Truyện (Chưa Xếp Loại)

Tâm Hồn Cao Thượng

De Amicis, Edmond (Hà Mai Anh dịch)

Đám đánh nhau

Phan Tín bị đuổi rắp tâm trả thù anh Đinh. Nó đứng đợi ở đầu phố là lối anh Đinh thường đón em học ở trường Nữ học Đỗ Xá về để gây chuyện. Thúy Hoa, em tôi, thấy đám đánh nhau, sợ hãi chạy 1 mạch về nhà không đợi tôi.

Việc xảy ra như sau:

Phan Tín đội mũ cái-két lệch che cả tai, rón rén theo sau anh Đinh; tới nơi, nó liền cầm đuôi tóc em gái anh Đinh giật thật mạnh để sinh sự. Cô bé bị kéo giật 1 cách bất ngờ ngã lăn ra đất. Anh Đinh quay lại thấy Phan Tín, giận quá sấn lại đánh luôn, không sợ nó vừa to vừa khỏe hơn. Vì thế anh Đinh bị đánh trả rất đau. Trong phố lúc bấy giờ chỉ có toàn học trò con gái nhỏ không ai là người lớn để gỡ chúng rạ

Hai trẻ đánh nhau kịch liệt. Anh Đinh đổ cả máu mũi, nhiều lần bị ngã, lại cố đứng dậy chống đỡ. Cuối cùng 2 người vật lộn nhau trên mặt đất. Anh Đinh hết sức bình sinh vật ngửa được Phan Tín ra và lấy đầu gối đè lên ngực. Một tiếng bên ngoài kêu:

- Chết chửa thằng khốn nạn nó rút dao!

Anh Đinh biết thế liền cắn mạnh vào cánh tay Phan Tín làm con dao rơi ra.

Mọt người chạy lại gỡ và lôi 2 người đứng dậy. Bị công chúng sỉ vả, Phan Tín chạy thẳng. Đứng giữa bãi chiến trường, anh Đinh tuy mặt đầy máu, mắt sưng húp nhưng thắng trận. Cô em đứng khóc bên cạnh... Mấy cô học trò nhặt hộ sách vở rơi tung tóe trên hè. Anh Đinh thu thập sách vở bỏ cặp, lấy khăn chùi mặt rồi dắt em về.

Mọi người đều tấm tắc:

- Không sợ kẻ mạnh hơn mình, bên cho em như thế thực đáng khen thay!


Số Lần Chấm:  
8

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,297
Nguồn:
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: DaiBang đánh máy
Người sửa: Phượng Các 11/29/2003; Phượng Các 11/29/2003;