Truyện Văn Học Việt Nam

Trong Mơ

Nguyễn Tấn Hưng

Nha Trang, một ngày đẹp trời. Nắng mong manh như tơ vàng lụa mỏng, lung linh trang trải khắp miền biển khơi bao la trước mặt và núi đồi trùng điệp sau lưng. Tiếng sóng rì rầm vỗ vào bờ cát trắng chan hòa cùng tiếng gió vi vu thổi qua hàng phi lao là điệu nhạc mê hồn của xứ thùy dương. Không một ai có thể dấu được nhịp rung cảm êm đềm tận đáy lòng mình trong những phút giây trầm lặng, lắng nghe đó.

Hơn nữa, không đẹp trời sao được khi hôm nay là ngày gắn alpha của Tần, sau bao ngày huấn nhục đầy gian truân khổ hạnh, tróc vảy trầy vi. Không một thành quả nào được coi là lớn, nếu không có những thất vọng ê chề đi trước. Tần cảm thấy mình như can đảm có thừa khi đã vượt qua được những thử thách cam go, sống chết cho đời lính. Cánh cửa hải nghiệp vừa rộng mở, và cuộc đời chàng như thực sự đã sang trang. Bao nhiêu kiến thức học hỏi đang chờ đợi chàng, một con người hiếu học và cầu tiến.

Ánh nắng chiều le lói trên chòm cây khuynh diệp phía sau sân cờ, báo hiệu một ngày sắp tắt. Nhường lại cho bóng đêm những vui đùa riêng của nó, sau một ngày dài làm việc cực nhọc. Nhứt là đêm nay, đêm liên hoan cho toàn khóa. Những con cái của Ðệ nhị Hải sư đang vừa mới chào đời. Với cặp alpha sáng ngời lủng lẳng trên vai.

Tất cả bàn ghế trong nhà bàn, phạn xá, đều đã được mang ra thao diễn trường, bày thành hai dãy dài cách đều nhau từng khoảng ngắn. Mặt bàn được phủ lên một lớp drap giấy, trắng xóa. Nhìn xa giống như những đóa hoa biển cài lên lượn sóng bạc đầu. Giống luôn màu đồng phục của người lính hải hồ. Trắng muốt từ đầu đến chân, từ mũ kết-bi cho đến đôi giày. Và ngay cả cặp găng tay. Trắng như lòng người trinh nữ trên những bến bờ, đang đợi chờ những tâm hồn hiên ngang oai hùng của biển.

Hai con "bê thui" được đặt ở hai đầu. Hai con bò con đang bị xỏ lụi, nướng trui trên gác tréo thì đúng hơn. Thơm phức cả một vùng trời. Cái trục sắt thỉnh thoảng vẫn được quay tới quay lui, trở lửa cho vàng đều. Lò chứa than kê bên dưới làm bằng nửa cái thùng phuy, lúc nào cũng đỏ rực. Cạnh bên có một bàn để đầy dao, nĩa, muỗng, dĩa, rau cải, nước chấm. Và không thiếu những đôi đũa tre. Với nhiều thùng nước đá cục chứa đầy bia lạnh. Một buổi tiệc dã chiến ngoài trời, lính mà lị. Có lửa trại bập bùng trong đêm thâu. Có bóng hồng tay trong tay. Có tình lên men say cho ba đào dậy sóng. Cho tất cả các sinh viên sĩ quan, đàn anh lẫn đàn em. Cùng các sĩ quan cán bộ, ban tham mưu điều khiển quân trường, đã không quên dự phần... ăn ké.

Trời đã chạng vạng tối. Gió đêm hiu hiu thổi và sóng biển vẫn rì rào vọng lại từ xa. Từ bên ngoài vòng đai quân trường, nơi bãi cát bên kia đường Duy Tân nối dài, chạy thẳng xuống Chutt. Từ công viên Bạch Ðằng đang mới thành hình. Nơi có tượng Ðức Thánh Trần anh dũng uy nghi, Thánh tổ của Hải quân, đang chỉ tay phóng mắt nhìn vào biển rộng.

Sau khi chỉ huy trưởng tuyên bố khai mạc, với một bài diễn văn ngắn, tất cả xếp thành hàng hai thẳng tiến, đánh chiếm mục tiêu, làm thịt hai con "bê thui." Trong vui cười, hớn hở. Trò ăn tục nói phét, đấu láo đùa giai được dịp thi nhau nổ như bắp rang.

Ăn giỗ đi trước lội nước đi sau, vì sắp hàng ở gần đầu hàng nên không mấy chốc đã đến phiên Tần. Chàng cầm con dao dài như mã tấu, xẻo một miếng lớn bên đùi. Máu đỏ trong thịt tươm ra. Ý da, còn sống nhăn, ghê quá! Chàng đành phải dùng chiếc đũa tre cắm sâu một đầu vào miếng thịt, hơ lên đốm than hồng, ngồi nướng tiếp. Cho cháy cháy, khét khét bên ngoài một chút. Cho miếng thịt mặn mòi hơn một chút. Mấy thằng bạn chàng bắt chước làm theo, quây quần chật nứt bên bếp than. Quả thiệt là thừa mứa dư dả, không ai thèm nghĩ đến chuyện lóc xương, chặt sườn con bò..., chỉ lo lạng những mảng thịt đầy ắp thịt đủ phần mình. Mà dẫu có trở lại lần thứ hai cũng chưa chắc đã hết.

Phải nhường chỗ cho chúng bạn, Tần mang miếng thịt đã được nướng chín tới để vào dĩa nhựa. Vớt theo mấy con dao, mấy cái nĩa cũng bằng nhựa, và mấy miếng khăn lau miệng bằng giấy. Toàn là đồ chế tạo tại Mỹ, ăn xong vứt đi. Khỏi phải dọn dẹp, rửa ráy chi cho mệt. Cầm thêm hai xâu bia lỡ dở, một nửa Hamm một nửa Budweiser, Tần quay trở về khu trung đội của mình. Dọc theo dãy bàn dài, nhiều bóng hồng đã được mời ngồi xen kẽ với áo trắng tiểu lễ hải quân. Tần tấp vào bàn có mấy tên bạn thân cùng phòng. Có Thành, Trương Viết Thành. Có Thắng, Nguyễn Phước Thắng. Và có Ðức, Ðào Khiết Ðức...

Thắng, dân Bình Dương, trơ trẽn chìa tay lên tiếng:

- Mầy đi lấy giùm cho tao đó hả Tần, cám ơn mầy nghen Tần!

Tuy đang ngạc nhiên vì có nhiều em gái hậu phương trước mặt, Tần vẫn không cần giữ lễ, trả đủa ngay:

- Ớ ớ, làm như ăn cướp cạn không bằng! Còn khuya tao mới lấy cho mầy! Có lấy giùm là lấy cho mấy cô đây, người ta thân phận tay yếu chưn mềm, chớ còn mầy..., bộ mầy không có chưn có cẳng hả?

Thành, dân Cần Thơ, lên giọng kẻ cả, xen vào:

- Chưa gì mà hai thằng bây đã gấu ó với nhau, không sợ mấy cô cười cho à!

Ðức, dân Nha Trang. Bạn cùng khóa hay gọi đám dân Nha Trang này là đám... Thanh niên Khánh Hòa. Thì cũng chẳng trật vào đâu. Nhưng, sở dĩ có sự phân chia bè nhóm lẻ tẻ là vì có một số nhỏ, độ khoảng hai mươi tên, được tuyển mộ trực tiếp tại tỉnh lỵ và nhập trại thẳng vô quân trường. Không qua trại Bạch Ðằng II. Nơi thường dùng làm chỗ đón tân binh và phân phát quân trang cho hầu hết các tân khóa sinh ở thủ đô và lục tỉnh. Và cũng vì vậy, nhóm lẻ tẻ đó chưa hề nếm mùi lênh đênh con tàu trên HQ 500, Dương vận hạm Cam Ranh, hai ngày hai đêm từ Sài Gòn ra Nha Trang. "Ðó là một thiếu sót lớn lao trong... đời hải hồ," đám con rơi này vẫn hay cứ bị chọc như vậy điều chi!

Tuy chê thì có chê, nhưng phần lớn dân thủ đô và lục tỉnh lại khoái kết thân với đám Thanh niên Khánh Hòa dữ lắm! Bởi lẽ, thứ nhứt, dầu sao đám này cũng là thổ công thổ địa tại vùng, nếu cần tìm hiểu thêm đường đi nước bước thì bọn này cũng có thể nhờ vả được. Kế đến, còn cái đám em út tóc kẹp và nhóm bạn bè tóc uốn của bọn nó nữa chi!

Ðức giới thiệu:

- Ðây là Hạnh, bà xã tao. Còn đây là Hiền, Thúy, và Thảo. Bạn cùng trường, cùng lớp, và cùng xóm của bà xã. Còn đây là Tần, Nguyễn Hương Tần, bạn anh.

- Chào chị Hạnh, chào mấy cô.

- Dạ, chào anh Tần.

- Chào anh.

- Chào anh.

Trong ánh sáng mờ mờ ảo ảo của lửa trại và ánh trăng vừa mới ló, bằng trực giác, Tần đã nhận ra ngay là Hiền đẹp hơn hết. Theo ý Tần, hiển nhiên. Cô mặc chiếc áo trắng, ngắn tay bằng lụa mỏng có thắt cái nơ nhỏ trước ngực, jupe phủ gối màu hồng tươi. Vóc người mảnh mai hợp với khuôn mặt xương xương và đôi cánh tay dài suôn đuột. Mái tóc ngắn ngang vai uốn dợn dưới đuôi. Ðôi mắt long lanh, đen ướt. Thảo mặc chiếc áo dài tay màu hường nhạt, điểm hoa hồng, jupe ngắn, đỏ thẫm. Khuôn mặt bầu bĩnh, hợp với vóc người hơi có da có thịt. Thúy có khuôn mặt chữ điền, nước da ngăm, dáng ốm và cao trong chiếc robe màu vàng. Chỉ có Hạnh có lẽ chiều ý phu quân nên mặc cái áo trắng cổ vuông, có những đường viền xanh đậm trông như áo lính thủy, thích hợp với váy trắng, dài. Hạnh hợp với Ðức ở dáng dấp bề ngoài, hơi thấp và có phần tròn trĩnh.

Chẳng biết Thành và Thắng đã có ý tuyển chọn, ngắm nghía cô nào cho mình chưa, Tần cứ đi theo... tiếng gọi của con tim, chìa dĩa thịt ra, ga-lăng tại chỗ:

- Phần này tôi lấy cho cô..., cô Hiền đây. Nhận giùm đi làm phước. Cô Thảo và cô Thúy có cần tôi lấy giúp nữa không?

Thắng chận ngang:

- Ê, vừa phải thôi chớ mậy, định bắt cá hai tay lẫn hai chưn hả? Dễ sợ chưa!

Hiền cầm lấy dĩa "bê thui," cười khúc khích, tiếp lời:

- "Dễ... sợ," cám ơn anh Tần.

Rồi mấy cô gái ngó nhau cười rộ. Cả Thắng, Thành và Ðức cũng cười theo. Tần chẳng biết ất giáp gì, nhưng không nghĩ là mình đã làm điều chi quê mùa lố bịch hết. Chàng vẫn luôn luôn coi trọng phong cách của người sĩ quan hải quân! Theo như sách vở đã dạy! Nhứt là trước mặt những người đẹp như thế này. Tuy nhiên, Ðức đã ôn tồn giải thích giùm cho Tần:

- Nhập giang tùy khúc, nhập gia tùy tục, mầy chưa vô nhà nên mầy chưa biết. "Dễ... sợ" của mấy cô ở đây chỉ có nghĩa là "yes sir," nói trại từ tiếng Mỹ đó thôi! Người ta kính trọng mầy, "yes sir" với mầy mà không biết nói gì sao?

À, thì ra vậy. Tần chợt nhớ ra là cái xứ Nha Trang này bây giờ có rất đông lính Mỹ, bar Mỹ, và nhiều câu nói rất bồi Mỹ đã thông dụng trên đầu môi chót lưỡi của những cô gái bán bar và luôn cả trẻ con thường hay bắt chước. Chàng chưa biết phải trả lời ra sao cho ổn, chẳng lẽ lại "yoúre welcome," thì thời may Thắng đã hớt trước:

- Chắc nó đòi cô Hiền phải nói "aye aye sir" như nói với hạm trưởng vậy, nó mới chịu mầy! Thôi ngồi xuống đây đi ông tiên tổ!

- Khoan, tao còn phải đi lấy thêm "bê thui" nữa chớ!

Ðức cản:

- Cứ để đó cho bọn nó. Ai người ta cũng có bổn phận của người nấy hết, mầy khỏi lo. Ðể cho thằng Thành với thằng Thắng làm nhiệm vụ của nó với cô Thúy và cô Thảo nữa chớ, không thôi tụi nó buồn sao.

Người đẹp... của Tần xen vào:

- Anh Tần và Hiền ăn chung một dĩa này được mà. Thịt và rau cải nhiều quá một mình Hiền ăn không hết đâu.

Thắng lõ mắt ngạc nhiên:

- Trời đất, mới đó mà tình quá vậy ta... Cô Thảo này, cô có muốn cùng tôi đi xếp hàng lấy đồ ăn không?

- "Dễ... sợ," em phải đi với anh Thắng cho có bạn chớ, để ảnh đứng một mình ngoài đó ảnh cảm lạnh sao!

Thắng cười khan:

- Ðó, mầy thấy gì chưa Tần? Mầy đừng tưởng tao là thứ đồ bỏ nghe mậy!

Ðến phiên Thành, không nói không rằng, dụi điếu thuốc đang hút dở trên tay, đứng dậy tiến đến Thúy, đưa tay mời:

- Thôi mình cùng đi luôn với Thắng và Thảo nghen cô Thúy!

Thúy liếc xéo Thành một phát rồi yên lặng nắm tay Thành đứng lên. Cả hai sánh vai cùng nối đuôi theo hàng, như một cặp tình nhân.

Tần ngồi xuống tự nhiên bên cạnh Hiền. Hành động của một người... lính có khác. Không phải rụt rè, nhút nhát như thuở chàng còn là sinh viên. Mỗi lần đứng trước mặt con gái thì miệng như bị dán băng keo, tay chân bỗng dưng đâm ra thừa thãi. Bây giờ chàng không còn lúng túng nữa, muốn gì thì cứ nói toạc ra, chẳng sợ chết chóc ai. Ấy vậy mà được việc hơn, mới kỳ. Vì con gái dường như vẫn thầm mong có sự bạo dạn, tấn công ở người con trai. Một sự biểu đồng tình, đồng lõa. Ngẫm nghĩ lại chàng thấy quân đội đã dạy cho chàng nhiều điều hay. Mà nói nào ngay, ở Nha Trang nói riêng và ở thành phố lính nói chung, con gái cũng quen tánh dạn dĩ, gần như đến ngổ ngáo, không thua gì con trai. Lắm lúc còn tỏ ra ta đây thầy đời, chỉ dạy luôn những người tình chưa chăn chiếu, vì mới vừa lượm được ngoài bãi cát, nữa. Văn minh tân tiến hơn cả Sài thành hoa lệ, với mười cô đã biết nhảy đầm hết bảy!

Tần kéo dĩa "bê thui" sang bên mình, thay Hiền lấy dao nĩa cắt ra từng lát mỏng. Chàng gợi chuyện:

- Chẳng hay chị Hạnh và cô Hiền đây học trường nào và đang ngồi lớp mấy vậy?

Hạnh mỉm cười, trả lời:

- Dạ, tụi này đang học trường Huyền Trân, anh. Còn chuyện học lớp mấy thì anh thắc mắc để mà làm chi, hở?

- Mèn đét ơi, chớ chị không nghe người ta đồn rằng hải quân toàn đi dê con nít, toàn dan díu với những cô nhỏ hơn mình chín mười tuổi sao? Thành thử, tôi phải điều tra thiệt kỹ coi chị và mấy cô đây hỉ mũi có sạch chưa, để không thôi lại mang tiếng dụ dỗ gái dưới tuổi vị thành niên.

Hiền xem vào:

- Chuyện đó thì anh khỏi lo. Anh chỉ cần nhìn vào sự đạo mạo gương mẫu của anh Ðức bạn của mấy anh đó, mà làm chuẩn và làm theo là được rồi.

Tần cười lớn:

- Ý cha, đừng tưởng ông tướng Ðức này hiền lành mà có ngày bán lúa giống. Nó đóng kịch giỏi lắm nghen chị Hạnh. Hiền hay không là hãy nhìn cái bản mặt của anh Tần đây này nè, Hiền ơi. Ðâu, cô ăn thử miếng thịt bít-tết do chính tay tôi nướng trui này xem có ngon không cái đã. Tuy khét đen khét đỏ vậy chớ mà bắt lắm à. Hả miệng ra đi Hiền, lớn rồi đừng có mắc cở nữa.

- Cám ơn anh, anh để Hiền tự ghim lấy được mà.

- Thì để anh đút cho Hiền cho nó có tình có nghĩa chút chút chớ. Ê, Ðức, đâu mầy với chị Hạnh làm ơn quay mặt chỗ khác một lát coi.

Nói cho dữ vậy chớ rồi Hiền cũng tự nhiên không kém. Một lát cho Hiền, một lát cho Tần. Thịt bò non, tươi, thơm ngon, ngọt thịt thiệt. Tần tu một hơi bia dài, mát lạnh cả cổ họng. Chàng lấy gói thuốc Cool trong túi ra rút một điếu rồi thảy lên bàn. Bật hộp quẹt, châm lửa, rít một hơi sâu thật sâu, thong dong nhả khói ...

Thúy với Thành và Thảo với Thắng cũng vừa trở lại ngồi vào bàn. Thêm hai dĩa "bê thui" đầy ối và một mớ Coca-Cola. Hải quân chơi sang thiệt, món nào cũng ấp lẩm, dư thừa. Thắng phát biểu thay cho cả nhóm:

- Lấy luôn một lần để sẵn đây, lát nữa nếu ăn không hết đem về phòng dấu, dành cho ngày mai hoặc cho những cơn đói lòng... nửa đêm thức giấc.

- Ý, mấy anh được phép nấu nướng trong phòng hả? Thảo hỏi.

- Tụi anh làm gì có được cái phép thơm tho đó, vẫn phải làm lén Thảo ơi. Không như em, muốn nấu lúc nào thì nấu, muốn nướng lúc nào thì nướng. Nướng giấc trưa, giấc sáng, giấc chiều... nên hơi tròn tròn là phải!

- Á, anh đừng chọc Thảo, Thảo giận anh "bi chừ..." Thảo nũng nịu đánh nhẹ vào vai Thắng!

- Nếu không muốn anh chọc thì hôm nào ra phố, em phải cho tụi anh thưởng thức tài nghệ nấu bếp của em nghen?

- Ấy, cái mục đó coi bộ kẹt dữ à nha. Ba má em khó tánh lắm, không mời anh về nhà được "mô."

- Thiệt vậy sao? Thôi, phần tao kể như có kỳ đà cản mũi rồi Tần. Mầy hãy lo thân phận của mầy đi là vừa.

Tần quay sang Hiền, hỏi tới:

- Ba má em dễ tánh phải không Hiền? Ừ đại đi cho anh mừng!

Hạnh nói chữa:

- Chỉ có ba má em là dễ thôi. Mà không dễ cũng không được phải không anh?

Hạnh mơn man ngả đầu vào vai Ðức. Chàng đang nhai nhóp nhép cũng phải gật gù:

- Ừa...

Trong bọn chỉ có cặp Thúy và Thành là ít nói. Khác với bạn, Thúy thích suy tư nhiều hơn là phát biểu. Mặc dù hoàn toàn do hoàn cảnh đẩy đưa, nàng bỗng dưng thấy mình gần gũi với Thành hơn.

Cũng như Thúy, Thành thường hay để thì giờ chiêm nghiệm cuộc đời này. Chàng thấy, đôi lúc, cuộc đời chàng chẳng khác nào như một giấc mơ. Mới đó mà chàng đã lưu lạc xứ người những hơn... mấy tháng! Chỉ mấy tháng thôi mà chàng tưởng chừng dài như cả năm, vì thời gian huấn nhục rất là khó khổ. Chúng bạn và chàng đã mong ngóng ngày từng ngày trôi qua. Cho đến sáng nay, cũng tại thao diễn trường sỏi đá này, chàng được nghe những lời huấn dụ hào hùng của vị tân Tư lệnh Hải quân. Những giáo lý và lập luận của thánh hiền còn được truyền lại qua lời tuyên ngôn đó. Và giây phút tuyên thệ, đồng thanh hò hét và đồng vất mũ lên trời làm biểu hiệu, ôi nó sung sướng hãnh diện, khoan khoái làm sao. Một trăm ba mươi sáu mạng nhập cuộc. Một rớt giai đoạn đầu ra trường ngay, móc lên vai cánh gà trung sĩ. Một bỏ mạng sa trường trên vùng cát nóng. Giờ, còn lại một trăm ba mươi bốn tên được chính thức gắn alpha. Cuộc đời của một sinh viên sĩ quan đã và đang thực sự bắt đầu... Thành lõm bõm nghe Tần nói:

- Ê, tụi mình phải thanh toán ba cái ngữ này lẹ lẹ lên, đặng còn đi bal nhảy nhót với người ta chớ! Có nghe tiếng trống nhạc xập xình đã trổi lên không?

Thắng không đồng ý:

- Ối, ba cái nhạc chết thâu băng cassette hát lại đó mầy ơi. Chưa tới màn nhạc sống...

Nghe nhắc tới nhạc, mặt mày mấy cô gái như sáng lên. Mục đích vào đây chỉ có bấy nhiêu đó. Thành biết rõ hai bạn mình, Tần và Thắng, đứa nào cũng đang náo nức cho lần ra quân đầu đời. Hổm rày bận tập dợt liên miên, nhưng chỉ được ôm "đào giả," những "partner đàn ông" do mấy "vũ sư của khóa" như Ðức chẳng hạn, đóng vai. Ôm đào thiệt chắc phải có cái cảm giác gì khác lạ, Thành nghĩ vậy. Tuy biết chắc chắn mình không phải là tay ghiền, nhưng chàng cũng đã học sơ qua đủ hết mọi bài bản cho có điệu nghệ với người ta. Nào là paso, tango, rumba, chachacha, bebop, slow..., đủ cả. Có lẽ chàng sẽ chọn nhảy rời theo kiểu chachacha mà thôi. Vì cho dù có trật bước đi nữa thì cũng không đến nỗi đụng chạm hay đạp chân ai. Trong khi Tần và Thắng, chàng biết, hai đứa này đã nhứt quyết phải đem vòng tay của mình ra ôm hết... con gái Nha Trang. Bằng những điệu slow, tango, boston mùi mẫn... Chàng lại nghe Thắng thủ thỉ với người tình riêng:

- Anh mới học nhảy mấy tuần nay thôi. Nếu có gì trục trặc, Thảo nhớ là phải dìu anh đi nghen. Ðừng để anh té lăn cù ra sàn nhảy mà tên "vũ phu," ý quên, "vũ sư" Ðức... cống của anh rủa thầm.

Hạnh phân bua:

- Tưởng mấy anh học với ai, ai dè học với chàng thì giữa tụi em và các anh phải nói là chỗ đồng môn. Không ai ăn hiếp ai đâu mà sợ. Nhưng, cũng đừng vì vậy mà đi "ăn gian" nghen.

Thì ra mấy cô nàng đã biết cái tẩy của những tay dìu đào lả lướt như nước chảy hoa trôi, Thắng nghĩ. Ðối với chàng, khỏi cần sử dụng ngón đòn slow, boston làm chi. Chỉ cần mỗi cái điệu paso xoay đào trở lui hơi nhanh chân một chút là cánh tay chàng sẽ áp chặt vào đôi gò bồng đảo của em rồi. Giả hay thiệt, bảo đảm, biết liền. Dợt hoài có bao nhiêu đó mà bảo không "ăn gian" sao được. Thắng cười cười:

- Ý da, đúng là gà đẻ gà cục tác. Chỉ sợ đến lúc có ai đó muốn người ta ăn gian mà người ta không thèm ăn gian thì mới phiền dữ đa!

Thảo giẫy nẩy:

- Thôi đi, anh Thắng lại méo mó nghề nghiệp nữa rồi.

Thắng giả lả:

- Chớ bộ em thiệt không muốn anh ăn gian hay sao? Mà nếu em càng không muốn thì anh lại càng ăn gian nhiều hơn đó. Hì hì hì...

Thảo nguýt yêu Thắng một cái dài thòng, sắc lẻm. Con mắt có đuôi. Nhưng, bỗng nhiên, Thắng có ý so sánh Thảo với Kim, người em gái hậu phương của chàng ở cư xá Lữ Gia, Sài Gòn. Ngày nào chàng xuống tàu, bóng Kim đứng trên bờ tiễn người tình, nước mắt như mưa. À, có lẽ cái số của chàng hay sao không biết, Thảo trông giống giống Kim ở vóc dáng bề ngoài, nghĩa là hơi có da có thịt một chút. Tuy nhiên, Kim có nước da trắng như trứng gà bóc và giọng nói thanh tao hơn Thảo nhiều. Gái miền biển có nước da mặn mòi vì gió muối là chuyện đương nhiên, nhưng còn giọng nói hơi khàn khàn, đục đục là bởi do đâu mà có? Rõ ràng, chàng không cách chi hiểu được! Thêm một điểm trùng hợp nữa là Thảo cũng hay làm nũng như Kim. Ngoài miệng nói giận hờn leo lẻo chớ trong bụng thì thích lắm. Thắng rất mong Thảo cũng khoái cái tính hay đùa giai của mình như Kim. Hóa ra chuyện nồi nào úp vung nấy không phải là không có. Tánh của Thắng như vậy thì phải đi đôi với Thảo, với Kim thôi. Thắng vói lấy lon bia mới khui tiếp, nốc một ngụm đầy, đưa hơi:

- Ê, tụi mầy làm vô khá khá đi, để tụi mình còn thanh toán ba cái ngữ này vô thùng rác nữa chớ. Nãy giờ coi bộ mấy cô ngồi đây sốt ruột lắm rồi đó nha. Phải vậy không... cưng.

Ðức chêm vào:

- Chỉ có mầy là thằng chậm lụt thôi. Ai người ta cũng đã "cạn tàu ráo máng," sắp sửa nhất quyết đứng dậy vùng lên mà mầy bày đặt đi khui lon mới. Thôi, một mình mầy làm đại một trăm phần trăm đi rồi đi.

Thắng chụp mấy lon bia trên bàn lắc từng cái một, ré lên:

- Ê, thằng Tần ăn gian mậy, lon của nó còn nguyên xi đây nè. Làm vô mầy, tao với mầy làm một cú thiệt đẹp coi nào.

Biết tửu lượng của mình không ở mức thượng thừa như Thắng, Tần chối phăng:

- Nè, rượu bất khả ép nghen mậy. Mầy hãy lo phần mầy đi, cứ để tao phá mồi nhâm nhi lai rai có được không? Mầy làm quá sợ lát nữa tao chỉ có nước bò với lết chớ chẳng làm sao nhảy với nhót được! Mà này, có cô nào dám cụng với tôi không? La ve cụng với nước ngọt cũng không sao mà? Ðây, một trăm phần trăm với Hiền, với Thúy, với Thảo. Với chị Hạnh nữa, lẹ lẹ lên đặng còn lo thu dọn chiến trường.

Chỉ có Hiền và Thúy hưởng ứng, nhưng ai nấy chỉ cạn ly độ chừng mười phần trăm thôi. Ðúng là "nữ liếm như miêu." Ðột nhiên, Ðức đứng phắt dậy lên tiếng:

- Thôi để tao lo dọn dẹp ba cái chiến lợi phẩm này cái đã. Tụi mầy ngồi đó nói riết biết bao giờ mới xong. Hổng chừng bị mọc gốc mọc rễ ở cái bàn này luôn!

Hạnh đứng dậy giúp Ðức một tay. Chẳng có gì khó nhọc hết, chỉ cần gom những dĩa nhựa, dao nĩa nhựa, lon nhôm, tàn thuốc, khăn ăn... bỏ vào bịch ny-lông đựng rác để cạnh bàn là xong. Thành chụp vội gói thuốc Pall-Mall bỏ vào túi, la lên chói lói:

- Ê, chậm chậm một chút mậy, đừng vứt mấy thứ này vô thùng rác mà tổn thọ nghen.

Tần cũng chụp lên gói Cool của mình và nói thêm:

- Cốt thằng Thành trên thuốc dưới nhựa, mầy phải để cho nó thiếu môi em nên anh đành hút thuốc, nhả khói mơ trên vạn nẻo đường đời thì nó mới chịu...

Ở đầu dãy đằng kia, nhiều khóa sinh và quan khách mặc áo dài, jupe ngắn đủ màu đủ kiểu, đã rục rịch di tản vào hội trường. Nhảy nhót đi trước? Lại muốn dành chỗ tốt? Dãy bàn ghế kê sát sàn nhảy? Gì chớ chuyện này đối với bọn Thành, Tần, Thắng và Ðức không cho là quan trọng. Mới học nhảy thì nên ngồi phía sau. Khi nào đúng bài bản của mình, slow, tango, chachacha... thì chịu khó vẹt bàn ghế đưa đào chầm chậm tiến ra mục tiêu cũng chẳng hề gì. Càng đông người nhảy trước càng hay. Càng đỡ ngượng. Cho có bài có bản với người ta chớ nào phải là những tay đi biểu diễn. Lòng dặn lòng như vậy mà Tần vẫn cứ thấy hồi hộp, không yên.

Sau khi dọn dẹp sạch sẽ, cả bọn vươn vai cho dãn gân cốt rồi nối đuôi theo bạn bè phía trước. Thẳng tiến theo hàng bàng cao ngọn, to lá bên vệ đường. Chỉ có Thắng và Thảo bắt chước đôi nhân tình đã bao lần thề non hẹn biển, Ðức và Hạnh, cùng nhau cặp kè sóng bước, quàng tay ôm lưng người... dưng khác họ. Thành và Thúy đi rời nhau, vì có lẽ mỗi người đang theo đuổi một nỗi niềm riêng, một suy tư riêng. Tần và Hiền đi sau cùng. Chàng cũng muốn kề vai, bỏ tay âu yếm ôm eo ếch người tình lắm, nhưng cảm thấy sao còn... mới quá. Thôi thì đành tay tìm tay, dung dăng dung dẻ. Một cơn gió thoảng qua, vài chiếc lá bàng rơi là đà mặt đất hay đánh soạt xuống chân.

Hội trường hôm nay có một cảnh trí khác thường, trông thật huy hoàng rực rỡ. Thật là mát mắt cho một đêm dạ vũ gắn alpha. Cái kết quả mỹ mãn của các tân khóa sinh trong ban trang trí, đã bỏ công sơn phết, treo đèn kết hoa suốt cả tuần nay. Vừa bước vô cửa phòng, trước mặt mọi người là một bức bình phong thật lớn, đầy màu sắc, chiếm gần hết bức tường. Trên đó, "họa sĩ nhà nghề" Huỳnh Ðịnh Công đã vẽ thật ngoạn mục một con hải sư đang đi trên sóng. Như một con lân biển thì đúng hơn, nhưng vẫn là một sáng tác có một không hai. Bên dưới, dàn nhạc sinh viên sĩ quan với đầy đủ nhạc cụ tối tân được bày ra, ngay hàng thẳng lối. Bộ trống hiệu Olympia còn mới tinh khôi, lớp da bịt chưa có nhiều dấu dùi. Cặp loa nhiều tầng, nhiều ngăn được đặt xéo hai bên góc. Dàn điện bốn năm cây, nhỏ có lớn có...

Ðèn đuốc sáng trưng. Thật đông người và tiếng nói cười ồn ào hơn cái chợ. Bọn đồ đệ của Ðức đã tìm được một chỗ ngồi thật khiêm nhường, thiếu điều... sát bên cửa ra vào. Cho bỏ tật không chịu học câu: nhảy đầm đi trước... Ðám bạn của Hạnh ngóng cổ nhìn vào, ngó dáo dác tìm người quen. Bạn cùng xóm cùng trường hay bà con xa gần cũng nên.

Bỗng có tiếng người xướng ngôn viên trên máy phóng thanh:

- Một, hai, ba... Yêu cầu các bạn trong ban nhạc lên sân khấu... Yêu cầu các bạn trong ban nhạc lên sâu khấu có việc cần...

Trong phút chốc, năm bảy bộ tiểu lễ lót tót vào vị trí. Người này tay đàn, người kia chân trống, kẻ nọ cầm kèn saxo... Nhưng chẳng thấy một bóng hồng nào hết? Lạ chưa? Có lẽ chưa đến lúc phải cần ca sĩ! Giọng người xướng ngôn viên lại oang oang trên máy:

- Trân trọng kính mời chỉ huy trưởng khai mạc buổi dạ vũ...

Ðèn tắt phụt. Chỉ còn mờ ảo những đốm sáng lung linh phản chiếu từ trái cầu treo trên giữa trần. Quay chậm chậm theo một nhịp độ đều đặn. Nhạc trổi lên theo điệu paso. Bản Bạch Ðằng Giang, đại hòa tấu. Ðây Bạch Ðằng Giang sông hùng dũng của nòi giống Tiên Rồng Nam Bắc Trung. Trên trời xanh ... Thì ra không cần diễn văn diễn từ gì hết cho các cuộc ăn chơi đàng điếm. Bóng chỉ huy trưởng thấp thoáng trong quân phục trắng cùng một thiếu phụ trẻ đẹp, nhưng không hẳn là bà chỉ huy trưởng. Vài ba cặp nữa cùng bước ra. Có cặp, cả đào lẫn kép, đều mặc toàn đồ civil .

Tần thấy nôn nao trong lòng, không biết phải đến giây phút nào mới gọi là... đúng thời, đúng lúc. Cho một trinh nguyên cần khai phá mà chàng đã ôm ấp từ lâu. Ô kìa, đông quá rồi, mình phải làm gan đi chớ. Tần nhìn lại Thắng, nháy mắt ra hiệu: mời đào đi, chờ đợi gì nữa! Thắng cười cười như thầm khuyến khích bạn. Không thể dằn lâu hơn được, Tần đứng lên, lấy hết can đảm nghiêng mình như một dũng sĩ si tình:

- Mời... Hiền.

Biết chắc là cô em sẽ không hề từ chối, vậy mà Tần vẫn còn run. Con tim khờ khạo còn đánh lô tô, bình bình trong lồng ngực. Một đắc thắng vẻ vang cho Tần khi Hiền chẳng nói chẳng rằng, khoan thai yểu điệu đứng lên. Dễ dàng như vậy sao? Tần cầm những ngón tay mềm mại của Hiền khẽ kéo đi. Ra đến sàn nhảy chật ních cả người, đang xẹt qua xẹt lại như những cánh bướm lượn bay trước gió, chàng luống cuống quên bẵng đi không biết tay nào phải đặt vào hông Hiền. May quá, có cô em sành điệu, cứ làm theo nàng như ma đưa đường quỉ dẫn lối thôi! Qua được phút giáo đầu. Sàng qua sàng lại vài bước lấy trớn, chàng liền mở rộng vòng đai về phía bên trái. Một phát én liệng trời xuân. Miệng đếm thầm một, hai... ba. Xui quá, tiếng... rầm thay cho tiếng... ba. Con nhà ai mà hung dữ, đưa đào đi "tợn" thế! Lại phải đi lui, tiếp tục chéo sang trái theo cạnh hình tam giác. Lại phải một, hai... rầm. Cái sàn nhảy này coi bộ thiếu thước tấc? Hay là chị em ta giò dài, trường túc bất tri lao đây? Nhảy đầm chớ đâu phải chạy đua nước rút!

Qua hai lần ăn-pan thiếu điều muốn xiểng niểng, gãy gánh giữa đường, đào văng một nơi, kép bay một ngả, Tần có kinh nghiệm ngay. Càng đụng lại càng hay. Vai kề vai, vế cọ vế, mông chà mông thì sợ cái nỗi gì. Mình là đàn ông con trai mà, chỉ có lời chớ đâu có lỗ. Chàng phải đổi chiến thuật. Thay gì để tay mình hờ hững bên hông Hiền, bây giờ chàng phải giữ chặt hơn, ôm sát vào người hơn. Bàn tay kia cũng vậy, không thể chỉ mở ra hờ hững cho Hiền gá vào, mà chàng phải nắm bắt, buông đẩy, bóp nắn. Không ngán mặt nào hết, kể cả chỉ huy trưởng, chỉ huy phó... Bỗng nhiên,... rầm, và có giọng bỡn cợt:

- Ê, Tần, dìu đào mầy đi chỗ khác chơi, chỗ này chỗ của tao với Thảo mà, ha ha ha...

Tần đưa đít húc vào mông Thắng một cái thiệt mạnh trả đũa, cho hắn biết tay, nhưng Thắng cười to hơn:

- Ha ha ha..., cái mửng đó tao rành rồi... Mầy có ngón nào hay hơn không thì biểu diễn tao coi. Nè, mầy coi vòng tay... ôm hết thiên hạ của tao nè...

Thắng còn định nói thêm điều gì nữa với Tần, nhưng đã bị Thảo lòn tay bụm họng lại thành... ú, ớ. Tần cười theo, há há há... Mải lo vui với bạn, chàng cũng bị Hiền kéo giựt lại:

- Coi chừng đụng người ta kìa, anh Tần!

Và rồi... rầm, đụng thiệt. Hiền ngã chúi vào người Tần, chàng lính quính ôm trọn người nàng vào lòng. Giữ lại. Xiết nhẹ. Mặc cho gót giày nàng dẫm lên chân chàng. Nàng hôn vào má chàng đánh chụt. Tần ngây người, cơ hồ như muốn quỵ xuống, không sao cất bước nổi nữa. Cố đứng đó như trời trồng giữ chặt người tình trong tay... Một phút trôi qua... Thời may, bản nhạc đi vào đoạn cuối. Thoát nạn. Nhưng khác với Tần, Hiền có vẻ không mấy bằng lòng với cái kết cuộc như vậy. Nàng đang tiếc thầm những cảm giác tuy ngắn ngủi nhưng không kém phần say sưa đó...

Ôi, với Tần, bản nhạc đầu đời nghe sao mà âm vang từng cung bậc. Chàng lẳng lặng dìu Hiền trở về chỗ ngồi, lòng hân hoan nghĩ đến ngày mai. Một ngày mai tươi sáng trong thành phố Nha Trang xa lạ nhưng rồi sẽ mến yêu. Với bóng dáng Hiền và chàng cùng in đậm nét trên khắp các vỉa hè. Tần mỉm cười, tưởng mình như đang sống trong mơ...


Số Lần Chấm:  
4

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,729
Nguồn: saigonline.com
Đăng bởi: Tí Lười (1/6/2005)
Người gửi: TL