Bài Viết Âm nhạc

Cảm Dạ Quỳnh Hương

Hoàng Dung D.C.

Một ngày hè không oi ả, một ngày hè thấy lòng nhẹ nhàng thoáng mát, Duy cảm thấy nên làm một điều gì đó thật vui vẻ, nhìn ra sau sân nhà như một khu rừng nhỏ đầy bóng mát, à... sao không tổ chức một đêm lửa trại như hồi còn trai trẻ nhỉ?
Ed, người bạn lâu năm vui mừng hưởng ứng trước nhất, chàng ta lật đật chạy ra Target mua ngay một cái gì trông như cái đĩa của cái Satellite có bốn chân thấp để ngay giữa sân, Ed nói để đốt lửa trại cho khỏi hư cỏ, cho khỏi cháy nhà và... bla...bla... Ed tíu ta tíu tít. Ồ... thế thì thú vị quá chứ, thế là hôm nay mọi người sẽ được cùng ăn cùng ngủ với đất với trời. Linh Chi, người vợ thân yêu cũng rộn ràng lo ướp gà ướp thịt, chuẩn bị vài thứ hoa quả. Duy loay hoay đốt bếp lên để nướng thịt. Vui nhất là Andy thằng con nhỏ của Duy, cậu bé chạy khắp xóm kiếm cho được những đứa bạn cùng qua chơi chung. Việt, thằng trưởng nam định cùng chúng bạn đi biển cũng hồi lại ở nhà chung vui, dễ gì có mấy dịp vui vẻ như thế này...
Đêm đã khuya... Mọi người đã no say... Đêm đã khuya... Mọi người đã yên ngủ. Giấc ngủ thật êm ấm trong những căn lều đã được căng lên từ buổi chiều...
Chỉ còn lại một mình... Duy ngồi soãi người trong chiếc ghế vải, nhìn đống lửa đang tàn lụi dần, lòng nao nao không biết nên nghĩ đến điều gì... Duy ngửa cổ nốc cạn ly rượu trong tay, nhìn lên bầu trời như có ngàn vì sao đang thắp nến lung linh. Gió nhè nhẹ lay những cành những lá lao xao. Đêm thật huyền diệu, đêm thật êm ả... Bỗng dưng Duy ngửi thấy một hương thơm rất lạ đánh vào khứu giác mình.




Duy 
nhổm người dáo dác nhìn quanh, mùi hương đang toát ra từ một khóm hoa.  Khóm hoa có những chiếc lá rất dài và dường như đã bị bỏ quên từ lâu, hôm nay bỗng nhiên từ một nhánh lá tươi tốt nhất, xuất hiện một búp hoa trắng hồng, thon dài, nõn nà, búp hoa đang vặn mình run lên nhè nhẹ... đang từ từ khai hoa nở nhụy. Từng cánh hoa trắng muốt đang cố vươn cánh bung ra, mỗi cái chớp mắt đã thấy hoa nở lớn hơn một chút, thời gian dường như cũng muốn ngừng lại để âu yếm nhìn hoa khai hoa nở nhụy. Duy ngồi đấy thần kinh căng cứng theo từng cơn vặn mình của hoa, những sợi nhụy màu vàng mỏng manh cũng cố vươn dài ra, để rồi run rẩy tươm ra một mùi hương thật nồng nàn, mùi hương nương theo cơn gió lan vào không gian, len vào khứu giác Duy, thảo nào người ta gọi là... Dạ Quỳnh Hương.
Hoa Quỳnh đã nở rộ, đã bớt run rẩy, nhưng vẫn dướn lên đong đưa theo từng cơn gió lay, mùi hương vẫn cứ tuôn ra thơm ngát, bầu trời thật trong, không gian thật sáng. Quỳnh phải tận hưởng hết những điều tuyệt diệu của đêm nay, vì một chút nữa đây, chỉ một vài giờ nữa thôi, khi ánh bình minh chưa kịp ló dạng, thì Quỳnh sẽ gục xuống, Quỳnh sẽ rũ ra, và hương thơm cũng không còn nữa...
Vì vậy cho nên... Duy hứa với Quỳnh sẽ cùng Quỳnh tận hưởng những "hương vương không gian", sẽ cùng Quỳnh "mơ say mộng ngát tình"... cho hết đêm nay...
Duy khẽ gọi "Dạ Quỳnh Hương, em ơi... Dạ Quỳnh Hương".




Quỳnh hân hoan dướn lên, dướn cao lên, rùng mình... bước ra khỏi khóm hoa, trên thân hình ẻo lả Quỳnh khoác một bộ áo trắng thật mỏng manh, nhánh lá thon dài lúc này đã trở thành  mái tóc dài óng ả, cứ kéo dài ra... dài ra theo từng bước chân nhẹ nhàng của Quỳnh. Trên kia chị Hằng cũng nghiêng người ghé mắt nhìn xuống, ánh sáng của chị rọi vào Quỳnh sáng lóng lánh. Quỳnh nhẹ bước đến ngồi dựa vào Duy, ghé đôi môi sắc thắm lên bờ môi của Duy, một làn hương thơm ngát tỏa ra, Duy hé miệng đón lấy vị ngọt mát tuôn ra từ đầu lưỡi trắng hồng của Quỳnh, Duy ngã người nhắm mắt tận hưởng, cảm thấy toàn thân mình lâng lâng, Quỳnh trườn người úp lên thân thể Duy, hai cánh tay soãi dài, mười ngón tay của Quỳnh đan lấy mười ngón tay của Duy siết lại, mái tóc dài óng ả của Quỳnh đổ xuống, biến thành những vòng tay của sứa biển luồn ra sau lưng Duy siết chặt lại, chặt lại, hai bầu thiên nhiên căng cứng phập phồng của Quỳnh áp lên ngực Duy khiến Duy ưỡn mình lên hưởng ứng, đôi chân Quỳnh quyện chặt lấy chân Duy, Duy cảm thấy toàn thể con người mình tê cứng như dần dần biến thành đá...
Linh Chi khẽ đánh thức. Duy cựa mình mở mắt, ánh bình mình đang nhảy múa xuyên qua các kẽ lá xanh, bầy chim Uyên đang lao xao hót vang, chồn sóc đang nhảy nhót tưng bừng... Duy nhìn về phía khóm hoa, Quỳnh vẫn còn đó, nhưng đã ủ rũ úa tàn... Duy buột miệng "đời Quỳnh ngắn ngủi đến thế sao..."

Dung

11/07/07


"...But when I dream, I dream of you. Maybe someday you will come true..."

Cảm Dạ Quỳnh Hương:
http://ngotinhyen.com/D_1-2_2-89_4-275_5-9_6-1_17-1_14-2_15-2/

Dạ Quỳnh Hương:
http://phamanhdung.wordpress.com/2014/02/25/248/



Số Lần Chấm:  
5

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,676
Nguồn: ngotinhyen.com
Đăng bởi: phamanhdung (3/19/2014)
Người gửi: Hoàng Dung D.C.
Người sửa: phamanhdung,