Truyện (Chưa Xếp Loại)

Buổi Chiều Hạ Lan

Hoàng Ngọc Tuấn



Quán cà phê đặt trong sân trường, cách bực thềm một khoảng ngắn. Khoảng cách vừa đủ để tôi vừa uống một ly cà phê đá lạt lẽo, vừa nhìn rõ bọn con gái với quần áo đủ màu, đủ kiểu đang điệu bộ đi từng bước vào lớp học. Những chiếc jupe ngắn khoe khoang nhiều đôi chân trắng đẹp, nhưng thỉnh thoảng cũng cho thấy những cặp giò bắp chuối như cầu thủ đá banh, hay lêu khêu như ngọn sào.

Buổi chiều có giờ Triết của một giáo sư rất ăn khách, nên bọn sinh viên vội vã chen lấn nhau vào giảng đường như đi xem một phim đoạt cả mấy chục giải Oscar. Các cậu con trai với kính cận thị giả hiệu và thực, từ không độ đến hai chục độ, với một tập sách kềnh càng trong tay đang nói chuyện học hành sôi nổi với nhau làm tôi chán ngán. Các cô con gái thì bận rộn nhiều động tác hơn, phải nói chuyện với cái giọng nghe sao cho ríu rít như chim, mắt long lanh liếc qua liếc lại thật nghệ thuật và tay chân vung vẩy những dáng điệu học thuộc trong phim ảnh.

Giờ này đáng lẽ tôi phải học nếu muốn có hy vọng trong kỳ thi sắp tới. Nhưng đừng hòng bắt tôi phải chun đầu vào cái giảng đường kín mít vào một buổi chiều trời dễ thương lạ lùng như thế này. Chưa hoàng hôn, nắng đã tắt rất sớm. Tôi ngửa mặt nhìn lên cao, khoan khoái nhìn thấy màu xanh mát rượi, đám lá cây lung lay như sắp sửa rơi và tôi hồi hộp đợi chờ một cơn gió mạnh thổi qua. Những chiếc lá xanh nhỏ như hạt sóng sẽ phủ đầy làm cơn mưa trên đầu, trên vai áo, và đôi khi rơi ngay vào ly cà phê đang cầm tay.

Tôi quá nản với cái phòng học đầy đặc người. Những cặp mắt chăm chú thực tình và chăm chú giả vờ của bọn sinh viên. Những bàn tay ghi nhanh nhẹn trên giấy không bỏ sót một lời. Ông giáo đứng trên bục gỗ sau cái micro nhỏ, trịnh trọng sửa cặp mắt kính với một vẻ hãnh diện thật lạ lùng. Ông ta sẽ nhíu vầng trán nghiêm trang thao thao đọc bài giảng mà có lẽ phiên dịch từ một cuốn sách ngoại quốc. Những ngôn từ bóng bẩy thi nhau nổ vang như pháo, cộng thêm với tên tuổi của các tác giả quốc tế, những đoạn ngoại ngữ đọc làu làu theo nguyên văn nhanh như một anh thông ngôn xuất sắc. Tất cả tạo thành một bản nhạc thời trang thịnh hành làm say sưa bọn người trẻ tuổi.

Tôi thì ghét thậm tệ bài hát ấy. Tôi chỉ khoái châm một điếu thuốc cho khói cay nồng nàn trong miệng, nhấp một tí cà phê đậm đặc và nhìn bầu trời, nhìn ra con đường nắng thấp thoáng bóng người, nhìn những cây me xanh ngắt, nhìn những cây phượng đỏ và đất nâu yêu dấu trên lối vào quen thuộc.

Vừa ném bay mẩu tàn thuốc đi xa thì một thằng quen mặt bỗng ngồi xuống bên cạnh tôi thân mật vỗ vai. Hắn mỉm cười đề nghị tôi chơi vài ván xập xám cho đỡ buồn. Ý kiến thật thông minh và hợp thời. Nhưng tiếc là trong túi tôi chỉ còn chừng mười đồng để trả tiền cho chị chủ quán không bao giờ cho mắc chịu này. Thằng bạn nhún vai thất vọng rồi nó đảo mắt nhìn quanh và chỉ một lát nó đã rủ được hai thằng khác. Hình như tất cả những thằng mê cờ bạc đều có vẽ một con xì trên mặt.

Khi ly cà phê và thêm một ly trà nhỏ không tính tiền đã không còn một giọt, tôi cảm thấy thừa thãi. Cô độc thật tốt, nhưng đôi khi cô độc cũng buồn thật. Tôi ném tờ giấy bạc cho bà chủ quán và đứng dậy đi về phía thư viện. Đây cũng là nơi họp mặt của bọn chăm chỉ học hành. Dĩ nhiên tôi cũng chẳng ưa căn phòng này chút nào nhưng đành phải chun vào vì không biết làm gì.

Không khí im lặng lạnh ngắt làm tôi dựng tóc gáy. Cũng vẫn những cái đầu đen tóc ngắn và lòa xòa, vẫn những cặp kính cận thị đủ độ đang cúi gằm xuống trang sách. Một vài đôi mắt vô hồn đờ đẫn ngước lên nhìn tôi một giây rồi lại cúi xuống. Người duy nhất vẫy tay chào tôi là một thằng bạn rất thân, nó có một thân hình với chiều dài ngắn vừa đủ để luôn luôn tự so sánh với Napoléon Bonaparte. Cái thằng bạn dễ thương này đang bận tán tỉnh một con bé mặt mày xinh xắn ngồi bên cạnh. Lão quản thư đưa cặp mắt khó chịu nhìn tôi. Lão quá quen mặt tôi bởi vì hình như tôi là thằng duy nhất vào thư viện mà không đem theo sách vở và cũng không thèm mượn đọc một cuốn sách nào cả. Đôi lúc tôi cũng muốn tìm một vài cuốn sách để đọc nhưng những thứ sách chứa trong thư viện này được tuyển chọn theo một quy tắc thật kỳ lạ. Nghĩa là có tất cả những cuốn sách mà tôi không bao giờ muốn tìm đọc, và bất cứ một cuốn sách nào tôi cần đọc đều không có mặt ở đây. Một lần tôi đã chọc giận lão quản thủ bằng cách mượn một cuốn tiểu thuyết Tam Quốc Chí. Đây là cuốn truyện tuyệt hảo nhưng lão quản thư không bằng lòng chút nào, lão nói đó không phải là sách giáo khoa cần thiết cho sự học. Tôi không thể nào làm lão vui lòng được vì những gì cần thiết cho sự học đều làm tôi chán ngán.

Có lẽ tôi sẽ quay ra khỏi thư viện ngay nếu cặp mắt cận thị thực sự của tôi không nhìn thấy lưng áo màu xanh của Hạ Lan ở cuối phòng. Tôi vội vã đi đến thật nhanh, hình như là chạy về phía nàng, kéo chiếc ghế với một tiếng động lớn nhất làm tất cả những người trong thư viện đều giật mình. Tôi ngồi xuống chiếc ghế trước mặt Hạ Lan, sung sướng mỉm cười với nàng. Nhưng Hạ Lan chỉ hơi nhếch mép, nụ cười xa lạ chưa từng thấy và đôi mắt không tỏ vẻ gì là bằng lòng cả. Điều này làm tôi cụt hứng và muốn chưởi thề được.

Người ta thường nói người miền Nam tính tình đơn giản, thành thật và cởi mở, nhưng cô nàng này quả đã chứng minh ngược lại. Tôi quen cô nàng cách đây đã vài tuần lễ và thỉnh thoảng nàng cũng tâm sự đôi điều với tôi. Đại khái là gia đình nàng ở một tỉnh nhỏ miền Nam, nàng lên Sài Gòn học và hiện ở tại một ngôi thự kín cổng cao tường của gia đình ông chú.

Nàng cũng đã cho tôi biết rõ địa chỉ nàng nhưng lại cấm tôi không bao giờ được đến thăm hay viết thư từ gì cả. Điều này thật mâu thuẫn khiến một người đơn giản như tôi không bao giờ hiểu nổi. Tên thật của cô nàng là Nguyễn Thị Lan, Trần Thị Lan hay Lê Thị Lan gì đó, và tôi cũng khá lãng mạn để đặt cho nàng một cái tên đẹp hơn là Hạ Lan. Tôi cũng đã nhiều lần đưa nàng về nhà bằng chiếc xe máy xộc xệch nhất trường của tôi, nhưng mỗi lần muốn nàng ưng thuận nhảy phóc lên yên xe, tôi phải năn nỉ với tất cả những nước bọt trong miệng, làm như là đi vay nợ.

Cô Hạ Lan này khó chịu và thích làm ra vẻ lạnh nhạt không chịu nổi. Mỗi lần gặp cô nàng, nếu chỉ cười chào là nàng bỏ đi thẳng tỉnh bơ. Ít nhất cũng toét miệng cười cầu tài như người bồi tiệm, miệng tía lia hỏi han niềm nỡ như một tên quảng cáo thuốc đau răng, nàng mới chịu dừng lại nói mấy câu chuyện vớ vẩn với tôi. Điều này làm tôi bực mình hết sức.

Nhưng có điều làm tôi đôi khi quên sự bực mình, là Hạ Lan đẹp lạ lùng. Tuy một thằng bạn của tôi không đồng ý với tôi điều đó nhưng tôi quả quyết rằng chưa có đứa con gái nào làm tôi chết mê chết mệt như nàng. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo đầm màu xanh mát rượi như ngọn suối làm lộ rõ tay chân trắng như tuyết. Tóc nàng đẹp, mắt đẹp, mũi đẹp, môi đẹp. Giọng nói nàng rộn rã trong veo như tiếng chim vành khuyên, mặc dầu tôi chưa nghe chim vành khuyên hót bao giờ cả. Tiếng cười của nàng thật tuyệt diệu, như tiếng vỡ vụn của một loại hồng ngọc đắt giá nhất thế giới, nên tôi phải làm cho nàng cười luôn, đôi khi suýt chút xíu nữa thì đã thọc lét nàng. Giá tôi có một tí chất thi sĩ trong người thì thế nào cũng bịa được một bài thơ để ca ngợi Hạ Lan.

Tiếc rằng tôi không phải là thi sĩ. Tôi chỉ có thể nói: "Lan đẹp thấy mẹ", và tôi còn nhớ cái hôm tôi thành thực khen nàng như thế, nàng đã giận dỗi bỏ ra về ngay vì lời lẽ của tôi mà nàng cho rằng rất sống sượng.

Hạ Lan, cũng như những người khác trong phòng này, có trước mặt một tập cours dày cộm đầy những vết mực ghi chú. Nàng tỏ vẻ khó chịu khi thấy tôi với hay tay trống trơn như đang ngồi trong quán rượu. Bàn tay phải của tôi nó lại không được đẹp cho lắm vì hai ngón tay chuyên môn kẹp điếu thuốc vàng ám khói. Bao giờ tôi cũng là người mở đầu câu chuyện, và tôi luôn luôn cố gắng lái câu chuyện của chúng tôi thoát ra khỏi những đề tài học hành, sách vở, thi cử, để hướng đến những mục thú vị hơn.
- Chiều hôm qua đưa Lan về nhà xong thì trời mưa ghê quá. Anh bị ướt mèm, lên cơn sốt cả đêm . . .

Bữa nay tôi bắt đầu bằng một vụ tả oán. Nó cũng không phóng đại lắm đâu. Chiều hôm qua tôi có đưa nàng về nhà thật, nhưng khi tôi đã về đến nhà trọ của tôi rồi thì trời mới mưa. Tôi cùng bị ướt mèm thật đấy nhưng là ướt trong phòng tắm với cục xà bông thơm trên tay. Và tôi thì chẳng bao giờ bị sốt cả, vi trùng luôn luôn chê cái thân thể ốm yếu của tôi.

Hạ Lan có vẻ thích thú, nàng bỉu môi. Không hiểu nàng làm thế nào mà đôi mắt màu nâu của nàng tự dưng tình tứ không chịu được. Đôi mắt nàng ngon như một trái ổi chín, và tôi là thằng rất khoái ăn ổi.
-Tội nghiệp chưa, ai bảo anh cứ đòi đưa Lan về làm gì. Thôi chiều nay để Lan về một mình cũng được.
Tôi hốt hoảng:
- Không, để anh đưa Lan về. Chiều nay trời không có mưa đâu, mà có mưa thì anh cũng . . . ráng chịu.

Tôi vẫn thường xưng anh với nàng mặc dầu hình như nàng lớn hơn tôi chừng một tuổi. Hạ Lan im lặng, môi nàng hơi mỉm một chút như chế giễu. Phải có một cuốn sách cả triệu trang mới ghi chép hết những lời tôi năn nỉ đưa nàng mỗi buổi tan học, những lời từ chối của nàng. Lúc nào cũng có một màn giằng co giữa sự bằng lòng và từ chối làm tôi phát nản. Tôi đổi câu chuyện:
- Mùa này ở quê của Lan có thứ trái cây gì chín ?
- Long An hả ? Mùa này là mùa mận.
Tôi la lên:
- Trời ơi, mận thì tuyệt quá. Ở Huế mùa này có nhiều thứ . . . nhãn . . . mãng cầu, ổi, mít, cam quýt . . .

Tôi bao giờ cũng say sưa nói về thức ăn không biết mệt. Tôi cũng tả cho Hạ Lan nghe về xứ Huế. Con sông, ngọn núi, cây cầu, những chiều lang thang trên lề đường đầy xác phượng. Hạ Lan hình như không nghe gì cả, nàng dửng dưng làm tôi cụt hứng. Nếu nàng chăm chú nghe, tôi sẽ đưa đẩy câu chuyện đến chỗ tả oán rằng tôi là một thằng con trai giang hồ lãng tử đã lâu, sống một mình ở đây không người quen biết. Tôi là một người cô đơn và bất cứ một người cô đơn nào cùng thích có một người bạn thân, và bạn gái bao giờ cũng khoái hơn bạn trai. Và dĩ nhiên là nếu cô bạn gái ấy trở thành người yêu thì đẹp biết mấy. Cuối cùng tôi sẽ kết luận rằng nếu người yêu ấy là . . . Hạ Lan thì không còn gì đẹp bằng.

Nhưng không bao giờ tôi ăn đến nơi nói đến chốn. Hạ Lan luôn luôn làm tôi cụt hứng. Có khi tôi đang say sưa kể cho nàng nghe thời thơ ấu của tôi, tôi rất hay nói về quá khứ, vì bây giờ tôi không có chuyện gì đáng nói cả, nàng bỗng dưng ngắt lời, trách tôi con trai đã lớn rồi mà không lo chăm chỉ học hành lại không có được một nghề ngỗng gì cả. Và tất cả những ai nói về điều này đều làm tôi buồn hết sức. Tôi là thằng ăn bám gia đình, công việc duy nhất của tôi là mỗi ngày đầu tháng đợi thư bảo đảm có kèm theo ngân phiếu gởi đến.

Có lần tôi và Hạ Lan đứng gần sát bên nhau trên tầng lầu ba không một bóng người. Môi nàng hồng mấp máy như một cánh hoa đào, tôi đã suýt ôm nàng thì nàng bỗng đứng xa ra, miệng toe toét cười và đưa tay vẫy chào một thằng cà chớn nào đó đang đi vào trường. Nàng rất thích tỏ ra là nàng quen biết hết tất cả bọn sinh viên ở trường, và ngoại trừ trường hợp nàng cười với tôi, những nụ cười của nàng đối với người khác trông rất xấu và vô duyên như một chị bán vé số mời khách mua.

Cũng như tôi, Hạ Lan thích nói về chính mình hơn:
- Anh có thấy cái áo Lan đang mặc không? Lan tự may ở nhà đó.

Nàng bao giờ cũng cho biết là nàng may vá rất giỏi như một bà tiên hiền thục Á Đông chính truyền. Và chưa hết đâu . . .
- Anh có "cours" ông X không? Không hả? Đi mượn giùm Lan đi, năm nay không biết ông nào ra đề thi, ông Y ông R ông L hay ông T? Cours ông L nhiều quá, học hoài không thuộc, còn cours ông M khó quá trời, không hiểu gì cả. Cuốn sách ông N bảo phải đọc, tìm khắp cả các tiệm sách mà không thấy . . .

Dĩ nhiên là bao giờ tôi cũng thờ ơ với những chuyện chán ngắt như thế nầy.
Nàng tiếp tục:
- Gần thi rồi mà không thấy anh học gì cả vậy? Con trai mà thi rớt dở lắm.

Đầu óc tôi thay vì được vuốt ve bằng những lời êm dịu lại bị chất đầy với những tiếng giáo sư, bài học thi cử. Tôi ghét những tiếng ấy kinh khủng.

Toi gạ nàng chiều nay hay chiều mai đi xem xi nê với tôi. Phim "Ái Tình Kiểu Ý Đại Lợi" do một thằng tài tử đẹp trai, rất đểu đóng. Tôi đã xem phim này hôm qua và khám phá ra suốt cuốn phim có ít nhất là một trăm lần hai vai chính ôm nhau hay hôn nhau. Một trăm lần đủ để nhắc nhở tôi nhớ rằng đưa một cô con gái đi xem xi nê không phải là chỉ để xem xi nê không thôi. Nhưng Hạ Lan nói:
- Thứ bảy đông người, Lan không đi được đâu. Còn chiều mai Lan bận nhiều việc ở nhà lắm. Học bài, may mấy cái áo cho thằng em, lại còn đi chợ nấu cơm nữa.

Tôi chán nàng chết đi được. Tôi muốn chưởi thề hết sức, nhưng tôi cố gắng kìm giữ được. Tôi đề nghị với nàng một chiều khác, như thứ hai chẳng hạn. Nàng tỏ vẻ suy nghĩ ngần ngừ một lúc lâu rồi cũng bằng lòng. Nhưng không có điều gì chắc chắn cả và điều chắc chắn nhất là thứ hai tôi sẽ đợi dài người cả buổi chiều cũng không thấy bóng dáng nàng đâu. Nàng sẽ cho tôi leo cây chừng ba lần như thế và nếu tôi đủ kiên nhẫn và hèn hạ chịu đựng được ba lần, lần thứ tư có lẽ nàng đúng hẹn.

Tôi nghĩ đến chuyện gần hơn, tôi đề nghị đưa nàng về chiều nay. Con đường về nhà nàng rất dài và khá thơ mộng nhờ những tàng cây hai bên đường, tôi nhủ thầm là sẽ cho chiếc xe gắn máy của tôi đi với tốc độ chậm nhất, nếu cần tôi sẽ cho nó tắt máy chừng mười lần trên con đường buổi chiều vắng vẻ làm hăng hái những thằng ăn nói nhát gan nhất như tôi. Nhưng Hạ Lan lại lắc đầu nói chiều nay có ông anh của nàng đến đón rồi. Lại thằng anh không biết giả hiệu hay là ruột thịt thực sự này nữa. Hắn rất siêng năng đến đón cô em gái của hắn với một chiếc xe gắn máy thật mới và dĩ nhiên là lúc nào cũng bóng loáng hơn xe tôi. Mặc dầu là người nhân đạo nhất thế giới, có khi tôi phải lạy trời cho xe nhà binh mười bánh cán chết cái thằng anh kỳ đà này đi.
- Anh gì mà rảnh dữ vậy? Lan phải nói với ông anh đó thôi đón Lan về nữa, có anh đưa về mỗi ngày rồi mà.
- Đừng nói bậy. Anh ấy mà nghe vậy đánh Lan chết, không chừng lại gây sự với anh nữa.

Hạ Lan kể ra cũng có lý, tôi vừa sực nhớ đến bộ mặt hung thần và thân hình lực sĩ đô vật của ông anh nàng.

Nghĩa là rốt cuộc chiều nay không có mục gì đẹp đẽ cả. Tôi chán quả, tôi buồn kinh khủng, tôi muốn lao đầu xuống đất tự tử ngay nhưng tiếc là chiếc ghế tôi đang ngồi rất thấp, nhào xuống không thể chết chóc gì cả mà chỉ làm trò hề cho thiên hạ thôi. Tôi muốn chưởi thề, và lần này tôi không ngăn lại được. Hạ Lan giật mình rồi đỏ mặt giận dữ, nhưng tôi bất cần. Tôi bỗng bắt gặp được gần một triệu tấm bảng treo trên tường đề mấy chữ: "CẤM HÚT THUỐC", điều này chỉ khiến tôi nhớ ra rằng tôi là một thằng chuyên môn chống đối lời cấm kỵ này, và bây giờ tôi đang có một vài điếu thuốc lẻ trong túi áo. Tôi lấy thuốc, châm lửa và hút. Trái với Hạ Lan, khói thuốc bao giờ cũng làm tôi khoan khoái dễ chịu.

Tôi thấy Hạ Lan nhìn điếu thuốc với vẻ mặt khó chịu, bực mình. Tôi bất cần, nhớ ngày đầu tiên quen nhau, khi nàng hơi nhíu mày nhìn điếu thuốc trong tay tôi là tôi đạp đi; lập tức dí mẫu thuốc đang cháy dở mặc dù tiếc đứt ruột. Hai cái thằng ngồi chung bàn ngước lên nhìn tôi nghiêm trang như muốn nhắc nhở một cách rất lịch sự về sự hút thuốc trong thư viện của tôi.

Toi ghét cái bản mặt của chúng. Thằng thứ nhất đang có trước mặt một cuốn sách ngoại ngữ dày cộm, tôi liếc nhìn được cái tựa của nó: L'être et le Néant của J. P. Sartre. Cái thằng hề này, tôi cam đoan là nó không hề hiểu một chữ, cuốn sách như một thứ son môi để nó làm dáng thôi. Thằng thứ hai làm tôi buồn cười chết được. Đầu tóc nó chải rẽ láng mướt, cổ thắt cravate đen, sơ mi trắng tinh, tay manchette cẩn thân, nó đang lục soạn một đống sách vở từ trong cái cặp da ngoại quốc thật tốt và thật lớn mà các nhà chính khách thường dùng. Nếu người ta tuyển chọn giáo sư đại học bằng cái vẻ bệ vệ thì tôi đề nghị chọn thằng này ngay, nó trông oai ghê gớm.

Tôi ghét tất cả những người nào không thích tôi. Tôi chứng tỏ bằng cách hút thuốc đủ kiểu, nhả khói ra bằng lỗ mũi, bằng miệng, thở khói hình tròn vo hay thành một luồng dài như khói xe hỏa. Chỉ một chốc, hai tên học giả non choẹt chuồn gấp với tất cả những sự nhăn nhó trên khuôn mặt của chúng. Hạ Lan cũng có vẻ sắp sửa chuồn. Nàng đứng lên nói với tôi một câu gì đó rồi đi nhanh với dáng điệu giận dỗi. Tôi mặc kệ nàng, nếu muốn, ngày mai tôi sẽ xin lỗi nàng và nàng sẵn sàng quên ngay.


Cuối cùng, tôi cũng chuồn ra khỏi thư viện. Đứng một mình trên hành lang dài vắng lạnh, trời chiều lại rất xám, tôi buồn. Có lẽ tôi yêu Hạ Lan thực tình, nhưng tôi tán gái thật dở. Hình như, nếu tôi có một đầu tóc chải chuốt láng mượt, áo sơ mi luôn luôn trắng tinh sạch sẽ, hai bàn chân có móng dài của tôi chịu khó đút vào một đôi giày da bóng lộn. Hình như, nếu tôi có khá tiền để tặng quà cho nàng đều đều. Hình như nếu tôi cùng làm như phần đông mọi người, vừa nói cười, vừa nịnh hót với nàng như một tên hề hay một gã kép hát thì có lẽ Hạ Lan sẽ chịu tôi gấp. Chẳng mấy chốc mà tôi sẽ được ôm hôn nàng trong vòng tay, và làm nhữngng chuyện mà cái thằng Caufield đáng yêu nó gọi là "các thứ".

Bây giờ mới có trận gió lớn như đã mong đợi, lá trên cây rơi xuống thành một tấm lụa mềm. Vài ngọn lá úa vàng báo hiệu mùa thu sắp tới.

Suốt cả mùa hạ, tôi có những buổi chiều như thế. Hạ Lan và những lúc chuyện trò, Hạ Lan và những khi cười duyên, cười tình hay ngậm chặt miệng cương quyết không cười. Cứ một ngày giận dỗi rồi đến một ngày thân mật, rồi lại giận dỗi, như thế mãi làm tôi chán chết đi được.

Năm học kết thúc bằng một kỳ thi cuối mùa hạ. Dĩ nhiên là tôi rớt, điều làm tôi buồn cười hết sức là Hạ Lan cũng rớt. Thật tội nghiệp, chắc chắn nàng cùng không học hành gì được vì phải bận tâm về sự theo đuổi của tôi.

Rồi mùa hạ bỏ đi mất như tất cả bọn sinh viên bỏ trường để về nhà hay đi chơi lang thang khắp các đường phố. Hạ Lan cùng thế. Tôi không còn gặp lại nàng nữa. Có lẽ bây giờ nàng đang ở mái nhà gia đình nơi một miền quê thật xa. Có lẽ nàng đang mặc một chiếc áo bà ba thật dễ thương và bận rộn nấu cơm cho cha mẹ. Đôi khi tôi nghĩ rằng có lẽ nàng hiền thục thật.

Tôi có một cái bật lửa nhỏ, và tôi không ngần ngại bỏ ra mấy chục đồng cho người thợ khắc lên chiếc bật lửa của tôi hai chữ: Hạ Lan. Dầu sao thì Hạ Lan và những buổi chiều mùa hạ cuối năm cũng là một hình ảnh đẹp ít khi bắt gặp được trong đời.

Hoàng Ngọc Tuấn


Số Lần Chấm:  
17

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,030
Nguồn:
Đăng bởi: Phượng Các ()
Người gửi: SongCon
Người sửa: 9/17/03