Truyện (Chưa Xếp Loại)

Xa Rồi Thuở Mộng Mơ

Hoàng Thu Dung

3.


Bắt trước tác phong công nghiệp của Yoshihiro , cô nhanh nhẹn đứng dậy, nhưng không đi ra cửa ngay , mà chạy xuống nhà sau tìm dì Năm . Cô kể một mạch chuyện vừa xảy ra, rồi băn khoăn :

- Như thế là sao hả dì ?

- Là cô được nhận rồi đấy .

- Con được nhận à ? Không hề có một câu phỏng vấn à ?

- Tôi nghĩ ông ta đã chọn cô từ lúc cô quay lại lấy thêm danh thiếp .

- Vậy sao ? - Uyển Thư ngơ ngẩn .

- Tại vì cũng có mấy người đến xin, nhưng ông ta không gọi ai ngoài cô và cậu Minh Quân . Vậy thì coi như chọn rồi .

Uyển Thư nhíu mày :

- Vậy ở đây chưa hề hoạt động hả dì ?

- Chưa . Theo tôi biết thì ông ta qua đây để lập công ty chi nhánh . Còn công ty mẹ ở bên Nhật .

- Sao dì biết ?

- Tại người giới thiệu nói với tôi . Ông ta nhờ bạn bè tìm người giúp việc nhà trước tiên đấy . Tôi vô trước cô cũng mấy tháng thôi .

Thì ra là vậy . Vậy thì cô và Minh Quân là người đầu tiên vào làm cho công ty . Người đầu tiên cùng với ông chủ chuẩn bị cho công ty hoạt động . Thật là lạ lùng !

Uyển Thư chỉ đổi 100 trăm đô, cô có đi làm lần nào đâu mà biết công ty cần gì . Nên cứ mua đại những thứ mà cô thấy ở các công ty khác .

Còn dư tiền, cô mua đại một lãng hoa trang trí trong phòng khách . Không hỏi ý kiến giám đốc mà tự ý mua , kể cũng liều . Nhưng cô không tin Yoshihiro thuộc loại người có thể để mắt đến cả con kiến .

Mua đồ chỉ mất một tiếng đồng hồ , khi Uyển Thư về, vẫn chưa thấy hai ngươi kia về . Cô khệ nệ đem tất cả vào phòng . Nhìn quanh không có chỗ nào có thể để đồ, cô bèn chất tất cả mớ lộn xộn ấy lên bàn xa lông .

Uyển Thư ngồi xuống ghế, loay hoay tính lại số tiền đã chi , thì Yoshihiro và Minh Quân về tới .

Trong khi Minh Quân và anh tài xế lăng xăng đem bàn ghế , máy móc vào phòng thì Yoshihiro đi thẳng đến bộ xa lông . Thấy đồ chất lung tung, anh nhíu mày :

- Cái gì thế này ? Ai cho cô chất mấy thứ này lên đây ?

Uyển Thư ngẩng lên, lúng túng :

- Dạ , tôi chỉ biết để tạm thôi . Tôi biết vậy là không được, nhưng căn phòng này không còn chỗ nào khác .

Yoshihiro khoát tay làm một cử chỉ đẩy tất cả qua một bên :

- Dẹp ! Dẹp hết !

- Dạ , nhưng ...

- Tôi không cần biết cô phải sắp xếp thế nào . Đây là chỗ tiếp khách , không được để bất cứ cái gì lên , nhớ chưa ?

Uyển Thư bướng bỉnh :

- Nhưng tôi không biết để đâu ...

Yoshihiro cắt ngang ,giọng dứt khoát :

- Điều đó cô tự lo, đó là trách nhiệm của cô .

Nói xong ,Yoshihiro mở báo ra đọc, xem như mọi việc đã giải quyết xong . Thái độ ngang tàng của anh làm Uyển Thư thấy tức, nhưng không dám phản đối . " Người gì mà vô lý dễ sợ chỉ biết ra lệnh mà không cần biết nó đúng hay sai " Cô lén làu bàu một mình, rồi đi chỗ khác, đưa mắt tìm chỗ để đồ .

Cô khổ sở đi lên đi xuống hai ba lần mà vẫn không tìm được chỗ nào . Cuối cùng, cô quyết định đem mấy thứ lắt nhắt vào bếp, nơi có bàn ăn hình ovan khoảng mười người ngồi .

Xong, cô ra phụ sắp xếp bàn với Minh Quân . Yoshihiro nãy giờ ngồi chăm chú đọc báo, chợt lên tiếng, anh ta nói mà vẫn không quay lại :

- Cô cậu bố trí trên phòng tôi một bàn . Hai bàn còn lại sắp vuông góc, mỗi người một bàn .

Uyển Thư dạ nhỏ . Cô và Minh Quân kéo bàn theo ý Yoshihiro . Nhìn phòng khách dài hàng chục mét mà không có một vách ngăn, nhìn cứ trông trống, Uyển Thư mạnh dạn đề nghị :

- Tôi nghĩ nên có một vách ngăn ở giữa . Như vậy phòng khách của giám đốc vừa riêng tư vừa trang trọng hơn .

Yoshihiro ngước lên, nhìn cô hơi lâu :

- Cô nghĩ vậy à ?

- Vâng .

Uyển thư trả lời mà thấy hơi lạ . Một đề nghị như vậy có gì đâu mà giám đốc phải có cử chỉ đặc biệt như vậy .


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,697
Nguồn: vnthuquan.net
Đăng bởi: Đại nam ()
Người gửi: CaNgo
Người sửa: 9/20/2003 11:33:07 AM
1. / 2. / 3. / 4. / 5. / 6. / 7. / 8. / 9. / 10. / 11. / 12. / 13. / 14. / 15. / 16. / 17. / 18. / 19. / 20. / 21. / 22. / 23. / 24. / 25. / 26. / 27. / 28. / 29. / 30. / 31. / 32. / 33. / 34. / 35. / 36. / 37. / 38. / 39. / 40. / 41. / 42. / 43. / 44. / 45. / 46. / 47. / 48. / 49. / 50. / 51. / 52. / 53. / 54. / 55. / 56. / 57. / 58. / 59. / 60. / 61. /