Truyện Truyện Dịch

Và Nơi Đây Bình Minh Yên Tĩnh

Vaxiliép, B .

Chương 4


Và nơi đây bình minh yên tĩnh , vô cùng yên tĩnh . Rita vẫn đang đi chân đất : đôi giầy vẫn lúc lắc sau lưng .Từ đầm lầy một đám sương dày đùn lên làm chân cô cóng buốt , những hạt sương đậu vào váy áo và Rita khoan khoái nghĩ rằng trước khi vào khu trạm cô sẽ ngồi nghỉ trên một gốc cây quen thuộc , sẽ lấy đôi tất khô ra đi và sẽ xỏ giày .Còn bây giờ cô phải rảo bước hơn vì cô đã bị mất một ít thời gian chờ đợi xe tải .Hơn nữa chuẩn uý Vaxkốp tảng sang là đã mò ra nhà kho sờ ổ khóa , mà Rita thì lại phải đi qua cái nhà kho ấy :gốc cây của cô cách bức tường gỗ ghép vài bước , sau một bụi rậm . Từ đấy đến gốc cây còn phải đi hai khúc ngoặt , sau đó đi một lối tắt qua vạt cây trăn .Rita đi hết khúc ngoặt đầu thì bỗng đứng sững lại : trên đường có một người . Người đó đứng im , mắt nhìn ra phía sau , khổ người to cao ,mặc chiếc áo khoác rằn ri , có một bọc gì đó phình ra trên lưng .Tay phải cầm một bọc dài bó chặt , ngực đeo một khẩu súng máy . Rita bước xéo vào bụi .Lá cây rung lên , đổ sương xuống đầu Rita mà cô cũng không cảm thấy gì hết .Như ngừng thở , cô nhìn qua kẽ lá thưa theo dõi kẻ lạ mặt đang đứng im như một bóng ma . Từ trong rừng cây bước ra người thứ hai : người này thấp hơn một chút , cũng đeo súng trên ngực và cầm một bọc trong tay .Hai người lẳng lặng đi thẳng về phía cô , họ đi những đôi giày cao cổ , buộc dây và bước rất nhẹ nhàng trên cỏ ướt . Rita cho tay vào miệng và cắn suýt chảy máu .Phải làm sao không được đụng đậy , không được kêu lên , không được ra khỏi bụi cây !Hai người đã đến sát chỗ cô : một người đụng vai vào cành cây trước mặt cô .Rồi cả hai lại đi , im lặng , không nói một lời như những cái bong , rồi mất hút . Rita chờ them chút nữa – không có ai cả .Cô thận trọng bước ra , chạy ù ra đường , rồi lại chui vào một bụi cây nghe ngóng . Im lặng . Cô nín thở chạy thục mạng : đôi giày đánh vào lưng bình bịch .Không giấu diếm nữa, cô chạy băng vào khu nhà ở , đấm thùm thụp vào cánh cửa khoá chặt , im ắng : - Đồng chí chỉ huy ! …- Đồng chí chuẩn uý ! … Cuối cùng cửa cũng mở ra , Vaxkốp đứng trên ngưỡng , mặc quần ngắn , chân đi dép lê , mình mặc áo lót vải thô có dây đeo .Anh chớp chớp đôi mắt còn ngái ngủ : - Gì thế ? - Bọn Đức trong rừng ! - Thế hả …- Vaxkốp nheo mắt nghi ngờ : mấy cô này lại đùa chứ có gì đâu – Sao cô biết ? - Chính tôi nhìn thấy .Chúng có hai thằng , đeo súng và khoác áo nguỵ trang … Không , có lẽ cô này nói thật . Đôi mắt lộ vẻ sợ hãi … - Cô chờ đây nhé Chuẩn uý quay vào nhà .Anh xỏ giày , mặc áo vội vàng như đi chữa cháy .Chị chủ nhà mặc độc một chiếc áo , ngồi nhỏm trên giường há miệng - Chuyện gì thế , anh Phêđô Ẻpgraphôvích ? - Không , chẳng có chuyện gì liên quan đến cô cả Anh ra đường , vừa đi vừa thắt đai sung bên sườn . Ôxianina vẫn đứng nguyên chỗ cũ , vẫn lủng lẳng đôi giày trên vai .Chuẩn uý liếc mắt nhìn đôi chân cô : đôi chân đỏ mọng , ướt đẫm , ngón chân cái vẫn còn dính một chiếc lá rơi .Như thế nghĩa là đi chân không trong rừng , còn giày thì vác vai : thôi được , thế là bây giờ đánh nhau rồi . - Tôi ra lệnh : mang súng , báo động chiến đấu ! Bảo Kirianôva gặp tôi . Chạy mau ! Hai người chạy về hai phía : Rita chạy về kho cứu hoả , còn anh , chạy ra nhà gác đường sắt , chỗ máy điện thoại . Phải giữ được liên lạc !… - “ Cây thông “ , “Cây thông “ ! … Ôi trời ôi ! …Hoặc là họ ngủ , hoặc là máy hỏng - …”Cây thông” !… “Cây thông “ !.. - “Cây thông “ nghe đây ! - Mười bảy nói đây .Cho xin thứ ba nhé .Khẩn lên , có biến ! - Cho đây , đừng có rống lên thế .Biến cố của anh là … Trong máy có tiếng rè rè , sào sạo , rồi sau , một giọng xa xa hỏi : - Vaxkốp đấy hả .Có chuyện gì thế ? - Đúng vậy thưa đồng chí Thứ ba . Bọn Đức ở trong rừng cạnh chỗ chúng tôi .Hôm nay hai tên bị phát hiện … - Ai phát hiện ? - Hạ sĩ Ôxianina … Kirianôva bước vào , đầu không đội mũ .Cô cúi chào rất điệu như trong dạ hội vậy . - Tôi đã ra lệnh báo động chiến đấu , thưa đồng chí Thứ ba .Tôi quyết định lùng sục rừng … - đừng lùng sục , đồng chí Vaxkốp .Phải nghĩ đã : chúng ta bỏ ngỏ mục tiêu thì chẳng được ai khen đâu .Thế hai thằng Đức của anh hình dáng thế nào ? - Người gặp nói chúng khoác áo nguỵ trang , đeo sung máy . Đó là thám báo … - Thám báo ? Chúng thám báo gì ở chỗ anh ? – Anh vẫn ôm chị chủ nhà mà ngủ ngon lành đấy chứ ? Bao giờ cũng thế , bao giờ Vaxkốp cũng có lỗi .Ai cũng trút giận lên đầu anh cả - Sao im thế , Vaxkốp ? Anh nghĩ gì vậy ? - Tôi nghĩ rằng phải tìm bắt chúng , đồng chí Thứ ba ạ .Bây giờ chúng chưa đi xa đâu . - phải đấy . Đồng chí lấy năm người đi lùng ngay .Kirianôva có đấy không ? - Có ạ , thưa đồng chí… - Đưa ống nghe cho cô ấy đi Kirianôva nói ngắn gọn , chỉ có hai lần cô bảo “vâng ạ “ còn đến năm lần nhắc lại một câu gì đó .Cuối cùng cô đặt ống nghe xuống : - Có lệnh giao cho đồng chí năm người . - Cô cho tôi cái cô trong thấy quân Đức nhé - Ôxianina sẽ làm nhóm trưởng - phải đấy , các cô tập hợp lại đi - Tập hợp rồi , thưa đồng chí chuẩn uý Tập hợp !- Thế mà cũng là tập hợp .Cô thì tóc còn chấm thắt lưng như bờm ngựa , cô thì còn cuộn những búi giấy gì trên đầu . Thế mà cũng là quân nhân !Mang những người ấy đi quét rừng , đi lùng bắt bọn Đức có súng máy ! Vũ khí thì rặt những thứ cổ lỗ , đồ nội , súng kiểu năm 1891 … - Nghỉ ! - Epghênina , Galia , Lida… Chuẩn uý cau mặt : - Khoan đã , Ôxianina ! Chúng ta đi bắt bọn Đức chứ không phải đi bắt cá đâu .Vì thế ít ra các cô cũng phải biết bắn súng … - biết rồi Vaxkốp định bỏ qua nhưng bỗng nhớ ra : - À quên , có ai biết tiếng Đức không ? - Tôi biết Một giọng thỏ thẻ từ trong hàng quân vọng lên .Vaxkốp bực mình : - Tôi là ai ? Tôi là cái gì ? Phải báo cáo chứ ! - Chiến sĩ Guốcvích - Có thế chứ !Giơ tay lên - Tiếng Đức là gì ? - Hen-đê hô-khơ - Đúng - chuẩn uý khoát tay - Được rồi , đồng chí Guốcvích … Năm người xếp thành một hang , nghiêm trang như con nít , nhưng có vẻ chưa sợ sệt gì cả . - Chúng ta sẽ đi hai ngày đêm , cần phải dự trù như vậy .Các đồng chí phải mang theo lương khô và mỗi người …5 kẹp đạn .Chuẩn bị ngay đi ! Ăn phải no , giầy phải ấm , quần áo phải gọn .Thời hạn chuẩn bị - 40 phút .Giải tán ! …Kirianôva và Ôxianina theo tôi ! Trong lúc các chiến sĩ ăn sáng và chuẩn bị , chuẩn uý đưa các trung sĩ về nhà mình hội ý .Cũng may chị chủ nhà đã đi đâu , nhưng giường chiếu thì lại chưa dọn : hai cái gối cạnh nhau trông thực là âu yếm …Vaxkốp thết họ món súp khoai tây và đứng ngằm tấm bản đồ cũ rích nhàu nát . - Tức là cô gặp chúng trên đường này chứ gì ? - Đúng rồi – ngón tay Ôxianina khẽ chạm vào bản đồ - Chúng đi qua mặt tôi theo hướng đường cái . - Đường cái à ?…Thế bốn giờ sáng cô vào rừng làm gì ? Ôxianina im lặng - Làm cái việc ban đêm ấy mà – Kirianôva nói , mắt nhìn chỗ khác - Việc ban đêm ? …- Vaxkốp nổi nóng vì thấy họ nói dối ! – Tôi đã tự làm riêng cho các cô một cái nhà xí rồi còn gì ! Hay là chật quá chăng ? Hai người cau mặt lại - Đồng chí chuẩn uý ạ , có những vấn đề phụ nữ không nhất thiết phải trả lời đâu , đồng chí biết cho nhé – Kirianôva lại nói . - Ở đây không có phụ nữ !- người chỉ huy quát lên , thậm chí còn đấm nhẹ tay xuống bàn nữa – Không có ! Chỉ có chiến sĩ và chỉ huy , rõ chưa ? Bây giờ là thời chiến , từ nay đến lúc chiến tranh kết thúc , tất cả chúng ta đều là giống trung cả … - Thì giường của đồng chí vẫn còn bừa bộn kia kìa , đồng chí giống trung ạ … Hừ , Kirianôva ác khẩu thật ! Một lời là thòng lọng treo cổ ! - Cô nói là chúng ra phía đường cái phải không ? - Vâng , hướng đó … - Chúng ra đường cái làm quái gì : hai bên đường , rừng cây đã trụi từ thời chiến tranh Phần Lan rồi , ở đấy chúng sẽ bị tóm ngay .Không , các đồng chí chỉ huy cấo dưới ạ , không phải chúng đi ra hướng đường cái đâu …Nhưng thôi , các đồng chí ăn nữa đi , ăn nhiều vào - Ở đó toàn là sương mù với bụi rậm – Ôxianina nói – Tôi cứ tưởng … - Cứ tưởng thì đáng lẽ phải làm dấu thánh rồi đấy - người chỉ huy nói – Cô bảo chúng đều mang bọc phải không ? - Vâng ạ , mà hẳn là những bọc nặng , chúng đều xách tay phải . Những bọc ấy buộc cẩn thận lắm. Chuẩn uý cuốn điếu thuốc , châm hút và đi đi lại lại .Bỗng nhiên anh thấy mọi điều thật rõ rang , rõ ràng đến nỗi anh thấy ngần ngại - Tôi nghĩ rằng chúng mang bộc phá .Mà nếu là bộc phá thì không phải chúng ra phía đường cái , mà chính là ra phía đường sắt , đường sắt Kirốp - Ra đường Kirốp thì có phải lần đầu đâu- Kirianôva nghi ngờ nói . - Xa thì xa nhưng lại có đường rừng .Mà rừng ở đây thì ác lắm : cả một quân đoàn có thể náu được chứ đừng nói là hai người . - Nếu vậy thì …- Ôxianina hồi hộp - Nếu vậy thì phải báo ngay cho đơn vị bảo vệ đường sắt - Kirianôva sẽ báo – Vaxkốp nói -Hằng ngày tôi vẫn báo cáo lúc hai mươi giờ ba mươi , tên hiệu “17” , Ôxianina , cô ăn nữa đi . Rồi còn phải cuốc bộ suốt ngày đấy … Bốn mươi phút sau đội truy lung tập hợp , nhưng phải một tiếng rưỡi sau mới khởi hành được vì chuẩn uý rất nghiêm khắc và cẩn thận : - Tháo ủng ra ! …


Số Lần Chấm:  
0

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,756
Nguồn: Trái Tim VN online
Đăng bởi: Đánh máy: check_rambutan ()
Người gửi: CaNgo
Người sửa: 10/19/2003 1:06:53 PM