Bài Viết (Chưa Xếp Loại)

Tiếc Thay Cây Quế Giữa Rừng

Hoàng Lan Chi

Tôi quen anh khi chúng tôi cùng coi thi tú tài ở Petrus Ký. Khi tôi buớc vào phòng thi, anh đang đánh số trên bàn. Tôi cúi chào và cũng lấy phấn đánh số. Nhung tôi có cảm giác kỳ la..Tôi ngẩng đầu và bắt gặp ánh mắt anh nhìn tôi ...Tôi nhìn lại và cũng chỉ thấy một dáng dấp cao gầy, một khuôn mặt khá thông minh..Chẳng có gì đặc sắc để tôi phải chú ý

Tôi trao đổi với anh cũng ngắn vì tính tôi cũng kha dàng hòang trong công việc. Sau khi phát bài thi, tôi rảo buớc đi khắp lớp. Khi tôi ngồi ở bàn cuối của lớp, anh ở trên bàn giáo su thì ..tôi cảm thấy nhột nhạt . Anh cứ nhìn tôi đăm đắm. Cái nhìn sâu thẳm.." Thôi nha, cô nuơng không thích đâụ. Mà cô nuơng cũng là một câỵ quyến rũ nguời khác dó à nghe. Đừng hòng quyến rũ cô nuơng." Tôi nhủ thầm ..

Nhung có lẽ ....tôi thua mất rồi vì .."lão " lớn tuổi hơn nhiều, kinh nghiệm hơn. Lúc tôi buớc lên bàn giáo sư, "lão" nói ngọt nhu đường phèn "LC ngồi đây đi để tôi ở duới ". Trước khi xuống dưới, lão ôm theo một đống giấy nháp. Hồi đó giấy nháp cho thí sinh đủ màu sắc và rất đẹp: vàng hồng, xanh..

Ngồi bên trên mà tôi khó chịu vì đôi mắt anh cứ tiếp tục nhìn mình thăm thẳm. Thôi nghe cha, cha đang tìm mọi cách quyến rũ tui phải hôn ? Còn lâu, chị đây già jeu lắm , cho cưng biết. Khi anh đi lên , anh chìa truớc mặt tôi những tờ giấy nháp hồng xanh, trên đó mỗi tờ là họ tên tôi với đủ kiểu chữ bay buớm và rất đẹp của anh. Tôi thấy lòng hơi xao xuyến. Dù sao ngày ấy tôi cũng chỉ mới ra truờng hai năm.Tôi bắt đầu nói chuyện với anh, quên mất cái tật nghiêm chỉnh lúc làm việc.

Duờng nhu hồi xua, đàn ông muốn tấn công con gái hay bắt đầu bằng việc coi bói thì phải. Thời nào thì đàn bà con gái cũng đều ..khóai coi bói cả. Nghe nguời khác bói về mình và nói đại lọai như " Cô sống với nội tâm.. Cô có chuyện buồn không biết nói cùng ai. Tâm hồn cô rất nhạy cảm, sâu sắc.v.vv." thì có lẽ con gái nào cũng thích.

Tôi cũng vậy Nhất là khi anh nhìn thật lâu vào đôi mắt tôi và phán " Đôi mắt LC đẹp nhung mà buồn lắm. Nụ cuời rất tươi nhưng đôi mắt buồn quá. Rồi cuộc đời LC cũng nhiều phong ba lắm đấy "Rồi anh ứng khẩu làm bốn câu thơ về đôi mắt và nụ cuời của tôi trên giấy hồng.Tôi quên mất rồi chỉ còn nhớ cái gì mà " ngây thơ đáy mắt sầu gờn gợn.."

2
Thỉnh thỏang vẫn gặp anh trong sân truờng đại học. Lúc đó nghe thiên hạ đồn vê anh nhiều lắm. Một trong các giáo sư dạy giỏi nhất thành phố. Nguời hào hoa phong nhã nhất Khoa Học. Tay nhảy giỏi của các vũ truờng. Nguời quyến rũ nhất ban T. Mỗi khi gặp nhau, anh vẫn sử dụng chiêu bài " nhìn đăm đắm " .Nhung tôi thì..vốn dĩ cũng hay nghịch ngợm như anh, nghĩa là cũng sử dụng đôi mắt "nai vàng ngơ ngác" để quyến rũ ..những nguời mà ..mình chưa chắc "chấm" nhưng thích họ phải đứng vào hàng ngũ "nguời ái mộ của mình". À ha, chưa chắc mèo nào cắn mỉu nào. Tôi tự nhủ thầm như thế.

Nhưng một lần vô tình nói chuyện, biết đuợc tôi là cháu gái của một nguời bạn thân thì anh không còn "nhìn đăm đắm" nữa. Kể từ đó anh là một anh lớn của tôi. Dù đôi lúc "anh lớn "cũng lẳng lơ quá. Như một buổi tối, tôi còn ngồi trực trong ban. Anh đi ngang, tạt vào trêu đùa cái gì đó rồi "LC nhắm mắt lại đi ""Chi vậy?" Nhắm mắt và há mồm ra!" Trời đất, cô giáo trẻ đâu có ngụ Không. Sau tiếng hét to của cô giáo, anh cười hì hì xòe viên kẹo " Dữ dậy? Anh có làm gì bé đâu?"

3
Một ngày của tháng 4 năm 1975. Chúng tôi hàng ngày vẫn vào truờng nhung cứ ngồi lang thang ở các bậc thềm trúoc các giảng đường vì các phòng ban dều bị niêm phong hết. Chúng tôi chờ lần luợt đến phiên mình đăng ký với Ủy Ban Quân Quản. Lúc đó chúng tôi những nguời trí thức rất hoang mang, không biết tưong lai sẽ ra sao, chính phủ mới sẽ đối xử với chúng tôi thế nào?

Anh ngồi cạnh tôi truớc phòng Vật Lý. Hỏi thăm về chuyện tình yêu. Anh có lối nói chuyện rất quyến rũ, khiến tôi đang âu lo mà cũng bỏ được muộn phiền để trò chuyện về Tình với anh.

LC là mẫu nguời vừa có vẻ tuơi mát của trẻ con vừa có vẻ đậm đà của phụ nữ, mẫu nguời mà Pháp gọi là femme enfant.. Một trái cây vừa chua vừa ngọt Anh nói cả về tâm hồn lẫn thể xác..Anh biết một mẫu nguời phù hợp với LC. Đó phải là nguời rất thực tế nhung cũng rất mơ mộng. Phải từng trải, lịch duyệt, galant nhung cũng phải rất đàn ông, dũng mãnh..

Thế LC làm lễ chiêu hồn tên đó nhé?

Đừng làm! Cứ để tự nhiên..Tiếc là các bạn anh đã đi nuớc ngòai hết. Nếu không anh giới thiệu , anh biết có một nguời rất phù hợp với LC..

7 tháng sau tôi lấy chồng. Cuộc hôn nhân vội vã vì...sợ nhà nuớc gả cho một anh thuơng binh..

4
Một sáng năm 1978. Tôi không còn giảng dạy mà coi thư viên. Gia đình theo xưa, tính nhút nhát, sợ sệt khiến tôi cứ chịu đựng.

Năm đó tôi đang ở trong thu viện. Anh đi vào. Vẫn dáng dấp cao gầy. Vẫn giọng nói quyến rũ. Tôi ngồi đối diện anh.

Thế nào cô bé, cuộc sống của em ra sao?

Tôi òa khóc. Khóc nhu chưa bao giờ đợc khóc. Anh bất ngờ. Rồi bối rối. Tôi vẫn coi anh là một anh lớn của tôi. Nhưng khi anh hỏi, tôi tủi thân quá. Tôi nhớ lại ngày tháng tư 75 câu anh nói với tôi "Em là một cô bé đặc biệt..Anh nghĩ nguời nào phải diễm phúc lắm mới lấy đuợc em.. Cô bé femme enfant.."

Sinh viên vào rồi đi ra vì cô thì đang khóc tung bừng, thầy thì bối rối. Bây giờ nghĩ lại cũng buồn cuời cho tình cảnh anh lúc bấy giờ.

Đã 24 năm trôi qua từ ngày ấỵ. Tôi rời truờng, phiêu bạt đủ nghề..Thăng trầm đủ kiểu. Rồi ..điều phải đến dù muộn màng.Tôi đã chia taỵ.

Bây giờ "ngũ thập tri thiên mệnh", tôi biết rằng mỗi nguời có một số. Tôi không còn oán trời, giận đất hờn nguời nũa mà sống an phận. An phận như bây giờ rất an phận với nỗi cô đơn. Ngày xưa ai đó coi tử vi nói rằng "Canh cô mậu quả. Số chị sẽ luôn cô độc" Tôi đã gân cổ cãi "Cô độc hay không là ở mình. " Nhưng bây giờ "tri thiên mệnh" thì quả là ..số mình cô độc thật. Tài sản quý báu nhất hiện thời của tôi là hai con thì chúng cũng ở xa mẹ nghìn trùng.

5
Anh mên mến,

Saigon vừa có cơn mưa đầu mùa! Còn hai tháng nữa mới là tháng Sáu. "tháng sáu trời mưa, em có buồn không em .." Tình khúc của Ngô Thụy Miên lúc nào cũng làm em rưng rưng ..Thời gian trôi nhanh quá. Một thời dễ thương của em đã không còn..

Rồi mới đó mà đã ngậm ngùi bao tháng ....

Nhớ buổi tối em bay sang Colorado lúc trời đã về khuyạ. Con đường về nhà anh dài quá chừng. Đêm tối mênh mông nhung em vẫn thấy đuờng đồi lên xuống làm em thú vị. Em nhớ đã nói với anh "Đây đúng là phố núi cao, phố núi đầy suơng..Em khách lạ, đi lên đi xuống, may mà có anh đời còn dễ thương.."

Vâng, đúng là may mà có anh, em không lấy chồng. đại lần thứ haị. Truớc đó ở Cali, súyt chút nữa thì em nghe lời mọi nguời dụ dỗ để lấy ông Đại tá Hải quân bạn chú B hay anh chàng pilot nguời Mỹ. Cũng chỉ cốt để trốn ở lại Mỹ..

Nhưng vẻ hào hoa phong nhã, vẻ lịch thiệp, vẻ dịu dàng của anh đã khiến em đổi ý. Còn nhớ anh đã bảo em "Hãy gìn giữ chút còn lại của cuộc đời em..Anh tin chắc em sẽ tìm đợc nguời phù hợp với em! Em giống M..Tiếc thay cây quế giữa rừng...Anh vẫn tiếc cho em .."

Anh ạ, quế đã không còn huơng xưa... Em giờ đã quy y... Nhớ đến cô em vợ này anh hãy dịu dàng Phật tử Diệu Hiền ơi. Nhé anh?


Số Lần Chấm:  
22

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 5,287
Nguồn:
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: hoanglanchi
Người sửa: TVMT 7/25/2003; phuongcac 9/14/2002 5:45:45 PM