Truyện (Chưa Xếp Loại)

Chạm tới thiên đường

Phạm Kim Anh

 

"Nhất định chị sẽ viết thành một truyện ngắn"! Nghe tôi nói thế, cái Hương giãy nảy: “Ôi không, chị đừng viết. Bọn em ngượng lắm”. Tôi bảo: “Có gì mà ngượng. Chị thấy đáng viết lắm chứ”.

Nó và cả mấy đứa nữa phụng phịu: “Không, bọn em sợ lên báo lắm”. Tôi cố thuyết phục: “Có ai viết để đăng báo đâu mà sợ. Chị viết làm kỷ niệm”. Như vẫn chưa tin, bọn nó còn cố: “Viết làm kỷ niệm à? Thế thì được. Chị đừng đăng lên báo. Nhưng khi nào viết xong, chị phải đọc cho bọn em nghe cơ”. Tôi gật bừa: “Được rồi”. Cái Hương thật thà rất trẻ con: “Thật chị nhé! Chị viết cho bọn em là thích nhất. Chả cần đăng báo, cứ thế này là thiên đường lắm rồi”.

“Thiên đường!”. Tôi để ý thấy bọn trẻ ở đây rất hay dùng từ này. Tôi không thích từ ấy, nhưng nghe cách bọn trẻ dùng và nghe lâu tôi cũng thấy ngộ ngộ. Với chúng nó thế này là thiên đường. Tôi biết, ý chúng nó định nói tới những gì mà tôi mang đến. Sách.

Không phải sách bằng giấy mà bằng băng cátxét. Tối nào hết giờ học chúng nó cũng nghe, nghe tất cả những gì tôi thu được. Nghe như ngốn một cách vội vã. Nghe đi nghe lại, nghe đến nhão cả băng. Và đấy là thiên đường.

Cái Hương hướng đôi mắt về phía trước. Đôi mắt bất động, hai hàng mi không hề biết khép và bên trong là tròng mắt bàng bạc như con ngươi của người già đã bị lòa. Vậy mà tôi vẫn có cảm giác nó có một đôi mắt thật đẹp. Tôi vẫn thấy những lúc nó hướng đôi mắt lên như thế, mắt nó thật long lanh.

Thiên đường. Chúng nó đã thấy thiên đường. Chúng nó cũng có một đôi mắt. Trước đây tôi cứ nghĩ thiên đường của chúng nó chắc phải là một đôi mắt nhìn được.

Khi quyết định sẽ thu băng sách nói cho trường khiếm thị, chẳng ai ủng hộ tôi. Bố mẹ tôi không phản đối, nhưng vẫn ngại: “Thế còn việc học của con?”. Tôi nói cứng: “Con tự thu xếp được!”. Chị Thục thì la oai oái: “Mày điên đấy à? Bao nhiêu thứ phải lo chưa đủ hay sao mà phải ôm thêm rơm vào bụng?”. Tôi cáu: “Chị kệ em”. “Kệ cái gì? Thế mày không định học tiếp nữa à? Hay một cái bằng đại học như thế là quá đủ rồi?”.

Chị Thục là hướng dẫn viên du lịch. Hình như phải giao tiếp nhiều nên chị luôn câu nệ bằng cấp. Có lần tôi hỏi: “Chị học du lịch, ra làm hướng dẫn viên, vậy phải học thêm ngoại thương làm gì?”. Chị Thục nguýt: “Đúng là hâm. Thế mày tưởng tao chịu làm hướng dẫn viên du lịch mãi à?”.

“Nhưng chị thích nghề ấy, sao lại phải bỏ?”. “Thích. Thời này chả có ai thích làm một thứ cả. Làm du lịch quan hệ nhiều, sau này chuyển sang ngoại thương là nhất. Bây giờ làm ngoại thương là thiên đường đấy”.

Chị Thục cũng có thiên đường. Thiên đường của chị là cơ hội, đúng ra là thời cơ, và một sự nghiệp kiếm ra tiền cụ thể. Chị Thục năng động hơn tôi. Chị sống ào ào, đi ào ào, về ào ào, làm việc ào ào, kiếm tiền ào ào, không làm bừa nhưng lúc nào cũng vội. Bố mẹ tôi bảo nhà này được nhờ chị nhiều.

Tôi không có bạn thân, chỉ toàn bạn học, rỗi rãi thì rủ nhau đi chơi chỗ nọ chỗ kia, không thì mua sắm. Mà những đứa bạn tôi đứa nào cũng bận. Học trăm thứ mà người ta cho là cần phải học cho đủ khi còn trẻ. Không học thì cũng khối việc để làm. Chơi thể thao. Tham gia fan club của các ngôi sao ca nhạc... Toàn đứa sống lành mạnh cả, không ai dở người như tôi.

Không có bạn thân, bởi tôi thấy mình khác chúng nó. Cuộc sống của tôi đầy đủ, nói chung cái gì cũng ổn. Nhưng không hiểu sao tôi luôn thấy mình thiếu một cái gì đó, thật khó diễn tả. Hình như cái thiếu ấy làm cho tôi luôn có một vẻ u buồn, lành lạnh và một nỗi buồn có thật trong lòng. Bọn bạn bảo tôi: “Mày là người cõi trên, luôn lơ lửng ở thiên đường. Cuộc đời khác lắm”.

Vậy là tôi cũng có một thiên đường. Tất cả đều không quan trọng, kể cả điều mỉa mai chúng nó nói và sự đơn độc giữa rất nhiều bạn bè của tôi. Điều tôi cần là lý giải cái mình thấy thiếu. Không rõ lắm, nhưng tôi biết mình cần một chỗ để “tựa vào”.

Dự định viết truyện ngắn thế mà mãi tôi vẫn chưa cầm bút được. Bọn trẻ thì háo hức: “Chị viết xong chưa?”. Tôi đành nói dối chúng nó: “Mới xong đề cương. Viết công phu lắm, còn lâu mới hoàn thành”. Tôi không bận, chẳng bao giờ bận, vậy mà cũng không viết nổi. Tôi định lấy một đứa nào đó trong chúng nó làm hình mẫu, rồi lôi tất cả những bài báo viết về chúng nó ra đọc và kết nối lại thành một câu chuyện.

***

- Thảo!
- Gì đấy chị?
- Chị đói quá. Còn gì ăn không?
Tôi xoay người ngồi hẳn dậy, nhìn chị trân trân. Chị Thục ngạc nhiên, có vẻ hơi bực.
- Mày làm sao thế? Còn gì ăn không?
- Còn mì tôm. Chị ăn thì để em úp.
Chị Thục mừng quýnh, gật vội:
- Ừ, may quá. Làm cho chị.
Nói xong chị lại nằm vật xuống giường. Mang được mì vào, đã thấy chị Thục ngủ li bì. Lay mãi chị mới dậy, thều thào giọng thiếu ngủ:
- Cho chị cốc nước. Cổ chị khô quá.
Tôi cứ lật bật làm những việc mà chị Thục bảo như cái máy rồi ngồi nhìn chị ăn một cách khổ sở.
- Cả ngày làm những gì, sao chị không ăn?
Chị Thục không kịp ngẩng lên:
- Mày tưởng tao đi du lịch chắc? Cả ngày chân đi miệng nói. Đến giờ khách ăn thì mình lo cho người ta chỗ nghỉ. Ăn lúc nào.

Tôi lè lưỡi. Thế mà khối người nghĩ chị làm hướng dẫn viên du lịch đi nước ngoài như đi chợ, đến đâu ăn đấy, chắc về chẳng thiết ăn cơm nhà nữa. Người ta bảo chị sướng, như thể chị đã chạm đến thiên đường. Chỉ tôi biết chị mất quá nhiều. Chị kiếm được tiền, sắm được mọi thứ trong nhà. Nhưng càng ngày chị càng xa lạ với tất cả, xa lạ với chính tiền của chị.

Sinh nhật tôi. Khuya, chị Thục về ôm theo một hộp quà rất đẹp nhưng đã bẹp rúm.
- Quà Đức gửi đấy. Tour của nó trục trặc, chắc mai mới về được.
Tôi không nói, đỡ lấy hộp quà đặt xuống giường. Chị Thục nhìn tôi ngạc nhiên, rồi như thông cảm:
- Sao? Dỗi à? Thế nào tí nữa nó chả gọi điện về. Mở ra xem nó mua cái gì?
- Thôi, không phải mở. Em cũng chẳng muốn biết nó là cái gì đâu.
Chị Thục nhìn tôi vẻ rất nghiêm túc.
- Đừng có trẻ con thế. Mày còn chê nó cái gì nữa?

Anh Đức là bạn thân của chị Thục. Anh Đức ngỏ lời nhưng tôi không dám trả lời. Tôi sợ chị Thục mắng. Tôi không chê anh Đức, không phải vì tôi đơn giản mà vì tôi và anh Đức chẳng có điểm gì chung. Chị Thục bảo anh Đức thích kiểu con gái trầm tính, lành lành và chăm ngoan như tôi. Anh Đức cũng như chị Thục, đi quanh năm. Thời gian để tôi hiểu anh Đức hơn cũng không có. Tôi cứ im lặng. Và càng ngày tôi càng mong anh Đức đi xa nhiều hơn, vì mỗi lần về tôi càng thấy anh xa lạ.

Anh Đức có vẻ không thích tôi thu băng sách nói, nhưng không dám có ý kiến. Anh khuyên tôi nên dành thời gian tập thể dục thẩm mỹ. Anh bảo: “Anh không thích khoa trương”. Tôi hỏi: “Thế nào là khoa trương?”. “Là làm cái gì đó để nhiều người biết đến mình”. “Thế nào là nhiều người biết đến mình?”. “Như cái mà em đang làm chẳng hạn. Việc đó chưa ai làm. Thế nào chả có báo chí tìm đến và phỏng vấn em”. “Em không nghĩ đến chuyện đó”. “Không nghĩ nhưng rồi sẽ có. Anh thích yên tĩnh. Đi tập thể dục hay học tiếng Anh hợp lý hơn”. Tôi không hiểu lắm từ “hợp lý” của anh. Tôi hỏi: “Anh có tin là có thiên đường không?”. Anh cười: “Chuyện vớ vẩn. Anh chỉ tin và chấp nhận những gì hợp lý”.

Anh Đức không có thiên đường. Anh sống thực tế, nên thích chọn một cô vợ làm giáo viên, có nửa ngày ở nhà để hợp lý hóa thời gian dành cho gia đình của hai vợ chồng là lẽ đương nhiên. Anh Đức hỏi: “Anh có thể đưa cho em cái đài tốt hơn. Em đồng ý không?”. Tôi ngạc nhiên: “Để làm gì?”. “Để em thu băng tốt hơn”. Tôi bất ngờ bật ra: “Có hợp lý không anh?”. Tưởng anh sẽ giận, không ngờ anh nói rất thản nhiên: “Chẳng có gì là không hợp lý cả. Anh thích chiều theo sở thích của em”. Tôi tái mặt. Sở thích? Anh coi đó chỉ là một sở thích của tôi. Vậy liệu tôi có phải là sở thích của anh? Cũng có thể anh nghĩ đấy là lý do hợp lý nhất để anh lý giải cho việc tôi làm. Tôi thấy ngại anh Đức. Chắc chưa đủ thời gian để anh nhận ra tôi cũng là một sự bất hợp lý của anh.

- Mơ mộng vừa thôi. Giẫm chân xuống mặt đất đi tiểu thư ạ - Chị Thục lại làm tôi giật mình lần nữa. Tôi cười, ôm hộp quà đặt lên bàn học, định đi ngủ. Chị Thục bảo: “Thôi, mở quà đi. Còn quà của chị, chị chả biết mua gì đâu, cứ thế này là tiện nhất”. Chị dúi vào tay tôi hai tờ 100.000 đồng còn mới. Tôi giãy nảy:
- Không, em không cầm đâu.
- Vớ vẩn. Cầm lấy. Học lấy một lớp tiếng Anh. Language Link đang có đợt khuyến mại đấy, chỉ hơn 100.000 đồng một khóa ngắn thôi.
- Sao chị biết?
- Sao lại không biết. Chỉ có mày là ở trên mây. Chịu khó mà học đi, kẻo đến lúc đi xin việc lại khổ.
- Em học rồi. Em đang học tại chức.
- Tại chức làm gì cho mất thời gian. Học thế này cho nhanh. Đi xin việc chỉ cần chứng chỉ, càng xịn càng tốt, ai cần bằng tại chức tiếng Anh. Đến lúc mày ra trường cũng phải vài năm nữa mới có cái bằng. Bỏ đi.

Nói xong chẳng cần tôi phản ứng, chị Thục leo nhanh lên giường, tắt phụt đèn rồi trùm kín chăn. Chỉ còn mình tôi ngồi trong bóng tối.

***

Giáng sinh. Từ lâu, nó đã thành ngày lễ với cả những người không theo đạo. Không hiểu sao cái lạnh và sự tấp nập của người đi chơi Noel lại làm tôi cảm thấy cô đơn. Cô đơn vì chỗ để đến là cuộc vui của lớp và người có thể rủ tôi đi chơi là anh Đức lại luôn làm tôi thấy mình lạc lõng. Tôi tìm cách trốn. Tôi đến chỗ bọn trẻ. Bọn trẻ đã hẹn tôi từ cả tuần trước đấy, rằng đêm Noel đến xem chúng nó biểu diễn văn nghệ.

Sân trường sáng trưng nhưng lặng ngắt. Chỉ có tiếng hát của một đứa con gái vang lên, vút cao và trong như tiếng sáo. Tôi sững sờ. Hình như đó là tiếng cái Hương. Chưa kịp nhận ra thì một dàn hợp xướng cất lên, đủ bè, khỏe khoắn và say sưa như dàn đồng ca của nhà thờ. Người tôi run lên. Bọn trẻ của tôi đang hát. Đây là lần đầu tiên tôi được nghe. Chính tôi cũng phải kinh ngạc khi được nghe chúng nó hát. Một bài hát tiếng Anh. Đúng ra là một bài thánh ca của người da đen - Follow the drinking guard.

Drinking guard - tên một ngôi sao dẫn đường. Đã có lần tôi nhìn thấy lời bài hát đó trên bàn của cái Hương nhưng không bao giờ tôi nghĩ lại có lúc được nghe như thế này. Chúng nó hát như chưa bao giờ được hát, say sưa, thánh thiện đến nỗi khiến tôi trào nước mắt. Tôi như thấy mình bay lên, bay mãi, không còn là tôi nữa. Và tôi có cảm giác mình vừa chạm tới thiên đường, một thiên đường có thật. Tôi chợt nhận ra những đứa trẻ kia chính là ngôi sao dẫn đường của tôi, dù không có đứa nào nhìn được.

Tôi tìm một gốc cây, ngồi xuống cho qua cơn xúc động. Không phải mơ, mà là thật. Cũng không cần phải bay lên, chỉ cần ngồi tựa vào gốc cây như thế này thôi tôi cũng thấy. Trước mắt tôi, phía xa, trên sân khấu lấp lánh đèn kia là cả một thiên đường. Trên ấy có những thiên thần đang hát.


Số Lần Chấm:  
14

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,029
Nguồn:
Đăng bởi: Nhật Huy ()
Người gửi: seventeen