Truyện Kiếm Hiệp

Ma Đao

Cổ Long

Hồi 2

Quân tử

Người đánh cá tay kiếm không dừng, hai thanh niên áo lam còn lại trên thuyền bị tấn công ráo riết liên tiếp lui lại. Thanh kiếm trong tay người đánh cá lật lại, tay trái liền đó vuốt lên lưỡi kiếm một cái, rảy máu ra, ánh mắt loé lên, thân hình lại chuẩn bị vọt lên.
"ùm" một tiếng, người đánh cá đột nhiên như một con cá phóng xuống nước. Trong chớp mắt, lại mang một cột nước vọt lên đáp xuống một chiếc thuyền khác.
Bọn thanh niên áo lam theo tiếng ngoảnh nhìn, người đánh cá như một con chim ngư giận dữ sà xuống, thanh kiếm phóng mau ra.
Chiếc thuyền chòng chành, bốn thanh niên áo lam thân người cũng loạng choạng, nhát kiếm ấy phóng xuống, ắt sẽ có một người ngã.
Nhưng một đạo kiếm quang như điện chớp lướt qua không trung bay tới, gạt thanh kiếm của người đánh cá đang cách cổ họng một thanh niên ba tấc ra.
Đó là kiếm của Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y thân hình như thiên mã hành không, vọt ngang ra hai trượng trên mặt nước, vừa kịp thời hoá giải một nhát kiếm ấy của người đánh cá.
Thanh niên áo lam nhìn thấy lưỡi kiếm trước mắt, đã tự nghĩ ắt là phải chết, đến lúc ấy mới biết là mình còn sống, vẫn toát mồ hôi lạnh đầy người. Thẩm Thăng Y đáp xuống bên cạnh kéo y đứng thẳng dậy, nhìn lại thì người đánh cá đã nhảy xuống nước.
Sở Liệt lên một chiếc thuyền nhỏ ra sức chèo mau, cách sau lưng ông ta không xa, Trương Thiên Hộ, Tần Độc Hạc, Liễu Thanh Phong cũng mỗi người một chiếc thuyền nhỏ lướt tới, Hàn Kỳ và tám thanh niên áo lam chia ra ngồi trên hai chiếc thuyền nhỏ khác cũng đồng thời ùa tới bao vây.
“Ùm” một tiếng, người đánh cá lại từ dưới nước vọt lên, đã ra ngoài ba trượng, lật người một cái, lại rơi vào một con thuyền.
Y vừa lên khỏi mặt nước được nửa người, lạnh lùng quay đầu nhìn Thẩm Thăng Y.
Ngải Phi Vũ ! Thẩm Thăng Y cũng mở to mắt nhìn Ngải Phi Vũ, lúc trước chàng vẫn còn ít nhiều hy vọng, nhưng bây giờ hy vọng đó đã hoàn toàn tan biến.
Chàng biết Ngải Phi Vũ tuy không lâu, lần gặp nhau cuối cùng cũng cách đây chín tháng, nhưng nếu nói chàng không nhận ra được đó là Ngải Phi Vũ thì thật là một chuyện buồn cười.
Con người trước mắt rõ ràng là Ngải Phi Vũ, thanh kiếm y dùng cũng là kiếm của Ngải Phi Vũ.
Trên cán kiếm có một viên bảo thạch khảm vào bị chém mẻ một miếng, đó là kỷ niệm sâu sắc đối với Thẩm Thăng Y.
Bọn họ đánh nhau rồi mới kết bạn, viên bảo thạch kia bị mẻ, là bị kiếm của Thẩm Thăng Y chém mẻ.
Ngải Phi Vũ từ đó tới nay nhất định không chịu thay viên bảo thạch khác, mỗi khi kể lại chuyện kết bạn với Thẩm Thăng Y, y đều thuật lại trận đánh nhau ấy rồi đưa viên bảo thạch ra.
Y tuyệt nhiên không coi việc thua Thẩm Thăng Y ấy là nhục nhã, mà còn coi việc được kết bạn với Thẩm Thăng Y ấy là vinh dự.
Xưa nay y vốn lập chí trở thành một người hiệp khách, sau khi quen biết Thẩm Thăng Y, y lại càng giống một hiệp khách hơn.
Nhưng hiện tại y ra tay giết người như vậy thì không phải là việc làm của một người hiệp khách mà là của một kẻ khát máu.
Lúc trong lầu Yên Vũ, Thẩm Thăng Y nửa tin nửa ngờ, bây giờ chàng muốn không tin cũng không được.
Thẩm Thăng Y không nhịn được cất tiếng kêu to:
- Ngải huynh, chuyện này là sao vậy ?
Ngải Phi Vũ không lên tiếng, ngoảnh mặt quay đi.
Thẩm Thăng Y tiếp:
- Bốn vị tiền bối Giang Nam Tứ Hữu đều nói rằng không gây thù chuốc oán với ngươi, trong chuyện này ắt có sự hiểu nhầm, ngươi chỉ cần nói một câu, thì nhất định ta sẽ đối xử công bằng với ngươi" Sở Liệt nói tiếp:
- Phải rồi, họ Ngải kia, nếu bọn ta có lỗi, ngươi muốn thế nào cũng được, bọn ta mà có rên một tiếng thì không phải là hảo hán.
Ngải Phi Vũ cười nhạt, tay trái quờ qua một cái, chụp cái giỏ đựng cá ném mạnh về phía Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y nhướng mũi một cái, đột nhiên kêu to:
- Cẩn thận ! Tay áo bên phải chợt phất, một luồng kình phong cuốn lên, đánh cái giỏ cá quay về.
Một tiếng nổ như sấm sét vang lên, ánh lửa chói mắt, cái giỏ nổ tung, một làn khói cuồn cuộn lan nhanh trên mặt hồ.
Ngải Phi Vũ thân hình cũng đồng thời co lên như chiếc cung, một đạo hàn quang từ trong ống tay áo bên trái bắn ra phóng thẳng vào Sở Liệt, thanh kiếm bên tay phải khoát nước một cái, chiếc thuyền con phóng mau vào giữa làn khói Thẩm Thăng Y, thanh kiếm trong tay trái lật mau lại, "keng" một tiếng đánh rơi đạo hàn quang xuống, kêu lớn:
- Lui mau ! Các thanh niên áo lam nghe tiếng không tự chủ được đều bất giác dừng thuyền lại.
Thẩm Thăng Y cầm kiếm không động đậy, Sở Liệt nắm chắc hai mái chèo, những chiếc thuyền đang có ở đó không có chiếc nào lui về, tất cả đều chuẩn bị chờ biến cố.
Khoảng một khắc sau, màn khói dần dần lan ra, từ từ bao phủ Thẩm Thăng Y và Sở Liệt.
Lắng tai nghe, trong màn khói không hề có tiếng động.
Chung quanh màn khói cũng chỉ có tiếng sóng vỗ ì oạp quanh thuyền, mọi người có mặt đều ngưng thần đề khí chờ đợi biến cố.
Không có biến cố nào cả ! Mưa khói vẫn giăng giăng, cuối mùa hạ mà có cơn mưa như thế này, chẳng phải là kỳ quái sao ?
ooo Cuối cùng, màn khói cũng tan hết.
Không chờ Trương Thiên Hộ sai bảo, những người có mặt đã lặng lẽ chèo thuyền tới gần, chỉ thấy một chiếc thuyền không người.
Trương Thiên Hộ là người đầu tiên cất tiếng:
- Y đã chạy xa rồi.
Giọng nói bình tĩnh phi thường.
Sở Liệt buột miệng nói:
- Y làm sao trốn khỏi vòng vây của bọn ta được ?
Trương Thiên Hộ cười nói:
- Thì nhảy xuống nước.
Rồi nhìn qua Thẩm Thăng Y:
- Thật là nguy hiểm, nếu lão đệ tới muộn hơn chừng một hay nửa giờ, không khéo người của bọn ta đã chết cả rồi.
Thẩm Thăng Y quay lại không nói gì.
Trương Thiên Hộ khẽ chép miệng nói:
- Vòng vây của bọn ta còn thiếu một cái lưới sắt, đối với một người thông thuộc thuỷ tính giống hệt một con cá chuồn như vậy, phải có lưới sắt mới bắt được y" Tần Độc Hạc cũng nói :
- Đó cũng là chỗ sơ hở lớn của bọn ta.
Sở Liệt "hừ" một tiếng bực dọc :
- Có trời mới biết y thông thuộc thuỷ tính đến như thế.
Thẩm Thăng Y nãy giờ lắng nghe không nói câu nào, Trương Thiên Hộ nãy giờ cũng chằm chằm nhìn vào Thẩm Thăng Y, cuối cùng không nhịn được, hỏi:
- Lão đệ đang nghĩ gì vậy ?
- Đang nghĩ tại sao y lại trở thành thông thuộc thuỷ tính như thế ?
Trương Thiên Hộ hỏi ngay:
- Y vốn không thông thuộc thuỷ tính à ?
Thẩm Thăng Y trầm ngâm nói:
- Không biết nữa....Cũng là theo lời một người bạn khác nói lại thì đối với sông nước, y vốn rất sợ.
Trương Thiên Hộ sờ cằm, phóng mắt nhìn ra mặt hồ:
- Nói thế thì y nhất định không thể nào thông thuộc thuỷ tính đến mức ấy được.
Ngải Phi Vũ mới rồi giết người, đứng trên thuyền thì vững như núi Thái, mà vọt người phi thân thì coi mặt hồ như đất liền, ra vào trong nước lại giống hệt một con cá chuồn.
Một người như vậy mà nói là sợ sông nước, thì không thể nào tin được.
Sở Liệt nghe thấy lập tức lắc đầu nói:
- Không thể nào như thế, xưa nay về mặt thuỷ tính thì ta vẫn tự phụ là không kém, nhưng so với gã Ngải Phi Vũ này thì thật không thể bằng được.
Người nóng nảy thì lời nói cũng mau lẹ, không bằng thì nói là không bằng.
Trương Thiên Hộ ánh mắt di động, cười nói:
- Nói thế thì lời vị bằng hữu kia của ngươi có đủ để tin cậy không ?
Thẩm Thăng Y cười gượng nói:
- Vị bằng hữu của ta tên là Phương Trực.
Trương Thiên Hộ bất giác sửng sốt:
- Quân tử Phương Trực ! Thẩm Thăng Y gật đầu:
- Y tính tình giống như tên họ, nếu bắt y nói láo thì cũng như bắt y chết vậy.
Tần Độc Hạc, thuyền vừa tới bên cạnh, nghe thế, bật ra một tiếng cười lạnh nói:
- Từ khi sinh ra đến nay, chưa từng nói láo à ?
Trương Thiên Hộ chép miệng một tiếng:
- Phương Trực cũng có thể nói láo, nhưng những bạn bè quen biết y thì chưa một ai nghe thấy y nói láo bao giờ.
Tần Độc Hạc sửng sốt.
Trương Thiên Hộ ánh mắt dời qua Thẩm Thăng Y :
- Cái ngoại hiệu Quân tử của y cũng không phải chỉ do bạn bè của y đặt cho đâu.
Tần Độc Hạc hỏi ngay :
- Vậy ai đặt ?
Trương Thiên Hộ nói :
- Là người giang hồ ở sáu tỉnh phía nam, bảy tỉnh phía bắc đặt cho y.
Tần Độc Hạc cười nhạt hai tiếng:
- Vì sao thế ?
Trương Thiên Hộ nói :
- Bọn họ đều thừa nhận Phương Trực là một người xưa nay từ ngôn ngữ tới hành động đều xứng đáng là một bậc quân tử. Bất kể là có chuyện gì giải quyết không được, chỉ cần mời được y tới, đều có hy vọng sẽ giải quyết một cách công bằng.
Tần Độc Hạc dường như có vẻ không phục:
- Sao trước đây ta chưa bao giờ nghe thấy tên y ?
- Chỉ vì ngươi rút chân ra khỏi giang hồ đã lâu năm.
- Người này xuất hiện trên giang hồ lâu chưa ?
- Cách đây ba năm.
Tần Độc Hạc lại cười nhạt một tiếng:
- Ngươi cũng tin y à ?
Trương Thiên Hộ thản nhiên đáp:
- Vì ta và y cũng là bạn bè.
Tần Độc Hạc còn đang sửng sốt, Trương Thiên Hộ đã nói tiếp:
- Người này tuy mới nổi tiếng trên giang hồ có ba năm nay, nhưng ta với y thì đã quen biết nhau hơn mười năm rồi.
Tần Độc Hạc trừng trừng nhìn Trương Thiên Hộ, đầy vẻ nghi ngờ dằn từng tiếng:
- Mười năm à ?
Trương Thiên Hộ gật đầu :
- Cha y mở một tửu lầu gọi là lầu Thái Bạch trong thành Gia Hưng, mười năm trước bệnh không khỏi, lầu Thái Bạch đương nhiên để lại cho đứa con một là y.
- Các ngươi là buôn bán với nhau mà quen biết thôi.
- Suốt mười năm nay, y chưa hề thiếu ta một xu, cũng không hề lấy của ta một xu, dường như làm ăn có thể nói là không được gì.
Trương Thiên Hộ gật gật đầu khen ngợi :
- Suốt từ đó đến nay, chỉ có người ta lừa y, chứ không có chuyện y lừa người ta.
Tần Độc Hạc hừ một tiếng bực dọc:
- Kỳ quái thật, thế mà y vẫn giữ được lầu Thái Bạch cho đến ngày nay.
- Đó là vì người ta đều không nỡ ăn quịt một người thành thật như vậy.
Liễu Thanh Phong nghe tới đó chen vào :
- Các ngươi cũng có thể từng nghe thấy có những người như thế mà.
Sở Liệt lắc đầu trước nhất, Tần Độc Hạc lạnh lùng nói tiếp:
- Tính toán chi ly như y mà nói một người có thể tin được, thì nhất định đó là người có thể tin được.
Trương Thiên Hộ nhìn qua Thẩm Thăng Y:
- Y nói với ngươi là Ngải Phi Vũ sợ sông nước từ lúc nào ?
Thẩm Thăng Y ngẫm nghĩ :
- Khoảng không đầy một năm trước.
Trơng Thiên Hộ lẩm bẩm:
- Trong một năm mà đủ cho người ta bỏ được một nhược điểm như thế à ?
Thẩm Thăng Y nói:
- Còn phải xem thử trong một năm ấy y đã tao ngộ như thế nào....
- Ta rõ ý ngươi rồi, có thể là y đã gặp phải chuyện gì rất xúc động mới hạ quyết tâm khắc phục nhược điểm của mình, nhất định là như vậy.
Trương Thiên Hộ lại hỏi:
- Y với Phương Trực là bạn bè như thế nào ?
Thẩm Thăng Y ánh mắt sáng lên:
- Sinh tử chi giao. Cho nên lần này y tới Gia Hưng, chắc là phải gặp Phương Trực.
Sở Liệt nói :
- Theo ta thì chưa chắc, ngươi và y cũng là sinh tử chi giao, thế mà mới rồi y nhìn ngươi như người lạ, không hề nói với ngươi một câu.
- Bất kể thế nào, ta cũng phải tìm Phương Trực hỏi chuyện một lần, có thể là y biết chuyện gì đó mà chúng ta không biết.
Sở Liệt lập tức nói :
- Ta đi với ngươi....
Trương Thiên Hộ ngắt lời nói:
- Ngươi mà đi lại làm cản trở bọn họ, chẳng lẽ ngươi sợ rằng Thẩm lão đệ biết chuyện rồi lại không cho bọn ta biết hay sao ?
Tần Độc Hạc lạnh lùng nói :
- Bọn họ là bạn tốt với nhau thì bảo vệ bí mật cho nhau cũng là có khả năng.
Trương Thiên Hộ quả quyết:
- Bất luận thế nào y cũng sẽ nói lại cho bọn ta biết.
Sở Liệt quay nhìn Thẩm Thăng Y nói:
- Người này tính toán chi ly, không hề sơ sót, có lẽ lần này cũng không lầm đâu.
Thẩm Thăng Y thở dài nói :
- Vì ta cảm thấy rất tò mò, huống chi chuyện này lại có quan hệ với một người bạn thân.
Trương Thiên Hộ cười cười:
- May mà Gia Hưng là một nơi đẹp đẽ, ở lại chắc cũng không có gì khó chịu.
Ông ta tuy cười, nhưng trên mặt chẳng có vẻ gì là vui vẻ, có điều có thể cười được trong lúc thế này thật cũng không phải chuyện dễ dàng.
Gia Hưng rõ ràng là một nơi có nhiều cảnh đẹp, chỉ nói tới Nam hồ thôi, thì ngoài lầu Yên Vũ ra, còn có đỉnh Phù Ngọc, gác Cô Văn, ghềnh Điếu Ngao, nhà thuỷ tạ Lăng Hương, chỗ nào cũng có thể khiến người ta say cảnh quên về.
Nhưng giờ đây Thẩm Thăng Y không còn lòng dạ nào mà thưởng ngoạn cảnh đẹp.
Gió thổi khói hoa bay lất phất, trên mặt hồ vết máu vẫn còn loang, Trương Thiên Hộ lại chờ thêm một lúc, mới sai lặn mò vớt xác những người chết.
Ngải Phi Vũ thuỷ chung vẫn không ra khỏi mặt hồ, trong tiếng tù và rúc thê lương, bọn thuộc hạ của Giang Nam Tứ Hữu vội chèo thuyền về tụ họp ở một chỗ, song chẳng một ai phát giác ra bóng dáng Ngải Phi Vũ, có lẽ trước khi màn khói tan hết, y đã lặn xuống hồ rồi vào bờ đi rồi.
Thẩm Thăng Y và Sở Liệt cũng theo hiệu tù và chèo thuyền vào bờ.
Sở Liệt điểm nhẹ chiếc sào một cái, thuyền đã vững vàng, sắp tới bờ chợt nói :
- Lão đệ, ngươi biết nhà họ Trương ở đâu không ?
Thẩm Thăng Y lắc đầu:
- Không biết, nhưng cứ tìm người mà hỏi, thế nào cũng gặp người biết mà.
Trong thành Gia Hưng, không mấy ai không biết nhà Trương Thiên Hộ.
Sở Liệt chống sào cặp thuyền vào bờ nói:
- Nếu ngươi cần giúp đỡ, chỉ cần kêu một tiếng, ta sẽ là người đầu tiên.
- Được....
Thẩm Thăng Y phủi áo nhảy lên bờ, ôm quyền vái một cái rồi xoay người bước đi.
Sở Liệt đưa mắt nhìn theo Thẩm Thăng Y đi xa dần, lẩm bẩm:
- Thẩm Thăng Y giỏi thật, quả không làm cho ta thất vọng.
Vài năm nay, ông ta đã nhiều lần muốn có dịp gặp gỡ một kẻ anh hùng được mọi người truyền tụng.
Hôm nay ông ta đã gặp, lại phát hiện ra rằng chàng Thẩm Thăng Y này không những là kẻ đáng mến mà còn một lần gặp nhau đã thấy như bạn thân.
Ông ta đang rất muốn mời Thẩm Thăng Y cùng uống một chén rượu, nhưng cũng biết rằng lúc bấy giờ không những Thẩm Thăng Y không có lòng dạ nào uống rượu, mà ngay cả ông ta cũng đang có nhiều điều phải lo toan.
Dám công nhiên giết hại đồ đệ của Giang Nam Tứ Hữu trước mặt họ thì cho đến nay mới chỉ có một Ngải Phi Vũ.
Giang Nam Tứ Hữu đã không hỏi đến chuyện giang hồ từ lâu, lại còn là nhân vật tiền bối nổi tiếng, làm sao chịu nổi chuyện này. ooo Thẩm Thăng Y tâm tình cũng không thoải mái, suốt trên đường cứ trầm tư nghĩ ngợi chuyện vừa phát sinh.
Chàng phát hiện là kiếm pháp của Ngải Phi Vũ không có gì khác với ngày thường, có điều chiêu nào cũng nhằm giết người.
Điểm này hoàn toàn khác với lối hành xử ngày thường của Ngải Phi Vũ.
Ngải Phi Vũ lâu nay không thích giết người, trừ phi rơi vào hoàn cảnh bất đắc dĩ hoặc người y giết đúng là kẻ đáng chết.
Vả lại y là người ân oán phân minh, nếu quả có thù oán gì với Giang Nam Tứ Hữu, thì nhất định cũng chỉ tới giết Giang Nam Tứ Hữu thôi, chứ không bao giờ lại giết cả gia đình và đồ đệ của họ.
Nhưng mới rồi nhìn thấy thì rõ ràng y muốn giết Giang Nam Tứ Hữu mà cũng muốn giết cả những người thân thuộc của họ không hề sót một ai. Đây thật là một sự thù oán ghê gớm.
Giữa bọn họ có thù oán như thế nào, Thẩm Thăng Y chỉ còn hy vọng sẽ được Phương Trực cho biết, vì chàng quen biết với Ngải Phi Vũ bất quá chỉ mới vài năm nay, còn Phương Trực thì kết bạn với Ngải Phi Vũ từ lúc còn là trẻ con.
Có lẽ không thể nào Phương Trực không ít nhiều biết về chuyện này. Nghĩ tới đó, Thẩm Thăng Y càng gia tăng cước bộ, dĩ nhiên chàng không ngờ rằng ngôn ngữ và hành động của Phương Trực cũng có chỗ không như chàng nghĩ.
Quân tử có thể nói là một danh hiệu rất cao quý, được bạn hữu giang hồ mười ba tỉnh nam bắc Trường Giang gọi là Quân tử, thì chắc chắn đó phải là một người ngay thẳng.
Mà thực sự thì y là một người quân tử, cứ bắt đầu từ những chuyện nhỏ nhặt mà xét thì nhất cử nhất động đều đúng với tác phong của người quân tử.
Rất nhiều người dễ phạm những điều sai trái nhưng y không bao giờ.
Rất nhiều người muốn được kết giao với y, nhưng rất ít người thích sống chung với ỵ Lối sinh hoạt của người quân tử thật ra chẳng có gì thú vị, làm người quân tử thật ra cũng là một việc rất khó chịu. Nhưng may mà vị Quân tử này xưa nay lại không bao giờ lên mặt dạy đời nên những ai ở cạnh y cũng còn thấy dễ sống.
Cũng có người từng hỏi thẳng y về chuyện ấy nhưng không tìm được câu trả lời, vì chính y cũng không trả lời được.
Dường như một bậc quân tử như thế thỉnh thoảng cũng lén lút tìm đến giải trí ở lầu xanh.
ooo Thẩm Thăng Y xưa nay đều may mắn, hôm nay cũng như vậy, chàng rắp tâm tìm Phương Trực, thì vừa mới vào tới huyện thành Gia Hưng, đã thấy Phương Trực xa xa trên phố.
Gia Hưng không phải là một thị trấn nhỏ, nếu nói sự gặp gỡ này là vừa khéo, thì đúng là rất khéo. Phương Trực mặc một chiếc áo dài bằng vải không có gì khác lắm so với lần gặp Thẩm Thăng Y cách đây một năm.
Năm nay y bất quá chỉ khoảng ba mươi tuổi, nhưng đi trên đường thì dáng vẻ giống hệt một ông già sáu mươi. Một tay ôm bụng, một tay chống lưng, bước nào như bước nấy, như là mang vật gì rất nặng nề, dáng vẻ mệt nhọc già nua trước tuổi.
Dường như nhờ dáng đi của y trên đường không giống bọn thanh niên, nên Thẩm Thăng Y vừa ngước lên đã nhận ra y ngaỵ Y đang băng qua đường lớn, mắt không nhìn ngang ngửa, nên không nhìn thấy Thẩm Thăng Y, cứ từng bước từng bước qua đường.
Thẩm Thăng Y cũng chẳng lấy làm kỳ quái vì chàng vốn biết người này tính tình đoan chính, đi đường chỉ nhìn thẳng phía trước, trừ phi có người kêu gọi, còn không thì không bao giờ liếc ngang liếc dọc.
Chàng đang định cất tiếng gọi thì nhìn thấy Phương Trực bước vào một hẻm nhỏ, bất giác thoáng thấy lạ lùng. Vì chàng cũng biết rất rõ ràng con người này vốn không ưa làm những việc quanh co khuất tất, không bao giờ đi tắt, thường ngày đi tới đâu cũng theo đường lớn mà đi.
Chàng vội vàng gia tăng cước bộ đuổi nhanh theo.
Lúc chàng tới đầu hẻm, Phương Trực đã tới tít phía trong. Con hẻm này không rộng, hai bên đều là nhà cửa san sát, tường xây cao ngất, ánh sáng mặt trời không soi tới mặt đất, hơi có vẻ âm u.
Mà lúc ấy lại đang là xế chiều.
Thẩm Thăng Y cảm thấy hơi kỳ quái, Phương Trực mà lại đi vào một con hẻm như thế này, bây giờ nhìn thấy dáng đi của Phương Trực, bất giác ngây người ra.
Phương Trực hai tay giang ra hai bên, tay trái khua một cái, tay phải múa một cái, so vai rụt cổ, hai chân không những lắc lia lắc lịa mà thỉnh thoảng còn nhảy lên tưng tưng, trông giống hệt một con khỉ, rất là buồn cười.
Chỉ có lúc nào thật là đắc ý, thật là khinh suất, thì người ta mới có cái dáng vẻ như vậy, nhưng Phương Trực dường như lại không phải là người như thế, cho dù vui vẻ đến mấy đi nữa, cũng không đời nào lại thế được.
Thẩm Thăng Y từ khi quen biết Phương Trực tới giờ, chưa bao giờ thấy y đi đứng kiểu ấy.....Y có chuyện gì mà vui vẻ thế nhỉ ?
Thẩm Thăng Y còn đang nghĩ ngợi, Phương Trực đã khuất vào một khúc ngoặt trong hẻm.
Bước chân của chàng không còn vẻ tự tin như lúc ngoài đường lớn nữa, vừa đi vừa ngần ngừ, nửa như muốn dừng.
Vì chàng chợt hiểu tại sao Phương Trực lại có bộ dạng như vậy. Qua khỏi khúc ngoặt lại là một con hẻm, nhưng con hẻm này vừa rộng vừa dài.
Thẩm Thăng Y vừa qua khỏi khúc ngoặt, đưa mắt nhìn thấy Phương Trực giơ tay, tiến tới trước cửa một căn nhà.
Cũng chính vào lúc ấy, Thẩm Thăng Y nghe thấy một tràng cười cực kỳ đắc ý, tuy còn cách nhau một quãng nhưng vẫn nghe thấy rất rõ ràng, có thể nghĩ rằng Phương Trực đang vô cùng đắc ý mới cười rộ lên như vậy.....Chẳng lẽ điều làm cho y đắc ý tới mức ấy là cái gì đó trong căn nhà hay sao ?
Thẩm Thăng Y vừa định cất tiếng gọi, nhưng nghe thấy tiếng cười lại im bặt, chỉ gia tăng cước bộ đuổi mau tới.
ooo Cánh cửa màu đỏ, đỏ sẫm như máu, trước khi Thẩm Thăng Y tới kịp, đã đóng lại.
Ngoài cửa chẳng có dấu hiệu gì khác, chỉ có màu sắc là điểm duy nhất để phân biệt với những căn nhà trong hẻm.
Cửa sau của mọi căn nhà khác đều có màu đỏ nhạt hơn.
Thẩm Thăng Y dừng lại trước cửa, quan sát một lượt, không thấy gì đặc biệt, nhưng thoảng ngửi thấy mùi nước hoa.
Mùi nước hoa này khiến người ta rất khó chịu, đúng lúc ấy Thẩm Thăng Y chợt có một cảm giác, cảm giác như có một nữ nhân rất dung tục, rất phì nộn trát phấn son đầy mặt vừa đi qua.
Ngay chàng cũng cảm thấy kỳ quái là tại sao mình lại có cảm giác như vậy. Hai bên cửa đều là tường cao, mới quét vôi trắng, tuy phản chiếu ánh mặt trời nhưng nhìn rất chướng mắt.
Một cây quế đỏ từ bên trong tường nhô ra, cành lá rậm rạp, lá xanh rì rào trong gió, dường như vẫn thường theo gió rụng xuống, song dưới chân tường không có một chiếc lá nào, rõ ràng được quét dọn thường xuyên.
Thẩm Thăng Y nhìn nhìn lên bức tường cao, nhìn nhìn cây quế đỏ, chắp tay ngó đi ngó lại mấy lần, rồi mới đưa tay gõ cửa.
Hai cánh cửa nhanh chóng mở ra, Thẩm Thăng Y nhìn vào, lập tức sững sờ.
Người mở cửa là một nữ nhân, đứng ngay giữa cửa, giống hệt một toà núi thịt, tuy không có ý chặn đường, nhưng nếu Thẩm Thăng Y muốn bước qua cạnh nàng ta mà vào, nhất định là phải nghiêng người, mà cũng phải ráng lắm mới vào được.
Eo lưng của nàng ta ít nhất cũng to gấp ba lần của Thẩm Thăng Y, số vải dùng để may bộ quần áo nàng ta mặc nếu đem cho Thẩm Thăng Y may quần áo, không đủ để may ba bộ thì may hai bộ cũng không thành vấn đề ! Mặt nàng ta tròn quay, cứ như vầng trăng rằm, cái miệng, chóp mũi cũng tròn tròn, hai mắt đầy thịt sùm sụp nên con mắt chỉ còn như sợi chỉ, hai hàng lông mày cũng thế, vẽ rất nhạt, rất cong.
Thẩm Thăng Y tuyệt nhiên không hề nghi ngờ rằng nàng ta là người trong nhà này, đôi môi của nàng ta thoa son ít nhất cũng dày như chiếc quạt. Trong tay nàng ta cầm một chiếc khăn tay, nhìn tới ngón tay cũng thấy tròn mum múp. Chiếc khăn tay rõ ràng hơi nhỏ, ngón tay nàng ta cũng thô, móng tay lại tô hồng hồng, nhìn rất xốn mắt.
Thẩm Thăng Y thật rất muốn biết đây là nơi đâu, nhưng nhìn đi nhìn lại cũng không rõ nữ nhân kia là hạng người nào.
Nữ nhân cũng đưa mắt quan sát Thẩm Thăng Y, chợt đưa cái khăn tay lên che miệng cười một tiếng.
Trong nụ cười này, ngay cả đôi mắt nàng ta cũng chẳng thấy đâu nữa, Thẩm Thăng Y phải thừa nhận rằng nụ cười của nàng rất mê hồn, có điều khiến người ta không thể nào chịu nổi.
Thẩm Thăng Y cũng chắc chắn rằng nếu chàng bỏ đi đúng vào lúc này thì nhất định nữ nhân sẽ không nhìn thấy.
Nhưng đúng lúc chàng còn đang sửng sốt, nàng ta đã mở mắt trở lại, chàng bèn ho khẽ một tiếng nói :
- Cô nương … - Tôi tên Tiểu Hồng....
Giọng nói của Tiểu Hồng không phải khó nghe, mà còn rất hấp dẫn, tiếc là Thẩm Thăng Y thấy người rồi mới nghe tiếng.
- Cô nương Tiểu Hồng....
- Gọi là Tiểu Hồng thôi cũng được mà.
Thẩm Thăng Y lại ho khẽ một tiếng, nói :
- Ta....
Tiểu Hồng lại cười mê hồn :
- Tôi đã biết công tử tới đây làm gì rồi.
Thẩm Thăng Y "ủa" một tiếng, rất lấy làm kỳ quái, lại quan sát Tiểu Hồng từ trên xuống dưới một lần nữa.
....Nữ nhân này rốt lại là ai ? Làm sao nàng ta biết được mình tới đây làm gì ?
.... Hay là Phương Trực đã biết rằng mình theo sau y, nên cố ý làm cho mình mờ mắt ? Y lại là hạng người nào nữa vậy ?
Thẩm Thăng Y xoay chuyển ý nghĩ mấy lần, vừa định cất tiếng hỏi, Tiểu Hồng đã nói một tiếng :
- Mời....
Rồi tránh qua một bước chừa một chỗ trống cho Thẩm Thăng Y vào.
Thẩm Thăng Y rốt lại đã nhìn được vào bên trong.
Bên trong cửa là một đường đi trồng hoa rất đẹp, hai bên hoa nở rực rỡ, sắc tía màu hồng. Cuối đường có một ngôi đình bát giác, bên cạnh có một hòn giả sơn, lại có một đường hành lang dài, cột gỗ lan can đều một màu đỏ sẫm, lại lợp ngói xanh biếc, nhìn chướng mắt vô cùng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là nhà của một bậc phú gia, bài trí rõ ràng có một chút tục nhưng xem ra cũng không tới nỗi làm người ta phát ghét.
Nói cho cùng, đây cũng thuận mắt nhìn của một nhà giàu mới phất lên.
Tiểu Hồng nhìn thấy Thẩm Thăng Y sờ đầu gãi tai, cười khanh khách một tràng.
- Công tử tới đây lần đầu à ?
Thẩm Thăng Y ngơ ngác hỏi :
- Chẳng nhẽ đây ai cũng tới được sao ?
- Chỉ sợ ngươi không có tiền thôi, chẳng lẽ đây không phải là viện Di hồng sao ?
Thẩm Thăng Y lúc ấy mới ngạc nhiên đứng sững lại, chàng đã biết Viện Di hồng là nơi nào rồi ! Nhìn thấy một nữ nhân như Tiểu Hồng, lẽ ra chàng phải nghĩ ngay ra rằng đây là một chốn thanh lâu, nhưng mãi đến hiện tại trong đầu chàng mới xuất hiện hai chữ "Thanh lâu " Chàng biết là vì sao rồi.
Con người như Phương Trực thì không thể đem mà nói gộp vào với thanh lâu, nên chàng lại hỏi một câu thừa:
- Cô nói đây là một nơi thanh lâu à ?
- Cái gì mà thanh lâu với hồng lâu, cứ gọi thẳng ra là kỹ viện cũng được mà.
Thẩm Thăng Y cười nhăn nhó.
- Đừng có đứng ngoài cửa lâu, vào đi mà....
Tiểu Hồng đưa tay kéo.
Thẩm Thăng Y lui lại một bước:
- Ông bạn của ta....
- Công tử có bạn cùng tới sao ?
- Thì là người mặc áo dài vải xanh vừa vào đấy....
- Cái gì ? Ngươi vốn là bạn của Nguyễn công tử à ?
Thẩm Thăng Y ngạc nhiên:
- Nguyễn công tử à ? Y không phải họ Phương sao ?
Tiểu Hồng có vẻ lạ lùng nhìn Thẩm Thăng Y rồi chợt cười rộ. Thẩm Thăng Y lại càng ngạc nhiên :
- Cô nương cười gì vậy ?
- Đã biết y không phải là kẻ thành thật, té ra họ tên cũng là giả luôn.
Thẩm Thăng Y bất giác hỏi vặn :
- Cô nói y là ai ?
- Nguyễn Hoàn....
Tiểu Hồng hỏi lại:
- Y vốn tên là gì ?
Thẩm Thăng Y không đáp, bởi vì hai chữ "Nguyễn Hoàn" vừa nghe thấy, chẳng hiểu sao chàng lại nghĩ tới hai chữ "Cong queo".
Chàng càng tin chắc người ấy chính là Phương Trực.
Tiểu Hồng chờ một hồi, lại cười khanh khách nói :
- Bọn ta cứ bất kể y là họ Viên hay họ Phương, khách tới đây dùng tên họ giả cũng nhiều.
Thẩm Thăng Y hỏi :
- Y là khách quen ở đây à ?
Tiểu Hồng đáp:
- Không tới thường, nhưng y rất được các cô nương ở đây ưa thích, lại hay vào cửa sau, nên mọi người đều ít nhiều nhớ được y.
Thẩm Thăng Y lại im lặng một lúc.
Tiểu Hồng cười nói tiếp:
- Tuy y không phải là khách sang, nhưng y quả là kẻ có bản lĩnh, những người tiếp y không ai là không chết đi sống lại.
Nói tới đoạn chết đi sống lại, mắt Tiểu Hồng sáng rực lên, liếc Thẩm Thăng Y nói :
- Công tử là bạn của y, chắc cũng học được ít nhiều.
Nàng ta không nói tiếp đoạn cười, song xem thái độ thì Thẩm Thăng Y cũng biết nàng muốn nói gì.
Lúc ấy Thẩm Thăng Y tai nóng rần lên, lại bất giác thở dài một tiếng. Chàng thở dài cho Tiểu Hồng đứng trước mặt.
Một nữ nhân rơi vào chốn thanh lâu, chẳng lẽ không còn biết xấu hổ là gì sao ?
Thẩm Thăng Y không biết, nhưng nữ nhân trước mặt cho chàng cảm giác ấy. Tiểu Hồng thấy dáng vẻ của Thẩm Thăng Y như thế lại nghĩ tới một chuyện khác, giả nguýt một cái nói :
- Tôi chỉ là tình cờ bước ra đây thôi, công tử đừng tưởng tôi chỉ là loại tiếp khách ở cửa sau....
Thẩm Thăng Y thở dài nói :
- Cô nương hiểu nhầm rồi....
Tiểu Hồng ngắt lời nói :
- Tôi cũng biết ngươi không có ý ấy. Chứ nói thật, ở đây tính ra tôi còn hơn gấp rưỡi nhiều người.
Thẩm Thăng Y lắc đầu:
- Ta muốn nói là cô nương hiểu lầm ta tới đây làm gì kia.
Nụ cười trên mặt Tiểu Hồng vụt tắt:
- Vậy thì tới viện Di hồng làm gì ?
- Ta thấy ông bạn của ta vào đây, mà vì có việc muốn tìm y nên mới rồi đánh bạo gõ cửa..... Thẩm Thăng Y nói chưa hết câu, vẻ mặt Tiểu Hồng đã không còn chút gì tươi cười, cười khẩy một tiếng ngắt lời:
- Tìm bạn mà tìm tới đây ngươi định lừa ai đấy ?
Thẩm Thăng Y gượng cười.
Tiểu Hồng cười nhạt nói tiếp:
- Ta nghe trong nhà Nguyễn công tử có một con cọp cái thường ngày rất xét nét y, nên y mới phải đi đường hẻm vào cửa sau, ta thấy ngươi chắc là do con cọp cái kia sai tới.
Thẩm Thăng Y chưa kịp phân trần, Tiểu Hồng cũng không cho chàng có thời giờ phân trần, lại nói tiếp:
- Vậy sao ngươi không nói sớm để ta khỏi phí nước bọt.
Câu nói chưa dứt, hai tay Tiểu Hồng đưa ra " bình" một tiếng, hai cánh cửa đóng sầm lại. Trong chớp mắt ấy, trông nàng ta không những không có chút gì là yêu kiều, mà còn giống như mụ đàn bà có nanh nọc, như là có thù oán gì rất ghê gớm với Thẩm Thăng Y.
Thẩm Thăng Y vốn định cất bước vào, thế nhưng thấy vẻ hung dữ trên mặt nàng liền khựng lại, nếu không thì đã bị hai cánh cửa đập vào mũi.
Tuy cửa đã đóng, nhưng Thẩm Thăng Y vẫn còn nghe thấy tiếng Tiểu Hồng chửi, dĩ nhiên là chửi chàng, mà lại chửi rất tàn tệ khó nghe.
Thẩm Thăng Y chỉ còn cách cười gượng, chàng không bịt tai mà lại đưa tay sờ cánh mũi, cất bước quay trở lại.
Đi được ba trượng, đột nhiên chàng dừng lại. Chỗ góc ngoặt trước mặt lúc bấy giờ có một người nhô ra.


Số Lần Chấm:  
2

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,035
Nguồn: vnthuquan.net
Đăng bởi: Đánh máy: Trúc Diệp Thanh ()
Người gửi: TuDong
Người sửa: 9/14/2003 10:47:10 PM