc ấy chẳng bao giờ chị ấy đáp lời tên người nước ngoài nói những điều như vậy. Nhưng cả tôi và Luis Cervallos đều không ai ngờ đến kết quả của ngày hôm đó. Tôi sợ rằng mình không hiểu hết những người nước ngoài. Làm thế nào chúng tôi có thể biết được John Harned, từ một người tức giận một cách dữ tợn như vậy lại đột nhiên điên được? Nhưng như chúng ta sẽ biết, anh ta đã điên. Anh ta tự nhủ rằng con bò đối với anh ta không quan trọng gì lắm. Vậy tại sao con ngựa lại quan trọng làm vậy? Như thế tôi không thể nào hiểu nổi. Đầu óc của John Harned thiếu logic. Đó là lời giải thích duy nhất.
-Ở Quito đưa ngựa vào trường đấu bò là chuyện không phải thường xuyên. - Luis Cervallos nói nhìn lên bảng chương trình - ở Tây Ban Nha, vấn đề này là phổ biến. Còn ở Quito, hôm nay do được phép đặc biệt, chúng tôi mới có ngựa đấu trong trường đấu. Sau đây là cuộc đấu giữa bò và ngựa cùng người đấu bò. Những người vác thương và cưỡi ngựa ấy mà.
-Con bò sẽ bị giết trước tiên - John Harned nói - Thế những con ngựa sau đó cũng bị chết như vậy chứ?
-Người ta bịt mắt những con ngựa để chúng không nhìn thấy những con bò - Luis Cervallos nói - Tôi đã chứng kiến nhiều con ngựa bị giết chết. Cảnh tượng thật là ghê gớm.
-Tôi đã nhìn thấy người ta giết bò - John Harned nói - Bây giờ tôi lại chứng kiến cảnh ngựa bị giết chết để tôi may ra có thể hiểu một cách đầy đủ hơn những điểm cao đẹp của môn thể thao này.
-Đó là những con ngựa già - Luis Cervallos nói - Không còn dùng được vào việc gì nữa.
-Ra vậy - John Harned nói.


Con bò thứ ba tiến vào, và trong nháy mắt cả hai người đấu bò xông ra, một người đứng ngay ở dưới chỗ chúng tôi ngồi. Anh ta cưỡi một con ngựa gầy và già, đúng thế, trông trơ xương và ghẻ lở.
-Thật là tuyệt vời cho con ngựa đáng thương kia, lại có thể chịu được gánh nặng của con người cưỡi nó - John Harned nói - Bây giờ con ngựa đấu với con bò, dùng loại vũ khí gì?
-Con ngựa không đấu với con bò đâu - Luis Cervallos nói.
-Ồ - John Harned nói - Vậy con ngựa chỉ dùng để cho con bò nó húc? Vì thế mà nó bị bịt mắt để không nhìn thấy con bò xông lại húc nó.

-Hoàn toàn không phải thế - tôi nói - Ngọn thương của người đấu bò dùng để ngăn không cho con bò húc con ngựa.
-Thế ra cũng hiếm khi ngựa bị bò húc? - John Harned hỏi.
-Không đúng - Luis Cervallos nói - ở Seville tôi chứng kiến có mười tám con bò bị giết chết trong một ngày, và khán giả còn hò hét cho thêm ngựa nữa vào đấu.

-Thế chúng cũng bị bịt mắt như con ngựa này chứ? - John Harned hỏi.

-Đúng - Luis Cervallos trả lời.


Sau đó, chúng tôi không nói chuyện nữa, mà chăm chú theo dõi cuộc đấu. Con bò lùi bước không tấn công con ngựa. Còn ngựa thì đứng lì ra, mà cũng do nó không nhìn thấy người đấu bò đang kích động cho con bò tấn công nó. Những người đấu bò trêu con bò bằng cách vung chiếc áo choàng lên, và khi con bò tấn công, họ chạy về phía con ngựa rồi về chỗ ẩn của mình. Cuối cùng, con bò nổi nóng, rồi nhìn thấy con ngựa đứng trước mặt mình.

-Con ngựa không biết, con ngựa không biết - John Harned thì thầm một mình, không hay rằng anh ta đã bày tỏ ý nghĩ của mình quá to.

Con bò lao vào tấn công, và dĩ nhiên con ngựa chẳng hay biết tí gì cho đến khi người đấu bò thua và cả hai cái sừng bò cắm phập vào bụng con ngựa. Con bò khoẻ kỳ lạ. Nhìn cảnh con vật biểu diễn sức mạnh thì thật tuyệt vời. Nó nhấc bổng con ngựa lên trên không, rồi khi nó hạ xuống đất ngay bên người nó, người đấu bò nhảy vội xuống chạy thoát thân, trong lúc đó những người đấu bò khác dử cho con bò đi chỗ khác. Những bộ phận chính trong người con ngựa đã ngừng hoạt động, nhưng nó vẫn vùng dậy kêu rống lên. Tiếng kêu đó chính là tiếng kêu của loài ngựa, nó làm cho John Harned hoàn toàn điên lên. Anh ta cũng đứng dậy. Tôi nghe thấy anh ta khẽ nguyền rủa. Mắt anh ta dán vào con ngựa đang rống ầm ĩ, cố vùng chạy nhưng nó lại ngã quỵ xuống ngay, lăn ngửa người và chổng bốn vó lên trời, vùng vẫy loạn xạ. Con bò lại lao vào và húc đi húc lại cho đến lúc con ngựa chết hẳn.

John Harned lúc này đứng dậy. Mắt anh ta không lạnh như thép nữa, mà bùng lên ngọn lửa xanh. Anh ta nhìn vào Maria Valenzuela, chị ấy nhìn anh ta, và trên khuôn mặt anh ta hiện lên sự ghê tởm. Con người anh ta lúc này trở nên điên loạn. Con ngựa lúc này đã chết: mọi người nhìn, mà anh ta lại to lớn. Nên trông càng rõ.

-Ngồi xuống đi! - Luis Cervallos nói - kẻo trông anh lố bịch lắm đấy.

John Harned không đáp lại. Anh ta vung nắm đấm ra đánh thẳng vào mặt Luis Cervallos, khiến anh ngã lăn quay ra ghế và không đứng dậy nổi. Anh không còn nhìn thấy gì nữa. Nhưng tôi chứng kiến hết mọi chuyện. Urcisino Castillo ngồi ở chỗ bên cạnh ngả người ra lấy cái gậy giáng thẳng vào mặt John Harned. John Harned đấm anh ngã dũi vào tướng Salazar, khiến ông ta cũng lăn kềnh ra. Ta gọi cơn giận lôi đình của John Harned lúc này là cơn giận Trương Phi chứ còn gì nữa? Con người dã thú của anh ta bung ra và gầm rú con người dã thú ăn lông ở lỗ từ ngàn xưa.
-Mi đến xem đấu bò - tôi nghe thấy anh ta nói như thế - Thề có Chúa, ta sẽ cho mi biết thế nào là trận đấu người.

Thế là đánh nhau. Lính gác chỗ Tổng thống ngồi nhảy vội lại, nhưng anh ta vớ được khẩu súng của một người lính, vung lên phang vào đầu họ. Từ chỗ khác, đại tá Jacinto Fierro giơ súng lục bắn anh ta. Phát súng đầu tiên bắt chết một người lính. Tôi chứng kiến đúng như vậy. Nhưng phát súng thứ hai bắn đúng sườn John Harned. Anh ta cất tiếng chửi rồi lao mạnh lưỡi lê đâm vào mình đại tá Jacinto Fierro. Trông thấy mà cứ rùng cả mình. Người Mỹ và người Anh là giống người dã man. Họ khinh miệt trò chơi đấu bò của chúng tôi, vậy mà họ lại vui sướng trước cảnh máu chảy. Hôm đó nhiều người bị giết vì John Harned, con số cao nhất chưa từng thấy trong lịch sử đấu bò ở Quito, mà đúng ra của Guayaquil và cả nước Ecuador.

Đó là tiếng kêu rống của loài ngựa. Nhưng tại sao John Harned lại không điên rồ trước cảnh con bò bị giết chết? Con vật vẫn là con vật, dù cho đó là con bò hay con ngựa. John Harned bị điên. Không còn có thể giải thích khác được. Anh ta điên một cách khát máu, chính anh ta là một con thú. Cái đó tôi để tuỳ các bạn đánh giá. Cái nào tồi tệ hơn cái nào - việc con bò húc chết con ngựa. Hay việc John Harned lấy lưỡi lê đâm đại tá Jacinto Fierro? Hơn nữa, John Harned còn dùng lưỡi lê đâm chết những người khác. Anh ta đúng là hung dữ như quỷ. Anh ta vật lộn với những viên đạn trong người, đúng là khó mà có thể giết chết được anh ta. Và Maria Valenzuela là một phụ nữ dũng cảm. Khác với những người phụ nữ khác, chị ấy không kêu khóc cũng không ngất xỉu. Chị ấy ngồi yên nhìn chăm chăm qua trường đấu. Mặt chị ấy trắng bệch, rồi chị ấy quạt nhưng không nhìn quanh đi đâu cả.


Tứ phía, lính và sĩ quan kéo đến, cả những người dân thường đã dũng cảm dẹp được tên người nước ngoài điên rồ. Đúng là lúc ấy mọi người hét lên đòi giết chết tất cả những tên người nước ngoài. Đó là tiếng kêu thét cổ xưa của các nước Châu Mỹ Latinh, phản kháng lại những tên người nước ngoài và những hành động man rợ của họ. Đúng thế, tiếng kêu gào vang lên. Những người Ecuador dũng cảm chỉ giết chết có John Harned, nhưng anh ta lại giết chết bảy người Ecuador trước. Ngoài ra, còn có nhiều người bị thương. Tôi đã xem nhiều cuộc đấu bò, nhưng chưa bao giờ tôi lại chứng kiến cái cảnh ghê tởm ở trên khán đài sau khi cuộc đấu bò kết thúc như thế. Chẳng khác gì một bãi chiến trường. Người chết nằm rải rác khắp nơi, trong khi đó người bị thương nằm khóc than và rên rỉ, rồi một số trong họ cũng chết. Có một người bị John Harned đâm lưỡi lê xuyên qua bụng ôm chặt lấy người mà kêu thét lên. Tôi xin nói thật cảnh tượng này khủng khiếp hơn tiếng kêu rống của hàng ngàn con ngựa.

Không, Maria Valenzuela không lấy Luis Cervallos. Tôi thấy tiếc. Anh ta là bạn tôi, vả lại bao nhiêu tiền của tôi đã tung vào những cuộc phiêu lưu làm ăn của anh ta. Năm tuần sau những nhà phẫu thuật mới tháo băng khỏi mặt anh ta. Trên má anh ta vẫn còn một chiếc sẹo ngay dưới mắt cho đến ngày nay. Ấy thế mà John Harned chỉ đánh anh ta bằng một quả đấm để tay trần. Maria Valenzuela hiện nay đang ở Áo. Người ta đồn chị ấy lấy hoàng tử nước Áo hay một người quý tộc nào đó. Tôi không biết. Tôi nghĩ chị ấy yêu John Harned trước khi anh ta theo chị ấy đến Quito để xem đấu bò. Nhưng tại sao lại vì con ngựa nhỉ? Đó chính là điều tôi muốn biết. Tại sao anh ta xem đấu bò mà lại nói điều đó không quan trọng, rồi liền ngay đó anh ta phát điên đến là khủng khiếp chỉ vì con ngựa kêu rống lên? Không thể nào hiểu nổi những người nước ngoài. Họ là những kẻ dã man.


Số Lần Chấm:  
9

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,389
Nguồn:
Đăng bởi: Ngô Đồng (6/18/2008)
Người gửi: Lòng Như Gió
Người sửa: Ngô Đồng;