Thơ  

Những Sai Lầm

Nguyễn Vĩnh Tiến


Mỗi ngày tôi nhặt được một sai lầm
Cuối tháng , tôi treo tất cả xung quanh một chiếc gương
Đó là chiếc gương chỉ khi buồn bã
Tôi mới cởi mặt nạ ra để ngắm nhìn mình

Những sai lầm luôn thay dạng đổi hình
Chúng rình rập tôi sau những câu cảm thán
Tôi thấy rõ chúng chẳng chây lười
Chúng thường dậy sớm và ngồi chờ tôi một cách bình thản
Tôi hay ví chúng với những viên đạn
Mà tôi bắn vào mọi so bì thiệt hơn
Những sai lầm quyện với nhau thành bạn bè
Bất cứ lúc nào tôi cũng cô đơn

Một hôm
Tôi định thiêu sống tất cả những sai lầm
Hoặc nhẹ nhàng hơn là tống cổ chúng ra khỏi cửa
Nhưng chúng tự ra đi
Từ lúc nào không rõ nữa

Từ đó
Tôi sống chung với trạng thái cầu may
Và đong đếm từng ngày kỹ lưỡng
Tôi không có nỗi buồn
Tôi quên chiếc gương xưa

Đêm nay trời mưa
Những sai lầm kéo nhau về gõ cửa
Tôi nhìn qua khe
Thấy chúng đông và rực lên như lửa

Tôi vào nhà
Trùm chăn toan ngủ
Bỗng thấy một sai lầm cựa quậy trong tim .



- 5/3/1994 -



Số Lần Chấm:  
28

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,844
Nguồn:
Đăng bởi: Ngọc Dung ()
Người gửi: Hồng Ngọc