Thơ Ước Mơ

Tụng Ca

Nghi Bình

tụng ca



tung cánh diều bay lên cao, cao mãi

làm sao giấu người trong lòng gió hở anh

mùa đông còn dài, tôi nhớ mảnh trời xanh

đôi con mắt mỏi mong màu nắng nhạt




ngọn khói nhà ai vờn bay lên ngơ ngác

có gặp cánh diều để ủ ấm hay không 

diều đã có lần rơi xuống vực mênh mông

nên đôi cánh vẫn chưa liền dấu cắt




làm sao để che đi đôi con mắt

(trăm, nghìn lời …, người ấy sẽ đọc ra …)

một mảnh cuộc đời cứ ngỡ đã rất xa

nhưng ngoảnh lại vẫn ngay trong tầm mắt …




bay lên cao giữa trời đông hà khắc

(như đêm phá rào hò hẹn với trăng khuya

khi bình minh rơi trên khung cửa ngày xưa

đôi chân đã rong chơi về, mệt rũ …)




hãy cùng tôi tìm phút giây đã cũ

lòng giấy vô tình, thơ chợt rối người ơi

trái tim tôi giờ đã biết nghỉ ngơi

chỉ khoảnh khắc, (khoảnh khắc thôi), loạn nhịp




bay lên cao, sợ mắt người đuổi kịp

đôi cánh sắc màu không thể giấu giữa mây

tôi ở bên người cạn chén đắng mà say

nên cứ thế, một góc đời loay hoay mãi 




ngày huyễn hoặc, nhặt nhánh tình sót lại

ngắm hàng cây, cây không lá mùa đông …




Nghi Bình – 2/8/12


Số Lần Chấm:  
22

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 10,715
Nguồn: tùy bút PRDT
Đăng bởi: Ngô Đồng (2/9/2012)
Người gửi: tác giả