Thơ  

Say

Phùng Quán




Rượu là bậc thiên tài tạo nên ảo tưởng (P.Q.)

Tăm tăm tình bạn
Chếnh choáng tình đời
Líu lưỡi tình người
Nôn nao thân phận ! ...

Chiếu rách ta ngồi
Lắc lư thuyền sóng
Cái giường long mộng
Một giòng sông trăng ...

Ta cũng Lý Bạch!
Vồ trăng đáy sông
Mạn thuyền vừa cúi
Râu tóc bỗng lừng
Mắm tôm, chanh, ớt ...
Trăng ta vồ được
Một mảnh ni lông !
Ta hơn Lý Bạch
Ta vồ được trăng
Trăng ta đem gói
Nào dồi nào lòng ...

Bên ta mỹ nữ
Mặt hoa che đàn
Ta Bạch - cư - Dị !
Khách bến Tầm Dương ...
Tư mã Nghi Tàm
Lệ đầm áo rách
Câu thơ bị biếm
Mềm môi ngâm tràn

Giai nhân ! Giai nhân !
Mặt hoa ửng đỏ
Vì cảm thơ ta
Hay vì men lửa
Nghiêng đàn tỳ bà
Trăng rọi mặt hoa ...

Ta nhìn xuống mâm
Lòng dồi như vét ...
Vừng trăng nhoe nhoét
Một đống tỳ bà !
Ta nhìn giai nhân
Té mụ nạ giòng
Ta quen biết cũ
Nghiêng đàn tỳ bà
Té ra bát đũa
Tay gắp miệng và ...

Ha ha, ha ha !
Cười đâu ta khóc ...
Ta cười Lý Bạch
Cười giòng sông trăng
Cười Bạch Cư Dị
Cười bến Tầm Dương
Ta cười giai nhân
Mặt hoa che đàn ...
Ta cười thân ta
Thiên sinh ngã tài ...*
Mà ta vô ích
Vô ích ! vô ích !
Ta cười rượu xoàng
Uống hoài vẫn tỉnh ! ...





------------

* thơ Lý Bạch: Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng

trong cuốn "thơ Phùng Quán" của NXB HỘi Nhà Văn 1995


Số Lần Chấm:  
2

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,938
Nguồn:
Đăng bởi: Phượng Các ()
Người gửi: idlehouse