Truyện (Chưa Xếp Loại)

Tác Phẩm

Nguyễn Phước Nguyên

I.
Chàng trở mình thức giấc. Duỗi cánh tay qua bên cạnh.
Lạnh. Và trống vắng.
Chàng bật mình ngồi dậy.
Nàng đã ra đi.
Một tờ giấy nằm dưới bình hoa nhỏ trên bàn.
Đưa tay xoa mặt, chàng ngồi nhìn lá thư. Bất động.
Chàng thả đôi chân xuống giường, bước lại cầm lá thư lên rồi chậm rãi đi ra ngoài lan can của căn phòng trọ nằm trên lầu ba của chàng.
Ánh nắng đang lên cao dần.
Bên dưới, phố xá bắt đầu nhộn nhịp vào một ngày mới.
Chàng ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc đặt bên cạnh cái bàn nhỏ và một chiếc ghế nữa - nơi chàng và nàng đã từng ngồi ăn, ngồi nhìn sao mọc, ngồi trò chuyện đến khuya. Và hôn nhau đắm đuối. Chàng đọc lá thư.


Anh yêu,
Chắc chắn sự vắng mặt của em sáng nay
không làm anh ngạc nhiên.
Cám ơn anh đã cho em ba tuần thật hạnh phúc.
Với anh.
Với con tim em.
Với tình yêu mà em muốn có nhưng
chưa hề đón nhận.
Thật trọn vẹn.

Anh đã từng nói trong cuộc sống,
anh không bao giờ đặt câu hỏi với tình yêu.
Với nghệ thuật. Em cám ơn anh đã không hề
đặc một câu hỏi nào về em.
Về sự có mặt của em.
Về cuộc sống của em.
Chúng ta đã không hề có những câu hỏi cho nhau.
Về nhau. Về thời gian. Về tương lai hay quá khứ.

Em phải trở về với những gì em đã sống.
Với cuộc đời, em xem như
sự gặp gỡ giữa chúng ta chưa hề có thật.
Nhưng em biết anh sẽ tin
khi em nói tình yêu giữa chúng ta có thật
trong em.
Đủ cho em niềm vui.
Đủ cho em hạnh phúc, ở mỗi lần nghĩ đến.
Suốt đời em còn lại.

Anh yêu,
Hẳn anh cũng đã đoán ra,
em vì yêu những tác phẩm nghệ thuật
của anh mà tìm đến. Và ở lại.
Cuộc sống có rất nhiều tao ngộ tình cờ.
Cả đời em, em đã ơ hờ với những tao ngộ tình cờ đó.
Cho đến khi mình gặp nhau.
Em đã đón nhận vào từng nhịp tim mình,
từng hơi thở mình lần đầu tiên em gặp anh.
Thật hân hoan.
Thật hồn nhiên.
Thật chân thành.
Cũng như em đã đón nhận
những giây phút đầu tiên trong đời mình
tình yêu hiện hữu.

Em hạnh phúc khi thấy anh đã
một lần nữa hiến dâng
đôi tay, linh hồn và con tim
cho nghệ thuật sau một thời gian dài chối bỏ.
Anh bảo vì tình yêu.
Vì chúng ta yêu nhau. Và anh đã đoán ra,
em đã ở lại với anh lâu hơn thời gian cho phép.
Cho đến khi anh hoàn thành pho tượng.

Em hạnh phúc khi thấy
anh say mê cùng tác phẩm của tình yêu.
Của chúng ta.
Em biết anh sẽ vui khi biết
em đã mang theo pho tượng đó khi ra đi.
Anh đã nói - Hạnh phúc cho người sáng tạo
là ngay khi người ấy đang hình thành tác phẩm
bằng tất cả linh hồn và con tim mình để
đưa tình yêu vượt ra ngoài
những đóng khung của nghệ thuật.
Và vì hiểu như thế,
nên em tin anh sẽ hài lòng
khi em ra đi đem theo pho tượng -
là hiện thân của tình yêu chúng ta.
Và em tin anh sẽ hạnh phúc
khi biết rằng em sẽ nâng niu và gìn giữ nó,
như em đã,
và sẽ mãi mãi
nâng niu và gìn giữ
tình yêu và hạnh phúc của chúng ta cho nhau.

Một lần.
Là một đời.
Trong em.


Chàng xếp lá thư lại. Nhắm mắt và dựa đầu vào bức tường sau lưng, đón từng tia nắng ấm đang lan dần trên từng phần thân thể. Và nụ cười.



II.
Ông trở mình thức giấc. Và nằm lắng nghe.
Đúng là có tiếng gõ cửa.
Ông thả đôi chân xuống giường, bước lại mở cửa. Trước mặt ông là một người thanh niên với một món đồ ôm cẩn thận trong tay. Người thanh niên hỏi tên ông. Ông gật đầu xác nhận. Người thanh niên xin phép được vào nhà để nói chuyện cùng ông. Nhận ra sự ngần ngại của ông, chàng thanh niên mở món đồ ra. Đó là pho tượng cuối cùng ông hoàn thành hơn ba mươi năm về trước.
Ông lùi người vào trong, nhường lối cho người thanh niên bước vào. Và đóng cửa lại.



III.
Suốt khoảng thời gian từ khi lấy nhau, Thuyên biết vợ chàng lúc nào cũng sống với một khoảng trống trong tâm hồn. Nàng muốn đi tìm người cha mà nàng chưa hề gặp mặt.

Trong lần đầu ra mắt phòng triển lãm, vì muốn giúp chồng, vợ chàng đã xin phép mẹ nàng cho trình bày pho tượng mà mẹ nàng chưng trong phòng ngủ của bà. Sau khi bà từ chối, mẹ con nàng đã giận nhau vì những lời nói nóng nãy sau đó. Vì không muốn thấy mình là lý do của sự bất hòa giữa hai mẹ con, Thuyên đã đứng ra giảng hòa. Đó cũng là lúc bà cho vợ chồng chàng được biết tác giả của pho tượng cũng là cha ruột của vợ chàng. Vì hoàn cảnh gia đình, bà đã lấy một người chồng lớn hơn mình rất nhiều tuổi, không có con được với nhau. Người chồng ấy rất yêu thương bà dù biết rằng bà không yêu ông ta. Trong một chuyến đi nghỉ mát một mình, bà đã gặp, đã yêu một người nghệ sĩ tạc tượng nổi tiếng đã từ lâu ngừng sáng tạo. Và bà đã sống thật trọn vẹn cho tình yêu đó. Sau khi biết mình mang thai, bà nói thật cùng chồng. Và người chồng không hề trách móc, vẫn yêu thương bà và chấp nhận nuôi đứa bé như con ruột. Cảm động với tình yêu bao la, không điều kiện của chồng, bà đã chung thủy sống bên ông cho đến ngày ông lìa đời. Vợ chàng lớn lên không hề biết chuyện này cho đến hôm đó. Cũng như cha ruột nàng cũng không hay mình có một đứa con gái đã lớn khôn.

Dù không nói ra, Thuyên biết từ hôm đó vợ chàng ít vui hẳn đi. Mẹ của nàng cũng vậy.

Và chàng đã đi đến quyết định đi tìm người nghệ sĩ tạc tượng đó. Để làm gì, Thuyên cũng không rõ. Nhưng chàng biết hạnh phúc của gia đình chàng sẽ không được trọn vẹn cho đến khi chàng gặp được ông ta.

Sau ba năm tìm kiếm, Thuyên dò ra ông ta đã ngừng sáng tạo rất lâu. Và hiện đang giữ một công việc thật khiêm tốn trong chương trình sưu tầm kiến trúc cỗ xưa ở Hy Lạp. Và chàng trình bày lại những gì mình biết được với vợ chàng và mẹ nàng.

Sau đó, với sự đồng ý của hai người, chàng đã lên đường sang Hy Lạp với pho tượng trong tay.



IV.
Thuyên đứng nhìn phòng triển lãm với niềm vui man mác trong lòng.

Hôm nay là ngày kỷ niệm bốn năm phòng triển lãm nghệ thuật của chàng được mở cửa. Và cũng là ngày kỷ niệm năm năm thành hôn của vợ chồng chàng.

Lần đầu tiên trong thế giới nghệ thuật, tất cả mọi tác phẩm của người nghệ sĩ nổi tiếng kia được triển lãm chung một nơi. Trong đó có cả một tác phẩm chưa hề được triển lãm trước công chúng bao giờ. Một pho tượng. Và sau ba mươi năm không sáng tạo, người nghệ sĩ đã trở lại với nghệ thuật một lần sau cùng bằng cách hoàn tất một chân dựa cho pho tượng.

Thuyên cười khi nhìn vợ mình đang bước lại gần. Chàng hỏi: Ba mẹ đâu em? Nàng đáp: Ba mẹ đưa con ra công viên thả diều rồi. Thuyên vòng tay qua vai vợ. Và xiết nhẹ ân cần. Nàng tựa đầu vào vai chồng. Và mỉm cười. Nụ cười người vợ chỉ dành riêng cho người chồng mình yêu thương.

Thuyên đưa mắt ngó về góc bên kia của phòng triển lãm. Nơi đó, những người thưởng ngoạn đang trầm trồ đứng trước pho tượng. Không phải chỉ vì pho tượng đẹp. Mà vì pho tượng, trước giờ vốn được đặt trong tư thế nằm, nay đã được đặt đúng tư thế đứng nghiêng của nó, như ý của tác giả, với chân dựa mới. Người ta thấy từ pho tượng và chân dựa, khi được ánh đèn soi bóng lên tường, hình ảnh một người đàn bà đang ngả vào vòng tay đón nhận của một người đàn ông. Một sự ngả vào đầy hạnh phúc. Một vòng tay đón nhận thật trọn vẹn.

Pho tượng và chân dựa được đặt tên là Ký Thác.




Nguyễn Phước Nguyên


Số Lần Chấm:  
4

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,750
Nguồn: trinhnu.net
Đăng bởi: Ngọc Dung (1/25/2005)
Người gửi: