Truyện (Chưa Xếp Loại)

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Hoàng Thu Dung

6.


Ngày khai trương công ty, văn phòng vẫn bình thường , chỉ khác là hoa được gởi đến đến tới tấp . Hầu như cả buổi sáng, Uyển Thư chỉ có mỗi việc duy nhất , là ký tên nhận quà .    Đa số bạn bè của Yoshihiro gởi đến chúc mừng . Ở Việt Nam có, ở Nhật có và có cả khách hàng . Uyển Thư không hiểu Yoshihiro hoạt động ngoại giao ra sao, nhưng cô biết anh có mối quan hệ rất rộng .    Không hiểu sao ngày khai trương như thế mà giám đốc lại biệt tăm . Dì Năm bảo là đi ra ngoài từ sáng sớm . Không có mặt giám đốc , Uyển Thư thấy nhẹ cả người . Dù không làm gì sai, nhưng cô vẫn thích sự tự do hơn .    Uyển Thư ngồi vào máy tính, vào chương trình thiết kê thiệp . Cô vẫn rất thích làm chuyện này và đã thiết kế vô số kiểu thiệp, nhưng chưa bao giờ biến nó thành công việc nghiêm chỉnh .    Ở bàn vuông góc, Minh Quân cũng không có việc gì làm, anh mở sách ra đọc . Nhưng đọc mãi cũng chán , anh quăng sách qua một bên . Liếc qua thấy Uyển Thư có vẻ mê mải với công việc, anh đành bỏ ý định trò chuyện với cô . Thế là anh vào bếp tán gẫu với dì Năm .    Uyển Thư ngồi 1 mình ở phòng khách . Cô mê vẽ đến mức không thấy giám đốc về . Anh đi thẳng vào phòng, đến đứng phía sau xem Uyển Thư làm gì . Sau khi đã hiểu ra, anh vẫn đứng im lặng xem cô " vẽ " thiệp .    Thấy bóng người gần mình, Uyển Thư nghĩ là Minh Quân . Cô nói mà không ngẩng lên :  _ Anh Quân biết không ? Em mê vẽ thiệp lắm . Nhưng từ đó tới giờ, em không có điều kiện, chỉ vẽ bằng tay thôi . Vẽ trên máy dù sao cũng phong phú hơn . Anh thấy em thiết kế kiểu này có đẹp không ?  _ Đẹp lắm !    Nghe tiếng Yoshihiro, Uyển Thư giật mình ngước lên . Cô buột miệng thảng thốt :  _ Giám đốc mới về .    Rồi cô ngồi im, dáng điệu cứng nhắc . Bị sếp bắt quả tang đang làm việc riêng , dù thần kinh thép cũng phải nhũn, huống gì cô vốn yếu bóng vía . Thế là cô trân mình ngồi yên, chờ nghe " giũa " .    Nhưng Yoshihiro có vẻ nhưng không để ý vẻ hoảng hốt của cô . Anh vẫn quan sát màn hình, rồi nói ngắn gọn :  _ Thay nền màu xanh nhạt, quét trắng sẽ có vẻ nhẹ nhàng hơn đấy .    Nhưng Uyển Thư sợ qúa không dám làm gì khác . Thấy cô cứ ngồi trân người , Yoshihiro hơi cúi xuống , tự mình nhấn chuột vào dãy màu , click vào phông màu xanh . Nền thiệp chuyển màu nhìn sáng hẳn lên , đến nỗi đang sợ mà Uyển Thư vẫn thầm công nhận cặp mắt nghệ thuật của giám đốc . Cô buột miệng :  _ Đẹp lên nhiều lắm !    Yoshihiro không trả lời, và yên lặng vẽ tiếp vài đường nét chấm phá , rồi đứng thẳng lên . Uyển Thư thấy anh không để mắt đến màn hình, mà nhìn cô với vẻ lạ lùng .    Uyển Thư thấy tim nhói lên, chờ một câu khiển trách Nhưng Yoshihiro chỉ buông 1 câu nhận xét :  _ Cô có khiếu về nghệ thuậ lắm . Nét vẽ rất đặc trưng con gái : mảnh mai , tinh tế . Sao cô không theo ngành thiết kế nhỉ ?  _ Dạ !    Yoshihiro cười thành tiếng :  _ Dù sao thì cô cũng đã chọn ngành này, cũng tốt .  _ Vâng .    Anh đột ngột chuyển giọng :  _ Làm việc chăm chú đến nỗi không thấy giám đốc của mình ...    Anh lắc đầu, khoát tay với vẻ không hài lòng :  _ Not good !    Nói xong , anh đi về phía xa lông, lần lượt xem những bưu thiếp chúc mừng mà Uyển Thư đã sắp sẵn trên bàn .    Uyển Thư tắt máy, lôi sách kế toán ra đọc . Nhưng làm sao mà học nổi trong tâm trạng như thế, đầu cô muốn vỡ tung ra . Từ lúc vào công ty đến giờ, cô gần như căng thẳng liên tục vì Yoshihiro .    Cô tự biết mình không đến nỗi nào, nhưng chuyện xui xẻo cứ đến liên tục . Mà người làm cho phức tạp lên luôn là Yoshihiro .    Trời ơi là trơi ! Chán qúa ! Chán muốn chết được . Cô rên rỉ một mình trong đầu . Vô tình , đầu cô gục xuống với vẻ mệt mỏi .    Không biết Yoshihiro đã đứng phía sau cô từ lúc nào, rồi chợt lên tiếng :  _ Những lúc căng thẳng như thế này, cô có thể ra sân chơi một lát .    Uyển Thư giật thót người vì tiếng nói đột ngột của anh . Đã căng thẳng lại bị giật mình, khiến cô bật khóc, nhưng chỉ dám khóc lén . Và cô cố nói bình thường :  _ Dạ, tôi không sao .  _ Không nên dễ căng thẳng như vậy , cô phải tập bản lĩnh chứ .    Không biết giám đốc muốn giúp cô cứng cỏi không, chứ cô thấy mình muốn phát điên vì sự nhào nặn của anh ta . Anh ta làm cho thần kinh cô muốn đứt tung, rồi lại bảo ra thư giãn . Máy móc chưa chắc chịu nổi áp lực của anh ta .    Nếu vào làm việc ở công ty khác , không biết cô có áp lực như vậy không ?    Yoshihiro như không thấy thái độ khổ sở của Uyển Thư, anh ta nói như thông báo :  _ Chiều nay, chúng ta sẽ sân bay đón khách, tôi muốn cô có sự chuẩn bị hoàn hảo .  _ Vâng .    Khi cô quay lại thì Yoshihiro không còn đứng đó nữa . Cô ngước lên cầu thang , thấy anh ta đi lên lầu . Chưa thấy ai thoắt ẩn thoắt hiện như thế . Với phong cách đó, giám đốc sẽ luôn thành công trong việc kiểm soát nhân viên của mình .


Số Lần Chấm:  
5

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,897
Nguồn: vnthuquan.net
Đăng bởi: Đại nam ()
Người gửi: CaNgo
Người sửa: 9/20/2003 11:33:07 AM
1. / 2. / 3. / 4. / 5. / 6. / 7. / 8. / 9. / 10. / 11. / 12. / 13. / 14. / 15. / 16. / 17. / 18. / 19. / 20. / 21. / 22. / 23. / 24. / 25. / 26. / 27. / 28. / 29. / 30. / 31. / 32. / 33. / 34. / 35. / 36. / 37. / 38. / 39. / 40. / 41. / 42. / 43. / 44. / 45. / 46. / 47. / 48. / 49. / 50. / 51. / 52. / 53. / 54. / 55. / 56. / 57. / 58. / 59. / 60. / 61. /