Truyện (Chưa Xếp Loại)

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Hoàng Thu Dung

4.


Yoshihiro hỏi bằng một giọng giễu cợt :

- Cách một vách ngăn ư ? Thế thì làm sao tôi có thể kiểm soát được cô và Minh Quân đang làm việc, ngủ gục hay chơi game chẳng hạn ?

Minh Quân phì cười, còn Uyển Thư mở lớn mắt ngạc nhiên . Cô không tưởng tượng nổi một giám đốc lại có thể nói với nhân viên mình như vậy .

Yoshihiro nhìn cô, kiểu cách vừa nghiêm túc, vừa có vẻ hài hước, khiến cô bối rối nhìn xuống, đôi tay lóng ngóng đan vào nhau .

Yoshihiro không bỏ sót một cử chỉ của Uyển Thư . Anh ta chợt lên tiếng :

- Cô mới đi làm lần đầu ?

- Vâng .

- Ngước mặt lên đi chứ . Sao dễ lúng túng vậy ?

Minh Quân thấy giám đốc tấn công Uyển Thư quá, anh bèn lên tiếng :

- Tôi nghĩ thời gian sẽ giúp cô ấy có kinh nghiệm hơn , bản lĩnh hơn và ...

Yoshihiro ngắt lời :

- Không cần thời gian , chính tôi sẽ giúp cô ta cứng cỏi hơn . Làm nghề hướng dẫn viên phải đứng mũi chịu sào, không thể nhút nhát như thế .

Minh Quân định mở miệng, nhưng Yoshihiro đã cản lại :

- Tôi là người nhà mà cô ta còn mất bình tĩnh . Nếu đứng trước cả đoàn khách, nhất là khách nam hay chọc ghẹo, cô ấy sẽ xử sự thế nào ?

" Anh mà là người nhà . Giữa một giám đốc và một nhân viên không thể coi là người nhà được đâu . Người thân không ai khủng bố tinh thần người ta kiểu đó " Uyển Thư nghĩ thầm, nhưng vẫn cứ ngồi im .

Yoshihiro nhìn đồng hồ, vẻ mặt anh ta trở lại nghiêm chỉnh, quyền lực :

- Đã hết giờ, cô cậu có thể nghĩ trưa .

Nói xong ,anh ta đứng dậy đi lên lầu . Uyển Thư đi theo Minh Quân ra sân . Bộ đồ lịch sự và mái tóc xõa khiến cô thấy vướng víu trong một buổi sáng bất ngờ thế này .

Lúc dắt xe, Minh Quân nhìn Uyển Thư cười, khiến cô xấu hổ nhớ lại chuyện lúc nãy . Và cô gượng cười cho qua .

Minh Quân nói như động viên :

- Uyển Thư đừng ngại . Mai mốt quen rồi, em sẽ thấy mọi việc không có gì ghê gớm cả . - Dạ . - Nếu là anh lúc nãy , anh sẽ phản công lại liền .

Uyển Thư mở lớn mắt : - Anh dám đối đáp với giám đốc à ? - Tất nhiên là mình không dám đốp chát ngang hàng . Nhưng phải có cách nói vững vàng , để người ta không dám coi thường mình . - Vâng .

Cả hai đi ra đường . Minh Quân vô số xe rồi, nhưng vẫn nán lại nói tiếp : - Có gì không biết cứ hỏi, anh hướng dẫn cho . Làm việc với người nước ngoài, mình phải vững mới được . - Dạ , cám ơn anh .

Minh Quân vọt xe đi . Uyển Thư cũng đạp xe về nhà . Cô mệt đến nỗi chỉ kịp ăn một chút rồi nằm lăn ra ngủ .

Khi cô giật mình thức dậy thì đã hai giờ . Cô hốt hoảng nhảy xuống giường , hối hả thay đồ, rồi đạp xe trối chết đến văn phòng công ty .

Khi cô đến nơi thì thấy các nhân viên của công ty nào đó đưa máy tính đến , Minh Quân đang giúp họ đặt máy lên bàn . Uyển Thư đưa mắt tìm Yoshihiro . Giám đốc đang đứng giữa phòng, cặp mắt chiếu vào cô đầy vẻ cảnh cáo . Uyển Thư vừa thở vừa nói : - Xin lỗi , tôi lỡ ngủ quên .

Yoshihiro khẽ nhướng mắt một cái nhưng không nói gì . Thà nghe phê bình còn dễ chịu hơn là cái nhìn răn đe đó , nó làm Uyển Thư bối rối . Cô vội đi xuống nhà sau, sắp xếp lại các thứ lắt nhắt mua lúc sáng mang lên nhà trên .

Căn phòng có vể ổn định, mất đi vẻ yên tĩnh ngày thường vì các nhân viên mang máy đến . Đang ngồi giở mấy gói sổ sách , Uyển Thư chợt nghe Yoshihiro lên tiếng : - Không cần phải lắp máy, cứ để mặc tôi .

Uyển Thư ngạc nhiên quay lại nhìn . Cả Minh Quân vốn rành rẽ công việc cũng phải lạ về kiểu yêu cầu kỳ cục đó . Cả hai nhìn Yoshihiro chăm chăm .

Nhưng Yoshihiro không để ý điều đó, anh xăn tay áo lên, tự mình lắp điện và chỉnh hệ thống máy móc . Nhìn thao tác thật rành rẽ, Uyển Thư cảm thấy khâm phục . Không ngờ giám đốc giỏi cả kỹ thuật . Một người tài năng như vậy , làm việc dưới quyền anh ta chắc sẽ căng thẳng lắm , vì anh ta sẽ đòi hỏi cao . Tự nhiên cô thấy lo .

Ngày hôm sau, công chuyện không còn nữa, Yoshihiro gọi Minh Quân và Uyển Thư vào phòng riêng, bắt đầu công tác tư tưởng : - Tôi nghĩ việc làm hôm qua đã giúp các bạn thấy được vị trí của mình . Các bạn và tôi là những người đầu tiên gầy dựng công ty, đúng không ? - Anh ta nói chuyện thật khéo ! Dĩ nhiên mình không thể là người gầy dựng rồi . Uyển Thư nghĩ thầm, nhưng vẫn chăm chú nghe . Yoshihiro chợt chiếu tia nhìn qua cô : - Cơ bản, mọi việc đã xong . Còn vài ngày nữa, công ty sẽ hoạt động, tôi muốn các bạn biết một số nguyên tắc của công ty . - Vâng . - Chúng ta, ai cũng biết nói tiếng Việt, tiếng Nhật và tiếng Anh . Có thể tiếng Việt các bạn giỏi hơn tôi, nhưng hiển nhiên là tôi sẽ giỏi tiếng Nhật hơn các bạn .


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,707
Nguồn: vnthuquan.net
Đăng bởi: Đại nam ()
Người gửi: CaNgo
Người sửa: 9/20/2003 11:33:07 AM
1. / 2. / 3. / 4. / 5. / 6. / 7. / 8. / 9. / 10. / 11. / 12. / 13. / 14. / 15. / 16. / 17. / 18. / 19. / 20. / 21. / 22. / 23. / 24. / 25. / 26. / 27. / 28. / 29. / 30. / 31. / 32. / 33. / 34. / 35. / 36. / 37. / 38. / 39. / 40. / 41. / 42. / 43. / 44. / 45. / 46. / 47. / 48. / 49. / 50. / 51. / 52. / 53. / 54. / 55. / 56. / 57. / 58. / 59. / 60. / 61. /