Truyện Văn Học Việt Nam

Khi người ta già...

Anh Ba

Buổi chiều đang dở việc trong Sở làm bỗng nhận được điện thoại của chú Bảy gọi đến nhà gấp, tôi vội lên đường.

Mới có hơn một tháng không gặp mà trông chú Bảy tiều tuỵ đi nhiều, không còn cái dáng vẻ khoẻ mạnh, đẹp lão của một ông già 70 tuổi mà tôi thường gặp trước đây. Di chứng của bệnh tắc túi mật làm da chú vàng hơn xưa rất nhiều và trải qua một ca mổ thông túi mật làm chú gần như quỵ hẳn.

Chú Bảy là ba của thằng bạn thân học cùng nhau thời Trung Học từ những năm 70. Bạn bè chơi với nhau ngần ấy năm giờ vẫn còn thân kể cũng hiếm. Sau những bỡ ngỡ những năm đầu gặp gỡ từ muôn phương đổ về, chúng tôi dần dần hình thành những nhóm bạn học nhỏ để những lúc rảnh rỗi thường đến nhà rủ nhau đi chơi, học bài chung hay chọc ghẹo nhau. Và biết thêm cha mẹ, anh em của nhau. Cha mẹ thương con, thương cả những người bạn của con mình. Chú Thím Bảy ngày ấy thường để dành cho chúng tôi những củ khoai lang luộc, những chén chè, những cái bánh, cái kẹo… ăn thêm cho vui sau những cuộc chơi đùa mệt nhọc. Thằng bạn tôi là anh lớn nhất trong nhà có cả thảy 5 anh em. Sau nó là hai cô em gái mà một trong hai cô này, cô em, tên Vân, là người tôi thường để ý. Chú Bảy thấp người, cao ngang cổ thím, nên anh em nó cũng di truyền tố chất này, duy có cô Vân là giống mẹ, cao ráo nhất trong nhà.

Đã có một thời trai trẻ, tôi đâm ra "yêu " cô Vân này. Nghĩ cũng ngộ nghĩnh cho ba cái tình cảm lăng nhăng thời học trò, nó bàng bạc như mây mùa thu, nó mơn man như gió mùa xuân và không mang cái ẩm ướt của mùa đông giá lạnh. Gọi là yêu cũng quá, cái tình cảm vu vơ ấy chỉ thể hiện qua vài hành động chứng tỏ " anh hùng " khi chỉ vẽ bài vở cho " nàng ", kể dăm ba câu chuyện sai sự thật chỉ để khoái trá nhìn cặp mắt xoe tròn, vờ như thán phục của cô nàng rồi rước vào thân nhiều rắc rối khi " nàng " nhờ ta làm buâng quơ cái gì đó, hoặc tự đón nhận những niềm kiêu hãnh ngầm khi trao tặng cho " người ta " quyển vỡ mới, ép chặt ở trong là chiếc là thuộc bài dẹp lép do mình cố công dùng chồng sách dày đè lên, đôi khi nôn nóng còn ngồi lên cho nó mau …xẹp !. Mà các nàng nghĩ cũng ngộ luôn, khi đã nắm thóp được mình rồi thế nào cũng nghĩ cách nhờ hắn làm cái gì đó, kêu hắn làm cái gì đó rồi thế nào cũng biểu hắn làm cái gì đó. Cái trình tự nhờ, kêu rồi biểu  nó biến thiên theo mức độ tình cảm trao nhau, có lẽ mức độ cuối cùng là tiếng tằng hắng mà mấy bác trong Hội Sợ Vợ thường nghe !.
Rút kinh nghiệm này tôi vẫn thường khuyên mấy anh con trai trong nhóm sau này đừng dại dột cho " họ " thấy được, đọc được tình cảm của mình vì như thế " em sẽ bị bắt bài " y như cho " họ " thấy cái tẩy của mình " họ " sẽ tha hồ bày vẽ ra lắm trò nhõng nha, nhõng nhẽo bực mình lắm !. Khuyên thì khuyên thế thôi chứ mong gì mấy cậu nghe lời ?. Nhiều cậu khi yêu người cứ lơ tơ mơ, chẳng cần là người thông minh lắm, chỉ cần nhìn thấy cái mặt " ngô ngố " của cu cậu là biết ngay hắn đã thấm đòn tình rồi . Khi ấy có mà cản hắn bày ra những trò loãng moạn gì chỉ có trời biết !. Thôi kệ, nói cho vui vậy thôi nhưng lòng thầm mong cho hắn đừng nghe lời mình, khi yêu ai cứ bày tỏ đại đi, không nói ra lấy ai mà biết, các cô bây giờ coi vậy cũng thực tế lắm, nhiều lựa chọn lắm, một bông hồng đẹp nhiều người muốn hái, 1000 người yêu em trong đó có ta, còn 100 tên yêu em cũng có ta nốt, nhưng chắc gì còn 5 thằng yêu em có ta trong đó ?. Suy cho cùng, yêu chẳng có gì là xấu, xấu hay đẹp đơn thuần do mình yêu kiểu nào thôi
.

Hồi ấy gia đình chú không khá giả gì. Thím buôn bán ngoài chợ, chú chạy cyclo máy. Hằng ngày chú chở thím và hàng hoá ra chợ, chở các con đi học trên chiếc cyclo máy này. Cái xe dường như to hơn chú nhiều, tiếng máy Gobel của Đức nổ nghe phành phạch, phun khói mịt mù khi départ luôn làm cho bọn trẻ con chúng tôi thích thú. Những buổi đi học sớm, tôi thường thả bộ từ ngã tư Xóm Gà tà tà qua đường Ngô Tùng Châu, đi ngang qua trường Tân Khoa trước khi băng qua đường vào nhà chú ở đường Phan Tây Hồ, sau lưng trường Đạt Đức của ông Phan Thuyết, chỉ để được ngồi lên chiếc xe cyclo máy này đi học cùng nó. Bao giờ cách trường học chừng non 100 thước là chúng tôi xuống. Thoạt đầu mình cũng thắc mắc, sao chú không chạy đến ngang cổng trường mà bỏ chúng tôi xuống ở đây, sau này mới dần dần ngộ ra. Ý thằng bạn tôi nó muốn thế. Ở đời đôi khi có những điều khó nói ra, muốn hiểu, muốn biết ta phải tự đặt mình vào vị trí của người mới thấy được, mới hiểu được những uẩn khúc trong đó. Muốn thiên hạ hiểu mình, trước hết mình phải hiểu thiên hạ đã. Làm cho mọi người hiểu mình thực ra dễ hơn mình đi hiểu người khác.

Đôi khi nghĩ lại tôi vẫn thường tự hào ít ra mình cũng hưởng được một nền giáo dục căn bản của những năm trước 75. Người ta có thể mua cho mình những bằng cấp, việc trang bị những kiến thức của nhân loại chẳng có gì khó nếu ta có cái chí, có ý thích. Nhưng cái giáo dục nhân cách, làm cho ta trở thành một con người tốt ở xã hội, cái quan niệm tôn sư trọng đạo, cái cách học như thế nào để trở thành " người " hơn là tuỳ thuộc vào cái cách giáo dục từng thời kỳ. Như tôi bây giờ, khi nghĩ về những vị Giáo sư đã từng dạy dổ tôi ngày xưa với tất cả lòng kính trọng. Tôi may mắn được học trường công, không phải đóng một đồng xu nào, chỉ biết ăn và học, những người Thầy của chúng tôi ngày ấy cũng chỉ biết ăn rồi dạy dỗ chúng tôi nên người, không vướng bận vào những nợ đời , những toan tính đời thường nên cứ thế mà dạy, cứ thế mà học. Bạn bè trong lớp có đứa con nhà giàu, có đứa con nhà nghèo, dĩ nhiên, nếu để ý ta vẫn thấy trong bộ đồng phục ngày xưa, có chiếc áo trắng được may bằng vải kate, có chiếc áo được mua ngoài chợ, may bắng vải tám hơi ố màu một chút, nhưng liệu bao nhiêu đó có đủ thời gian để chúng tôi quan tâm phân biệt nhau không ?. Câu trả lời là không . Chúng tôi có đứa lội 5, 3 cây số đi học, có đứa được cha mẹ mua cho chiếc xe đạp đầm là cưng lắm rồi, thằng nào oách lắm có được chiếc mobylette hay chiếc vélo solex là cả bọn xúm vào đòi chạy thử, ngã chõng gọng lên mà cười, mà vui. Thằng có xe luôn đến nhà chở thằng không có xe, quá lắm thì trao đổi, tao có xe, mày có sức, chở đi " con " !!! hì..hì…
Chúng tôi học trước hết vì lòng tự trọng, không muốn thua kém bạn bè, chẳng cần ai phải thúc đít bắt học như bây giờ, chẳng có cái áp lực nào ngoài việc làm vui lòng cha mẹ, ngoài cái mong muốn ganh đua cùng bạn bè, ngoài cái mong muốn có được con chữ vào đầu. Ba tôi ngày xưa luôn dành sự quyết định tương lai cho con mình định đoạt, ông chỉ vẽ đường ra cho chúng tôi bước tới thôi. Những câu nói như :" Con nên nhớ, sau này nếu vạn nhất con có đi đạp cyclo kiếm sống, thì một anh phu cyclo có học vẫn khoẻ thân hơn một anh cyclo không học hành tử tế !". Đời lính đã đưa ông đi mọi miền đất nước, mỗi tháng chỉ về thăm nhà có 5 ngày, những khi ấy, trình cho ông xem cái học bạ ghi thành tích học hành của mình, tôi thường vui như mở hội khi thấy ông xoa đầu khen ngợi thằng út cưng của ông học hành tiến bộ. Và châm ngôn của ông, không cho con mình thiếu cái gì so với bạn bè, nhưng cũng không cho con mình hơn bạn bè cái gì , chỉ kỳ vọng, phen này con thi Tú tài chỉ cần điểm Bình là Cậu cho con du học ngay….Thế mà ….

Biết nhau hơn 30 năm đủ để tôi hiểu trong cái vóc dáng nhỏ bé của người đàn ông đó, cái nghị lực và lòng thương yêu gia đình, con cái của ông là vô bờ bến. Những năm sau 75 đầy khó khăn, ông vẫn giữ cái nghề chạy xe cyclo máy ngày ngày. Tốt nghiệp Trung học, bọn tôi mỗi đứa mỗi ngã, thằng bạn tôi đi bộ đội, nằm bên Miên gần 3 năm. Ông một mình mê mãi, lo cho 3 đứa con sau cùng vượt biên qua Úc.

Cô Vân “ của tôi” cũng đi trong dịp này, giờ đã tay bế tay bồng, lâu lâu vẫn nhờ cậu em út gởi lời thăm hỏi đến người đã một thời ái mộ cô ngày xưa. Người ta vẫn thường vuốt ve niềm kiêu hãnh ngày xưa bằng những lời thăm hỏi như thế đấy, điều này làm tôi đâm ra thắc mắc, không biết trong những những lần tâm sự, vui đùa với bạn bè cùng trang lứa, có lần nào cô chỉ hình tôi cho chúng bạn xem mà bảo rằng :” Đó, cái tay này đó, ngày xưa hắn mê mình phải biết, biểu gì làm nấy, ngoan ngoãn như chú cún con (?), như con mèo ngái ngủ trên tay mình! “ không há ?.

Những năm 96,97 chú Bảy nghĩ hẳn nghề chạy cyclo máy. Caí loại xe ấy giờ người ta cho ra ngoại thành, chở rau củ cho những nông dân ngoài ấy vào nội thành bán hàng đêm. Chú quay về nhà nghĩ ngơi, ngày ngày đi tập thể dục, đi du lịch… Chi phí của hai vợ chồng do mấy người con giờ đã trưởng thành, có công ăn việc làm ở bên này, ở bên kia gởi về chu cấp, nghĩa là không thiếu thứ gì. Thằng bạn tôi sau một thời gian cống hiến, giờ đã là Kỹ Sư, phụ trách một công việc sửa chữa máy móc Y khoa cho một Bệnh viện. Đây là thời gian tôi thấy chú Bảy sung sướng nhất, cũng bỏ công gầy dựng gia đình bấy lâu nay. Thằng bạn hằng tháng vẫn nhờ tôi đem tiền trợ cấp về cho chú, đấy là những dịp chú cháu tôi ngồi uống café, tôi nghe chú kể chuyện ngày xưa. Tuy mặc quần short, mang giày das, cưỡi chiếc moto to đùng, nhưng chú Bảy vẫn vui và có vẻ bằng lòng với cuộc sống của mình và không khoe khoang, hợm hĩnh như nhiều tay nhà giàu mới nổi sau này.
Nhưng cuộc đời nếu chỉ toàn những bình lặng và êm ái thì đâu có gì đáng nói. Và người gây ra phiền toái, theo tôi là do thím Bảy.
Vào những năm 97, 98, rộ lên phong trào chơi hụi, đánh đề. Nạn nhân là những người đàn bà như thím Bảy. Thoạt đầu chỉ là chơi thử thời vận, riết rồi nóng mũi, đánh to dần và lậm lúc nào không hay. Hụi hè thì ham bỏ cao, bỏ thấp, ham lời to, lời nhỏ, mới đầu chỉ có vài chân hụi phòng khi hữu sự, sau bị cái đồng tiền làm loá mắt, nhảy ra làm cái, làm chủ hụi, con hụi hốt hụi dông mất, è cổ ra mà đền cho nhà con . Thoạt đầu lén lút chồng con, bàn tính đánh con gì , số mấy, chừng lậm rồi chẳng nễ nang ai, cứ thế mà công khai.
Thời gian này chú Bảy tôi buồn lắm, hết lời khuyên bảo mà thím một mực không nghe, riết rồi ông buông tay nhìn thím đi dần vào con đường cụt ngủn. Đã có những lần cãi nhau nảy lửa giữa hai người, đã đi vào con đường ly thân, cùng ký tên vào tờ giấy ly dị, cũng may nhờ các con ngăn cản chưa đến mức phải nộp cho ba Tòa áo đỏ xử. Tài sản cắp gói ra đi, cuối cùng cũng cuốn thím Bảy tôi từ VN qua tỵ nạn bên Úc nhờ 3 người con bảo lãnh, để lại một món nợ khổng lồ cho chú Bảy và các con gánh vác, trả dần dần. Sáu năm trời một thân, một mình ky cóp trả nợ cho vợ, chú già hẳn đi. Rồi thì cũng gần xong một câu chuyện không vui, nhưng cuộc đời vốn ác nghiệt, chẳng bao giờ chấm dứt cái nỗi khổ của kiếp người khi tình cờ trao cho chú Bảy một hình bóng người đàn bà khác. Oái oăm thế đấy.
Thím Ba vốn gốc Quãng Ngãi, có con lập nghiệp trong này, ở trọ nhà chú Bảy, nên thỉnh thoảng khi vào thăm con, cám cảnh cho thân già của chú Bảy mà thường nấu dùm chén cơm, lo giùm thang thuốc. Vốn mất chồng từ lâu, cái cuộc sống đơn côi chiếc bóng chắc cũng gây cho thím Ba nhiều ngậm ngùi, nên khi thấy có người cùng cảnh ngộ, thế là nảy sinh tình cảm. Hai người già lại cách nhau hơn 10 năm tuổi. Tôi có cái hân hạnh được tiếp xúc với thím Ba ngay từ đầu trong những khi qua thăm chú, vì thế cũng mang tiếng dính líu vào cuộc, dù chuyện xảy ra giữa hai người tôi hoàn toàn mù tịt.Chỉ biết thỉnh thoảng chú Bảy đáp xe đò về Quảng Ngãi thăm thím Ba, khi vào ông vui hẳn lên, luôn miệng khoe cùng tôi thím Ba mày chăm sóc tao chu đáo lắm, người gì mà rộng lượng, không chấp nhất ba cái chuyện linh tinh, thế này thế nọ, thậm chí còn gởi quà cáp vào cho mấy đứa con chú, dĩ nhiên có phần thằng bạn của tôi trong đó.
Mà tên này cũng lạ, trong những ngày như thế hắn luôn miệng khoe cùng tôi, nào là yên tâm khi thấy có người thay mẹ nó lo cho ba mình, thay vợ chồng nó lo cho ổng trong lúc tuổi già. Tất nhiên chuyện xảy ra lâu ngày thím Bảy ở bên Úc cũng biết, nhưng chắc do cái thế đứng của mình khi ấy là người trốn nợ nên thím không có thời gian và điều kiện về VN thường xuyên nhằm làm rõ trắng đen ( lời của Thím ), cho ra chuyện (?).
Và mọi chuyện chỉ kịp bùng phát khi thím Bảy về ở hẳn ở VN vào cuối năm 2004, không ở chung nhà với chú Bảy mà ở nhà người con gái thứ hai cách nhà chú chừng 10 thước. Sau khi tìm hiểu mọi chuyện, người mà thím Bảy lôi ra hỏi tội trước tiên lại là tôi. Mặc dầu cứ một hai khằng định mình không dính líu vào việc này, rằng thì là chỉ biết thím Ba qua chú Bảy, nhưng xem chừng thím chả tin tưởng vào tôi mấy. Có lần thím cứ 1, 2 bắt tôi phải chở thím tìm nhà thím Ba. Thú thiệt lần ấy tôi đánh lô tô trong bụng , ép lòng chở thím đi tìm nhà. May mắn là khi ấy thím Ba đã về QN. Đứng xa xa chỉ nhà, tôi chỉ chực bỏ chạy nếu chẳng may có cãi lộn xảy ra giữa hai người . Không tìm được thím Ba, thím Bảy dò la nơi mấy bà hàng xóm nhiều chuyện, một mực khẳng định chủ quyền của mình trên thân thể chú Bảy với bàn dân thiên hạ, bắn tiếng rằng thím Ba hãy liệu hồn !!!
Việc kế tiếp là thím Bảy cấm vận và quản lý chú Bảy chặt chẽ hơn. Mọi chi thu trong nhà thím quản lý tất, hàng ngày cơm canh đem ra nhà trên cung phụng chú Bảy ba bữa chu toàn, chú Bảy đi đâu cũng được mấy thằng cháu theo phe thím theo sát nút, nhìn cái bill điện thoại có số gọi về QN là thím Bảy cho cắt đường line điện thoại cái cụp !. Lần này thím Bảy được sự hậu thuẩn tuyệt đối của các con, từ thằng bạn tôi giờ đã quay ngoắt 180 độ khi hắn hùng hồn tuyên bố cùng chú, nếu Ba muốn theo bà Ba kia thì xin đi luôn, đừng quay về nhà nữa , đến cô Vân " của tôi " cũng hùng hồn không kém khi phát biểu, phen này về VN sẽ kiếm tôi hỏi cho ra cái tội " nối giáo cho giặc !!!".

Em Vân yêu vấu ! Hẳn em có lý do để hùng hồn như vậy. Ngày xưa khi lở dại " yêu " em, anh đã sẳn sàng vì em mà làm nhiều điều khờ dại, thậm chí nếu một hôm em buồn tình, em chỉ mấy cái ngôi sao trên trời biểu anh leo lên hái về cho em chơi, chắc anh cũng không ngại gian nan mà lang thang ngoài mấy cái chợ, kiếm mua mấy ngôi sao thủy tinh mang về dối gạt rằng sao ấy anh vừa mới hái trên trời về sau khi phải chiến đấu cật lực cùng mấy con quái thú hung dữ, miệng phun lửa phèo phèo khiến râu tóc anh trụi lũi, chỉ mong mang đến cho em niềm vui toe toét là anh mừng run lên rồi...Ngày nay dù chúng ta mỗi người mỗi ngã, gạo nếp đã thành cơm , dù cơm khê hay cơm khét cũng mang tiếng là cơm, dù ván em đã đóng thuyền dài, to thật là to, ván của anh đóng được cái xuồng ba lá mà giờ xem ra đã mục nát, em vẫn có quyền nhân danh cái tình " yêu " ngày xưa mà chì chiết anh, móc rỉa tim anh đến rớm máu ( hổng biết còn máu để rướm không nữa, chờ chút, kiểm tra xong báo cáo ngay cho em... ), mà trách anh sao không ngăn cản ba em đem lòng yêu người khác, phụ bạc mẹ em ( cảm động cực kỳ !)....Rằng thì là...tá lả...hihi...anh vẫn thủy chung với cái tình cảm vốn có của riêng mình mà bảo lưu cái niềm thông cảm của anh dành cho ba em. Chắc em cũng từng biết đã nhiều lần anh gân cổ lên mà cự cãi với thằng anh của em, mày chỉ biết coi trọng cái danh giá cho riêng mày mà không cho ổng bả ly dị nhau cho rồi, hoặc giả tìm cách cho bà già mày nguôi ngoai khủng bố ba mày như vậy, vì ai cũng thừa hiểu những lấn áp , những bó buộc mà má mày đang làm không xuất phát từ tình cảm chân thành của bà dành cho ông, đơn thuần chỉ là sự ganh ghét, tức tối khi thấy cái gì của mình bị người khác cuỗm đi mất, nói thế cho lịch sự chứ bảo rằng đồ thừa, đồ bỏ lăn lóc ngoài đường, được người ta lượm về chùi rửa sạch sẽ , tân trang lại cho mới keng rồi đâm ra tiếc nuối, đâm ra bực mình, xách dao phay đi đòi lại cũng không ngoa chút nào !... Bao nhiêu lần ổng tâm sự cùng anh, con cái nuôi cho ăn học thành người, giờ quay ra phán một câu xanh rờn, ba đi thì đi luôn đi, đừng xách gói về nhà này nữa....
Thế nhé, về đây để đôi ta tranh luận cho ra lẽ, em " yêu " ngày xưa của anh...
Hihi...

Dưới sự o ép quá đáng của bà vợ cũ, của đám con yêu ngày xưa, của ba cái đám cháu chít lâu la lục tặc của mình, chú Bảy đâm ra khủng hoảng, mà khủng hoảng ở cái tuổi hơn 70 này, người ta thường đâm ra bịnh. Mà bịnh nặng mới ớn chứ. Cái đường dẫn mật ngày nào còn thông suốt, nay bỗng nhiên đâm ra tắc tịt. Tắt tịt thì vàng da, người hóp lại, teo riết y như miếng mỡ trên chảo một ngày bỗng biến thành cái tóp mỡ vàng khè. Thế là cả nhà xúm xít lôi chú vào bệnh viện, chạy chọt nhờ bác sĩ mổ gấp để thông cái đường dẫn này. Mổ xong tay Bs còn ráng dặn người nhà đưa chú về tẩm bổ, chứ cái thứ bịnh này chăm sóc không khéo, thay vì sống được 3 năm sẽ rút xuống còn hơn năm là đi theo diện đoàn tụ ông bà ngay.
Trong cái giai đoạn này mới thấy sự sốt sắng, lăng xăng của thím Bảy, cứ cun cút quanh chú Bảy mà lo, mà lắng. Từ tiền viện phí đến chuyện đút cơm, mớm cháo hàng ngày. Người vô tình mới hiểu chuyện cứ tắc lưỡi khe cho chú Bảy có người vợ hiền, chỉ có người trong cuộc cỡ như tôi, tinh ý lắm mới thấy dường như chú Bảy hổng khoái lắm với cái trò âu yếm này. Dạo này chú ít nói hơn thường ngày, trong bệnh viện thì cứ một mực thở dài, ăn ít, uống ít, khi về nhà cứ bỏ bữa, lắm khi thím Bảy phải bưng mâm cơm đầy vào nhà trong cho con Ki nó ăn. Tôi tin rằng chú đang chờ phép lạ xảy đến khi một sớm mai thức dậy, người mang cơm vào cho chú ăn không phải là thím Bảy mà là thím Ba !!! Cái luận cứ này tui đúc kết được khi cứ phải nghe đi, nghe lại cái câu riết róng sau lưng chú của thím, thằng chả bày đặt chê ỏng, chê eo đồ tao nấu, ý muốn chờ con mẻ vào nấu cho ăn đó, kèm theo cái tiếng Xí dài thòong lòng của thím, đừng hòng nhá !!!. Giời ạ, mỗi lần như thế ốc ác trên người tôi nổi lên cục cục, riết cái đâm ra hoan moang tư tưởng, không biết đâu là sự thật.
Mà cũng được lắm chứ, nếu như chú Bảy của tôi có thèm, có muốn bàn tay chăm sóc của thím Ba, xét cho cùng, có gì sai trong chuyện này không nhĩ ???. Ở cái tuổi gần chui xuống lỗ này, chắc đôi khi người ta hóa ra ngây thơ mà tin vào cái cảm xúc mang tính con nít của mình, tâm hồn nó hóa ra trẻ thơ như lão Ngoan Đồng ngày xưa, người ta thèm một cái vuốt ve, một cái gãi đầu, một cái gãi lưng chứ nói thiệt, cơm cháo gì được đâu mà ham với muốn !. Cái giống đàn ông đa số coi vậy chứ hổng ưa thay đổi cuộc sống nhiều, ai cũng thèm cái cảm giác thân quen, cái mùi gợi nhớ, chưa chắc gì thèm uống ba cái thứ cafe pha bột bắp khét lẹt của bà chủ quán đầu ngõ, chẳng qua ghiền cái chỗ ngồi mỗi sáng thôi, đúng hông?. Mà khi đã có sự thay đổi, có thể hiểu cái cái cảm giác xưa nó hổng còn cám dỗ nữa, cái mùi xưa giờ chắc hết còn gợi cho họ nhớ ra nó mùi gì, cái chỗ ngồi trong quán cafe đầu ngõ giờ rệp mẹ, rệp con sinh sôi nảy nở dài dài, phải thay đổi rồi. Mà đàn ông họ thay đổi vốn nhanh, vốn lẹ, vốn dứt khoát như cái tính cách của họ, nên họ thường mang cái tiếng là người thiếu chung tình, ngẫm ra cũng tội nghiệp cho họ...Khi đã ghét rồi, chớ liệu hồn phất phơ, la đà trước mặt họ. Thím Bảy chắc hổng ngộ ra chân lý này, nên càng đi qua, đi lại, càng la đà trước mắt chú Bảy càng khiến chú bực mình thêm, ghét ít bỗng đâm ra ghét nhiều, mà cái thương ghét của con người không tự nhiên mà mất đi, chỉ biến thiên từ người này qua người kia, càng ghét người này càng nhớ người kia...Ngộ thiệt...hì...hì...

.........
Khi tôi đến nhà, chú Bảy đang coi Tivi. Cái nhà của chú ngày xưa do tôi xây cất giùm, nên tôi gần như thuộc từng ngõ ngách bên trong. Chú dọn ra phòng khách để ở. Một cái gường nệm chần dần giữa phòng. Chú ăn, chú ngủ, coi Tv , đọc báo ở đây. Cái cửa sau dẫn ra nhà thím Bảy và cô con gái thường mở khóa ngày 3 lần, mỗi khi thím Bảy mang cơm nước ra cho chú ăn, chìa khóa thím Bảy bỏ túi. Cổng trước, đối diện nhà thằng cháu vô công, rỗi nghề của thím, ăn rồi chỉ mỗi việc khèo chân nằm ngữa trên cái ghế bố, mắt lim dim như mắt cú canh chừng từng bước chân của chú Bảy. Trên lầu trước đây cho mấy cô Sinh viên thuê, giờ vắng hoe, thiếu vắng mấy cô này chính tôi cũng buồn, hết người tán dóc vài câu mỗi khi ghé nhà chở chú đi uống cafe. Mà tôi coi vậy chứ bỗng nhiên hóa ra quan trọng , là người gần như duy nhất chở chú đi chơi, đi uống cafe mà qua mắt được tên cháu đáng ghét đó, dù rằng mỗi khi như thế, dù đã trốn biệt thím Bảy, lâu lâu vẫn được thím ưu ái gọi điện thoại hỏi thăm bâng quơ vài câu trước khi vào chủ đề chính, sao mày, ổng có nói gì với mày không mày ?... . Choán thiệt...
Nhìn chú Bảy bây giờ tôi chợt nhớ đến bài thơ Hổ nhớ rừng của ông Thứ Lễ dễ sợ. Nhưng chẳng biết cái cũi sắt với cái cũi bông , cái cũi nào đau khổ hơn và mối căm hờn với mối căm giận, cái nào ghê gớm hơn cái nào. Nhưng tôi biết chắc, chú Bảy sống trong cái lồng nhung này, hổng chết sớm mới là chuyện lạ. Ấy là tin lời của tay Bs ngày nào...
Bây giờ, ngồi kể lại chuyện này, độc nhất trong tôi là nhớ lại câu nói trước khi chia tay cùng chú , có chuyện gì, chú sẽ gọi con !....Khi người ta không còn tin vào những người thân của mình, họ thường gởi gấm niềm tin ấy vào tha nhân.

Em Vân yêu vấu của anh...
Trước khi dứt chuyện, tưởng cũng nên có vài lời cùng em, lôi em vào chuyện này nhằm minh họa cho nó vui, chứ thiệt ra, chuyện của đôi ta chấm dứt từ lâu lắm rồi, từ ngày em cất bước theo chồng, bỏ thuyền, bỏ bến, bỏ dòng sông , bỏ anh đứng khóc huhu bên bờ sông vắng cùng nước lạnh như băng... Dù sau này Em Có Còn Trở Lại, Lúc Cuối Chiều Mưa Bay mà tìm anh rủa xả cái tội nối giáo cho giặc đi nữa , anh cũng sẽ trốn em như xưa nay anh đã từng trốn em....Hihi...Em biết tính anh mà, yêu là yêu cái hình, cái bóng, cái cảm xúc của anh, của em vào những ngày xa xưa, thời chúng ta chưa biết gì kìa...Tính anh hay yêu vu vơ lắm, đôi khi cái thực, cái hình hài hào nhoáng không làm anh gục ngã, nhưng chỉ cần đôi lần hít trúng một mùi hương thoang thoảng, nghe một câu thấm ý, bình dân thường gọi là trúng đài ấy, thế là lăn cu quay ra đất mà sùi bọt mép không phải vì động kinh, ấy là yêu đó em...hihi...
Chúc em vui...
Người yêu cũ của em.


Số Lần Chấm:  
21

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,211
Nguồn:
Đăng bởi: Hướng Dương (2/24/2005)
Người gửi: Anh Ba
Người sửa: Ống Chích;