|
Hôm qua, con trai tôi trở về nhà với một mắt sưng vù và bờ môi rướm máu.
Tôi hỏang hốt không biết chuyện gì xảy ra với cu cậu, gặng hỏi mãi cu
cậu mới thừa nhận là mới đánh lộn, vừa bực vừa lo, nạt cho ông tướng
một trận. Cũng may mẹ hắn cũng có nhà nên kịp cản, nếu không chắc đét
cho ông cu con một trận rồi.
Vì đang mất bình tĩnh nên tôi nói
chuyện với cu cậu hơi lớn tiếng, tôi yêu cầu con trai mình giải thích
bằng giọng điệu của một người đang giận run, vậy mà nó không trả lời.
Lát sau, khi đã bình tĩnh lại, nói chuyện ôn hòa với con, nó cũng
chẳng thèm nói gì với tôi. Bực, nhưng không muốn làm mọi chuyện rối lên
nữa, tôi yêu cầu nó nói chuyện với mẹ, còn tôi ra ngòai ngồi. Hai mẹ con
thầm thì trong nhà, tôi ngồi ngòai hút thuốc mà lòng như lửa đốt.
Chuyện con nít với nhau thôi, cũng chẳng có gì lớn, bạn trong xóm
của nó xách ná đi bắn chim, cu cậu thì ghét vụ giết chóc đó, la ầm lên
làm con chim sẻ bay mất, thế là mấy thằng kia xúm lại nện hắn một trận,
hắn cũng nện lại, cả đám đứa nào cũng trầy vi tróc vảy.
Hồi nhỏ
tôi cũng hay xách ná bắn chim, cho tới ngày bị ông cậu ruột nhắc nhở :
con bắn chết nó rồi con cái nó ai nuôi, tôi bỏ hẳn.
Có lẽ có lúc
nào đó tôi vô tình kể chuyện đó cho nó nghe, nên nó cũng không thích vụ
giết chóc vô cớ đó. Bởi thế mới nên chuyện.
Bà xã giải thích mọi
chuyện với tôi, thòng thêm một câu cuối : con trai nhờ em nhắn lại với
anh : Đừng bao giờ nạt con trước khi hiểu hết mọi chuyện, nó muốn anh là
cha nó, không phải ông kẹ. Nó chỉ trả lời cha hoặc mẹ nó, không trả lời
ông kẹ.
Tôi sững người, thôi rồi, có nhiều điều mình tự thề với
lòng mình rồi mình lại làm sai, dù nhân danh chính tình cha con, chính
tình yêu thương đó làm tôi vượt ranh giới mà không hề biết.
Mẹ
tôi ra đi khi bọn tôi còn nhỏ, một mình cha tôi gà trống nuôi con nên
người, ông rất yêu thương con cái mình, nhưng có lẽ cuộc sống đã làm ông
quá mỏi mệt, biến cố 1975 làm ông mất sạch, rồi người đàn bà ông yêu
thương cũng lại bỏ ông đi, nên ông dồn hết yêu thương cho đàn con mình,
như một cứu cánh. Chỉ có điều, chính tình yêu thương vô bờ bến ấy lại
khiến chúng tôi khó gần gũi ông, vì ông sợ, ông sợ rằng những đứa con
mình sau này ra đời nếu gặp những biến cố lớn như ông, sẽ không trụ nổi,
nên ông luôn dạy con cái phải cứng rắn, phải biết cắn răng vượt qua khó
khăn, và chính khi ông mải mê làm tất cả vì tương lai con mình, mặc
nhiên ông trở thành một vị tư lệnh nghiêm khắc và chúng tôi là những
người lính, không đánh đòn, không la mắng nhưng uy quyền của ông khiến
chúng tôi sợ chết khiếp. Thế đó, nhưng tôi là người hay cãi ông nhiều
nhất, ông cấm đánh lộn, tôi đánh lộn với bạn bè, ông cấm lang thang rong
chơi với lũ bạn giữa trời nắng, tôi cứ đi, ông ghét nhất con cái cúp
học, tôi cúp học, tóm lại tôi là thằng con trai duy nhất của ông, nhưng
lại ngỗ nghịch nhất.
Chỉ có điều, ẩn sau những lần ngỗ nghịch đó, sâu thẳm trong trái tim tôi, tôi biết mình mong mỏi điều gì.
Vì chỉ khi tôi đánh lộn với lũ bạn trầy da tróc vảy, mặt mũi sưng vù,
tôi trở về nhà ông mới tạm bỏ được cái uy quyền tư lệnh, trở về làm
người cha. Ông lo lắng, ông cuống quít lên như nhà sắp sập, như thằng
con mình chết đến nơi rồi.
Vì chỉ khi tôi cúp học đi chơi, ông
mới ngồi nhỏ nhẹ tâm sự với tôi rằng : cuộc sống mà không có học thức sẽ
chỉ mang lại một tương lai tệ hại.
Và chỉ những lúc như thế, tôi
mới cảm nhận được hơi ấm của một người cha, một sự quan tâm đơn giản
nhưng thiết thực. Tôi mất mẹ, nên đôi khi tôi vô tình mong mỏi ở ông gấp
đôi tình thương và sự quan tâm mà những người khác khi còn đầy đủ gia
đình không
cảm nhận được.
Rồi một ngày bệnh tật kéo ông
đi xa mãi, khi không còn ông, tuy không còn đánh lộn, nhưng cuộc đời vẫn
đập tôi trầy da tróc vảy, mặt mũi sưng vù vì cơm áo, mỗi lần như thế,
tôi nhớ và thương ông vô cùng.
Ông đi xa lúc bầy con chưa ai có
gia đình riêng, nên bây giờ, mỗi lần giỗ chạp, con cháu nội ngọai tề tựu
đủ bên bàn thờ ông, tôi vẫn xót một điều gì đó trong lòng, một điều
không thể định nghĩa, không thể gọi tên.
Và tôi biết thêm một điều đơn giản nữa :
Con tôi cần một người cha như tôi đã từng cần, nó không cần một vị tướng.
Ở một cái thành phố nhiều dân như Sài Gòn thì chuyện kiếm được một
căn nhà là cả một vấn đề lớn, từ hồi lập gia đình, cày cuốc mãi tôi cũng
kiếm được một mái ấm nhỏ, nhỏ tới mức tôi vẫn thường gọi nhà mình là
cái chuồng chim câu. Chẳng sao, vợ chồng son, nhỏ thế cho ấm cúng. Cứ
túc tắc chui ra chui vào mà sống, vui chán.
Rồi có thêm con cái,
cái nhà trở nên chật chội hẳn, cũng may, giá nhà đất ở Sài Gòn tăng ,
tôi bán quách, chạy ra ngọai thành mua được miếng đất lớn hơn chút,
không lớn lắm nhưng cũng đủ chỗ cho gia đình nhỏ của mình.
Con
cái mỗi ngày mỗi lớn, đi làm về thay vì nằm phè coi tivi, giờ phải phụ
boss một tay vì nhà không có người phụ việc. Nguyên tắc rõ ràng : xay
lúa thì khỏi ẵm em, tui xung phong dạy thằng con học, dù sao cũng nhàn
hơn là nhào xuống bếp.
Bữa nó được cô cho bài tập làm văn về nhà
làm, đề bài là tả một cây gì đó nhà em trồng ( cô gợi ý : cây mướp, cây
bầu, cây bí gì đó chẳng hạn).
Thằng con về mếu máo, cây mướp là cây gì hở cha ?
Tôi giật thót, kiểu này thua trắng rồi, ở Sài Gòn riết nó thành con
gà tây, lơ ngơ như bò đội nón thì chết. Tả lại cho nó mãi nó mới hình
dung được, bài văn có 6 câu mà hai cha con mướt mồ hôi hột.
Bực,
quyết định trồng cái gì đó ở nhà cho nó thấy, vấn đề đặt ra : đất ở đâu
để trồng ? nhà có vài chục mét vuông, không sân thượng, biết trồng ở đâu
?
Hai cha con ngắm nghĩa mãi, thằng con đề nghị : mình đập sân ra trồng cây đi cha ?
Có lý, hai cha con xách xà beng ra đục một lỗ nhỏ giữa sân, xách xe
đi xin đất về đổ vào, trồng được hai cây mướp, sau này có trái hẳn hòi,
hai cha con cực kỳ hãnh diện, chỉ tội mỗi boss, tưởng chồng mình stress
riết khùng luôn rồi. Hồi xưa đất đai quá trời dưới quê đem bán hết, giờ
đục sân ra trồng cây.
Hôm hái trái mướp đầu tiên, thành
quả của cuộc cách mạng nông nghiệp của hai cha con, boss nấu một tô canh
mướp đầy nhóc, bày ra mâm cúng ông bà, tôi giải thích cho con trai hiểu
về tục lệ đó, nó gật gù ra chiều hiểu biết lắm, cúng xong, cả nhà dùng
bữa, đang hít hà vì canh mướp nấu lòng gà tự nhiên ông con :
- Cha ơi, con ước gì được gặp ông bà nội
- Ông bà nội đó, tôi chỉ lên bàn thờ.
- Không, con ước gặp ông bà nội còn đang sống kìa, chắc là ông bà hiền lắm hở cha.
Miếng mướp như nghẹn đắng.
Tôi vốn lười thể dục, sức khỏe không quan tâm lắm, vậy mà sáng hôm sau
boss ngạc nhiên thấy chồng mình mới 5 giờ sáng đã dậy chạy thể dục. Tự
giác dậy, khỏi cần cằn nhằn.
Boss đâu biết, tôi sợ.
Tôi sợ con trai tôi sau này phải trả lời cho con cái nó cái câu tôi mới trả lời con mình.
Tôi sợ nó phải nghẹn đắng như tôi.
Vì tôi biết.
Đôi khi mình cần một một người cha không phải chỉ cho mình, mà cho cả con cái của mình nữa.
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|