Bài Viết (Chưa Xếp Loại)

Chiều Trên Dòng Potomac

Nguyễn Thị Châu Giang

"Emily
Con đi cùng cha
Đi đâu cha?
Ra bờ sông Potomac…"
( Tố Hữu)

oooOooo

Washington DC nối với Virginia bằng cây cầu Key bắc ngang qua dòng Potomac. Đêm đứng bên Virginia nhìn sang thấy một thủ đô hoa lệ với chập chùng ánh đèn như những dải sao sáng lấp lánh và vô tận, với nhà Quốc Hội và tháp Bút Chì sáng rực như một khối thủy tinh khổng lồ. Ngày đứng bên Washington DC nhìn sang thấy mênh mông những rừng thu đang thay lá. Những chiếc lá vàng và đỏ đan vào nhau, xoắn xuýt bên nhau tự nhiên mà tạo thành một dải lụa óng ả vắt ngang bầu trời thu trong veo, tự nhiên mà rảy vào bầu khí thu một mùi hương ngọt ngào và quyến rũ.

Chuyện kể rằng, người đàn ông tên là Norman R. Morrison, vào một ngày không có mưa và giông bão, đã từ biệt đứa con gái bé bỏng và thương yêu của mình bên dòng Potomac và ra đi. Oâng đã tự biến mình thành ngọn lửa trước lầu Năm góc để phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam như chàng Đankô quả cảm lấy trái tim mình làm ngọn đuốc. Từ đó dòng Potomac chảy vào huyền thoại…

Buổi chiều muộn, bạn rủ tôi ra ngồi ngoài bờ sông Potomac. Con đường chạy trên bờ sông ấy bây giờ tôi đã quên tên. Chỉ nhớ nó vắng vẻ và bình yên. Bên đường những cái cây mảnh dẻ màu đen thẫm như những điểm nhấn giữa nền lá vàng đang nhạt dần trong bóng tối. Thi thoảng lại nghe tiếng kêu buồn bã và non nớt của một con hươu con vọng ra từ sau lớp sương mù màu xám. Tiếng một con chim lạ giật mình vỗ cánh rồi bay vút về phía Tây. Ngay sát bờ sông có một bãi đất rộng, um tùm cỏ dại. Trên đó người ta đặt một chiếc bàn và những chiếc ghế con ghép vụng về bằng những thanh gỗ cũ kỹ. Hai lon Coca nằm lăn lóc trên mặt bàn. Bạn bảo, trước mình có đôi tình nhân đã đến đây. Tôi cười, sao chắc thế được. Có thể đó là của hai ông già ra đây ngồi câu cá. Có thể là của hai cô bé trên đường đi học về tấp qua ngồi nghỉ. Nhưng bạn lại bảo, nghĩ như thế thì phí lắm. Cái cảnh này, cái bầu không khí này chỉ có thể dành riêng cho hai người yêu nhau thôi.

Bạn và tôi ngồi xuống một chiếc ghế băng nhỏ, tưởng chỉ cựa quậy mạnh một chút chiếc ghế sẽ gẫy và chúng ta sẽ đổ nhào xuống sông. Mùi gỗ mốc và ẩm ướt bay lên thoang thoảng. Tôi hít sâu lồng ngực, nghe xen lẫn mùi cỏ dại, mùi những bông cúc kim mọc hoang sau những gò đất ướt và vị ngọt ngào của làn hương thu bám đầy trên lưỡi. Gió lùa buồn bã qua tàn cây mang theo những chiếc lá mỏng được phết một lớp bơ vàng ánh, chạm vào vai tôi dịu dàng . Tôi bảo bạn, không khí này tôi quen lắm. Đó là khi tôi còn ở Iowa. Ở đó cũng có một dòng sông nước đầy quanh năm. Cũng có bờ cỏ dại với những bông cúc kim vàng đầu thu. Cũng có những cây cầu nhỏ bằng ximăng bắc ngang hai bờ. Cũng có những đôi tình nhân đến ngồi trên những thanh gỗ mục và ngắm đất trời chuyển màu theo thời gian. Cũng có gió, có mây bay, có tiếng chim vỗ cánh, có những ngày rộn ràng và đêm bình yên. Nhưng lòng tôi chưa bao giờ như lòng tôi chiều nay.

Chiều nay, tôi có bạn ngồi ngắm mặt trời lặn và đợi trăng lên. Bầu trời trên đầu chúng ta trở nên gần hơn. Gió thổi quanh chúng ta trở nên ấm áp hơn. Vì thế mà ý nghĩa thời gian là không bao giờ tồn tại trong giây phút này.

Chiều qua bạn đưa tôi vào Bảo tàng Mỹ thuật quốc gia của Washington DC, chúng ta đã cùng nhau say sưa ngắm những bức tranh phong cảnh hoàng hôn mà ánh sáng và cảnh vật hoàn hảo đến độ không thể nghĩ được rằng nó có thật ngoài đời. Vậy mà giờ đây, những cảnh ấy đang hiện ra trước mắt tôi và bạn. Trước mặt chúng ta lúc này là một dải nước mịn màng màu tím thẫm. Ráng đỏ của buổi chiều tà hắt xuống nước làm những gợn sóng như những vảy đồng thau nhỏ, hắt lên tàn cây làm những chiếc lá tỏa sáng một thứ ánh sáng đỏ hơi ma quái. Và cũng vì ráng đỏ ấy mà những đám mây lớn màu chì như được viền bằng vàng ròng. Chúng nặng nề trôi trên bầu trời. Có lúc lại bị gió thổi dạt về một phía làm lộ ra bầu trời phảng phất màu hồng phấn.Đến cuối chân trời thì chuyển sang màu tím nhạt. Lúc này lòng không thể nào lại không nhớ đến mấy câu thơ của Đoàn Phú Tứ " Màu thời gian không xanh. Màu thời gian tím ngát. Hương thời gian không nồng. Hương thời gian thanh thanh…"

Bạn quay lại bảo tôi, mọi thứ như một giấc mơ. Có tôi ở bên cạnh bạn đêm nay mọi thứ như một giấc mơ. Từ khi có tôi qua bạn mới có những giây phút thảnh thơi để mà ngắm trời ngắm đất và biết rằng thiên nhiên xung quanh mình đẹp vậy. Chứ mọi ngày làm việc, đi học, có một chút thời gian lại muốn vùi đầu vào ngủ cho đã cơn thèm. Mà bạn biết không, bạn cười buồn bã, lúc tỉnh dậy, giấc mơ nào cũng tàn thôi. Đó là khi chúng ta chia tay không còn ở bên nhau nữa. Khi tôi ra đi, bạn sẽ lại ngày ngày ngồi trong xe đến trường hay đến sở làm. Rừng thu và lá thu cũng sẽ chỉ là những chiếc lá đổi màu để héo và tàn úa. Dòng Potomac sẽ chỉ là dòng sông ngăn cách bờ Virginia với bờ Washington DC. Hoàng hôn bên bờ Potomac cũng chỉ giống như hoàng hôn từ bao đời nay để báo hiệu một đêm dài sắp đến. Mọi chuyện đều trở về lại như cũ. Oâi, biết đến bao giờ mới có lại được giây phút hạnh phúc này.

Chúng tôi cùng im lặng. Tôi biết nói với bạn gì đây khi lòng tôi cũng đang trào lên cảm xúc như bạn. Những ngày tháng lang thang trên đất Mỹ, tôi mới hiểu thế nào là nỗi cô đơn. Những tâm sự không biết nói với ai. Cứ lủi thủi đi, lủi thủi về một mình đơn độc. Hồi ở nhà, lúc nào tôi cũng muốn được trốn thoát đi đâu đó để mình được ở với riêng mình. Nhưng bây giờ thì hoàn toàn ngược lại. Nếu không có bạn trong chiều nay thì nước mắt tôi đã rơi ướt đầm trên má. Chẳng phải vì chúng ta đứng núi này trông núi nọ, có được điều này lại mau chán muốn tìm được điều khác lạ hơn. Mà càng lớn tôi càng hiểu rõ nhu cầu tình cảm của con người. Đôi khi chẳng cần nói nhiều, chỉ cần ở bên nhau, nắm tay nhau, im lặng nhìn nhau là bao nhiêu muộn phiền tan biến đi hết.

Ngày ở nhà, tôi hay đi xuống quán La San Mai Thôn, khoảng bốn năm giờ và ngồi đó hàng bao giờ liền để ngắm hoàng hôn. Chưa bao giờ tôi đi xuống đó một mình. Nên hoàng hôn với tôi lúc nào cũng đẹp và mới mẻ.

Chiều trên dòng Potomac, mặt trời chưa lặn nhưng vầng trăng thu no tròn đã lững lờ bay lên.

Chiều trên dòng Potomac, những chiếc lá thu vàng và mỏng mảnh lặng lẽ bám đầy trên áo, trên tóc.

Chiều trên dòng Potomac, bầy vịt trời lông xám đi ngủ muộn, kêu những tiếng kêu trầm buồn qua những rặng cây u tối.

Chiều trên dòng Potomac , tôi có bạn và bạn có tôi. Chúng ta đã trao cho nhau một kỉ niệm đẹp gửi về tương lai. Giống như một vật làm tin để không bao giờ quên nhau được.

Chiều trên dòng Potomac, lắng trong gió tôi nghe như có người con gái đang hát "Chiều mưa, có một người con gái nhớ quê xa vời vợi. Dòng sông giấc mơ xưa một thời thiếu nữ con thuyền troiâ…".

Chiều trên dòng Potomac, không có con thuyền nào trôi ngang qua đây. Nhưng nỗi nhớ vẫn dâng đầy trong tim tôi.

Virginia-Vietnam
2000
N. T. C. G


Số Lần Chấm:  
20

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,654
Nguồn:
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Ganoi
Người sửa: TVMT 7/24/2003;