Truyện Truyện Dịch

Và Nơi Đây Bình Minh Yên Tĩnh

Vaxiliép, B .

Chương 3


Họ bắn sung tiễn đưa trên mộ , sau đó chính uỷ gọi riêng Rita mà bảo : - Phải bổ xung thêm người cho đơn vị Rita im lặng - Tập thể của cô mạnh đấy , cô Rita ạ .Các cô cũng biết rằng , phụ nữ ngoài mặt trận là một đối tượng như người ta nói , rất đáng chú ý .Cũng có những trường hợp các cô không chịu đựng được . Rita vẫn im lặng .Chính uỷ giậm dịch đôi chân , lấy thuốc ra hút rồi trầm giọng nói : - Có một đồng chí trong ban tham mưu có gia đình rồi , nhưng cũng có , nói thể nào nhỉ , một cô bạn gái .Một đồng chí ở Hội đồng quân sự biết chuyện đã sửa cho đồng chí đại tá ấy một trận và ra lệnh cho tôi phải giải quyết cái cô bạn ấy .Phải đưa vào một tập thể tốt . - Xin cứ đưa về đây – Rita nói . Sáng hôm sau cô đã được nhìn thấy và ngây ra mà ngắm : cô gái dong dỏng cao , tóc hung , da trắng bóc . Đôi mắt thì như tre thơ : xanh xanh , tròn như hai cái đĩa con . - Chiến sĩ Epghênina Kômenkôva xin nhận nhiệm vụ … Hôm đó là ngày tắm giặt , lúc đến lượt họ , các cô gái trong phòng thay quần áo ngắm nhìn cô bạn mới , như nhìn báu vật : - Epghênina , cậu là một nàng tiên cá đấy ! - Epghênina , da cậu như pha l ê ấy ! - Epghênina , cậu đứng làm mẫu tượng được đấy ! - Epghenina , cậu cần gì phải mặc áo nịt nữa ! - Ôi , Epghênina , phải đưa cậu vào bảo tang thôi !Cậu phải nằm trong hòm nhung lắp kính cho mọi người ngắm ! - Tội nghiệp ! – Kirianôva thở dài - người thế kia mà phải đóng khung quân phục – thà chết còn hơn . - Đẹp quá – Rita thận trọng bổ xung - người đẹp mấy ai hạnh phúc - Cô tự nói mình đấy à ? – Kirianôva mỉm cười Rita lại im : cô không thể kết bạn được với Kirianôva . Không thể nào được . Nhưng với Epghênina thì lại được .Tình bạn tự nó đến, không cần chuẩn bị , không phải thăm dò : cứ tự nhiên là Rita kể hết cuộc đời cho Epghênina nghe . Phần thì muốn chọc tức Epghênina , phần thì muốn nêu gương và kể công . Còn Epghênina , đáp lại , cô chẳng them tỏ ra thương hại và thông cảm .Cô chỉ nói cộc lốc : - Thế nghĩa là cậu cũng đã có món nợ riêng rồi đấy . Cái giọng của cô khiến cho Rita , dù đã biết rất rõ về đại tá đi nữa , cũng phải cất tiếng hỏi : - Thế cậu cũng có chứ ? - Mình chỉ có một thân một mình mà thôi .Mẹ mình , em gái mình và em trai mình đã ngã xuống vì súng máy rồi . - Chúng càn quét à / - Xử tử đấy .Chúng bắt hết các gia đình của những người chỉ huy rồi quạt súng máy .Còn mình thì được một bà người Extôni giấu vào một ngôi nhà trước bãi bắn nên nhìn thấy tất cả . Đúng là tất cả ! Em gái mình ngã xuống cuối cùng , chúng lại còn bồi thêm … - Epghênina , cậu nghe này , thế còn đại tá ? – Rita thầm hỏi – Epghênina , làm sao cậu lại có thể … - Có thể đấy ! – Epghenina lắc mạnh mái tóc hung như thách thức - Cậu định giáo dục mình từ bây giờ hay là để bao giờ báo yên đã ! Số phận Epghênina đã làm cho Rita không còn là ngoại lệ nữa , và thật kỳ lạ ! – Trái tim cô đã có phần chai lạnh trước đau khổ , cô đã bắt đầu mềm long hơn trước . Thậm chí cô còn cười đùa , thỉnh thoảng lại còn ca hát với các cô gái , nhưng cô chỉ đúng là cô khi ngồi một mình với Epghênina mà thôi . Kômenkôva tóc hung , bất chấp mọi chuyện bi thảm , vẫn là cô gái lắm bạn nhất và nghịch ngợm nhất . Có khi , để làm vui lòng cả đơn vị , cô đã trêu một chàng trung uý đến nỗi chàng ấy phải ngây ngẩn ra , có lúc giữa giờ giải lao , trong tiếng hát làm nhịp của bạn , cô đã nhảy một điệu Digan như gió lốc ; có lúc đột nhiên cô ngồi kể lại cả một cuốn tiểu thuyết - cứ là phải ngây người ra mà nghe . - Epghênina , cậu phải lên sân khấu mới đúng ! – Kirianôva và thở dài - Người thế này mà uổng phí . Thế là nỗi cô đơn bấy lâu Rita gắng công giữ gìn đã hết : Epghênina đã lay đổ tất cả . Cả tiểu đội chỉ có một người kém hấp dẫn , đó là Galia Chetvêrtak .Cô ấy gầy gò , mũi nhọn , hai bím toc nhỏ dài , thẳng tắp và có bộ ngực phẳng như của nam giới . Ở buồng tắm Epghênina kỳ cọ cho cô , tết tóc cho cô, mặc áo cho cô , khiến Galia trông rực rỡ hẳn lên . Đôi mắt cô bỗng trở nên long lanh , nụ cười hiện ra trên môi và đôi bầu ngực non như hai cây nấm hằn trên ngực áo .Từ đấy Galia không rời Epghênina nửa bước và nhóm bạn này có ba người : Rita , Epghênina và Galia . Cái tin đơn vị bị chuyển từ hoả tuyến về giữ mục tiêu khu trạm khiến chị em chống lại quyết liệt .Chỉ có Rita là im lặng : cô chạy lên ban tham mưu xem bản đồ rồi nói : - Các đồng chí cử tiểu đội tôi đi cũng được Chị em lấy làm ngạc nhiên .Epghênina cự lại kịch liệt , nhưng đến sang hôm sau cô bỗng đổi ý và bắt đầu tuyên truyền rằng phải bảo vệ khu trạm ấy .Vì sao như thế và để làm gì thì chẳng ai hiểu cả , tuy nhiên mọi người vẫn im lặng : người ta tin Epghênina và như thế nghĩa là việc ấy nên làm . Mọi chuyện bàn lập tức lắng đi và bắt đầu chuẩn bị lên đường . Lúc mọi người vừa đặt chân đến chạm thì Rita , Epghênina và Galia bắt đầu uống chè xuông , không có đường . Được ba đem . đến đêm thứ tư Rita biến mất .Cô trườn ra khỏi kho cứu hoả và , như một cái bóng , cô vượt qua khu ga còn đang chìm trong giấc ngủ rồi tan biến vào trong rừng cây trăn lúc ấy còn đẫm sương lạnh .Theo con đường heo hút , cô tìm ra đến đường cái và vẫy được một chiếc xe tải vừa mới trông thấy : - Còn đi xa hả , người đẹp ? – ông chuẩn uý rậm râu hỏi – Ban đêm các xe tải vẫn thường về tuyến sau chở quân nhu và áp tải xe thường là những người xa lạ với quân ngũ và điều lệnh - Đến thành phố các anh cho xuống , được không ? Từ trong thùng xe hai cánh tay vươn ra .Không chờ lệnh , Rita trèo lên bánh xe và nháy mắt cô đã lên được . Người ta vứt cho cô một tấm bạt để nằm và một áo bông để đắp : - Ngủ đi , cô em , độ một tiếng thì dậy … Sáng hôm sau cô đã có mặt ở đơn vị - Liđa , Raia - đi làm nhiệm vụ . Không ai biết , trừ Kirianôva , vì có người báo cho cô .Nhưng cô không nói gì mà chỉ cười thầm : - Lại kiếm được một chàng nào rồi , giỏi thật .Thôi , may ra nó vui lên thì tốt … Cả với Vaxkốp cô cũng không nói câu gì .Hơn nữa, trong số con gái chẳng ai sợ Vaxkốp , Rita lại càng không sợ .Thì đấy , anh ta cứ lang thang khắp trạm như một chàng ngốc , trong bụng có vài chục chữ để nói mà lại toàn là những điều lệnh cả .Ai mà nói chuyện với anh ta được ? Nhưng kỷ luật là kỷ luật , mà trong quân đội lại càng phải thế .Kỷ luật ấy đòi hỏi rằng ngoài Epghênina và Galia không ai được biết chuyện Rita đi chơi đêm cả . Đường . bích-cốt , lương khô , đôi khi cả những hộp cá nữa được chuyển về cái thị trấn bé nhỏ .Sung sướng như điên dại với những thành công của mình , Rita cứ đi đi lại lại , mỗi tuần đến hai ba đêm , vì thế cô đen sạm đi và gầy hốc hác . Epghênina trách móc ghé tai bảo nhỏ : - Quá lắm rồi đấy , mẹ trẻ ạ ! Quân cảnh nó vớ được , quan trên đụng đến là chết cháy . - Im đi , Epghênina , số mình bao giờ cũng may cả , lo gì ! Mắt cô sang rực lên vì hạnh phúc .Với một người như thế thì khó khuyên can được nghiêm chỉnh .Epghênina lấylàm buồn lắm : - Ôi ,Rita , cẩn thận đấy nhé ! Kirianôva biết những chuyến đi ấy . Điều đó Rita cũng đoán ngay được khi nhìn thấy khoé mắt , nụ cười của Kirianôva , nụ cười ấy đốt cháy tâm can cô tựa hồ như bảo rằng chính cô là kẻ phản bội thượng uý của mình .Cô thấy nghẹn cổ , muốn bảo thẳng rằng đừng có mà cười như thế nữa , nhưng Epghênina không cho , Epghênina kéo cô ra chỗ vắng bảo : - Rita ạ , đừng như thế , cứ để cô ấy muốn nghĩ thế nào thì nghĩ Rita trấn tĩnh lại và thấy là phải .Cô ấy muốn nghĩ trăm điều xấu xa cũng được , miễn là cô ấy im lặng , đừng có phá ngang và đừng có cho Vaxkốp biết .Anh ta sẽ làm tình làm tội , không mở mắt ra được .Thì đã có gương tày liếp rồi đấy : hai cô tiểu đội một bị chuẩn uý vớ được bên kia song .Suốt bốn giờ liền từ trưa đến tối ông ấy cho một bài học luân lý : ông ấy trích dẫn từng câu từng chữ trong điều lệnh , chỉ thị , nội qui .Bọn con gái khóc hết nước mắt .Sau đó , sang song thì bị cấm đã đành , mà ra khỏi cửa cũng bị cấm nốt . Nhưng Kirianôva vẫn im lặng . Dạo ấy đang là những đêm lặng gió - Những đêm dải sang lờ mờ từ hoàng hôn kéo đến tận rạng đông toả ngát một mùi hương cỏ mật đơm hoa ngào ngạt , và chị em ngồi hát đến tận gà gáy lần thứ hai bên kho cứu hoả .Rita bây giờ chỉ giấu một mình Vaxkốp mà thôi .Cách hai đêm một lần , ăn cơm chiều xong cô lại trốn đi suốt đêm và lại trở về đơn vị trước lúc mọi người ngủ dậy. Những lần trở về như thế Rita lấy làm thích lắm .Nỗi lo sợ bị quân cảnh bắt gặp không còn nữa và lúc đó cô có thể ung dung tháo giày buộc ra sau lưng và đi chân không trên mặt đường đẫm sương tê buốt .Cô cứ thế lê bước mà nghĩ lo toan cho đêm sau trốn tiếp .Cuộc hẹn hò tiếp sau có thể hoạch định một mình, hoàn toàn không hoặc hầu như không phụ thuộc vào ý chí của người khác .Cứ nghĩ như thế Rita thấy mình thật là hạnh phúc . Nhưng chiến tranh đã chi phối cuộc sống con người theo phép tắc riêng của nó , buộc các số phận đan kết vào nhau một cách kỳ lạ thậm chí là không hiểu được .Và , trong lúc lừa dối người chỉ huy khu trạm số 171 yên tĩnh này thì hạ sĩ Rita Ôxianina vẫn không biết gì rằng chỉ thị của Cục an ninh Đế chế Đức số X 219/702 với hàng chữ “ DÀNH RIÊNG CHO CHỈ HUY “ đã được ký và thực hiện .


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,912
Nguồn: Trái Tim VN online
Đăng bởi: Đánh máy: check_rambutan ()
Người gửi: CaNgo
Người sửa: 10/19/2003 1:06:53 PM